Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 97: Phương pháp cứu nguy (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cuối cùng Hứa Tú Trân lại quỷ dị biến mất ở trước mắt mọi người,giống như là một ảo ảnh, trực tiếp xóa đi hết thảy dấu vết, khônglưu lại gì cả."A a a làTrong quán bar lập tức vang lên tiếng kêu sợ hãi của nữ sinh, cóvẻ như họ bị dọa sợ, Lưu Tư Tư xụi lơ trên mặt đất, suýt nữangất đi.Ngay cả đám người Sử Tiến và Trịnh Kiện cũng bị dọa đến cảngười phát run."Viễn... Viễn Tử, không! Đại ca, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Chodù cậu ta tự cho là trải qua chuyện đêm nay sẽ không còn gì cóthể làm cho mình khiếp sợ nữa nhưng khi nhìn thấy một màn này,cậu ta cũng phải lắp bắp."Đó không phải là Hứa Tú Trân, mà là một con lệ quỷ.' Tô Viễnnói."Lệ quỷ? Trên thế giới này thật sự có quỷ sao?”Nhận được đáp án khẳng định, vẻ mặt Sử Tiến ngập tràn khiếpSỢ."Không phải cậu đã tận mắt nhìn thấy sao?"Nhưng con quỷ kia chạy đi đâu rồi?" Cậu hỏi vậy là làm khó tôirồi, Tô Viễn khẽ nhíu mày: "Hẳn là không đi xa, có thể là chúngta nhìn thấu ngụy trang của nó, phá hủy thân phận của nó chonên nó không có biện pháp để cho chúng ta nhìn thấy nữa."Nghe hắn nói như vậy, những người khác theo bản năng dựa vàobên cạnh Tô Viễn, tựa hồ như vậy sẽ tương đối an toàn.Nhìn thần sắc sợ hãi rõ ràng hiện ra trên mặt bọn họ, Tô Viễn khẽcười."Mọi người không cần như vậy, đây là một con lệ quỷ rất đặc biệt,nó sẽ không giết người. Tôi đã gặp phải nhiều sự kiện linh dị nhưvậy, duy chỉ có nó là kỳ lạ nhất, cũng là một con quỷ biết ẩn nấpnhất, một khi nó có được thân phận người, quả thực chính làgiống người như đúc, chuyện này mọi người cũng đã chứng kiếnrồi. 'Nếu để cho lệ quỷ này có được một thân phận hoàn toàn giốngngười như đúc, hoàn toàn trà trộn vào trong xã hội này, vậy nósẽ làm ra chuyện gì đây?Tô Viễn cũng không rõ lắm, nhưng tuyệt đối không phải là mộtchuyện tốt.Lúc này Lưu Tư Tư đột nhiên hỏi: "Vậy... còn Tú Trân thì sao? Côấy đâu "Chuyện này thì Tô Viễn hiểu rõ.Đi với tôi Sau đó, hắn đưa mọi người đến nhà vệ sinh, chỉ vàogương và nói: "Cô ấy ở trong đó."Đám người Lưu Tư Tư vội vàng nhìn vê phía gương, quả nhiên ởmột góc trong gương, Hứa Tú Trân đang cuộn mình ở đó, gươngmặt ngập tràn tuyệt vọng bất lực và sợ hãi."Cái này... chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Làm thế nào cô ấycó thể chạy vào gương."Trịnh Kiện nghẹn lời chỉ vào Hứa Tú Trân trong gương nói, bởi vìvị trí trong gương xuất hiện cô ta mà vị trí đó trong hiện thựckhông có ai cả.Tô Viễn nói: "Bởi vì con quỷ kia thay thế thân phận của cô ấy, cáigiá là cô ấy thay thế quỷ bị nhốt vào trong gương..Cũng giống như Tô Viễn nói, sau khi trang điểm ở toilet, Hứa TúTrân phát hiện tướng mạo người trong gương lại không giốngmình.Cho dù cô làm như thế nào, dùng phương pháp gì, trong gươnglại không soi ra dáng vẻ của cô ta, giống như cô ta không xuấthiện trên gương.Điêu này là không thể chấp nhận được đối với một cô gái yêu cáiđẹp.Nhưng bản thân cô cũng không coi trọng mà chỉ coi như là đùagiỡn, chờ khi cô xoay người chuẩn bị rời đi mới phát hiện bấtthường.Trước mắt cũng không phải là hành lang quán bar lúc cô đi tới,mà là một màu tối tăm, bóng tối này không phải là bóng tối banđêm mà là vách tường được ngưng tụ từ mực dày đặc, nó xuấthiện quỷ dị trước mặt chắn đường cô.Bóng tối kia chỉ nhìn đã làm cho lòng người sinh ra sợ hãi, màquán bar huyên náo đã hoàn toàn không thấy bóng dáng, xungquanh chỉ còn lại yên tính như chất.Đáng sợ nhất chính là, khi cô dùng đèn điện thoại di động chiếuqua, ánh sáng lại giống như bị bóng tối cắn nuốt, căn bản khôngcách thể truyền ra.Nhìn thấy một màn này, dù là người ngốc hơn nữa cũng có thểhiểu được đây tuyệt đối có vấn đề.Phải biết rằng, từ trước đến nay nữ sinh tương đối nhát gan, màmột khi khiếp nhược, nỗi sợ hãi sẽ không tự chủ được tuôn rachiếm cứ thân thể của bạn.Hứa Tú Trân định gọi điện thoại cho bạn tốt, nhưng mà lại khôngthể gọi được bởi vì khi đó mấy cô đều ở trong quỷ vực của TôViễn."Vậy... vậy phải làm sao đây?”Một màn quỷ dị như thế hiện lên, quả thực phá vỡ nhận thức củacon người, bọn họ không hẹn mà cùng đều nhìn vê phía Tô Viễn,chỉ có hắn mới có quyên lên tiếng trong số những người ở đây.Giữa cái gương và lệ quỷ nhất định có mối liên quan nào đó, cònnguồn gốc của nó, Tô Viễn cảm thấy nó có liên quan với quỷkính.Tất nhiên, cụ thể là thật hay giả, Tô Viễn cũng không biết được.Tô Viễn nhìn người trong gương, sau đó nói: "Gọi điện thoại chocô ấy, cuộc gọi có thể thông qua được.
Cuối cùng Hứa Tú Trân lại quỷ dị biến mất ở trước mắt mọi người,
giống như là một ảo ảnh, trực tiếp xóa đi hết thảy dấu vết, không
lưu lại gì cả.
"A a a là
Trong quán bar lập tức vang lên tiếng kêu sợ hãi của nữ sinh, có
vẻ như họ bị dọa sợ, Lưu Tư Tư xụi lơ trên mặt đất, suýt nữa
ngất đi.
Ngay cả đám người Sử Tiến và Trịnh Kiện cũng bị dọa đến cả
người phát run.
"Viễn... Viễn Tử, không! Đại ca, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Cho
dù cậu ta tự cho là trải qua chuyện đêm nay sẽ không còn gì có
thể làm cho mình khiếp sợ nữa nhưng khi nhìn thấy một màn này,
cậu ta cũng phải lắp bắp.
"Đó không phải là Hứa Tú Trân, mà là một con lệ quỷ.' Tô Viễn
nói.
"Lệ quỷ? Trên thế giới này thật sự có quỷ sao?”
Nhận được đáp án khẳng định, vẻ mặt Sử Tiến ngập tràn khiếp
SỢ.
"Không phải cậu đã tận mắt nhìn thấy sao?
"Nhưng con quỷ kia chạy đi đâu rồi?" Cậu hỏi vậy là làm khó tôi
rồi, Tô Viễn khẽ nhíu mày: "Hẳn là không đi xa, có thể là chúng
ta nhìn thấu ngụy trang của nó, phá hủy thân phận của nó cho
nên nó không có biện pháp để cho chúng ta nhìn thấy nữa."
Nghe hắn nói như vậy, những người khác theo bản năng dựa vào
bên cạnh Tô Viễn, tựa hồ như vậy sẽ tương đối an toàn.
Nhìn thần sắc sợ hãi rõ ràng hiện ra trên mặt bọn họ, Tô Viễn khẽ
cười.
"Mọi người không cần như vậy, đây là một con lệ quỷ rất đặc biệt,
nó sẽ không giết người. Tôi đã gặp phải nhiều sự kiện linh dị như
vậy, duy chỉ có nó là kỳ lạ nhất, cũng là một con quỷ biết ẩn nấp
nhất, một khi nó có được thân phận người, quả thực chính là
giống người như đúc, chuyện này mọi người cũng đã chứng kiến
rồi. '
Nếu để cho lệ quỷ này có được một thân phận hoàn toàn giống
người như đúc, hoàn toàn trà trộn vào trong xã hội này, vậy nó
sẽ làm ra chuyện gì đây?
Tô Viễn cũng không rõ lắm, nhưng tuyệt đối không phải là một
chuyện tốt.
Lúc này Lưu Tư Tư đột nhiên hỏi: "Vậy... còn Tú Trân thì sao? Cô
ấy đâu "
Chuyện này thì Tô Viễn hiểu rõ.
Đi với tôi Sau đó, hắn đưa mọi người đến nhà vệ sinh, chỉ vào
gương và nói: "Cô ấy ở trong đó."
Đám người Lưu Tư Tư vội vàng nhìn vê phía gương, quả nhiên ở
một góc trong gương, Hứa Tú Trân đang cuộn mình ở đó, gương
mặt ngập tràn tuyệt vọng bất lực và sợ hãi.
"Cái này... chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Làm thế nào cô ấy
có thể chạy vào gương."
Trịnh Kiện nghẹn lời chỉ vào Hứa Tú Trân trong gương nói, bởi vì
vị trí trong gương xuất hiện cô ta mà vị trí đó trong hiện thực
không có ai cả.
Tô Viễn nói: "Bởi vì con quỷ kia thay thế thân phận của cô ấy, cái
giá là cô ấy thay thế quỷ bị nhốt vào trong gương..
Cũng giống như Tô Viễn nói, sau khi trang điểm ở toilet, Hứa Tú
Trân phát hiện tướng mạo người trong gương lại không giống
mình.
Cho dù cô làm như thế nào, dùng phương pháp gì, trong gương
lại không soi ra dáng vẻ của cô ta, giống như cô ta không xuất
hiện trên gương.
Điêu này là không thể chấp nhận được đối với một cô gái yêu cái
đẹp.
Nhưng bản thân cô cũng không coi trọng mà chỉ coi như là đùa
giỡn, chờ khi cô xoay người chuẩn bị rời đi mới phát hiện bất
thường.
Trước mắt cũng không phải là hành lang quán bar lúc cô đi tới,
mà là một màu tối tăm, bóng tối này không phải là bóng tối ban
đêm mà là vách tường được ngưng tụ từ mực dày đặc, nó xuất
hiện quỷ dị trước mặt chắn đường cô.
Bóng tối kia chỉ nhìn đã làm cho lòng người sinh ra sợ hãi, mà
quán bar huyên náo đã hoàn toàn không thấy bóng dáng, xung
quanh chỉ còn lại yên tính như chất.
Đáng sợ nhất chính là, khi cô dùng đèn điện thoại di động chiếu
qua, ánh sáng lại giống như bị bóng tối cắn nuốt, căn bản không
cách thể truyền ra.
Nhìn thấy một màn này, dù là người ngốc hơn nữa cũng có thể
hiểu được đây tuyệt đối có vấn đề.
Phải biết rằng, từ trước đến nay nữ sinh tương đối nhát gan, mà
một khi khiếp nhược, nỗi sợ hãi sẽ không tự chủ được tuôn ra
chiếm cứ thân thể của bạn.
Hứa Tú Trân định gọi điện thoại cho bạn tốt, nhưng mà lại không
thể gọi được bởi vì khi đó mấy cô đều ở trong quỷ vực của Tô
Viễn.
"Vậy... vậy phải làm sao đây?”
Một màn quỷ dị như thế hiện lên, quả thực phá vỡ nhận thức của
con người, bọn họ không hẹn mà cùng đều nhìn vê phía Tô Viễn,
chỉ có hắn mới có quyên lên tiếng trong số những người ở đây.
Giữa cái gương và lệ quỷ nhất định có mối liên quan nào đó, còn
nguồn gốc của nó, Tô Viễn cảm thấy nó có liên quan với quỷ
kính.
Tất nhiên, cụ thể là thật hay giả, Tô Viễn cũng không biết được.
Tô Viễn nhìn người trong gương, sau đó nói: "Gọi điện thoại cho
cô ấy, cuộc gọi có thể thông qua được.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cuối cùng Hứa Tú Trân lại quỷ dị biến mất ở trước mắt mọi người,giống như là một ảo ảnh, trực tiếp xóa đi hết thảy dấu vết, khônglưu lại gì cả."A a a làTrong quán bar lập tức vang lên tiếng kêu sợ hãi của nữ sinh, cóvẻ như họ bị dọa sợ, Lưu Tư Tư xụi lơ trên mặt đất, suýt nữangất đi.Ngay cả đám người Sử Tiến và Trịnh Kiện cũng bị dọa đến cảngười phát run."Viễn... Viễn Tử, không! Đại ca, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Chodù cậu ta tự cho là trải qua chuyện đêm nay sẽ không còn gì cóthể làm cho mình khiếp sợ nữa nhưng khi nhìn thấy một màn này,cậu ta cũng phải lắp bắp."Đó không phải là Hứa Tú Trân, mà là một con lệ quỷ.' Tô Viễnnói."Lệ quỷ? Trên thế giới này thật sự có quỷ sao?”Nhận được đáp án khẳng định, vẻ mặt Sử Tiến ngập tràn khiếpSỢ."Không phải cậu đã tận mắt nhìn thấy sao?"Nhưng con quỷ kia chạy đi đâu rồi?" Cậu hỏi vậy là làm khó tôirồi, Tô Viễn khẽ nhíu mày: "Hẳn là không đi xa, có thể là chúngta nhìn thấu ngụy trang của nó, phá hủy thân phận của nó chonên nó không có biện pháp để cho chúng ta nhìn thấy nữa."Nghe hắn nói như vậy, những người khác theo bản năng dựa vàobên cạnh Tô Viễn, tựa hồ như vậy sẽ tương đối an toàn.Nhìn thần sắc sợ hãi rõ ràng hiện ra trên mặt bọn họ, Tô Viễn khẽcười."Mọi người không cần như vậy, đây là một con lệ quỷ rất đặc biệt,nó sẽ không giết người. Tôi đã gặp phải nhiều sự kiện linh dị nhưvậy, duy chỉ có nó là kỳ lạ nhất, cũng là một con quỷ biết ẩn nấpnhất, một khi nó có được thân phận người, quả thực chính làgiống người như đúc, chuyện này mọi người cũng đã chứng kiếnrồi. 'Nếu để cho lệ quỷ này có được một thân phận hoàn toàn giốngngười như đúc, hoàn toàn trà trộn vào trong xã hội này, vậy nósẽ làm ra chuyện gì đây?Tô Viễn cũng không rõ lắm, nhưng tuyệt đối không phải là mộtchuyện tốt.Lúc này Lưu Tư Tư đột nhiên hỏi: "Vậy... còn Tú Trân thì sao? Côấy đâu "Chuyện này thì Tô Viễn hiểu rõ.Đi với tôi Sau đó, hắn đưa mọi người đến nhà vệ sinh, chỉ vàogương và nói: "Cô ấy ở trong đó."Đám người Lưu Tư Tư vội vàng nhìn vê phía gương, quả nhiên ởmột góc trong gương, Hứa Tú Trân đang cuộn mình ở đó, gươngmặt ngập tràn tuyệt vọng bất lực và sợ hãi."Cái này... chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Làm thế nào cô ấycó thể chạy vào gương."Trịnh Kiện nghẹn lời chỉ vào Hứa Tú Trân trong gương nói, bởi vìvị trí trong gương xuất hiện cô ta mà vị trí đó trong hiện thựckhông có ai cả.Tô Viễn nói: "Bởi vì con quỷ kia thay thế thân phận của cô ấy, cáigiá là cô ấy thay thế quỷ bị nhốt vào trong gương..Cũng giống như Tô Viễn nói, sau khi trang điểm ở toilet, Hứa TúTrân phát hiện tướng mạo người trong gương lại không giốngmình.Cho dù cô làm như thế nào, dùng phương pháp gì, trong gươnglại không soi ra dáng vẻ của cô ta, giống như cô ta không xuấthiện trên gương.Điêu này là không thể chấp nhận được đối với một cô gái yêu cáiđẹp.Nhưng bản thân cô cũng không coi trọng mà chỉ coi như là đùagiỡn, chờ khi cô xoay người chuẩn bị rời đi mới phát hiện bấtthường.Trước mắt cũng không phải là hành lang quán bar lúc cô đi tới,mà là một màu tối tăm, bóng tối này không phải là bóng tối banđêm mà là vách tường được ngưng tụ từ mực dày đặc, nó xuấthiện quỷ dị trước mặt chắn đường cô.Bóng tối kia chỉ nhìn đã làm cho lòng người sinh ra sợ hãi, màquán bar huyên náo đã hoàn toàn không thấy bóng dáng, xungquanh chỉ còn lại yên tính như chất.Đáng sợ nhất chính là, khi cô dùng đèn điện thoại di động chiếuqua, ánh sáng lại giống như bị bóng tối cắn nuốt, căn bản khôngcách thể truyền ra.Nhìn thấy một màn này, dù là người ngốc hơn nữa cũng có thểhiểu được đây tuyệt đối có vấn đề.Phải biết rằng, từ trước đến nay nữ sinh tương đối nhát gan, màmột khi khiếp nhược, nỗi sợ hãi sẽ không tự chủ được tuôn rachiếm cứ thân thể của bạn.Hứa Tú Trân định gọi điện thoại cho bạn tốt, nhưng mà lại khôngthể gọi được bởi vì khi đó mấy cô đều ở trong quỷ vực của TôViễn."Vậy... vậy phải làm sao đây?”Một màn quỷ dị như thế hiện lên, quả thực phá vỡ nhận thức củacon người, bọn họ không hẹn mà cùng đều nhìn vê phía Tô Viễn,chỉ có hắn mới có quyên lên tiếng trong số những người ở đây.Giữa cái gương và lệ quỷ nhất định có mối liên quan nào đó, cònnguồn gốc của nó, Tô Viễn cảm thấy nó có liên quan với quỷkính.Tất nhiên, cụ thể là thật hay giả, Tô Viễn cũng không biết được.Tô Viễn nhìn người trong gương, sau đó nói: "Gọi điện thoại chocô ấy, cuộc gọi có thể thông qua được.