Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 98: Phương pháp cứu nguy (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cô gái bên kia lập tức lấy điện thoại ra, đó là bạn gái của Sử Tiến.Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, chỉ nghe được tiếng khócnghẹn ngào của cô gái trong gương: "Mọi người đang ở đâu, tôi...tôi ở đây cảm thấy không đúng lắm. Bên ngoài nhà vệ sinh tốiđen như mực, tôi không tìm được lối ra. Hơn nữa, vừa rồi khi tôisoi gương cũng không nhìn thấy bản thân mình. Mấy người... Mấyngười mau đến đây cứu tôi đi, có phải tôi gặp ma rồi hay không?”Lân này, Tô Viễn bình tĩnh nói: "Cậu bảo cô ấy soi gương thửxem.Bạn gái của Sử Tiến làm theo lời hắn, chỉ thấy cô gái trong gươngquay đầu nhìn vê phía chiếc gương, sau đó gương mặt sững sờ,thậm chí còn rơi cả điện thoại.Bởi vì trong gương là đám người Tô Viễn đang nhìn chằm chằmvào cô.Tô Viễn nhìn Hứa Tú Trân vội vàng nhặt điện thoại lên, sau đómột giọng nói thất thanh truyên đến: "Cậu... Sao các người đều ởtrong gương hết vậy?""Chị gái của tôi, cô nhầm rồi." Tô Viễn nói: "Không phải chúng tôiở trong gương mà là cậu chạy vào trong gương rồi." Thời khắcnày.Hứa Tú Trân đông cứng, trong ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi, sauđó cả người run lên, ngã uych xuống đất, đầu bị đập xuống nềnđất, máu phun ra, có lẽ đã bị dọa cho ngất xỉu.“Tú Trân!"Lưu Tư Tư vội vàng hét lên, muốn tiến sang đó nhưng lại khôngdám đi qua, nhưng giọng nói của cô không thể nào truyền vàotrong gương được. Cô gấp gáp quay đầu lại nhìn Tô Viễn, ánhmắt cầu xin sự giúp đỡ.“Cậu... Cậu mau nghĩ cách cô ấy đi được không?”Trong giọng nói mang theo sự câu xin, đám người Sử Tiến cũngnhao nhao lên tiếng.Đúng vậy, lão Tứ, xin cậu hãy giúp tÔI.'"Bây giờ chỉ có cậu là người trong nghê mới biết được, mấy thứnày chúng tôi đều không hiểu."Tô Viễn nói: "Không phải là không có cách, chỉ là cân có ngườigiúp một tay.Muốn cứu người ra ngoài cũng không khó. Trong nguyên tác,Dương Gian đã hoán đổi thân thể thành lệ quỷ ở hiện tại đi vàotrong đó cứu người ra, cho nên Tô Viễn cũng định dùng cách thứcnhư vậy, còn hơn tự mình tìm cách.Giúp một tay? Đám người Sử Tiến trố mắt nhìn nhau, gương mặtcó chút căng thẳng."Có... có nguy hiểm gì không?”"CótTô Viễn không do dự nào trả lời, vê điểm này không cần giấugiếm. Cho đến bây giờ, không có tình huống kỳ quái nào màkhông cân bất chấp nguy hiểm mà có thể giải quyết được, nếu cóthì nhất định chỉ có trong mơ.Cho dù là trong mơ nhưng cũng có khả năng bị Lệ quỷ phục kích.Lệ quỷ giết người trong mơ cũng không phải không có, vậy nênmuốn đối phó với Lệ quỷ mà không gặp bất cứ nguy hiểm gì,hoàn toàn không thể nào. Bọn họ nhìn nhau, đột nhiên Sử Tiếnnói: "Sẽ gặp nguy hiểm gì?""Bị nhốt trong gương như cô ấy. Nếu không có ai cứu cậu thì sẽ bịđuổi đến chết trong đó, mấy con quỷ lệ kia sẽ dùng sự tồn tại củacậu ở hiện thực làm bàn đạp, tiến vào hiện thực, thay thế cậu ởhiện thực, cho đến khi thân phận của nó bị bại lộ mới dừng lại.Đây cũng là điểm đáng sợ nhất của quỷ lệ. Nó âm thầm thay thếthân phận của một người, giả dạng cuộc sống của người đó màkhông bị bất kỳ ai chú ý để đạt được mục đích của bản thân.Ngay cả những người thân cận nhất với người đó cũng khôngchắc chắn có thể nhận ra được, trừ khi phải quan sát cực kỳ kỹlưỡng.Sau khi biết được cân phải mạo hiểm thế nào, tất cả mọi ngườiđều rơi vào trâm mặc. Suy cho cùng, không phải ai cũng có tưtưởng hi sinh quên mình, rất nhiêu người trong lúc chuẩn bị đicứu người khác quả thật cũng không nghĩ nhiêu như vậy, nhưngmột khi đối mặt với nguy hiểm cận kề cái chết, ai rồi cũng thấy lolăng.Trong tình huống như vậy, Tô Viễn không nói gì, lặng lẽ để bọnhọ tự mình lựa chọn. Nếu như không có ai chấp nhận làm mồinhử... thì chuyện giúp đỡ, chỉ có thể từ bỏ cô gái bị nhốt tronggương kia thôi. Bởi vì quỷ vực của hắn cũng không thể tiến vàothế giới trong gương của mấy con quỷ lệ kia."Để tôi!"Không ngoài dự liệu, vẫn là Sử Tiến đứng ra. Tô Viễn cũng khônghề phản đối, khẽ gật đầu nói: Được.'Tuy nhiên, trong lòng âm thâm gạt suy nghĩ nào đó sang mộtbên.Đối diện với ánh mắt lo lắng của bạn gái, ngược lại Sử Tiến còn tỏra khá thoải mái: "Yên tâm đi, lão Tứ lợi hại như vậy, chắc chắnsẽ không để tôi xảy ra chuyện gì được đâu..Tô Viễn: "Vậy thì cậu coi trọng tôi quá rồi." "Này, Viễn Tử, cậuđừng làm tôi sợ, tôi phải làm thế nào?”"Rất đơn giản, chơi đoán số trước gương, hoặc làm một số hànhđộng.Theo lý mà nói, bất cứ ai đứng trước gương một khoảng thời giandài cũng có thể hấp dẫn những con lệ quỷ chưa trưởng thành kia,những con lệ quỷ đã giết người sẽ theo quy luật kéo người vàothế giới trong gương, sau đó tiến vào thế giới hiện thực.Lúc trước không phải vì chơi đoán số trước gương cả đêm màTrương Vĩ mới dẫn con quỷ này đến hay sao?
Cô gái bên kia lập tức lấy điện thoại ra, đó là bạn gái của Sử Tiến.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, chỉ nghe được tiếng khóc
nghẹn ngào của cô gái trong gương: "Mọi người đang ở đâu, tôi...
tôi ở đây cảm thấy không đúng lắm. Bên ngoài nhà vệ sinh tối
đen như mực, tôi không tìm được lối ra. Hơn nữa, vừa rồi khi tôi
soi gương cũng không nhìn thấy bản thân mình. Mấy người... Mấy
người mau đến đây cứu tôi đi, có phải tôi gặp ma rồi hay không?”
Lân này, Tô Viễn bình tĩnh nói: "Cậu bảo cô ấy soi gương thử
xem.
Bạn gái của Sử Tiến làm theo lời hắn, chỉ thấy cô gái trong gương
quay đầu nhìn vê phía chiếc gương, sau đó gương mặt sững sờ,
thậm chí còn rơi cả điện thoại.
Bởi vì trong gương là đám người Tô Viễn đang nhìn chằm chằm
vào cô.
Tô Viễn nhìn Hứa Tú Trân vội vàng nhặt điện thoại lên, sau đó
một giọng nói thất thanh truyên đến: "Cậu... Sao các người đều ở
trong gương hết vậy?"
"Chị gái của tôi, cô nhầm rồi." Tô Viễn nói: "Không phải chúng tôi
ở trong gương mà là cậu chạy vào trong gương rồi." Thời khắc
này.
Hứa Tú Trân đông cứng, trong ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi, sau
đó cả người run lên, ngã uych xuống đất, đầu bị đập xuống nền
đất, máu phun ra, có lẽ đã bị dọa cho ngất xỉu.
“Tú Trân!"
Lưu Tư Tư vội vàng hét lên, muốn tiến sang đó nhưng lại không
dám đi qua, nhưng giọng nói của cô không thể nào truyền vào
trong gương được. Cô gấp gáp quay đầu lại nhìn Tô Viễn, ánh
mắt cầu xin sự giúp đỡ.
“Cậu... Cậu mau nghĩ cách cô ấy đi được không?”
Trong giọng nói mang theo sự câu xin, đám người Sử Tiến cũng
nhao nhao lên tiếng.
Đúng vậy, lão Tứ, xin cậu hãy giúp tÔI.'
"Bây giờ chỉ có cậu là người trong nghê mới biết được, mấy thứ
này chúng tôi đều không hiểu."
Tô Viễn nói: "Không phải là không có cách, chỉ là cân có người
giúp một tay.
Muốn cứu người ra ngoài cũng không khó. Trong nguyên tác,
Dương Gian đã hoán đổi thân thể thành lệ quỷ ở hiện tại đi vào
trong đó cứu người ra, cho nên Tô Viễn cũng định dùng cách thức
như vậy, còn hơn tự mình tìm cách.
Giúp một tay? Đám người Sử Tiến trố mắt nhìn nhau, gương mặt
có chút căng thẳng.
"Có... có nguy hiểm gì không?”
"Cót
Tô Viễn không do dự nào trả lời, vê điểm này không cần giấu
giếm. Cho đến bây giờ, không có tình huống kỳ quái nào mà
không cân bất chấp nguy hiểm mà có thể giải quyết được, nếu có
thì nhất định chỉ có trong mơ.
Cho dù là trong mơ nhưng cũng có khả năng bị Lệ quỷ phục kích.
Lệ quỷ giết người trong mơ cũng không phải không có, vậy nên
muốn đối phó với Lệ quỷ mà không gặp bất cứ nguy hiểm gì,
hoàn toàn không thể nào. Bọn họ nhìn nhau, đột nhiên Sử Tiến
nói: "Sẽ gặp nguy hiểm gì?"
"Bị nhốt trong gương như cô ấy. Nếu không có ai cứu cậu thì sẽ bị
đuổi đến chết trong đó, mấy con quỷ lệ kia sẽ dùng sự tồn tại của
cậu ở hiện thực làm bàn đạp, tiến vào hiện thực, thay thế cậu ở
hiện thực, cho đến khi thân phận của nó bị bại lộ mới dừng lại.
Đây cũng là điểm đáng sợ nhất của quỷ lệ. Nó âm thầm thay thế
thân phận của một người, giả dạng cuộc sống của người đó mà
không bị bất kỳ ai chú ý để đạt được mục đích của bản thân.
Ngay cả những người thân cận nhất với người đó cũng không
chắc chắn có thể nhận ra được, trừ khi phải quan sát cực kỳ kỹ
lưỡng.
Sau khi biết được cân phải mạo hiểm thế nào, tất cả mọi người
đều rơi vào trâm mặc. Suy cho cùng, không phải ai cũng có tư
tưởng hi sinh quên mình, rất nhiêu người trong lúc chuẩn bị đi
cứu người khác quả thật cũng không nghĩ nhiêu như vậy, nhưng
một khi đối mặt với nguy hiểm cận kề cái chết, ai rồi cũng thấy lo
lăng.
Trong tình huống như vậy, Tô Viễn không nói gì, lặng lẽ để bọn
họ tự mình lựa chọn. Nếu như không có ai chấp nhận làm mồi
nhử... thì chuyện giúp đỡ, chỉ có thể từ bỏ cô gái bị nhốt trong
gương kia thôi. Bởi vì quỷ vực của hắn cũng không thể tiến vào
thế giới trong gương của mấy con quỷ lệ kia.
"Để tôi!"
Không ngoài dự liệu, vẫn là Sử Tiến đứng ra. Tô Viễn cũng không
hề phản đối, khẽ gật đầu nói: Được.'
Tuy nhiên, trong lòng âm thâm gạt suy nghĩ nào đó sang một
bên.
Đối diện với ánh mắt lo lắng của bạn gái, ngược lại Sử Tiến còn tỏ
ra khá thoải mái: "Yên tâm đi, lão Tứ lợi hại như vậy, chắc chắn
sẽ không để tôi xảy ra chuyện gì được đâu..
Tô Viễn: "Vậy thì cậu coi trọng tôi quá rồi." "Này, Viễn Tử, cậu
đừng làm tôi sợ, tôi phải làm thế nào?”
"Rất đơn giản, chơi đoán số trước gương, hoặc làm một số hành
động.
Theo lý mà nói, bất cứ ai đứng trước gương một khoảng thời gian
dài cũng có thể hấp dẫn những con lệ quỷ chưa trưởng thành kia,
những con lệ quỷ đã giết người sẽ theo quy luật kéo người vào
thế giới trong gương, sau đó tiến vào thế giới hiện thực.
Lúc trước không phải vì chơi đoán số trước gương cả đêm mà
Trương Vĩ mới dẫn con quỷ này đến hay sao?
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cô gái bên kia lập tức lấy điện thoại ra, đó là bạn gái của Sử Tiến.Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, chỉ nghe được tiếng khócnghẹn ngào của cô gái trong gương: "Mọi người đang ở đâu, tôi...tôi ở đây cảm thấy không đúng lắm. Bên ngoài nhà vệ sinh tốiđen như mực, tôi không tìm được lối ra. Hơn nữa, vừa rồi khi tôisoi gương cũng không nhìn thấy bản thân mình. Mấy người... Mấyngười mau đến đây cứu tôi đi, có phải tôi gặp ma rồi hay không?”Lân này, Tô Viễn bình tĩnh nói: "Cậu bảo cô ấy soi gương thửxem.Bạn gái của Sử Tiến làm theo lời hắn, chỉ thấy cô gái trong gươngquay đầu nhìn vê phía chiếc gương, sau đó gương mặt sững sờ,thậm chí còn rơi cả điện thoại.Bởi vì trong gương là đám người Tô Viễn đang nhìn chằm chằmvào cô.Tô Viễn nhìn Hứa Tú Trân vội vàng nhặt điện thoại lên, sau đómột giọng nói thất thanh truyên đến: "Cậu... Sao các người đều ởtrong gương hết vậy?""Chị gái của tôi, cô nhầm rồi." Tô Viễn nói: "Không phải chúng tôiở trong gương mà là cậu chạy vào trong gương rồi." Thời khắcnày.Hứa Tú Trân đông cứng, trong ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi, sauđó cả người run lên, ngã uych xuống đất, đầu bị đập xuống nềnđất, máu phun ra, có lẽ đã bị dọa cho ngất xỉu.“Tú Trân!"Lưu Tư Tư vội vàng hét lên, muốn tiến sang đó nhưng lại khôngdám đi qua, nhưng giọng nói của cô không thể nào truyền vàotrong gương được. Cô gấp gáp quay đầu lại nhìn Tô Viễn, ánhmắt cầu xin sự giúp đỡ.“Cậu... Cậu mau nghĩ cách cô ấy đi được không?”Trong giọng nói mang theo sự câu xin, đám người Sử Tiến cũngnhao nhao lên tiếng.Đúng vậy, lão Tứ, xin cậu hãy giúp tÔI.'"Bây giờ chỉ có cậu là người trong nghê mới biết được, mấy thứnày chúng tôi đều không hiểu."Tô Viễn nói: "Không phải là không có cách, chỉ là cân có ngườigiúp một tay.Muốn cứu người ra ngoài cũng không khó. Trong nguyên tác,Dương Gian đã hoán đổi thân thể thành lệ quỷ ở hiện tại đi vàotrong đó cứu người ra, cho nên Tô Viễn cũng định dùng cách thứcnhư vậy, còn hơn tự mình tìm cách.Giúp một tay? Đám người Sử Tiến trố mắt nhìn nhau, gương mặtcó chút căng thẳng."Có... có nguy hiểm gì không?”"CótTô Viễn không do dự nào trả lời, vê điểm này không cần giấugiếm. Cho đến bây giờ, không có tình huống kỳ quái nào màkhông cân bất chấp nguy hiểm mà có thể giải quyết được, nếu cóthì nhất định chỉ có trong mơ.Cho dù là trong mơ nhưng cũng có khả năng bị Lệ quỷ phục kích.Lệ quỷ giết người trong mơ cũng không phải không có, vậy nênmuốn đối phó với Lệ quỷ mà không gặp bất cứ nguy hiểm gì,hoàn toàn không thể nào. Bọn họ nhìn nhau, đột nhiên Sử Tiếnnói: "Sẽ gặp nguy hiểm gì?""Bị nhốt trong gương như cô ấy. Nếu không có ai cứu cậu thì sẽ bịđuổi đến chết trong đó, mấy con quỷ lệ kia sẽ dùng sự tồn tại củacậu ở hiện thực làm bàn đạp, tiến vào hiện thực, thay thế cậu ởhiện thực, cho đến khi thân phận của nó bị bại lộ mới dừng lại.Đây cũng là điểm đáng sợ nhất của quỷ lệ. Nó âm thầm thay thếthân phận của một người, giả dạng cuộc sống của người đó màkhông bị bất kỳ ai chú ý để đạt được mục đích của bản thân.Ngay cả những người thân cận nhất với người đó cũng khôngchắc chắn có thể nhận ra được, trừ khi phải quan sát cực kỳ kỹlưỡng.Sau khi biết được cân phải mạo hiểm thế nào, tất cả mọi ngườiđều rơi vào trâm mặc. Suy cho cùng, không phải ai cũng có tưtưởng hi sinh quên mình, rất nhiêu người trong lúc chuẩn bị đicứu người khác quả thật cũng không nghĩ nhiêu như vậy, nhưngmột khi đối mặt với nguy hiểm cận kề cái chết, ai rồi cũng thấy lolăng.Trong tình huống như vậy, Tô Viễn không nói gì, lặng lẽ để bọnhọ tự mình lựa chọn. Nếu như không có ai chấp nhận làm mồinhử... thì chuyện giúp đỡ, chỉ có thể từ bỏ cô gái bị nhốt tronggương kia thôi. Bởi vì quỷ vực của hắn cũng không thể tiến vàothế giới trong gương của mấy con quỷ lệ kia."Để tôi!"Không ngoài dự liệu, vẫn là Sử Tiến đứng ra. Tô Viễn cũng khônghề phản đối, khẽ gật đầu nói: Được.'Tuy nhiên, trong lòng âm thâm gạt suy nghĩ nào đó sang mộtbên.Đối diện với ánh mắt lo lắng của bạn gái, ngược lại Sử Tiến còn tỏra khá thoải mái: "Yên tâm đi, lão Tứ lợi hại như vậy, chắc chắnsẽ không để tôi xảy ra chuyện gì được đâu..Tô Viễn: "Vậy thì cậu coi trọng tôi quá rồi." "Này, Viễn Tử, cậuđừng làm tôi sợ, tôi phải làm thế nào?”"Rất đơn giản, chơi đoán số trước gương, hoặc làm một số hànhđộng.Theo lý mà nói, bất cứ ai đứng trước gương một khoảng thời giandài cũng có thể hấp dẫn những con lệ quỷ chưa trưởng thành kia,những con lệ quỷ đã giết người sẽ theo quy luật kéo người vàothế giới trong gương, sau đó tiến vào thế giới hiện thực.Lúc trước không phải vì chơi đoán số trước gương cả đêm màTrương Vĩ mới dẫn con quỷ này đến hay sao?