Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 126: Thoả hiệp (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng hôm nay lại bị coi là đồ vật đàm phán xong giá cả chuẩnbị mang đi bán, cái này rõ ràng chính là nhục nhãitNhục nhã!Nhất là Hoàng Thiếu Phong, hai mắt đỏ bừng, khuôn mặt dữ tợn,ngữ khí muốn điên cuồng."Mày cho rằng mày thắng chắc bọn tao hay sao, mày là tên khốngiấu đầu lộ đuôi, có bản lĩnh thì đứng ra như người đàn ông đi,đường đường chính chính đánh với tao một trận.'Những người khác sắc mặt cũng không tốt, nhưng Tô Viễn ẩnmình thật sự quá tốt, căn bản tìm không thấy chỗ của hắn, cóngười thậm chí âm thâm vụng trộm sử dụng năng lực lệ quỷ,nhưng vẫn không thể phát hiện hắn ở đâu.Chỉ có trong không khí truyền đến thanh âm trào phúng của TôViễn: "Nếu như vừa rồi không phải có người ngăn cản tôi, hiện tạitôi đã sớm bán các người đi rồi."Giết ngự quỷ giả của câu lạc bộ rôi lại bán họ cho câu lạc bộ, đâychỉ sợ hành vi kiêu ngạo nhất, không nói lời này còn tốt, vừa nóira, quả thực là chạm vào cái chân đau của họ."Đi ra đi, mày có bản lĩnh liên đi ra, ông đây muốn g**t ch*t mày,tên khốn! Tao chẳng những muốn g**t ch*t mày mà còn muống**t ch*t cả nhà mày..."Hoàng Thiếu Phong điên cuông la hét, dường như mất đi lý trí.Không, có lẽ bản thân anh ta cũng đã sắp đến cực hạn, hơn nữavừa rồi bị máy ghi âm nguyên rủa như vậy ầm ï như vậy, có lẽthật sự sắp hồi sinh rồi.Âm!Ngay sau khi anh ta buông lời ác độc, trong lúc bất chợt đầu ócnổ tung bay xuống đất, toàn bộ thân thể trực tiếp bay ra ngoài,không nhúc nhích.Anh ta chết rồi.Thật ra sinh mệnh của ngự quỷ giả cũng không yếu ớt như tưởngtượng, bởi vì khống chế lệ quỷ cho nên thân thể bọn họ cũngphát sinh biến hóa.Í nhất đối với người bình thường hoàn toàn là thương tổn khôngcứu nổi, với số ít ngự quỷ giả thì không như vậy.Có một số người ngự quỷ khống chế lệ quỷ nên cho dù nhảy lầu,bị xe đụng, thậm chí chảy nhiều máu cũng sẽ không chất.Bởi vì thân thể bọn họ đã dần dần bị lệ quỷ khống chế trong cơthể thay thế, hướng phương hướng lệ quỷ dựa sát vào nhau.Ví dụ như tên Hoàng Thiếu Phong này, bị đập vỡ đầu, thi thể củahắn ngã xuống đất, nhưng cũng không chảy máu mà lại chảy ramột ít chất lỏng giống như nước, sên sệt đục ngâu, còn có chútváng dầu, nó vừa chảy ra, cả đại sảnh lập tức tràn ngập mùi hôithối khó nói thành lời.Không phải mùi thi thể, chỉ là có chút giống.Nếu muốn nói nó giống cái gì, hẳn là càng giống dầu xác chết.Theo lý mà nói, khi ngự quỷ giả chết, lệ quỷ trong cơ thể ngự quỷgiả tất nhiên sẽ hồi sinh, nhưng thi thể Hoàng Thiếu Phong bịmột cây gậy quật nát đầu lại không nhúc nhích, hình như khônggiống như có dấu hiệu lệ quỷ hồi sinh.Lúc này trong không khí mới vang lên thanh âm lạnh lùng của TôViễn."Từ trước đến nay tôi ghét nhất là có người uy h**p tôi, tôi vẫnluôn tin vào loại chân lý, nếu như là địch thì trước tiên hạ thủ vicường, nếu ra tay sau thì người gặp nạn là bản thân. Nếu anh tanói muốn g**t ch*t tôi, vậy tôi g**t ch*t anh ta trước cũng khôngquá đáng đúng chứ?”Những lời này của hắn nói cho những kẻ ngự quỷ khác trong câulạc bộ nghe được, trong quỷ vực, một cái bóng vặn vẹo giãy giụadường như muốn thoát khỏi hai chân hắn, nhưng lại bị đóng đinhtại chỗ, đó là lệ quỷ trong thân thể Hoàng Thiếu Phong khốngchế đối kháng với năng lực của quỷ giãm lên.Từ khi ra tay đến khi kết thúc, toàn bộ quá trình này không quámười giây.Sạch sẽ gọn gàng.Hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn, cũng không cho những ngườikhác thời gian phản ứng.Sắc mặt Nhan Chân trở nên có chút khó coi, bởi vì thủ đoạn củaTô Viễn quá tàn nhẫn, nói động thủ là động thủ, cũng không dodự, chẳng lẽ hắn không thèm quan tâm đến những ngự quỷ giảkhác trong câu lạc bộ sao?Dưới tình huống thân phận ngang nhau, bên mình nhiều ngườicòn chiếm ưu thế, dù thế nào hắn cũng phải thu liễm một chútchứ, sao còn càn rỡ như thế.Chẳng lẽ hắn chắc chắn đối phó được tất cả mọi người trong câulạc bộ?Tuy rằng trong đầu đột ngột hiện lên ý nghĩ này, nhưng NhanChân nhanh chóng vứt suy nghĩ này ra sau đầu.Điều này không có khả năng, nếu như đối phương thật sự cónăng lực này, vậy làm sao có thể còn thiếu tiền, tùy tùy tiện gianhập tổng bộ hoặc là tổ chức dân gian khác, thiếu gì đãi ngộchứ? Làm sao có thể bởi vì chút chuyện nhỏ này mà làm tochuyện.Cô cũng không biết mục đích chân chính của Tô Viễn là gì. Tuyrằng trong lòng những ngự quỷ giả khác cũng nghĩ như vậy, rõràng cảm giác được Tô Viễn không dễ chọc, tuy rằng trong lòngcó ý kiến nhưng không ai muốn làm người dẫn đầu.Người không tuân thủ quy củ đáng sợ nhất, không có quy củ thìkhông có trói buộc, sở dĩ giữa ngự quỷ giả và quỷ tôn tại sự khácbiệt, chính là bởi vì còn có quy luật trói buộc, tuy rằng họ khốngchế ác quỷ, nhưng dù sao bản chất vẫn là con người.

Nhưng hôm nay lại bị coi là đồ vật đàm phán xong giá cả chuẩn

bị mang đi bán, cái này rõ ràng chính là nhục nhãit

Nhục nhã!

Nhất là Hoàng Thiếu Phong, hai mắt đỏ bừng, khuôn mặt dữ tợn,

ngữ khí muốn điên cuồng.

"Mày cho rằng mày thắng chắc bọn tao hay sao, mày là tên khốn

giấu đầu lộ đuôi, có bản lĩnh thì đứng ra như người đàn ông đi,

đường đường chính chính đánh với tao một trận.'

Những người khác sắc mặt cũng không tốt, nhưng Tô Viễn ẩn

mình thật sự quá tốt, căn bản tìm không thấy chỗ của hắn, có

người thậm chí âm thâm vụng trộm sử dụng năng lực lệ quỷ,

nhưng vẫn không thể phát hiện hắn ở đâu.

Chỉ có trong không khí truyền đến thanh âm trào phúng của Tô

Viễn: "Nếu như vừa rồi không phải có người ngăn cản tôi, hiện tại

tôi đã sớm bán các người đi rồi."

Giết ngự quỷ giả của câu lạc bộ rôi lại bán họ cho câu lạc bộ, đây

chỉ sợ hành vi kiêu ngạo nhất, không nói lời này còn tốt, vừa nói

ra, quả thực là chạm vào cái chân đau của họ.

"Đi ra đi, mày có bản lĩnh liên đi ra, ông đây muốn g**t ch*t mày,

tên khốn! Tao chẳng những muốn g**t ch*t mày mà còn muốn

g**t ch*t cả nhà mày..."

Hoàng Thiếu Phong điên cuông la hét, dường như mất đi lý trí.

Không, có lẽ bản thân anh ta cũng đã sắp đến cực hạn, hơn nữa

vừa rồi bị máy ghi âm nguyên rủa như vậy ầm ï như vậy, có lẽ

thật sự sắp hồi sinh rồi.

Âm!

Ngay sau khi anh ta buông lời ác độc, trong lúc bất chợt đầu óc

nổ tung bay xuống đất, toàn bộ thân thể trực tiếp bay ra ngoài,

không nhúc nhích.

Anh ta chết rồi.

Thật ra sinh mệnh của ngự quỷ giả cũng không yếu ớt như tưởng

tượng, bởi vì khống chế lệ quỷ cho nên thân thể bọn họ cũng

phát sinh biến hóa.

Í nhất đối với người bình thường hoàn toàn là thương tổn không

cứu nổi, với số ít ngự quỷ giả thì không như vậy.

Có một số người ngự quỷ khống chế lệ quỷ nên cho dù nhảy lầu,

bị xe đụng, thậm chí chảy nhiều máu cũng sẽ không chất.

Bởi vì thân thể bọn họ đã dần dần bị lệ quỷ khống chế trong cơ

thể thay thế, hướng phương hướng lệ quỷ dựa sát vào nhau.

Ví dụ như tên Hoàng Thiếu Phong này, bị đập vỡ đầu, thi thể của

hắn ngã xuống đất, nhưng cũng không chảy máu mà lại chảy ra

một ít chất lỏng giống như nước, sên sệt đục ngâu, còn có chút

váng dầu, nó vừa chảy ra, cả đại sảnh lập tức tràn ngập mùi hôi

thối khó nói thành lời.

Không phải mùi thi thể, chỉ là có chút giống.

Nếu muốn nói nó giống cái gì, hẳn là càng giống dầu xác chết.

Theo lý mà nói, khi ngự quỷ giả chết, lệ quỷ trong cơ thể ngự quỷ

giả tất nhiên sẽ hồi sinh, nhưng thi thể Hoàng Thiếu Phong bị

một cây gậy quật nát đầu lại không nhúc nhích, hình như không

giống như có dấu hiệu lệ quỷ hồi sinh.

Lúc này trong không khí mới vang lên thanh âm lạnh lùng của Tô

Viễn.

"Từ trước đến nay tôi ghét nhất là có người uy h**p tôi, tôi vẫn

luôn tin vào loại chân lý, nếu như là địch thì trước tiên hạ thủ vi

cường, nếu ra tay sau thì người gặp nạn là bản thân. Nếu anh ta

nói muốn g**t ch*t tôi, vậy tôi g**t ch*t anh ta trước cũng không

quá đáng đúng chứ?”

Những lời này của hắn nói cho những kẻ ngự quỷ khác trong câu

lạc bộ nghe được, trong quỷ vực, một cái bóng vặn vẹo giãy giụa

dường như muốn thoát khỏi hai chân hắn, nhưng lại bị đóng đinh

tại chỗ, đó là lệ quỷ trong thân thể Hoàng Thiếu Phong khống

chế đối kháng với năng lực của quỷ giãm lên.

Từ khi ra tay đến khi kết thúc, toàn bộ quá trình này không quá

mười giây.

Sạch sẽ gọn gàng.

Hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn, cũng không cho những người

khác thời gian phản ứng.

Sắc mặt Nhan Chân trở nên có chút khó coi, bởi vì thủ đoạn của

Tô Viễn quá tàn nhẫn, nói động thủ là động thủ, cũng không do

dự, chẳng lẽ hắn không thèm quan tâm đến những ngự quỷ giả

khác trong câu lạc bộ sao?

Dưới tình huống thân phận ngang nhau, bên mình nhiều người

còn chiếm ưu thế, dù thế nào hắn cũng phải thu liễm một chút

chứ, sao còn càn rỡ như thế.

Chẳng lẽ hắn chắc chắn đối phó được tất cả mọi người trong câu

lạc bộ?

Tuy rằng trong đầu đột ngột hiện lên ý nghĩ này, nhưng Nhan

Chân nhanh chóng vứt suy nghĩ này ra sau đầu.

Điều này không có khả năng, nếu như đối phương thật sự có

năng lực này, vậy làm sao có thể còn thiếu tiền, tùy tùy tiện gia

nhập tổng bộ hoặc là tổ chức dân gian khác, thiếu gì đãi ngộ

chứ? Làm sao có thể bởi vì chút chuyện nhỏ này mà làm to

chuyện.

Cô cũng không biết mục đích chân chính của Tô Viễn là gì. Tuy

rằng trong lòng những ngự quỷ giả khác cũng nghĩ như vậy, rõ

ràng cảm giác được Tô Viễn không dễ chọc, tuy rằng trong lòng

có ý kiến nhưng không ai muốn làm người dẫn đầu.

Người không tuân thủ quy củ đáng sợ nhất, không có quy củ thì

không có trói buộc, sở dĩ giữa ngự quỷ giả và quỷ tôn tại sự khác

biệt, chính là bởi vì còn có quy luật trói buộc, tuy rằng họ khống

chế ác quỷ, nhưng dù sao bản chất vẫn là con người.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng hôm nay lại bị coi là đồ vật đàm phán xong giá cả chuẩnbị mang đi bán, cái này rõ ràng chính là nhục nhãitNhục nhã!Nhất là Hoàng Thiếu Phong, hai mắt đỏ bừng, khuôn mặt dữ tợn,ngữ khí muốn điên cuồng."Mày cho rằng mày thắng chắc bọn tao hay sao, mày là tên khốngiấu đầu lộ đuôi, có bản lĩnh thì đứng ra như người đàn ông đi,đường đường chính chính đánh với tao một trận.'Những người khác sắc mặt cũng không tốt, nhưng Tô Viễn ẩnmình thật sự quá tốt, căn bản tìm không thấy chỗ của hắn, cóngười thậm chí âm thâm vụng trộm sử dụng năng lực lệ quỷ,nhưng vẫn không thể phát hiện hắn ở đâu.Chỉ có trong không khí truyền đến thanh âm trào phúng của TôViễn: "Nếu như vừa rồi không phải có người ngăn cản tôi, hiện tạitôi đã sớm bán các người đi rồi."Giết ngự quỷ giả của câu lạc bộ rôi lại bán họ cho câu lạc bộ, đâychỉ sợ hành vi kiêu ngạo nhất, không nói lời này còn tốt, vừa nóira, quả thực là chạm vào cái chân đau của họ."Đi ra đi, mày có bản lĩnh liên đi ra, ông đây muốn g**t ch*t mày,tên khốn! Tao chẳng những muốn g**t ch*t mày mà còn muống**t ch*t cả nhà mày..."Hoàng Thiếu Phong điên cuông la hét, dường như mất đi lý trí.Không, có lẽ bản thân anh ta cũng đã sắp đến cực hạn, hơn nữavừa rồi bị máy ghi âm nguyên rủa như vậy ầm ï như vậy, có lẽthật sự sắp hồi sinh rồi.Âm!Ngay sau khi anh ta buông lời ác độc, trong lúc bất chợt đầu ócnổ tung bay xuống đất, toàn bộ thân thể trực tiếp bay ra ngoài,không nhúc nhích.Anh ta chết rồi.Thật ra sinh mệnh của ngự quỷ giả cũng không yếu ớt như tưởngtượng, bởi vì khống chế lệ quỷ cho nên thân thể bọn họ cũngphát sinh biến hóa.Í nhất đối với người bình thường hoàn toàn là thương tổn khôngcứu nổi, với số ít ngự quỷ giả thì không như vậy.Có một số người ngự quỷ khống chế lệ quỷ nên cho dù nhảy lầu,bị xe đụng, thậm chí chảy nhiều máu cũng sẽ không chất.Bởi vì thân thể bọn họ đã dần dần bị lệ quỷ khống chế trong cơthể thay thế, hướng phương hướng lệ quỷ dựa sát vào nhau.Ví dụ như tên Hoàng Thiếu Phong này, bị đập vỡ đầu, thi thể củahắn ngã xuống đất, nhưng cũng không chảy máu mà lại chảy ramột ít chất lỏng giống như nước, sên sệt đục ngâu, còn có chútváng dầu, nó vừa chảy ra, cả đại sảnh lập tức tràn ngập mùi hôithối khó nói thành lời.Không phải mùi thi thể, chỉ là có chút giống.Nếu muốn nói nó giống cái gì, hẳn là càng giống dầu xác chết.Theo lý mà nói, khi ngự quỷ giả chết, lệ quỷ trong cơ thể ngự quỷgiả tất nhiên sẽ hồi sinh, nhưng thi thể Hoàng Thiếu Phong bịmột cây gậy quật nát đầu lại không nhúc nhích, hình như khônggiống như có dấu hiệu lệ quỷ hồi sinh.Lúc này trong không khí mới vang lên thanh âm lạnh lùng của TôViễn."Từ trước đến nay tôi ghét nhất là có người uy h**p tôi, tôi vẫnluôn tin vào loại chân lý, nếu như là địch thì trước tiên hạ thủ vicường, nếu ra tay sau thì người gặp nạn là bản thân. Nếu anh tanói muốn g**t ch*t tôi, vậy tôi g**t ch*t anh ta trước cũng khôngquá đáng đúng chứ?”Những lời này của hắn nói cho những kẻ ngự quỷ khác trong câulạc bộ nghe được, trong quỷ vực, một cái bóng vặn vẹo giãy giụadường như muốn thoát khỏi hai chân hắn, nhưng lại bị đóng đinhtại chỗ, đó là lệ quỷ trong thân thể Hoàng Thiếu Phong khốngchế đối kháng với năng lực của quỷ giãm lên.Từ khi ra tay đến khi kết thúc, toàn bộ quá trình này không quámười giây.Sạch sẽ gọn gàng.Hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn, cũng không cho những ngườikhác thời gian phản ứng.Sắc mặt Nhan Chân trở nên có chút khó coi, bởi vì thủ đoạn củaTô Viễn quá tàn nhẫn, nói động thủ là động thủ, cũng không dodự, chẳng lẽ hắn không thèm quan tâm đến những ngự quỷ giảkhác trong câu lạc bộ sao?Dưới tình huống thân phận ngang nhau, bên mình nhiều ngườicòn chiếm ưu thế, dù thế nào hắn cũng phải thu liễm một chútchứ, sao còn càn rỡ như thế.Chẳng lẽ hắn chắc chắn đối phó được tất cả mọi người trong câulạc bộ?Tuy rằng trong đầu đột ngột hiện lên ý nghĩ này, nhưng NhanChân nhanh chóng vứt suy nghĩ này ra sau đầu.Điều này không có khả năng, nếu như đối phương thật sự cónăng lực này, vậy làm sao có thể còn thiếu tiền, tùy tùy tiện gianhập tổng bộ hoặc là tổ chức dân gian khác, thiếu gì đãi ngộchứ? Làm sao có thể bởi vì chút chuyện nhỏ này mà làm tochuyện.Cô cũng không biết mục đích chân chính của Tô Viễn là gì. Tuyrằng trong lòng những ngự quỷ giả khác cũng nghĩ như vậy, rõràng cảm giác được Tô Viễn không dễ chọc, tuy rằng trong lòngcó ý kiến nhưng không ai muốn làm người dẫn đầu.Người không tuân thủ quy củ đáng sợ nhất, không có quy củ thìkhông có trói buộc, sở dĩ giữa ngự quỷ giả và quỷ tôn tại sự khácbiệt, chính là bởi vì còn có quy luật trói buộc, tuy rằng họ khốngchế ác quỷ, nhưng dù sao bản chất vẫn là con người.

Chương 126: Thoả hiệp (1)