Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 125: Cướp trắng trợn (3)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… 'Vậy cứ như vậy ởi, Trương tiên sinh xin cho một số tài khoản, hồitôi sắp xếp tài chính chuyển qua cho cậu.'Tô Viễn cũng không đi ra khỏi quỷ vực mà vẫn ẩn nấp như trước,lại có một tấm thẻ ngân hàng quỷ dị xuất hiện ở trước mặt mọingười."Tôi thích tiếp xúc với người sảng khoái, mỹ nữ, tôi đánh giá caocô, tiền chuyển vào thẻ này. Nhớ rõ, một tỷ bốn, một phần cũngkhông thể thiếu, đương nhiên nếu cô muốn cho nhiều một chúttôi sẽ không để ý." "1,4 tỷ?" Trên mặt Nhan Chân xuất hiện vẻngạc nhiên: "Sao lại là 1,4 tỷ, không phải là 200 triệu sao?''Ha ha ha, hình như tôi... chưa từng nói qua, tôi chỉ bán một conlệ quỷ sao?"Nói dối chứtNhan Chân sửng sốt, sau đó trong lòng chợt hiện ra một loại cảmgiác khó có thể tin được, không chỉ một mình cô, toàn bộ câu lạcbộ ở đây nghe được những lời này, cơ hồ đều trợn tròn mắt.Không, không! Không ai thực sự có thể làm điều đó, phải không?Điều này là hoàn toàn không thểt Có ai có thể giam giữ bảy lệquỷ, nhìn qua lại không tổn hao gì?Đây căn bản không phải là chuyện người ta có thể làm được.Phải biết rằng, ngự quỷ giả sử dụng lực lượng có hạn, mà lệ quỷchân chính lại không có hạn chế này, cho nên khi tham dự sự kiệnlinh dị, tuyệt đại đa số tình huống đều kết thúc do thất bại củangự quỷ giả, thậm chí là ngự quỷ giả chết trong sự kiện linh dịcũng không ít.Hơn nữa còn phải xem cấp bậc linh dị sự kiện đến tột cùng nhưthế nào, nếu như cấp bậc quá cao, cho dù ngự quỷ giả đi theonhóm cũng rất có thể đoàn diệt ở bên trong.Mà ngự quỷ giả có thể giam giữ bảy lệ quỷ, sự kiện linh dị thamdự tuyệt đối không chỉ có bảy vụ, bởi vì còn phải cân nhắc vấn đềlỗi, cũng không phải mỗi một sự kiện đều có thể được giải quyếttrăm phần trăm.Hơn nữa.. Cậu chàng này không gặp vấn đề lệ quỷ hồi sinh sao?Thật sự có thể giam giữ nhiều lệ quỷ như vậy, coi như là đặt ởtổng bộ cũng không có mấy người chứ?Cho nên thái độ của bọn họ lúc này vô cùng kinh ngạc.Không ai có thể tin rằng một ngự quỷ giả mới có thể làm điềunày. Nhất là mấy ngự quỷ giả vừa rồi xung đột với Tô Viễn, hiệngiờ nội tâm cơ hồ bị sợ hãi bao phủ.Nếu như đối phương nói dối thì tốt, nhưng nếu là thật...Đắc tội với nhân vật đỉnh cao như vậy, bọn họ còn có đường sốngsao?Kể cả Hạ Thiên Hùng giờ phút này cũng không thể tin được,mang theo một thái độ hoài nghi.Trương Vĩ, cậu xác định không lừa chúng tôi?”Trong không khí truyền đến thanh âm lạnh lùng của Tô Viễn."Tại sao tôi phải lừa gạt các người, chẳng lẽ các ngươi không mócra được tiên?" "Tiên không phải là vấn đề, lệ quỷ bị giam giữ bấtkể đặt ở đâu đều là thứ thiếu thốn, nhưng cậu thật sự có thể lấyra?""Ngươi phải làm rõ một chút, không phải tôi có thể lấy ra haykhông" Tô Viễn nói: "Mà là tôi đã lấy ra rồi!"Gã này có điên không?Hạ Thiên Hùng nghe xong trong lòng căng thẳng, vội vàng nhìnbốn phía đại sảnh: Sợ lỡ như không cẩn thận chạy ra một con lệquỷ thì phiên toái.Nhưng mà anh ta nhìn hồi lâu, vẫn như cũ không thể nhìn thấybảy lệ quỷ bị giam giữ mà Tô Viễn nói."Cậu đang đùa giốỡn tôi?" Sắc mặt Hạ Thiên Hùng trở nên vôcùng khó coi, anh ta hận nhất chính là có người lừa gạt mình."Mở to hai mắt anh nhìn rõ ràng một chút, đừng ngậm phunngười, bên kia đứng bảy người không phải sao."Hạ Thiên Hùng quay đầu nhìn lại, phát hiện bảy ngự quỷ giả đangđứng bên kia có chút ngơ ngạc.Đó là những người trong câu lạc bộ.Tên nhóc này! Lại biến biến ngự quỷ giả thành người sống đểbán, một người còn có thể bán hai trăm triệu!Thao tác này khiến anh ta có chút ngơ rồi, quả thực ưu tú đếnkhông chịu nổi.Giống như anh thấy trên đường phố có một em gái xinh đẹp cảmthấy cô ấy rất nai xừ, anh rất thích nên bắt cô ấy về thả vợ.Tương tự như vậy, hắn biến bảy ngự quỷ giả đều trở thành hànghóa.Ý thức được điểm này, Hạ Thiên Hùng có chút khó chịu, tên nàylại bán ngự quỷ giả, vậy ở trong mắt hắn, mình có phải cũng cóthể trở thành đối tượng buôn bán hay không?Một thứ có giá trị hơn, bốn trăm triệu?Hôm nay hắn có thể vì thiếu tiên mà bán lệ quỷ của ngự quỷ giảvới giá hai trăm triệu, vậy hôm khác hắn có thể bán hai lệ quỷ domình khống chế bán với giá bốn trăm triệu không?Cái này quả thực không khác gì cướp trắng trợn!Người anh em, cậu nói như vậy không khỏi quá đáng, bọn họchính là thành viên của câu lạc bộ, không phải thứ cậu muốnbán." Nhan Chân ở một bên nhàn nhạt nói.Mấy tên ngự quỷ giả kia xấu hổ phẫn nộ nhìn nhau hai mắt gânnhư phun lửa, từ khi khống chế lệ quỷ trở thành ngự quỷ giả, chodù đi tới đâu, người biết thân phận của bọn họ ai không phải tônkính có thừa, coi như là thượng khách đối đãi, ai dám không tônkính họ?

'Vậy cứ như vậy ởi, Trương tiên sinh xin cho một số tài khoản, hồi

tôi sắp xếp tài chính chuyển qua cho cậu.'

Tô Viễn cũng không đi ra khỏi quỷ vực mà vẫn ẩn nấp như trước,

lại có một tấm thẻ ngân hàng quỷ dị xuất hiện ở trước mặt mọi

người.

"Tôi thích tiếp xúc với người sảng khoái, mỹ nữ, tôi đánh giá cao

cô, tiền chuyển vào thẻ này. Nhớ rõ, một tỷ bốn, một phần cũng

không thể thiếu, đương nhiên nếu cô muốn cho nhiều một chút

tôi sẽ không để ý." "1,4 tỷ?" Trên mặt Nhan Chân xuất hiện vẻ

ngạc nhiên: "Sao lại là 1,4 tỷ, không phải là 200 triệu sao?'

'Ha ha ha, hình như tôi... chưa từng nói qua, tôi chỉ bán một con

lệ quỷ sao?"

Nói dối chứt

Nhan Chân sửng sốt, sau đó trong lòng chợt hiện ra một loại cảm

giác khó có thể tin được, không chỉ một mình cô, toàn bộ câu lạc

bộ ở đây nghe được những lời này, cơ hồ đều trợn tròn mắt.

Không, không! Không ai thực sự có thể làm điều đó, phải không?

Điều này là hoàn toàn không thểt Có ai có thể giam giữ bảy lệ

quỷ, nhìn qua lại không tổn hao gì?

Đây căn bản không phải là chuyện người ta có thể làm được.

Phải biết rằng, ngự quỷ giả sử dụng lực lượng có hạn, mà lệ quỷ

chân chính lại không có hạn chế này, cho nên khi tham dự sự kiện

linh dị, tuyệt đại đa số tình huống đều kết thúc do thất bại của

ngự quỷ giả, thậm chí là ngự quỷ giả chết trong sự kiện linh dị

cũng không ít.

Hơn nữa còn phải xem cấp bậc linh dị sự kiện đến tột cùng như

thế nào, nếu như cấp bậc quá cao, cho dù ngự quỷ giả đi theo

nhóm cũng rất có thể đoàn diệt ở bên trong.

Mà ngự quỷ giả có thể giam giữ bảy lệ quỷ, sự kiện linh dị tham

dự tuyệt đối không chỉ có bảy vụ, bởi vì còn phải cân nhắc vấn đề

lỗi, cũng không phải mỗi một sự kiện đều có thể được giải quyết

trăm phần trăm.

Hơn nữa.. Cậu chàng này không gặp vấn đề lệ quỷ hồi sinh sao?

Thật sự có thể giam giữ nhiều lệ quỷ như vậy, coi như là đặt ở

tổng bộ cũng không có mấy người chứ?

Cho nên thái độ của bọn họ lúc này vô cùng kinh ngạc.

Không ai có thể tin rằng một ngự quỷ giả mới có thể làm điều

này. Nhất là mấy ngự quỷ giả vừa rồi xung đột với Tô Viễn, hiện

giờ nội tâm cơ hồ bị sợ hãi bao phủ.

Nếu như đối phương nói dối thì tốt, nhưng nếu là thật...

Đắc tội với nhân vật đỉnh cao như vậy, bọn họ còn có đường sống

sao?

Kể cả Hạ Thiên Hùng giờ phút này cũng không thể tin được,

mang theo một thái độ hoài nghi.

Trương Vĩ, cậu xác định không lừa chúng tôi?”

Trong không khí truyền đến thanh âm lạnh lùng của Tô Viễn.

"Tại sao tôi phải lừa gạt các người, chẳng lẽ các ngươi không móc

ra được tiên?" "Tiên không phải là vấn đề, lệ quỷ bị giam giữ bất

kể đặt ở đâu đều là thứ thiếu thốn, nhưng cậu thật sự có thể lấy

ra?"

"Ngươi phải làm rõ một chút, không phải tôi có thể lấy ra hay

không" Tô Viễn nói: "Mà là tôi đã lấy ra rồi!"

Gã này có điên không?

Hạ Thiên Hùng nghe xong trong lòng căng thẳng, vội vàng nhìn

bốn phía đại sảnh: Sợ lỡ như không cẩn thận chạy ra một con lệ

quỷ thì phiên toái.

Nhưng mà anh ta nhìn hồi lâu, vẫn như cũ không thể nhìn thấy

bảy lệ quỷ bị giam giữ mà Tô Viễn nói.

"Cậu đang đùa giốỡn tôi?" Sắc mặt Hạ Thiên Hùng trở nên vô

cùng khó coi, anh ta hận nhất chính là có người lừa gạt mình.

"Mở to hai mắt anh nhìn rõ ràng một chút, đừng ngậm phun

người, bên kia đứng bảy người không phải sao."

Hạ Thiên Hùng quay đầu nhìn lại, phát hiện bảy ngự quỷ giả đang

đứng bên kia có chút ngơ ngạc.

Đó là những người trong câu lạc bộ.

Tên nhóc này! Lại biến biến ngự quỷ giả thành người sống để

bán, một người còn có thể bán hai trăm triệu!

Thao tác này khiến anh ta có chút ngơ rồi, quả thực ưu tú đến

không chịu nổi.

Giống như anh thấy trên đường phố có một em gái xinh đẹp cảm

thấy cô ấy rất nai xừ, anh rất thích nên bắt cô ấy về thả vợ.

Tương tự như vậy, hắn biến bảy ngự quỷ giả đều trở thành hàng

hóa.

Ý thức được điểm này, Hạ Thiên Hùng có chút khó chịu, tên này

lại bán ngự quỷ giả, vậy ở trong mắt hắn, mình có phải cũng có

thể trở thành đối tượng buôn bán hay không?

Một thứ có giá trị hơn, bốn trăm triệu?

Hôm nay hắn có thể vì thiếu tiên mà bán lệ quỷ của ngự quỷ giả

với giá hai trăm triệu, vậy hôm khác hắn có thể bán hai lệ quỷ do

mình khống chế bán với giá bốn trăm triệu không?

Cái này quả thực không khác gì cướp trắng trợn!

Người anh em, cậu nói như vậy không khỏi quá đáng, bọn họ

chính là thành viên của câu lạc bộ, không phải thứ cậu muốn

bán." Nhan Chân ở một bên nhàn nhạt nói.

Mấy tên ngự quỷ giả kia xấu hổ phẫn nộ nhìn nhau hai mắt gân

như phun lửa, từ khi khống chế lệ quỷ trở thành ngự quỷ giả, cho

dù đi tới đâu, người biết thân phận của bọn họ ai không phải tôn

kính có thừa, coi như là thượng khách đối đãi, ai dám không tôn

kính họ?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… 'Vậy cứ như vậy ởi, Trương tiên sinh xin cho một số tài khoản, hồitôi sắp xếp tài chính chuyển qua cho cậu.'Tô Viễn cũng không đi ra khỏi quỷ vực mà vẫn ẩn nấp như trước,lại có một tấm thẻ ngân hàng quỷ dị xuất hiện ở trước mặt mọingười."Tôi thích tiếp xúc với người sảng khoái, mỹ nữ, tôi đánh giá caocô, tiền chuyển vào thẻ này. Nhớ rõ, một tỷ bốn, một phần cũngkhông thể thiếu, đương nhiên nếu cô muốn cho nhiều một chúttôi sẽ không để ý." "1,4 tỷ?" Trên mặt Nhan Chân xuất hiện vẻngạc nhiên: "Sao lại là 1,4 tỷ, không phải là 200 triệu sao?''Ha ha ha, hình như tôi... chưa từng nói qua, tôi chỉ bán một conlệ quỷ sao?"Nói dối chứtNhan Chân sửng sốt, sau đó trong lòng chợt hiện ra một loại cảmgiác khó có thể tin được, không chỉ một mình cô, toàn bộ câu lạcbộ ở đây nghe được những lời này, cơ hồ đều trợn tròn mắt.Không, không! Không ai thực sự có thể làm điều đó, phải không?Điều này là hoàn toàn không thểt Có ai có thể giam giữ bảy lệquỷ, nhìn qua lại không tổn hao gì?Đây căn bản không phải là chuyện người ta có thể làm được.Phải biết rằng, ngự quỷ giả sử dụng lực lượng có hạn, mà lệ quỷchân chính lại không có hạn chế này, cho nên khi tham dự sự kiệnlinh dị, tuyệt đại đa số tình huống đều kết thúc do thất bại củangự quỷ giả, thậm chí là ngự quỷ giả chết trong sự kiện linh dịcũng không ít.Hơn nữa còn phải xem cấp bậc linh dị sự kiện đến tột cùng nhưthế nào, nếu như cấp bậc quá cao, cho dù ngự quỷ giả đi theonhóm cũng rất có thể đoàn diệt ở bên trong.Mà ngự quỷ giả có thể giam giữ bảy lệ quỷ, sự kiện linh dị thamdự tuyệt đối không chỉ có bảy vụ, bởi vì còn phải cân nhắc vấn đềlỗi, cũng không phải mỗi một sự kiện đều có thể được giải quyếttrăm phần trăm.Hơn nữa.. Cậu chàng này không gặp vấn đề lệ quỷ hồi sinh sao?Thật sự có thể giam giữ nhiều lệ quỷ như vậy, coi như là đặt ởtổng bộ cũng không có mấy người chứ?Cho nên thái độ của bọn họ lúc này vô cùng kinh ngạc.Không ai có thể tin rằng một ngự quỷ giả mới có thể làm điềunày. Nhất là mấy ngự quỷ giả vừa rồi xung đột với Tô Viễn, hiệngiờ nội tâm cơ hồ bị sợ hãi bao phủ.Nếu như đối phương nói dối thì tốt, nhưng nếu là thật...Đắc tội với nhân vật đỉnh cao như vậy, bọn họ còn có đường sốngsao?Kể cả Hạ Thiên Hùng giờ phút này cũng không thể tin được,mang theo một thái độ hoài nghi.Trương Vĩ, cậu xác định không lừa chúng tôi?”Trong không khí truyền đến thanh âm lạnh lùng của Tô Viễn."Tại sao tôi phải lừa gạt các người, chẳng lẽ các ngươi không mócra được tiên?" "Tiên không phải là vấn đề, lệ quỷ bị giam giữ bấtkể đặt ở đâu đều là thứ thiếu thốn, nhưng cậu thật sự có thể lấyra?""Ngươi phải làm rõ một chút, không phải tôi có thể lấy ra haykhông" Tô Viễn nói: "Mà là tôi đã lấy ra rồi!"Gã này có điên không?Hạ Thiên Hùng nghe xong trong lòng căng thẳng, vội vàng nhìnbốn phía đại sảnh: Sợ lỡ như không cẩn thận chạy ra một con lệquỷ thì phiên toái.Nhưng mà anh ta nhìn hồi lâu, vẫn như cũ không thể nhìn thấybảy lệ quỷ bị giam giữ mà Tô Viễn nói."Cậu đang đùa giốỡn tôi?" Sắc mặt Hạ Thiên Hùng trở nên vôcùng khó coi, anh ta hận nhất chính là có người lừa gạt mình."Mở to hai mắt anh nhìn rõ ràng một chút, đừng ngậm phunngười, bên kia đứng bảy người không phải sao."Hạ Thiên Hùng quay đầu nhìn lại, phát hiện bảy ngự quỷ giả đangđứng bên kia có chút ngơ ngạc.Đó là những người trong câu lạc bộ.Tên nhóc này! Lại biến biến ngự quỷ giả thành người sống đểbán, một người còn có thể bán hai trăm triệu!Thao tác này khiến anh ta có chút ngơ rồi, quả thực ưu tú đếnkhông chịu nổi.Giống như anh thấy trên đường phố có một em gái xinh đẹp cảmthấy cô ấy rất nai xừ, anh rất thích nên bắt cô ấy về thả vợ.Tương tự như vậy, hắn biến bảy ngự quỷ giả đều trở thành hànghóa.Ý thức được điểm này, Hạ Thiên Hùng có chút khó chịu, tên nàylại bán ngự quỷ giả, vậy ở trong mắt hắn, mình có phải cũng cóthể trở thành đối tượng buôn bán hay không?Một thứ có giá trị hơn, bốn trăm triệu?Hôm nay hắn có thể vì thiếu tiên mà bán lệ quỷ của ngự quỷ giảvới giá hai trăm triệu, vậy hôm khác hắn có thể bán hai lệ quỷ domình khống chế bán với giá bốn trăm triệu không?Cái này quả thực không khác gì cướp trắng trợn!Người anh em, cậu nói như vậy không khỏi quá đáng, bọn họchính là thành viên của câu lạc bộ, không phải thứ cậu muốnbán." Nhan Chân ở một bên nhàn nhạt nói.Mấy tên ngự quỷ giả kia xấu hổ phẫn nộ nhìn nhau hai mắt gânnhư phun lửa, từ khi khống chế lệ quỷ trở thành ngự quỷ giả, chodù đi tới đâu, người biết thân phận của bọn họ ai không phải tônkính có thừa, coi như là thượng khách đối đãi, ai dám không tônkính họ?

Chương 125: Cướp trắng trợn (3)