Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 96: Khốn cảnh

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cái nơi linh dị kia?Hệ thống, như này có ý gì?Muốn hắn đến đó đúng không?Trong đầu hiện lên ý niệm này, Tô Viễn yên lặng mở tờ giấy ra,chỉ thấy dấu tích chữ viết trên đó, nhưng còn có thể nhận ra.Tôi đặt đồ đạc ở trong căn phòng đó, đừng để con quỷ đó tìmthấy nó, cũng đừng tin lời nó.Nhìn ra được, người lưu lại tờ giấy này lúc ấy hẳn là rất vội vàng,nói không chừng còn đang bị lệ quỷ đuổi giết, nhưng lượng tintức ẩn chứa trên tờ giấy lại rất lớn. Có một lệ quỷ đang tìm kiếmmột cái gì đó, không chừng nó đã tìm thấy, nhưng cuối cùng lại bịgiấu đi.Người nọ cũng không hy vọng lệ quỷ kia có được thứ như vậy.Tờ giấy này rất có thể cũng là do ngự quỷ giả lưu lại, bởi vì chỉ cóngự quỷ giả mới có tư cách đối kháng lệ quỷ.Điêu này không khỏi khiến Tô Viễn sinh ra hứng thú, rốt cuộc sẽlà cái gì đây.Nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm suy nghĩ cái này, dùsao vẫn còn có một con lệ quỷ chờ hắn thu thập.Tuy rằng rất muốn hô to một tiếng yêu nghiệt lớn mật, ta liếc mắtmột cái liền nhìn ra ngươi không phải là người, nhưng lại cảmthấy hành vi này có chút quái đản, cho nên Tô Viễn chỉ là lạnhlùng nhìn Hứa Tú Trân nói: "Cô không phải Hứa Tú Trân, cô là ai?Mọi người không rõ nguyên nhân, nhưng lo lắng đến tư thái thânbí của hắn đêm nay, không khỏi nghi ngờ.Nhưng biểu hiện của Hứa Tú Trân căn bản nhìn không ra chút dịthường, cô rất tự nhiên, trên mặt cũng lộ vẻ nghi hoặc.'Anh đang nói về cái gì vậy? Tô Viễn, anh không bị bệnh chứ? Lêncơn gì vậy?”Nếu như không phải vừa rồi hắn đánh dấu rồi biết có một lệ quỷnhư vậy, cho dù là Tô Viễn cũng sẽ không nghĩ rằng cô gái trẻtrung xinh đẹp này là quỷ.Nhất là nhìn vẻ mặt tủi thân của cô bây giờ, của nàng, nhìn quakhiến người ta sinh lòng đồng tình.Thật sự là một con lệ quỷ kỳ lạ, loại lệ quỷ không trực tiếp giếtngười như này cũng rất hiếm thấy, nhưng thông thường đều vôcùng khó chơi, một khi để cho nó trốn trở lại thế giới tronggương, ngay cả quỷ vực cũng không làm gì được nó.Nhìn nó ngụy trang tựa hồ không hề sơ hở, Tô Viễn cũng khôngnói gì thêm mà là cười lạnh lấy ra gậy khóc tang.Sử Tiến thấy thế vô cùng kinh hãi.Người anh em, tôi tổ chức giao lưu là vì giúp cậu thoát ế, khôngphải để cho cậu đến đánh em gái một trận.Nếu truyền ra ngoài, thanh danh phòng ngủ của chúng ta chẳngphải là nát bét sao, sau này ai còn dám giao lưu kết nghĩa với kýtúc xá chúng ta nữa.'Lão Tứ, bình tính, cậu bình tính một chút, có chuyện gì thì cứ từtừ nói”Mắt thấy bọn họ ngăn cản trước mặt mình, Tô Viễn bất đắc dĩbuông gậy khóc tang xuống, một gậy này mà quất lên người bìnhthường sẽ xảy ra chuyện, dù sao nó cũng mang theo nguyền rủa."Mấy người ấy... thôi quên đi, mấy người không phân biệt đượccũng rất bình thường, nhưng tôi phải cho mọi người một lờikhuyên, nếu không muốn chết thì tốt nhất là tránh xa cô ta mộtchút!"Cái gì 2Sử Tiến ngẩn người nhìn hắn một chút."Đã xảy ra chuyện gì sao? Tại sao lại nói như vậy?”"Chẳng lẽ mọi người không chú ý sao, hoa văn trên quân áo cô tavốn ở bên trái, bây giờ vì sao lại ngược lại? Còn hình xăm ởxương quai xanh của cô ta, cậu không thấy ngay cả các chữ cáithay đổi sao?”"Còn có nốt ruôồi trên tay trái cô ta, tôi nhớ rõ ràng nó mọc ởbên tay phải, sao bây giờ lại ở trên tay trái?”Tô Viễn liên tục nói ra vài điểm khác biệt trên người đối phương,năng lực quan sát tỉ mỉ tỉ mỉ của hắn không khỏi làm cho mấychàng trai ở đây cảm thấy kinh SỢ.Nam sinh nghĩ như thế nào Tô Viễn không biết, nhưng phía nữsinh bên kia, sau khi Lưu Tư Tư nghe xong không nhịn được quayđầu lại nhìn lại, vừa nhìn nhất thời theo bản năng lui vê phía sauvài bước, kéo dài khoảng cách của Hứa Tú Trân.Bởi vì không khác gì với Tô Viễn nói.Bầu không khí lập tức trở nên cổ quái, trong lúc nhất thời cũngkhông có ai nói chuyện, nhưng hâu hết đều theo bản năng cáchxa Hứa Tú Trân.Này, các ngươi đang làm gì vậy, đừng đùa giỡn như vậy đượckhông! Thật nhàm chán!Hứa Tú Trân đỏ mặt, trong mắt mơ hồ hiện lên lửa giận, có vẻnhư rất tức giận.Đối phó với lệ quỷ không biết này, phương thức tốt nhất chính làtrực tiếp vạch trân thân phận của nó, trong nguyên tác nó chínhlà bởi vì bị bại lộ thân phận mà biến mất."Đừng giả vờ", Tô Viễn bình tĩnh nói: Người bình thường sẽ bị côlừa gạt, nhưng tôi sẽ không, cô chính là quỷ."Nghe thấy hắn vừa nói, Hứa Tú Trân vốn đang rất tức giận độtnhiên sắc mặt cứng đờ.Sau đó sắc mặt cô ta bắt đầu nhanh chóng tái nhợt, thần tháitrong mắt đang nhanh chóng biến mất, đồng thời thân thể cũngdân dân nhạt đi.

Cái nơi linh dị kia?

Hệ thống, như này có ý gì?

Muốn hắn đến đó đúng không?

Trong đầu hiện lên ý niệm này, Tô Viễn yên lặng mở tờ giấy ra,

chỉ thấy dấu tích chữ viết trên đó, nhưng còn có thể nhận ra.

Tôi đặt đồ đạc ở trong căn phòng đó, đừng để con quỷ đó tìm

thấy nó, cũng đừng tin lời nó.

Nhìn ra được, người lưu lại tờ giấy này lúc ấy hẳn là rất vội vàng,

nói không chừng còn đang bị lệ quỷ đuổi giết, nhưng lượng tin

tức ẩn chứa trên tờ giấy lại rất lớn. Có một lệ quỷ đang tìm kiếm

một cái gì đó, không chừng nó đã tìm thấy, nhưng cuối cùng lại bị

giấu đi.

Người nọ cũng không hy vọng lệ quỷ kia có được thứ như vậy.

Tờ giấy này rất có thể cũng là do ngự quỷ giả lưu lại, bởi vì chỉ có

ngự quỷ giả mới có tư cách đối kháng lệ quỷ.

Điêu này không khỏi khiến Tô Viễn sinh ra hứng thú, rốt cuộc sẽ

là cái gì đây.

Nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm suy nghĩ cái này, dù

sao vẫn còn có một con lệ quỷ chờ hắn thu thập.

Tuy rằng rất muốn hô to một tiếng yêu nghiệt lớn mật, ta liếc mắt

một cái liền nhìn ra ngươi không phải là người, nhưng lại cảm

thấy hành vi này có chút quái đản, cho nên Tô Viễn chỉ là lạnh

lùng nhìn Hứa Tú Trân nói: "Cô không phải Hứa Tú Trân, cô là ai?

Mọi người không rõ nguyên nhân, nhưng lo lắng đến tư thái thân

bí của hắn đêm nay, không khỏi nghi ngờ.

Nhưng biểu hiện của Hứa Tú Trân căn bản nhìn không ra chút dị

thường, cô rất tự nhiên, trên mặt cũng lộ vẻ nghi hoặc.

'Anh đang nói về cái gì vậy? Tô Viễn, anh không bị bệnh chứ? Lên

cơn gì vậy?”

Nếu như không phải vừa rồi hắn đánh dấu rồi biết có một lệ quỷ

như vậy, cho dù là Tô Viễn cũng sẽ không nghĩ rằng cô gái trẻ

trung xinh đẹp này là quỷ.

Nhất là nhìn vẻ mặt tủi thân của cô bây giờ, của nàng, nhìn qua

khiến người ta sinh lòng đồng tình.

Thật sự là một con lệ quỷ kỳ lạ, loại lệ quỷ không trực tiếp giết

người như này cũng rất hiếm thấy, nhưng thông thường đều vô

cùng khó chơi, một khi để cho nó trốn trở lại thế giới trong

gương, ngay cả quỷ vực cũng không làm gì được nó.

Nhìn nó ngụy trang tựa hồ không hề sơ hở, Tô Viễn cũng không

nói gì thêm mà là cười lạnh lấy ra gậy khóc tang.

Sử Tiến thấy thế vô cùng kinh hãi.

Người anh em, tôi tổ chức giao lưu là vì giúp cậu thoát ế, không

phải để cho cậu đến đánh em gái một trận.

Nếu truyền ra ngoài, thanh danh phòng ngủ của chúng ta chẳng

phải là nát bét sao, sau này ai còn dám giao lưu kết nghĩa với ký

túc xá chúng ta nữa.

'Lão Tứ, bình tính, cậu bình tính một chút, có chuyện gì thì cứ từ

từ nói”

Mắt thấy bọn họ ngăn cản trước mặt mình, Tô Viễn bất đắc dĩ

buông gậy khóc tang xuống, một gậy này mà quất lên người bình

thường sẽ xảy ra chuyện, dù sao nó cũng mang theo nguyền rủa.

"Mấy người ấy... thôi quên đi, mấy người không phân biệt được

cũng rất bình thường, nhưng tôi phải cho mọi người một lời

khuyên, nếu không muốn chết thì tốt nhất là tránh xa cô ta một

chút!

"Cái gì 2

Sử Tiến ngẩn người nhìn hắn một chút.

"Đã xảy ra chuyện gì sao? Tại sao lại nói như vậy?”

"Chẳng lẽ mọi người không chú ý sao, hoa văn trên quân áo cô ta

vốn ở bên trái, bây giờ vì sao lại ngược lại? Còn hình xăm ở

xương quai xanh của cô ta, cậu không thấy ngay cả các chữ cái

thay đổi sao?”

"Còn có nốt ruôồi trên tay trái cô ta, tôi nhớ rõ ràng nó mọc ở

bên tay phải, sao bây giờ lại ở trên tay trái?”

Tô Viễn liên tục nói ra vài điểm khác biệt trên người đối phương,

năng lực quan sát tỉ mỉ tỉ mỉ của hắn không khỏi làm cho mấy

chàng trai ở đây cảm thấy kinh SỢ.

Nam sinh nghĩ như thế nào Tô Viễn không biết, nhưng phía nữ

sinh bên kia, sau khi Lưu Tư Tư nghe xong không nhịn được quay

đầu lại nhìn lại, vừa nhìn nhất thời theo bản năng lui vê phía sau

vài bước, kéo dài khoảng cách của Hứa Tú Trân.

Bởi vì không khác gì với Tô Viễn nói.

Bầu không khí lập tức trở nên cổ quái, trong lúc nhất thời cũng

không có ai nói chuyện, nhưng hâu hết đều theo bản năng cách

xa Hứa Tú Trân.

Này, các ngươi đang làm gì vậy, đừng đùa giỡn như vậy được

không! Thật nhàm chán!

Hứa Tú Trân đỏ mặt, trong mắt mơ hồ hiện lên lửa giận, có vẻ

như rất tức giận.

Đối phó với lệ quỷ không biết này, phương thức tốt nhất chính là

trực tiếp vạch trân thân phận của nó, trong nguyên tác nó chính

là bởi vì bị bại lộ thân phận mà biến mất.

"Đừng giả vờ", Tô Viễn bình tĩnh nói: Người bình thường sẽ bị cô

lừa gạt, nhưng tôi sẽ không, cô chính là quỷ."

Nghe thấy hắn vừa nói, Hứa Tú Trân vốn đang rất tức giận đột

nhiên sắc mặt cứng đờ.

Sau đó sắc mặt cô ta bắt đầu nhanh chóng tái nhợt, thần thái

trong mắt đang nhanh chóng biến mất, đồng thời thân thể cũng

dân dân nhạt đi.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cái nơi linh dị kia?Hệ thống, như này có ý gì?Muốn hắn đến đó đúng không?Trong đầu hiện lên ý niệm này, Tô Viễn yên lặng mở tờ giấy ra,chỉ thấy dấu tích chữ viết trên đó, nhưng còn có thể nhận ra.Tôi đặt đồ đạc ở trong căn phòng đó, đừng để con quỷ đó tìmthấy nó, cũng đừng tin lời nó.Nhìn ra được, người lưu lại tờ giấy này lúc ấy hẳn là rất vội vàng,nói không chừng còn đang bị lệ quỷ đuổi giết, nhưng lượng tintức ẩn chứa trên tờ giấy lại rất lớn. Có một lệ quỷ đang tìm kiếmmột cái gì đó, không chừng nó đã tìm thấy, nhưng cuối cùng lại bịgiấu đi.Người nọ cũng không hy vọng lệ quỷ kia có được thứ như vậy.Tờ giấy này rất có thể cũng là do ngự quỷ giả lưu lại, bởi vì chỉ cóngự quỷ giả mới có tư cách đối kháng lệ quỷ.Điêu này không khỏi khiến Tô Viễn sinh ra hứng thú, rốt cuộc sẽlà cái gì đây.Nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm suy nghĩ cái này, dùsao vẫn còn có một con lệ quỷ chờ hắn thu thập.Tuy rằng rất muốn hô to một tiếng yêu nghiệt lớn mật, ta liếc mắtmột cái liền nhìn ra ngươi không phải là người, nhưng lại cảmthấy hành vi này có chút quái đản, cho nên Tô Viễn chỉ là lạnhlùng nhìn Hứa Tú Trân nói: "Cô không phải Hứa Tú Trân, cô là ai?Mọi người không rõ nguyên nhân, nhưng lo lắng đến tư thái thânbí của hắn đêm nay, không khỏi nghi ngờ.Nhưng biểu hiện của Hứa Tú Trân căn bản nhìn không ra chút dịthường, cô rất tự nhiên, trên mặt cũng lộ vẻ nghi hoặc.'Anh đang nói về cái gì vậy? Tô Viễn, anh không bị bệnh chứ? Lêncơn gì vậy?”Nếu như không phải vừa rồi hắn đánh dấu rồi biết có một lệ quỷnhư vậy, cho dù là Tô Viễn cũng sẽ không nghĩ rằng cô gái trẻtrung xinh đẹp này là quỷ.Nhất là nhìn vẻ mặt tủi thân của cô bây giờ, của nàng, nhìn quakhiến người ta sinh lòng đồng tình.Thật sự là một con lệ quỷ kỳ lạ, loại lệ quỷ không trực tiếp giếtngười như này cũng rất hiếm thấy, nhưng thông thường đều vôcùng khó chơi, một khi để cho nó trốn trở lại thế giới tronggương, ngay cả quỷ vực cũng không làm gì được nó.Nhìn nó ngụy trang tựa hồ không hề sơ hở, Tô Viễn cũng khôngnói gì thêm mà là cười lạnh lấy ra gậy khóc tang.Sử Tiến thấy thế vô cùng kinh hãi.Người anh em, tôi tổ chức giao lưu là vì giúp cậu thoát ế, khôngphải để cho cậu đến đánh em gái một trận.Nếu truyền ra ngoài, thanh danh phòng ngủ của chúng ta chẳngphải là nát bét sao, sau này ai còn dám giao lưu kết nghĩa với kýtúc xá chúng ta nữa.'Lão Tứ, bình tính, cậu bình tính một chút, có chuyện gì thì cứ từtừ nói”Mắt thấy bọn họ ngăn cản trước mặt mình, Tô Viễn bất đắc dĩbuông gậy khóc tang xuống, một gậy này mà quất lên người bìnhthường sẽ xảy ra chuyện, dù sao nó cũng mang theo nguyền rủa."Mấy người ấy... thôi quên đi, mấy người không phân biệt đượccũng rất bình thường, nhưng tôi phải cho mọi người một lờikhuyên, nếu không muốn chết thì tốt nhất là tránh xa cô ta mộtchút!"Cái gì 2Sử Tiến ngẩn người nhìn hắn một chút."Đã xảy ra chuyện gì sao? Tại sao lại nói như vậy?”"Chẳng lẽ mọi người không chú ý sao, hoa văn trên quân áo cô tavốn ở bên trái, bây giờ vì sao lại ngược lại? Còn hình xăm ởxương quai xanh của cô ta, cậu không thấy ngay cả các chữ cáithay đổi sao?”"Còn có nốt ruôồi trên tay trái cô ta, tôi nhớ rõ ràng nó mọc ởbên tay phải, sao bây giờ lại ở trên tay trái?”Tô Viễn liên tục nói ra vài điểm khác biệt trên người đối phương,năng lực quan sát tỉ mỉ tỉ mỉ của hắn không khỏi làm cho mấychàng trai ở đây cảm thấy kinh SỢ.Nam sinh nghĩ như thế nào Tô Viễn không biết, nhưng phía nữsinh bên kia, sau khi Lưu Tư Tư nghe xong không nhịn được quayđầu lại nhìn lại, vừa nhìn nhất thời theo bản năng lui vê phía sauvài bước, kéo dài khoảng cách của Hứa Tú Trân.Bởi vì không khác gì với Tô Viễn nói.Bầu không khí lập tức trở nên cổ quái, trong lúc nhất thời cũngkhông có ai nói chuyện, nhưng hâu hết đều theo bản năng cáchxa Hứa Tú Trân.Này, các ngươi đang làm gì vậy, đừng đùa giỡn như vậy đượckhông! Thật nhàm chán!Hứa Tú Trân đỏ mặt, trong mắt mơ hồ hiện lên lửa giận, có vẻnhư rất tức giận.Đối phó với lệ quỷ không biết này, phương thức tốt nhất chính làtrực tiếp vạch trân thân phận của nó, trong nguyên tác nó chínhlà bởi vì bị bại lộ thân phận mà biến mất."Đừng giả vờ", Tô Viễn bình tĩnh nói: Người bình thường sẽ bị côlừa gạt, nhưng tôi sẽ không, cô chính là quỷ."Nghe thấy hắn vừa nói, Hứa Tú Trân vốn đang rất tức giận độtnhiên sắc mặt cứng đờ.Sau đó sắc mặt cô ta bắt đầu nhanh chóng tái nhợt, thần tháitrong mắt đang nhanh chóng biến mất, đồng thời thân thể cũngdân dân nhạt đi.

Chương 96: Khốn cảnh