Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 117: Ai là con mồi
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong lời nói mang nghĩa khí ngút trời, tựa hồ hận không thể vìbạn bè mà cắm hai con dao, lao đầu vào biển lửa.Nhưng Mà Tô Viễn lại tựa hồ tin là thật, trên mặt hiện ra thần sắccảm động."Cám ơn... Cảm ơn các anh, các anh thực sự là những người tốt"Người tốt?Mấy ngự quỷ giả cười mà không nói, người mới này thật sự là quádễ lừa gạt, nên nói là thiếu kinh nghiệm? Hay quá ngây thơ đây?Hy vọng đợi lúc sau hắn còn có thể nghĩ như vậy.'Vừa mới nghe ngươi nói ngươi giam giữ một con lệ quỷ? Thật sựlà lợi hại, tuổi còn trẻ đã có bản lĩnh này, thật là anh tài tuấn kiệt,tuổi trẻ tài cao. Trong giới ngự quỷ giả của thành phố Tân Hảichúng ta có thể có người trẻ tuổi như cậu, thật sự là vinh hạnhcực điểm. Đúng rồi, vừa rồi có phải cậu nói muốn bán đi lệ quỷ bịgiam giữ kia hay không?”Sau một hồi tâng bốc, cuối cùng cũng đi thẳng vào chủ đề.Tô Viễn nghe xong liên tục gật đầu."Đúng vậy đúng vậy, tôi chuẩn bị bán nó đi, nghe người ta nói lệquỷ đều rất đáng giá cho nên tôi muốn đổi chút tiên sau đó muamột căn nhà lớn, lại mua một chiếc xe tốt hơn một chút, đi đếncuộc sống mình muốn."Rất đơn giản, rất ngây thơ, cũng rất dễ lừa dối.Hoàng Thiếu Phong cười lạnh trong lòng, muốn sống cuộc sốngmà mình muốn, từ lúc trở thành kẻ ngự quỷ, cuộc sống như vậyđã trở nên xa vời. Anh ta nhìn vẻ mặt ước mơ của Tô Viễn, khôngkhỏi coi hắn như một người mới vào xã hội."Ha ha ha, suy nghĩ này rất tốt, tôi nói cho cậu biết, giấc mơ củacậu sẽ sớm trở thành sự thật. Hoàng Thiếu Phong cố nén ý cười,anh ta tiếp tục nói: "Nếu cậu định bán con quỷ bị giam giữ kia thìcó thể bán trực tiếp cho câu lạc bộ, bởi vì bản thân câu lạc bộ đãtừng thu mua. Đúng rôi, cậu có mang con quỷ đó đến không?""Không có, làm sao có thể mang theo trên người”, Tô Viễn liêntục lắc đâu, một bộ dáng sợ hãi trong lòng,Thứ nguy hiểm nhưvậy, nếu chạy ra sẽ chết người. Anh nhìn thấy không, đôi mắt nàycủa tôi đã bị thương, hại tôi đều phải đeo kính râm mới có thể rangoài."Thì ra là như thế, là lúc giam giữ lệ quỷ bị lực lượng linh dị ảnhhưởng, đây xem như là cởi bỏ nghi hoặc của những ngự quỷ giảnày, chỉ là không mang lệ quỷ tới đây có chút phiên toái, cònmuốn đi lấy."Đúng vậy, lệ quỷ đúng là rất nguy hiểm', những lời này tựa hồkhiến cho một số người cảm khái, một người khác nhấp mộtngụm rượu trong ly.Sự kiện linh dị thật sự là quá khó xử lý, ngự quỷ giả là một nghềcó nguy hiểm rất cao. Cậu còn trẻ, cũng đã bắt được một con lệquỷ, đây là chuyện tốt, phải nhân lúc tuổi trẻ kịp thời hưởng thụ,giải trí, không nên cô phụ thanh xuân và năm tháng tốt đẹp."Lão Thái được rồi, ông bớt đỉ”, Hoàng Thiếu Phong khoát tay áovới người nọ, tiếp tục nói với Tô Viễn: "Quỷ kia cậu để ở đâu, tôibảo người đi lấy, vê phân giá cả, cậu yên tâm, tuyệt đối khiến cậuhài lòng.Nhưng Mà Tô Viễn lúc này lại do dự;À... hay là trước tiên nói rõbao nhiêu tiền, đừng đến lúc đó lại phát sinh chuyện ngoài ýmuốn, tôi phải nhìn thấy tiền trước mới có thể nói cho các ngườibiết."Ấy, thằng nhóc này nhìn qua tuy rằng ngốc nghếch, nhưng cũngkhông quá ngu ngốc.Mấy ngự quỷ giả liếc nhau một cái, sau đó Hoàng Thiếu Phongcười nói: "Ôi chao, chẳng lẽ cậu còn sợ câu lạc bộ chúng tôi nợnần sao. Yên tâm đi, tất cả mọi người đều là ngự quỷ giả, chẳnglẽ chúng ta còn có thể lừa gạt cậu sao?"Nhưng Mà Tô Viễn lại rất kiên quyết, nhắc tới tiền cả người tựahồ đều biến thành người mê tài.Không được, trước tiên nói rõ bao nhiêu tiền, sau đó thanh toántrước thì tôi mới có thể nói cho các người biết thứ kia ở đâu."Tiếp theo cho dù họ khuyên như thế nào, Tô Viễn một mực khẳngđịnh trước tiên đàm phán giá cả, sau đó chuyển tiền trước.Mẹ kiếp, chết vì tiền!Khóe miệng Hoàng Thiếu Phong giật giật, có chút đau đầu,nhưng để có thể thuận lợi bắt được tên lệ quỷ bị giam giữ kia,mấy người âm thầm trao đổi ánh mắt, thỏa hiệp.-Được, đã như vậy, vậy thì dựa theo cậu nói mà làm, có thể trảtiên trước, nhưng cậu cũng không thể lừa gạt chúng tôi, nếukhông hậu quả rất nghiêm trọng."Nói tới đây, anh ta không tươi cười mà khẽ vỗ bả vai Tô Viễn bacái.Tô Viễn lập tức vỗ ngực râm râm.Cái này các anh cứ việc yên tâm, chỉ cần tiên đến tài khoản, tôilập tức dẫn các anh đi lấy con quỷ kia.""Vậy là tốt rồi, Hoàng Thiếu Phong hài lòng gật đầu nói: "Dựatheo quy định của câu lạc bộ, giá thu mua của một con lệ quỷ đạikhái khoảng mươi triệu, nếu như cậu muốn bán lệ quỷ cho câulạc bộ, tôi có thể làm chủ giúp cậu tăng giá thêm hai triệu.Trong lời nói, tựa hồ là để cho hắn chiếm lời rất lớn.
Trong lời nói mang nghĩa khí ngút trời, tựa hồ hận không thể vì
bạn bè mà cắm hai con dao, lao đầu vào biển lửa.
Nhưng Mà Tô Viễn lại tựa hồ tin là thật, trên mặt hiện ra thần sắc
cảm động.
"Cám ơn... Cảm ơn các anh, các anh thực sự là những người tốt"
Người tốt?
Mấy ngự quỷ giả cười mà không nói, người mới này thật sự là quá
dễ lừa gạt, nên nói là thiếu kinh nghiệm? Hay quá ngây thơ đây?
Hy vọng đợi lúc sau hắn còn có thể nghĩ như vậy.
'Vừa mới nghe ngươi nói ngươi giam giữ một con lệ quỷ? Thật sự
là lợi hại, tuổi còn trẻ đã có bản lĩnh này, thật là anh tài tuấn kiệt,
tuổi trẻ tài cao. Trong giới ngự quỷ giả của thành phố Tân Hải
chúng ta có thể có người trẻ tuổi như cậu, thật sự là vinh hạnh
cực điểm. Đúng rồi, vừa rồi có phải cậu nói muốn bán đi lệ quỷ bị
giam giữ kia hay không?”
Sau một hồi tâng bốc, cuối cùng cũng đi thẳng vào chủ đề.
Tô Viễn nghe xong liên tục gật đầu.
"Đúng vậy đúng vậy, tôi chuẩn bị bán nó đi, nghe người ta nói lệ
quỷ đều rất đáng giá cho nên tôi muốn đổi chút tiên sau đó mua
một căn nhà lớn, lại mua một chiếc xe tốt hơn một chút, đi đến
cuộc sống mình muốn."
Rất đơn giản, rất ngây thơ, cũng rất dễ lừa dối.
Hoàng Thiếu Phong cười lạnh trong lòng, muốn sống cuộc sống
mà mình muốn, từ lúc trở thành kẻ ngự quỷ, cuộc sống như vậy
đã trở nên xa vời. Anh ta nhìn vẻ mặt ước mơ của Tô Viễn, không
khỏi coi hắn như một người mới vào xã hội.
"Ha ha ha, suy nghĩ này rất tốt, tôi nói cho cậu biết, giấc mơ của
cậu sẽ sớm trở thành sự thật. Hoàng Thiếu Phong cố nén ý cười,
anh ta tiếp tục nói: "Nếu cậu định bán con quỷ bị giam giữ kia thì
có thể bán trực tiếp cho câu lạc bộ, bởi vì bản thân câu lạc bộ đã
từng thu mua. Đúng rôi, cậu có mang con quỷ đó đến không?"
"Không có, làm sao có thể mang theo trên người”, Tô Viễn liên
tục lắc đâu, một bộ dáng sợ hãi trong lòng,Thứ nguy hiểm như
vậy, nếu chạy ra sẽ chết người. Anh nhìn thấy không, đôi mắt này
của tôi đã bị thương, hại tôi đều phải đeo kính râm mới có thể ra
ngoài."
Thì ra là như thế, là lúc giam giữ lệ quỷ bị lực lượng linh dị ảnh
hưởng, đây xem như là cởi bỏ nghi hoặc của những ngự quỷ giả
này, chỉ là không mang lệ quỷ tới đây có chút phiên toái, còn
muốn đi lấy.
"Đúng vậy, lệ quỷ đúng là rất nguy hiểm', những lời này tựa hồ
khiến cho một số người cảm khái, một người khác nhấp một
ngụm rượu trong ly.
Sự kiện linh dị thật sự là quá khó xử lý, ngự quỷ giả là một nghề
có nguy hiểm rất cao. Cậu còn trẻ, cũng đã bắt được một con lệ
quỷ, đây là chuyện tốt, phải nhân lúc tuổi trẻ kịp thời hưởng thụ,
giải trí, không nên cô phụ thanh xuân và năm tháng tốt đẹp.
"Lão Thái được rồi, ông bớt đỉ”, Hoàng Thiếu Phong khoát tay áo
với người nọ, tiếp tục nói với Tô Viễn: "Quỷ kia cậu để ở đâu, tôi
bảo người đi lấy, vê phân giá cả, cậu yên tâm, tuyệt đối khiến cậu
hài lòng.
Nhưng Mà Tô Viễn lúc này lại do dự;À... hay là trước tiên nói rõ
bao nhiêu tiền, đừng đến lúc đó lại phát sinh chuyện ngoài ý
muốn, tôi phải nhìn thấy tiền trước mới có thể nói cho các người
biết."
Ấy, thằng nhóc này nhìn qua tuy rằng ngốc nghếch, nhưng cũng
không quá ngu ngốc.
Mấy ngự quỷ giả liếc nhau một cái, sau đó Hoàng Thiếu Phong
cười nói: "Ôi chao, chẳng lẽ cậu còn sợ câu lạc bộ chúng tôi nợ
nần sao. Yên tâm đi, tất cả mọi người đều là ngự quỷ giả, chẳng
lẽ chúng ta còn có thể lừa gạt cậu sao?"
Nhưng Mà Tô Viễn lại rất kiên quyết, nhắc tới tiền cả người tựa
hồ đều biến thành người mê tài.
Không được, trước tiên nói rõ bao nhiêu tiền, sau đó thanh toán
trước thì tôi mới có thể nói cho các người biết thứ kia ở đâu."
Tiếp theo cho dù họ khuyên như thế nào, Tô Viễn một mực khẳng
định trước tiên đàm phán giá cả, sau đó chuyển tiền trước.
Mẹ kiếp, chết vì tiền!
Khóe miệng Hoàng Thiếu Phong giật giật, có chút đau đầu,
nhưng để có thể thuận lợi bắt được tên lệ quỷ bị giam giữ kia,
mấy người âm thầm trao đổi ánh mắt, thỏa hiệp.
-Được, đã như vậy, vậy thì dựa theo cậu nói mà làm, có thể trả
tiên trước, nhưng cậu cũng không thể lừa gạt chúng tôi, nếu
không hậu quả rất nghiêm trọng."
Nói tới đây, anh ta không tươi cười mà khẽ vỗ bả vai Tô Viễn ba
cái.
Tô Viễn lập tức vỗ ngực râm râm.
Cái này các anh cứ việc yên tâm, chỉ cần tiên đến tài khoản, tôi
lập tức dẫn các anh đi lấy con quỷ kia."
"Vậy là tốt rồi, Hoàng Thiếu Phong hài lòng gật đầu nói: "Dựa
theo quy định của câu lạc bộ, giá thu mua của một con lệ quỷ đại
khái khoảng mươi triệu, nếu như cậu muốn bán lệ quỷ cho câu
lạc bộ, tôi có thể làm chủ giúp cậu tăng giá thêm hai triệu.
Trong lời nói, tựa hồ là để cho hắn chiếm lời rất lớn.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong lời nói mang nghĩa khí ngút trời, tựa hồ hận không thể vìbạn bè mà cắm hai con dao, lao đầu vào biển lửa.Nhưng Mà Tô Viễn lại tựa hồ tin là thật, trên mặt hiện ra thần sắccảm động."Cám ơn... Cảm ơn các anh, các anh thực sự là những người tốt"Người tốt?Mấy ngự quỷ giả cười mà không nói, người mới này thật sự là quádễ lừa gạt, nên nói là thiếu kinh nghiệm? Hay quá ngây thơ đây?Hy vọng đợi lúc sau hắn còn có thể nghĩ như vậy.'Vừa mới nghe ngươi nói ngươi giam giữ một con lệ quỷ? Thật sựlà lợi hại, tuổi còn trẻ đã có bản lĩnh này, thật là anh tài tuấn kiệt,tuổi trẻ tài cao. Trong giới ngự quỷ giả của thành phố Tân Hảichúng ta có thể có người trẻ tuổi như cậu, thật sự là vinh hạnhcực điểm. Đúng rồi, vừa rồi có phải cậu nói muốn bán đi lệ quỷ bịgiam giữ kia hay không?”Sau một hồi tâng bốc, cuối cùng cũng đi thẳng vào chủ đề.Tô Viễn nghe xong liên tục gật đầu."Đúng vậy đúng vậy, tôi chuẩn bị bán nó đi, nghe người ta nói lệquỷ đều rất đáng giá cho nên tôi muốn đổi chút tiên sau đó muamột căn nhà lớn, lại mua một chiếc xe tốt hơn một chút, đi đếncuộc sống mình muốn."Rất đơn giản, rất ngây thơ, cũng rất dễ lừa dối.Hoàng Thiếu Phong cười lạnh trong lòng, muốn sống cuộc sốngmà mình muốn, từ lúc trở thành kẻ ngự quỷ, cuộc sống như vậyđã trở nên xa vời. Anh ta nhìn vẻ mặt ước mơ của Tô Viễn, khôngkhỏi coi hắn như một người mới vào xã hội."Ha ha ha, suy nghĩ này rất tốt, tôi nói cho cậu biết, giấc mơ củacậu sẽ sớm trở thành sự thật. Hoàng Thiếu Phong cố nén ý cười,anh ta tiếp tục nói: "Nếu cậu định bán con quỷ bị giam giữ kia thìcó thể bán trực tiếp cho câu lạc bộ, bởi vì bản thân câu lạc bộ đãtừng thu mua. Đúng rôi, cậu có mang con quỷ đó đến không?""Không có, làm sao có thể mang theo trên người”, Tô Viễn liêntục lắc đâu, một bộ dáng sợ hãi trong lòng,Thứ nguy hiểm nhưvậy, nếu chạy ra sẽ chết người. Anh nhìn thấy không, đôi mắt nàycủa tôi đã bị thương, hại tôi đều phải đeo kính râm mới có thể rangoài."Thì ra là như thế, là lúc giam giữ lệ quỷ bị lực lượng linh dị ảnhhưởng, đây xem như là cởi bỏ nghi hoặc của những ngự quỷ giảnày, chỉ là không mang lệ quỷ tới đây có chút phiên toái, cònmuốn đi lấy."Đúng vậy, lệ quỷ đúng là rất nguy hiểm', những lời này tựa hồkhiến cho một số người cảm khái, một người khác nhấp mộtngụm rượu trong ly.Sự kiện linh dị thật sự là quá khó xử lý, ngự quỷ giả là một nghềcó nguy hiểm rất cao. Cậu còn trẻ, cũng đã bắt được một con lệquỷ, đây là chuyện tốt, phải nhân lúc tuổi trẻ kịp thời hưởng thụ,giải trí, không nên cô phụ thanh xuân và năm tháng tốt đẹp."Lão Thái được rồi, ông bớt đỉ”, Hoàng Thiếu Phong khoát tay áovới người nọ, tiếp tục nói với Tô Viễn: "Quỷ kia cậu để ở đâu, tôibảo người đi lấy, vê phân giá cả, cậu yên tâm, tuyệt đối khiến cậuhài lòng.Nhưng Mà Tô Viễn lúc này lại do dự;À... hay là trước tiên nói rõbao nhiêu tiền, đừng đến lúc đó lại phát sinh chuyện ngoài ýmuốn, tôi phải nhìn thấy tiền trước mới có thể nói cho các ngườibiết."Ấy, thằng nhóc này nhìn qua tuy rằng ngốc nghếch, nhưng cũngkhông quá ngu ngốc.Mấy ngự quỷ giả liếc nhau một cái, sau đó Hoàng Thiếu Phongcười nói: "Ôi chao, chẳng lẽ cậu còn sợ câu lạc bộ chúng tôi nợnần sao. Yên tâm đi, tất cả mọi người đều là ngự quỷ giả, chẳnglẽ chúng ta còn có thể lừa gạt cậu sao?"Nhưng Mà Tô Viễn lại rất kiên quyết, nhắc tới tiền cả người tựahồ đều biến thành người mê tài.Không được, trước tiên nói rõ bao nhiêu tiền, sau đó thanh toántrước thì tôi mới có thể nói cho các người biết thứ kia ở đâu."Tiếp theo cho dù họ khuyên như thế nào, Tô Viễn một mực khẳngđịnh trước tiên đàm phán giá cả, sau đó chuyển tiền trước.Mẹ kiếp, chết vì tiền!Khóe miệng Hoàng Thiếu Phong giật giật, có chút đau đầu,nhưng để có thể thuận lợi bắt được tên lệ quỷ bị giam giữ kia,mấy người âm thầm trao đổi ánh mắt, thỏa hiệp.-Được, đã như vậy, vậy thì dựa theo cậu nói mà làm, có thể trảtiên trước, nhưng cậu cũng không thể lừa gạt chúng tôi, nếukhông hậu quả rất nghiêm trọng."Nói tới đây, anh ta không tươi cười mà khẽ vỗ bả vai Tô Viễn bacái.Tô Viễn lập tức vỗ ngực râm râm.Cái này các anh cứ việc yên tâm, chỉ cần tiên đến tài khoản, tôilập tức dẫn các anh đi lấy con quỷ kia.""Vậy là tốt rồi, Hoàng Thiếu Phong hài lòng gật đầu nói: "Dựatheo quy định của câu lạc bộ, giá thu mua của một con lệ quỷ đạikhái khoảng mươi triệu, nếu như cậu muốn bán lệ quỷ cho câulạc bộ, tôi có thể làm chủ giúp cậu tăng giá thêm hai triệu.Trong lời nói, tựa hồ là để cho hắn chiếm lời rất lớn.