Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 118: Tấn công bằng nguyên rủa (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Làm sao có thể,' Trên mặt Tô Viễn đột nhiên xuất hiện vẻ tứcgiận,Tuy rằng tôi học ít nhưng các người đừng hòng lừa gạt tôi,mười triệu làm sao có thể mua được một con quỷ, ở nước ngoài ítnhất cũng có thể bán một trăm triệu..Hắn nhìn qua tựa hồ có chút tức giận, Hoàng Thiếu Phong thấythế cười ha ha, trên mặt mấy tên ngự quỷ giả đồng thời hiện rathân sắc trêu tức, không còn thân thiện như trước."Cậu đều nói đó là nước ngoài, nơi này là trong nước mà, giátrong câu lạc bộ đưa ra là 10 triệu, tôi cũng không có cách nào cảcũng không phải tôi làm chủ. Như vậy ởi, tôi giúp cậu nói chuyện,lại tranh thủ cho cậu ba triệu đủ thành ý chưa. Đừng nói tôikhông đáng mặt bạn bè, mười lăm triệu tuyệt đối đủ để cậu muanhà mua xe, sống cuộc sống mong muốn."Những người khác cũng nhao nhao phụ họa.Đúng vậy, lão Hoàng quá nghĩa khí.""Người trẻ tuổi phải hiểu chuyện một chút, phải biết thấy tốt thìnhận, 15 triệu đã không ít rồi.""Làm người cũng không thể quá tham lam.”Thấy tình huống này, Tô Viễn càng tức giận, trực tiếp đứng lênnói: "Các người bắt nạt tôi, tôi không bán con quỷ kia nữal" Nóixong hắn xoay người muốn đi."Dừng lại! Thần sắc Hoàng Thiếu Phong biến đổi, ánh mắt lộ rahung quang, trở mặt còn nhanh hơn lật sách."Câu lạc bộ là nơi cậu muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao!""Vậy... Vậy anh muốn gì?”Mắt thấy hắn tựa hồ có chút khẩn trương, những người kháckhông có ý tốt cười cười: "Tôi nói cho cậu biết, hôm nay lệ quỷtrong tay cậu bán cũng phải bán, không bán cũng phải bán! Nếukhông..."Nếu không anh muốn thế nào... tôi... tôi không sợ anh! Ta cũnglà ngự quỷ giải""Ngự quỷ giả? Ngự quỷ giả thì như thế nào!" Hoàng Thiếu Phongcười nhe răng, anh ta trực tiếp rút ra một khẩu súng lục vàng rựcbên hông, chỉ vào Tô Viễn nói: "Chúng tôi đều là ngự quỷ giả,một mình cậu có thể làm được gì. Tôi nói cho cậu biết, nếu cậukhông giao con quỷ đó ra, tôi sẽ bán con quỷ trong cơ thể cậu!"Người bình thường dễ đối phó hơn so với ngự quỷ giả, mà ngựquỷ giả cũng dễ đối phó hơn lệ quỷ hồi sinh, đây cũng là vì saocó vài người không đi tìm lệ quỷ ngược lại môn khiêu khích ngựquỷ giả xuống tay."Ôi chao, người trẻ tuổi không cân tức giận như vậy, có chuyện gìthì cứ thương lượng.Lúc này, có người đứng ra hòa giải, là lão Thái kia, ông ta một tayấn khẩu súng lục của Hoàng Thiếu Phong xuống, ý bảo anh tađừng xúc động, một bên nói với Tô Viễn:"Hây, thằng nhóc này, hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt,cậu cũng không cần cương ngạnh như thế. Mười lăm triệu đã đãkhông ít, lúc tôi ở tuổi của cậu, trong túi ngay cả mười nghìn tệcũng không có.'Nhưng Mà Tô Viễn lại rất kiên quyết."Không, tôi không bán, tiên ít thì tôi không bán!""Chao ôi, cái thằng nhóc này, thật sự là chết cũng muốn tiền, tiênquan trọng hay là mạng quan trọng? Nói thật cho cậu biết, vừarồi lão Hoàng vỗ vai cậu ba cái, lúc đó cậu cũng đã trúng chiêurồi.""Cậu là người mới, chỉ sợ còn không biết, lệ quỷ do hắn ta khốngchế sẽ tỏa ra nguyên rủa, mọi người trong giới đều gọi hắn ta làquỷ vỗ người. Cậu bị hắn ta vỗ ba cái thì đã bị nguyền rủa, nhiềunhất chỉ có thể sống ba ngày."Nếu như không muốn chết thì nhanh chóng giao con quỷ kia rađể cho hắn ta giải lời nguyên giúp cậu, thứ kia chỉ có hắn ta mớicó thể giải trừ."Một màn này giống như đã từng gặp gặp qua, giống như trongnguyên tác đã viết.Nói thật, Tô Viễn rất muốn cười, nhưng hắn không cười ra tiếng.Cái gọi là quỷ vỗ người nguyên rủa kia vỗ được quỷ y vô hình trênngười hắn, thật sự có thể có hiệu quả sao?Nhưng hắn vẫn rất phối hợp giả bộ sợ hãi."Nếu... điều gì sẽ xảy ra nếu lời nguyên không được dỡ bỏ?""Cậu sẽ chết!" Hoàng Thiếu Phong cười lạnh một tiếng, giờ phútnày dường như đang nắm chắc phần thắng."Tôi cho cậu một cơ hội khác, giao con lệ quỷ kia ra thì tôi giúpcậu giải trừ nguyền rủa, mười lăm triệu kia vẫn cho ngươi."Dù sao Tô Viễn cũng là ngự quỷ giả, lỡ như thật sự quyết tâmliêu mạng lệ quỷ hồi sinh cứng rắn muốn đối đầu đến chết vớihắn ta, vậy hắn ta cũng thiệt thòi lớn, những người khác cũngchưa chắc sẽ giúp mình, cho nên thích hợp nhượng bộ vẫn là cânthiết.Làm người nên lưu lại một đường mà lDưới tình huống như vậy, phàm là người bình thường đều sẽ chịuthiệt thòi, không ai lấy sinh mệnh của mình ra đùa giốn, bao gồmcả đám ngự quỷ giả này đều nghĩ như vậy.Tiên không còn có thể kiếm được nữa, ngay cả mạng cũng khôngcó... thì thực sự là không có gì.Quả nhiên, Tô Viễn tựa hồ chấp nhận, ủ rũ nói: "Được rồi... đượcrồi... Anh thắng rồi, vậy chết cùng nhau đi”Thế này mới đúng mà.Trên mặt mấy ngự quỷ giả đều lộ ra nụ cười hài lòng, nhưng rấtnhanh, nụ cười cứng đờ.Chờ đãtHắn vừa nói gì? Chết cùng nhau, phải không? Hắn muốn gì?

"Làm sao có thể,' Trên mặt Tô Viễn đột nhiên xuất hiện vẻ tức

giận,Tuy rằng tôi học ít nhưng các người đừng hòng lừa gạt tôi,

mười triệu làm sao có thể mua được một con quỷ, ở nước ngoài ít

nhất cũng có thể bán một trăm triệu..

Hắn nhìn qua tựa hồ có chút tức giận, Hoàng Thiếu Phong thấy

thế cười ha ha, trên mặt mấy tên ngự quỷ giả đồng thời hiện ra

thân sắc trêu tức, không còn thân thiện như trước.

"Cậu đều nói đó là nước ngoài, nơi này là trong nước mà, giá

trong câu lạc bộ đưa ra là 10 triệu, tôi cũng không có cách nào cả

cũng không phải tôi làm chủ. Như vậy ởi, tôi giúp cậu nói chuyện,

lại tranh thủ cho cậu ba triệu đủ thành ý chưa. Đừng nói tôi

không đáng mặt bạn bè, mười lăm triệu tuyệt đối đủ để cậu mua

nhà mua xe, sống cuộc sống mong muốn."

Những người khác cũng nhao nhao phụ họa.

Đúng vậy, lão Hoàng quá nghĩa khí."

"Người trẻ tuổi phải hiểu chuyện một chút, phải biết thấy tốt thì

nhận, 15 triệu đã không ít rồi."

"Làm người cũng không thể quá tham lam.”

Thấy tình huống này, Tô Viễn càng tức giận, trực tiếp đứng lên

nói: "Các người bắt nạt tôi, tôi không bán con quỷ kia nữal" Nói

xong hắn xoay người muốn đi.

"Dừng lại! Thần sắc Hoàng Thiếu Phong biến đổi, ánh mắt lộ ra

hung quang, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

"Câu lạc bộ là nơi cậu muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao!"

"Vậy... Vậy anh muốn gì?”

Mắt thấy hắn tựa hồ có chút khẩn trương, những người khác

không có ý tốt cười cười: "Tôi nói cho cậu biết, hôm nay lệ quỷ

trong tay cậu bán cũng phải bán, không bán cũng phải bán! Nếu

không...

"Nếu không anh muốn thế nào... tôi... tôi không sợ anh! Ta cũng

là ngự quỷ giải"

"Ngự quỷ giả? Ngự quỷ giả thì như thế nào!" Hoàng Thiếu Phong

cười nhe răng, anh ta trực tiếp rút ra một khẩu súng lục vàng rực

bên hông, chỉ vào Tô Viễn nói: "Chúng tôi đều là ngự quỷ giả,

một mình cậu có thể làm được gì. Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu

không giao con quỷ đó ra, tôi sẽ bán con quỷ trong cơ thể cậu!"

Người bình thường dễ đối phó hơn so với ngự quỷ giả, mà ngự

quỷ giả cũng dễ đối phó hơn lệ quỷ hồi sinh, đây cũng là vì sao

có vài người không đi tìm lệ quỷ ngược lại môn khiêu khích ngự

quỷ giả xuống tay.

"Ôi chao, người trẻ tuổi không cân tức giận như vậy, có chuyện gì

thì cứ thương lượng.

Lúc này, có người đứng ra hòa giải, là lão Thái kia, ông ta một tay

ấn khẩu súng lục của Hoàng Thiếu Phong xuống, ý bảo anh ta

đừng xúc động, một bên nói với Tô Viễn:

"Hây, thằng nhóc này, hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt,

cậu cũng không cần cương ngạnh như thế. Mười lăm triệu đã đã

không ít, lúc tôi ở tuổi của cậu, trong túi ngay cả mười nghìn tệ

cũng không có.'

Nhưng Mà Tô Viễn lại rất kiên quyết.

"Không, tôi không bán, tiên ít thì tôi không bán!"

"Chao ôi, cái thằng nhóc này, thật sự là chết cũng muốn tiền, tiên

quan trọng hay là mạng quan trọng? Nói thật cho cậu biết, vừa

rồi lão Hoàng vỗ vai cậu ba cái, lúc đó cậu cũng đã trúng chiêu

rồi."

"Cậu là người mới, chỉ sợ còn không biết, lệ quỷ do hắn ta khống

chế sẽ tỏa ra nguyên rủa, mọi người trong giới đều gọi hắn ta là

quỷ vỗ người. Cậu bị hắn ta vỗ ba cái thì đã bị nguyền rủa, nhiều

nhất chỉ có thể sống ba ngày.

"Nếu như không muốn chết thì nhanh chóng giao con quỷ kia ra

để cho hắn ta giải lời nguyên giúp cậu, thứ kia chỉ có hắn ta mới

có thể giải trừ."

Một màn này giống như đã từng gặp gặp qua, giống như trong

nguyên tác đã viết.

Nói thật, Tô Viễn rất muốn cười, nhưng hắn không cười ra tiếng.

Cái gọi là quỷ vỗ người nguyên rủa kia vỗ được quỷ y vô hình trên

người hắn, thật sự có thể có hiệu quả sao?

Nhưng hắn vẫn rất phối hợp giả bộ sợ hãi.

"Nếu... điều gì sẽ xảy ra nếu lời nguyên không được dỡ bỏ?"

"Cậu sẽ chết!" Hoàng Thiếu Phong cười lạnh một tiếng, giờ phút

này dường như đang nắm chắc phần thắng.

"Tôi cho cậu một cơ hội khác, giao con lệ quỷ kia ra thì tôi giúp

cậu giải trừ nguyền rủa, mười lăm triệu kia vẫn cho ngươi."

Dù sao Tô Viễn cũng là ngự quỷ giả, lỡ như thật sự quyết tâm

liêu mạng lệ quỷ hồi sinh cứng rắn muốn đối đầu đến chết với

hắn ta, vậy hắn ta cũng thiệt thòi lớn, những người khác cũng

chưa chắc sẽ giúp mình, cho nên thích hợp nhượng bộ vẫn là cân

thiết.

Làm người nên lưu lại một đường mà l

Dưới tình huống như vậy, phàm là người bình thường đều sẽ chịu

thiệt thòi, không ai lấy sinh mệnh của mình ra đùa giốn, bao gồm

cả đám ngự quỷ giả này đều nghĩ như vậy.

Tiên không còn có thể kiếm được nữa, ngay cả mạng cũng không

có... thì thực sự là không có gì.

Quả nhiên, Tô Viễn tựa hồ chấp nhận, ủ rũ nói: "Được rồi... được

rồi... Anh thắng rồi, vậy chết cùng nhau đi”

Thế này mới đúng mà.

Trên mặt mấy ngự quỷ giả đều lộ ra nụ cười hài lòng, nhưng rất

nhanh, nụ cười cứng đờ.

Chờ đãt

Hắn vừa nói gì? Chết cùng nhau, phải không? Hắn muốn gì?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Làm sao có thể,' Trên mặt Tô Viễn đột nhiên xuất hiện vẻ tứcgiận,Tuy rằng tôi học ít nhưng các người đừng hòng lừa gạt tôi,mười triệu làm sao có thể mua được một con quỷ, ở nước ngoài ítnhất cũng có thể bán một trăm triệu..Hắn nhìn qua tựa hồ có chút tức giận, Hoàng Thiếu Phong thấythế cười ha ha, trên mặt mấy tên ngự quỷ giả đồng thời hiện rathân sắc trêu tức, không còn thân thiện như trước."Cậu đều nói đó là nước ngoài, nơi này là trong nước mà, giátrong câu lạc bộ đưa ra là 10 triệu, tôi cũng không có cách nào cảcũng không phải tôi làm chủ. Như vậy ởi, tôi giúp cậu nói chuyện,lại tranh thủ cho cậu ba triệu đủ thành ý chưa. Đừng nói tôikhông đáng mặt bạn bè, mười lăm triệu tuyệt đối đủ để cậu muanhà mua xe, sống cuộc sống mong muốn."Những người khác cũng nhao nhao phụ họa.Đúng vậy, lão Hoàng quá nghĩa khí.""Người trẻ tuổi phải hiểu chuyện một chút, phải biết thấy tốt thìnhận, 15 triệu đã không ít rồi.""Làm người cũng không thể quá tham lam.”Thấy tình huống này, Tô Viễn càng tức giận, trực tiếp đứng lênnói: "Các người bắt nạt tôi, tôi không bán con quỷ kia nữal" Nóixong hắn xoay người muốn đi."Dừng lại! Thần sắc Hoàng Thiếu Phong biến đổi, ánh mắt lộ rahung quang, trở mặt còn nhanh hơn lật sách."Câu lạc bộ là nơi cậu muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao!""Vậy... Vậy anh muốn gì?”Mắt thấy hắn tựa hồ có chút khẩn trương, những người kháckhông có ý tốt cười cười: "Tôi nói cho cậu biết, hôm nay lệ quỷtrong tay cậu bán cũng phải bán, không bán cũng phải bán! Nếukhông..."Nếu không anh muốn thế nào... tôi... tôi không sợ anh! Ta cũnglà ngự quỷ giải""Ngự quỷ giả? Ngự quỷ giả thì như thế nào!" Hoàng Thiếu Phongcười nhe răng, anh ta trực tiếp rút ra một khẩu súng lục vàng rựcbên hông, chỉ vào Tô Viễn nói: "Chúng tôi đều là ngự quỷ giả,một mình cậu có thể làm được gì. Tôi nói cho cậu biết, nếu cậukhông giao con quỷ đó ra, tôi sẽ bán con quỷ trong cơ thể cậu!"Người bình thường dễ đối phó hơn so với ngự quỷ giả, mà ngựquỷ giả cũng dễ đối phó hơn lệ quỷ hồi sinh, đây cũng là vì saocó vài người không đi tìm lệ quỷ ngược lại môn khiêu khích ngựquỷ giả xuống tay."Ôi chao, người trẻ tuổi không cân tức giận như vậy, có chuyện gìthì cứ thương lượng.Lúc này, có người đứng ra hòa giải, là lão Thái kia, ông ta một tayấn khẩu súng lục của Hoàng Thiếu Phong xuống, ý bảo anh tađừng xúc động, một bên nói với Tô Viễn:"Hây, thằng nhóc này, hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt,cậu cũng không cần cương ngạnh như thế. Mười lăm triệu đã đãkhông ít, lúc tôi ở tuổi của cậu, trong túi ngay cả mười nghìn tệcũng không có.'Nhưng Mà Tô Viễn lại rất kiên quyết."Không, tôi không bán, tiên ít thì tôi không bán!""Chao ôi, cái thằng nhóc này, thật sự là chết cũng muốn tiền, tiênquan trọng hay là mạng quan trọng? Nói thật cho cậu biết, vừarồi lão Hoàng vỗ vai cậu ba cái, lúc đó cậu cũng đã trúng chiêurồi.""Cậu là người mới, chỉ sợ còn không biết, lệ quỷ do hắn ta khốngchế sẽ tỏa ra nguyên rủa, mọi người trong giới đều gọi hắn ta làquỷ vỗ người. Cậu bị hắn ta vỗ ba cái thì đã bị nguyền rủa, nhiềunhất chỉ có thể sống ba ngày."Nếu như không muốn chết thì nhanh chóng giao con quỷ kia rađể cho hắn ta giải lời nguyên giúp cậu, thứ kia chỉ có hắn ta mớicó thể giải trừ."Một màn này giống như đã từng gặp gặp qua, giống như trongnguyên tác đã viết.Nói thật, Tô Viễn rất muốn cười, nhưng hắn không cười ra tiếng.Cái gọi là quỷ vỗ người nguyên rủa kia vỗ được quỷ y vô hình trênngười hắn, thật sự có thể có hiệu quả sao?Nhưng hắn vẫn rất phối hợp giả bộ sợ hãi."Nếu... điều gì sẽ xảy ra nếu lời nguyên không được dỡ bỏ?""Cậu sẽ chết!" Hoàng Thiếu Phong cười lạnh một tiếng, giờ phútnày dường như đang nắm chắc phần thắng."Tôi cho cậu một cơ hội khác, giao con lệ quỷ kia ra thì tôi giúpcậu giải trừ nguyền rủa, mười lăm triệu kia vẫn cho ngươi."Dù sao Tô Viễn cũng là ngự quỷ giả, lỡ như thật sự quyết tâmliêu mạng lệ quỷ hồi sinh cứng rắn muốn đối đầu đến chết vớihắn ta, vậy hắn ta cũng thiệt thòi lớn, những người khác cũngchưa chắc sẽ giúp mình, cho nên thích hợp nhượng bộ vẫn là cânthiết.Làm người nên lưu lại một đường mà lDưới tình huống như vậy, phàm là người bình thường đều sẽ chịuthiệt thòi, không ai lấy sinh mệnh của mình ra đùa giốn, bao gồmcả đám ngự quỷ giả này đều nghĩ như vậy.Tiên không còn có thể kiếm được nữa, ngay cả mạng cũng khôngcó... thì thực sự là không có gì.Quả nhiên, Tô Viễn tựa hồ chấp nhận, ủ rũ nói: "Được rồi... đượcrồi... Anh thắng rồi, vậy chết cùng nhau đi”Thế này mới đúng mà.Trên mặt mấy ngự quỷ giả đều lộ ra nụ cười hài lòng, nhưng rấtnhanh, nụ cười cứng đờ.Chờ đãtHắn vừa nói gì? Chết cùng nhau, phải không? Hắn muốn gì?

Chương 118: Tấn công bằng nguyên rủa (1)