Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 86: Tôi cho cậu một cơ hội
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Không nói phải không?" Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn đang chuẩnbị đi vê phía trước, bỗng nhiên phát hiện đối phương lộ ra tianguy hiểm, sau đó hắn ta giơ khẩu súng lục vàng lên, bóp cò."Chết đi, đồ quái vật.""Viễn Tử cẩn thận!"Tô Viễn khoát tay, ngăn Sử Tiến muốn xông tới.Đoàng!Tiếng súng vang lên, Tô Viễn vẫn đứng tại chỗ, hoàn hảo khôngtổn hao gì, quỷ dị chính là một người bên cạnh Vương thiếu lạiđột nhiên ngã xuống, trong mắt rõ ràng xuất hiện lỗ đạn, máutươi chảy ra, hắn ta co giật vài cái trên mặt đất rồi bất động.Chết người rồi...Thật sự có người chết rồi.Nữ sinh theo bản năng thét chói tai nhưng nhanh chóng được SửTiến và nhóm Trịnh Kiện trấn an, quỷ nhãn trắng bệch của TôViễn lộ ra tà tính, nhìn những tên lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng kia,ngữ khí bình thản nói:"Vàng chỉ không thể bị lực lượng của lệ quỷ ảnh hưởng mà thôimuốn đối phó người như bọn tôi mà chỉ dựa vào một khẩu súng,cậu không khỏi quá ngây thơ rồi?" "Tôi còn tưởng cậu có thứ gìđể kiêu ngạo như vậy, chỉ bằng cái này?”Ánh mắt Vương thiếu lộ vẻ khó tin, hắn ta không tin có người cóthể tránh được viên đạn, đây nhất định là giả, cho dù là loạingười kia cũng tuyệt đối không có khả năng làm được!Không tin tà, hắn ta lại giơ vũ khí lên, nhưng mà lúc này lại ngheđược giọng của Tô Viễn."Còn không tin? Võ dụng thôi, cậu vẫn còn cho rằng trong tay cậulà súng hay sao?"Hắn ta theo bản năng nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào, vũkhí trong tay lại biến thành một con rắn hổ mang. Rắn hổ mangthè lưỡi, thân hình vặn vẹo, cảm giác lạnh lẽo trơn nhẫn kiakhông ngừng nhắc nhở hắn ta đây là con rắn thật, hắn lộ vẻ sợhãi, đột nhiên nhìn thấy miệng rắn há to, muốn cắn vào tay mình,hắn ta theo bản năng ném nó ra ngoài."Có rắn! Có rắn át I"Nhìn hắn ném rắn về phía mình, Tô Viễn khẽ cười lạnh, tên nàyquả nhiên tâm tư ác độc, ngay cả cái này cũng muốn hãm hạihắn một phen.Kể cả thời điểm vừa rồi nổ súng cũng vậy, nếu như hắn thật sự làmột người bình thường, vậy chẳng phải là chết chắc sao?Người ác độc như thế, không thể lưu lại!Tô Viễn tiến lên một bước, lại quỷ dị xuất hiện ở vị trí rắn hổmang rơi xuống, hắn nắm lấy con rắn trên mặt đất, trên mặtkhông hề sợ hãi."Làm sao cậu biết thứ cậu ném là con rắn chứ không phải súngcủa cậu?”Dứt lời, con rắn vốn quấn quanh trong tay Tô Viễn lại bất chợtbiến thành một khẩu súng lục toàn thân nhuộm vàng.Năng lực quỷ vực đối với người bình thường mà nói thật sự quákhó hiểu, đây cũng là nguyên nhân vì sao ở giai đoạn đầu của"kh*ng b* sống lại" bị ngự quỷ giả gọi là năng lực vô giải. TôViễn vận dụng quỷ vực dùng để đối phó mấy người này, cũngkhông khác gì bắt nạt trẻ mẫu giáo.Hắn xoay họng súng, nhắm ngay những người đó, Tô Viễn nói:"Nhìn bộ dáng của cậu, cho dù biết đến sự tôn tại của loại ngườinhư tôi, phỏng chừng cũng không hiểu nhiều, quên đi, còn có dingôn gì muốn nói không? Nếu không có, tôi sẽ tiễn cậu mộtchặng đường."Không! Mày không thể. giết tao', đứng trước cái chết, ngườiđược xưng Vương thiếu rốt cục biết sợ hãi, rượu cũng tỉnh, cũngkhông kiêu ngạo.Vẻ mặt Tô Viễn kỳ quái nói: "Vì sao tôi không thể giết cậu? Cậuđã nổ súng vào tôi rồi, sao tôi lại không thể giết cậu?""Bởi vì anh trai tao cũng giống mày, cũng là ngự quỷ giả, nếumày giết tao, anh ấy nhất định sẽ không tha cho mày. .Tô Viễn hiểu rõ, quả nhiên là như vậy, nếu không thật khó có thểgiải thích một người bình thường lại dám công khai nắm giữ vũkhí, hơn nữa còn là vũ khí bằng vàng cực kỳ đặc thù, trừ phi hắnta có người thân nhân là ngự quỷ giả, hơn nữa có thể thu đượcmột vài tin tức liên quan đến sự kiện linh dị từ người đó."Ồ, phải không? Tôi lại sợ quá đi, chi bằng như vậy đi, tôi cho cậumột cơ hội, cậu đi gọi anh trai tới đây, tôi xem hắn ta có thể cứuđược cậu hay không?”Tô Viễn mỉm cười, nhưng ở trong mắt đối phương, hắn lại giốngnhư ác ma.Nào, mau gọi điện thoại cho hắn ta đến, không gọi thì sẽ chếtđó.'Mà lúc này, trong một căn phòng riêng lớn ở tâng hai quán bar cóhai người đang ngồi uống rượu.Trên một chiếc ghế sô pha to, rộng có hai người đàn ông có vócdáng khá cao lớn, duy chỉ có trang phục vô cùng kỳ quái. Mộtngười bọc mình kín mít, rõ ràng là mùa hè, trong phòng còn bậtđiều hòa nhưng lại che kín mít không kẽ hở, người còn lại ăn mặctương đối bình thường, nhưng trên mặt lại trang điểm cực kỳ dọangười.Làn da vốn nên ngăm đen lại bôi lớp phấn dày trắng toát, trôngnhư người chết, mà hai má lại trét phấn hồng, ngũ quan thôkệch, mày rậm mắt to, phối hợp với trang điểm như vậy, nhìn thếnào cũng thấy đáng sợ.
"Không nói phải không?" Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn đang chuẩn
bị đi vê phía trước, bỗng nhiên phát hiện đối phương lộ ra tia
nguy hiểm, sau đó hắn ta giơ khẩu súng lục vàng lên, bóp cò.
"Chết đi, đồ quái vật."
"Viễn Tử cẩn thận!"
Tô Viễn khoát tay, ngăn Sử Tiến muốn xông tới.
Đoàng!
Tiếng súng vang lên, Tô Viễn vẫn đứng tại chỗ, hoàn hảo không
tổn hao gì, quỷ dị chính là một người bên cạnh Vương thiếu lại
đột nhiên ngã xuống, trong mắt rõ ràng xuất hiện lỗ đạn, máu
tươi chảy ra, hắn ta co giật vài cái trên mặt đất rồi bất động.
Chết người rồi...
Thật sự có người chết rồi.
Nữ sinh theo bản năng thét chói tai nhưng nhanh chóng được Sử
Tiến và nhóm Trịnh Kiện trấn an, quỷ nhãn trắng bệch của Tô
Viễn lộ ra tà tính, nhìn những tên lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng kia,
ngữ khí bình thản nói:
"Vàng chỉ không thể bị lực lượng của lệ quỷ ảnh hưởng mà thôi
muốn đối phó người như bọn tôi mà chỉ dựa vào một khẩu súng,
cậu không khỏi quá ngây thơ rồi?" "Tôi còn tưởng cậu có thứ gì
để kiêu ngạo như vậy, chỉ bằng cái này?”
Ánh mắt Vương thiếu lộ vẻ khó tin, hắn ta không tin có người có
thể tránh được viên đạn, đây nhất định là giả, cho dù là loại
người kia cũng tuyệt đối không có khả năng làm được!
Không tin tà, hắn ta lại giơ vũ khí lên, nhưng mà lúc này lại nghe
được giọng của Tô Viễn.
"Còn không tin? Võ dụng thôi, cậu vẫn còn cho rằng trong tay cậu
là súng hay sao?"
Hắn ta theo bản năng nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào, vũ
khí trong tay lại biến thành một con rắn hổ mang. Rắn hổ mang
thè lưỡi, thân hình vặn vẹo, cảm giác lạnh lẽo trơn nhẫn kia
không ngừng nhắc nhở hắn ta đây là con rắn thật, hắn lộ vẻ sợ
hãi, đột nhiên nhìn thấy miệng rắn há to, muốn cắn vào tay mình,
hắn ta theo bản năng ném nó ra ngoài.
"Có rắn! Có rắn át I"
Nhìn hắn ném rắn về phía mình, Tô Viễn khẽ cười lạnh, tên này
quả nhiên tâm tư ác độc, ngay cả cái này cũng muốn hãm hại
hắn một phen.
Kể cả thời điểm vừa rồi nổ súng cũng vậy, nếu như hắn thật sự là
một người bình thường, vậy chẳng phải là chết chắc sao?
Người ác độc như thế, không thể lưu lại!
Tô Viễn tiến lên một bước, lại quỷ dị xuất hiện ở vị trí rắn hổ
mang rơi xuống, hắn nắm lấy con rắn trên mặt đất, trên mặt
không hề sợ hãi.
"Làm sao cậu biết thứ cậu ném là con rắn chứ không phải súng
của cậu?”
Dứt lời, con rắn vốn quấn quanh trong tay Tô Viễn lại bất chợt
biến thành một khẩu súng lục toàn thân nhuộm vàng.
Năng lực quỷ vực đối với người bình thường mà nói thật sự quá
khó hiểu, đây cũng là nguyên nhân vì sao ở giai đoạn đầu của
"kh*ng b* sống lại" bị ngự quỷ giả gọi là năng lực vô giải. Tô
Viễn vận dụng quỷ vực dùng để đối phó mấy người này, cũng
không khác gì bắt nạt trẻ mẫu giáo.
Hắn xoay họng súng, nhắm ngay những người đó, Tô Viễn nói:
"Nhìn bộ dáng của cậu, cho dù biết đến sự tôn tại của loại người
như tôi, phỏng chừng cũng không hiểu nhiều, quên đi, còn có di
ngôn gì muốn nói không? Nếu không có, tôi sẽ tiễn cậu một
chặng đường.
"Không! Mày không thể. giết tao', đứng trước cái chết, người
được xưng Vương thiếu rốt cục biết sợ hãi, rượu cũng tỉnh, cũng
không kiêu ngạo.
Vẻ mặt Tô Viễn kỳ quái nói: "Vì sao tôi không thể giết cậu? Cậu
đã nổ súng vào tôi rồi, sao tôi lại không thể giết cậu?"
"Bởi vì anh trai tao cũng giống mày, cũng là ngự quỷ giả, nếu
mày giết tao, anh ấy nhất định sẽ không tha cho mày. .
Tô Viễn hiểu rõ, quả nhiên là như vậy, nếu không thật khó có thể
giải thích một người bình thường lại dám công khai nắm giữ vũ
khí, hơn nữa còn là vũ khí bằng vàng cực kỳ đặc thù, trừ phi hắn
ta có người thân nhân là ngự quỷ giả, hơn nữa có thể thu được
một vài tin tức liên quan đến sự kiện linh dị từ người đó.
"Ồ, phải không? Tôi lại sợ quá đi, chi bằng như vậy đi, tôi cho cậu
một cơ hội, cậu đi gọi anh trai tới đây, tôi xem hắn ta có thể cứu
được cậu hay không?”
Tô Viễn mỉm cười, nhưng ở trong mắt đối phương, hắn lại giống
như ác ma.
Nào, mau gọi điện thoại cho hắn ta đến, không gọi thì sẽ chết
đó.'
Mà lúc này, trong một căn phòng riêng lớn ở tâng hai quán bar có
hai người đang ngồi uống rượu.
Trên một chiếc ghế sô pha to, rộng có hai người đàn ông có vóc
dáng khá cao lớn, duy chỉ có trang phục vô cùng kỳ quái. Một
người bọc mình kín mít, rõ ràng là mùa hè, trong phòng còn bật
điều hòa nhưng lại che kín mít không kẽ hở, người còn lại ăn mặc
tương đối bình thường, nhưng trên mặt lại trang điểm cực kỳ dọa
người.
Làn da vốn nên ngăm đen lại bôi lớp phấn dày trắng toát, trông
như người chết, mà hai má lại trét phấn hồng, ngũ quan thô
kệch, mày rậm mắt to, phối hợp với trang điểm như vậy, nhìn thế
nào cũng thấy đáng sợ.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Không nói phải không?" Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn đang chuẩnbị đi vê phía trước, bỗng nhiên phát hiện đối phương lộ ra tianguy hiểm, sau đó hắn ta giơ khẩu súng lục vàng lên, bóp cò."Chết đi, đồ quái vật.""Viễn Tử cẩn thận!"Tô Viễn khoát tay, ngăn Sử Tiến muốn xông tới.Đoàng!Tiếng súng vang lên, Tô Viễn vẫn đứng tại chỗ, hoàn hảo khôngtổn hao gì, quỷ dị chính là một người bên cạnh Vương thiếu lạiđột nhiên ngã xuống, trong mắt rõ ràng xuất hiện lỗ đạn, máutươi chảy ra, hắn ta co giật vài cái trên mặt đất rồi bất động.Chết người rồi...Thật sự có người chết rồi.Nữ sinh theo bản năng thét chói tai nhưng nhanh chóng được SửTiến và nhóm Trịnh Kiện trấn an, quỷ nhãn trắng bệch của TôViễn lộ ra tà tính, nhìn những tên lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng kia,ngữ khí bình thản nói:"Vàng chỉ không thể bị lực lượng của lệ quỷ ảnh hưởng mà thôimuốn đối phó người như bọn tôi mà chỉ dựa vào một khẩu súng,cậu không khỏi quá ngây thơ rồi?" "Tôi còn tưởng cậu có thứ gìđể kiêu ngạo như vậy, chỉ bằng cái này?”Ánh mắt Vương thiếu lộ vẻ khó tin, hắn ta không tin có người cóthể tránh được viên đạn, đây nhất định là giả, cho dù là loạingười kia cũng tuyệt đối không có khả năng làm được!Không tin tà, hắn ta lại giơ vũ khí lên, nhưng mà lúc này lại ngheđược giọng của Tô Viễn."Còn không tin? Võ dụng thôi, cậu vẫn còn cho rằng trong tay cậulà súng hay sao?"Hắn ta theo bản năng nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào, vũkhí trong tay lại biến thành một con rắn hổ mang. Rắn hổ mangthè lưỡi, thân hình vặn vẹo, cảm giác lạnh lẽo trơn nhẫn kiakhông ngừng nhắc nhở hắn ta đây là con rắn thật, hắn lộ vẻ sợhãi, đột nhiên nhìn thấy miệng rắn há to, muốn cắn vào tay mình,hắn ta theo bản năng ném nó ra ngoài."Có rắn! Có rắn át I"Nhìn hắn ném rắn về phía mình, Tô Viễn khẽ cười lạnh, tên nàyquả nhiên tâm tư ác độc, ngay cả cái này cũng muốn hãm hạihắn một phen.Kể cả thời điểm vừa rồi nổ súng cũng vậy, nếu như hắn thật sự làmột người bình thường, vậy chẳng phải là chết chắc sao?Người ác độc như thế, không thể lưu lại!Tô Viễn tiến lên một bước, lại quỷ dị xuất hiện ở vị trí rắn hổmang rơi xuống, hắn nắm lấy con rắn trên mặt đất, trên mặtkhông hề sợ hãi."Làm sao cậu biết thứ cậu ném là con rắn chứ không phải súngcủa cậu?”Dứt lời, con rắn vốn quấn quanh trong tay Tô Viễn lại bất chợtbiến thành một khẩu súng lục toàn thân nhuộm vàng.Năng lực quỷ vực đối với người bình thường mà nói thật sự quákhó hiểu, đây cũng là nguyên nhân vì sao ở giai đoạn đầu của"kh*ng b* sống lại" bị ngự quỷ giả gọi là năng lực vô giải. TôViễn vận dụng quỷ vực dùng để đối phó mấy người này, cũngkhông khác gì bắt nạt trẻ mẫu giáo.Hắn xoay họng súng, nhắm ngay những người đó, Tô Viễn nói:"Nhìn bộ dáng của cậu, cho dù biết đến sự tôn tại của loại ngườinhư tôi, phỏng chừng cũng không hiểu nhiều, quên đi, còn có dingôn gì muốn nói không? Nếu không có, tôi sẽ tiễn cậu mộtchặng đường."Không! Mày không thể. giết tao', đứng trước cái chết, ngườiđược xưng Vương thiếu rốt cục biết sợ hãi, rượu cũng tỉnh, cũngkhông kiêu ngạo.Vẻ mặt Tô Viễn kỳ quái nói: "Vì sao tôi không thể giết cậu? Cậuđã nổ súng vào tôi rồi, sao tôi lại không thể giết cậu?""Bởi vì anh trai tao cũng giống mày, cũng là ngự quỷ giả, nếumày giết tao, anh ấy nhất định sẽ không tha cho mày. .Tô Viễn hiểu rõ, quả nhiên là như vậy, nếu không thật khó có thểgiải thích một người bình thường lại dám công khai nắm giữ vũkhí, hơn nữa còn là vũ khí bằng vàng cực kỳ đặc thù, trừ phi hắnta có người thân nhân là ngự quỷ giả, hơn nữa có thể thu đượcmột vài tin tức liên quan đến sự kiện linh dị từ người đó."Ồ, phải không? Tôi lại sợ quá đi, chi bằng như vậy đi, tôi cho cậumột cơ hội, cậu đi gọi anh trai tới đây, tôi xem hắn ta có thể cứuđược cậu hay không?”Tô Viễn mỉm cười, nhưng ở trong mắt đối phương, hắn lại giốngnhư ác ma.Nào, mau gọi điện thoại cho hắn ta đến, không gọi thì sẽ chếtđó.'Mà lúc này, trong một căn phòng riêng lớn ở tâng hai quán bar cóhai người đang ngồi uống rượu.Trên một chiếc ghế sô pha to, rộng có hai người đàn ông có vócdáng khá cao lớn, duy chỉ có trang phục vô cùng kỳ quái. Mộtngười bọc mình kín mít, rõ ràng là mùa hè, trong phòng còn bậtđiều hòa nhưng lại che kín mít không kẽ hở, người còn lại ăn mặctương đối bình thường, nhưng trên mặt lại trang điểm cực kỳ dọangười.Làn da vốn nên ngăm đen lại bôi lớp phấn dày trắng toát, trôngnhư người chết, mà hai má lại trét phấn hồng, ngũ quan thôkệch, mày rậm mắt to, phối hợp với trang điểm như vậy, nhìn thếnào cũng thấy đáng sợ.