Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 128: Thoả hiệp (3)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lời này nói rất hợp lý, người thức thời là trang tuấn kiệt, có cái gìcó thể quan trọng hơn mạng, cho nên Nhan Chân xem như tánthành đề nghị của anh ta.Ánh mắt Nhan Chân khẽ động, sau đó mở cô nói: "Chuyện HoàngThiếu Phong tự mình tìm chết là chuyện của cậu ta, không liênquan gì đến câu lạc bộ, nhưng cậu Trương, 1,4 tỷ cũng khôngphải là một con số nhỏ, cho dù là câu lạc bộ, trong thời gian ngắncũng không lấy ra được."Những ngự quỷ giả khác trong đại sảnh nghe xong, không khỏikhiếp sợ mở to hai mắt.Hội trưởng lại chịu thua?Ngay cả Tô Viễn cũng thấy lạ, hắn mới vừa rồi nhìn thấy cô gáinày thì thâm cùng Hạ Thiên Hùng không biết nói cái gì, còntưởng rằng đối phương chuẩn bị ra tay, đều đã chuẩn bị xongtâm lý, không nghĩ tới cô ta thật sự nguyện ý cho tiên?Tô Viễn kỳ quái hỏi: "Vậy hiện tại các người có thể bỏ ra baonhiêu?”"Cái này... Xin hãy đợi một lát, tôi gọi điện thoại một chút”Nói xong Nhan Chân lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điệnthoại, hình như là gọi cho tài chính của công ty, nói hai câu rồinhanh chóng cúp điện thoại."Hiện tại tiên mặt lưu thông trong tài khoản của câu lạc bộ chỉ cótám trăm triệu."Tám trăm triệu, cũng không ít.Tô Viễn nói: "Vậy cứ như vậy đi, tôi thích người sảng khoái, nhìncô sảng khoái rất thuận mắt như vậy, giảm giá cho cô, mấy lệ quỷnày đóng gói bán cho cô với giá tám trăm triệu.Tuy rằng biết rõ là thỏa hiệp trước, nhưng khi nghe Tô Viễn nóinhững lời này, nội tâm Nhan Chân vẫn nhịn không được buồn bựcmuốn hộc máu.Rõ ràng là ngự quỷ giả của câu lạc bộ của mình, lại bị người tađóng gói bán cho mình, mà mình còn phải kiên trì mua bọn họ,cảm giác này thật sự đau trứng.Vừa nghĩ tới tám trăm triệu kia tương đương với mất trắng, NhanChân không khỏi cảm thấy đau lòng, cũng không có hứng thú ởlại lâu hơn."Sau này tôi sẽ sắp xếp tài chính chuyển khoản qua, thân thể tôikhông khỏe, thứ cho không chiêu đãi, Trương tiên sinh xin tùy ý.Nói xong cô trực tiếp trở lại phòng ban đầu, hiển nhiên là tâmtình không tốt.Hạ Thiên Hùng nhìn vào trong đại sảnh nhếch miệng cười: Hoannghênh Trương huynh đệ rảnh rỗi đến thành phố Đại Kinh làmkhách, đến lúc đó nhất định sẽ chiêu đãi cậu thật tốt."Tô Viễn cười mà không nói, chiêu đãi? Chiêu đãi như nào?Anh định lấy kéo để tiếp đãi sao?Nhưng mà tạm thời hắn cũng không có ý nghĩ đối đầu với vòngbạn bè, một là bởi vì trời cao hoàng đế ở xa, thành phố. Đại Kinhcách Tân Hải quá xa, không phạm được.Thứ hai, dù sao sau này Dương Gian sẽ đánh đuổi bọn họ, để chobọn họ nhảy nhót một chút, chỉ cân không nhảy nhót lên đầumình, cứ kệ bọn họ đi."Tôi biết các người có thể cảm thấy rất khó chịu, có lẽ có ngườicòn có ý nghĩ khác với tôi ˆ Nhìn những ngự quỷ giả trong đạisảnh, Tô Viễn lạnh lùng nói."Nhưng đừng trách tôi, đây là các ngươi gieo gió gặt bão, nếungay từ đầu các ngươi thành thật dựa theo quy tắc tiến hành giaodịch, mà không phải muốn hãm hại người rồi cướp trắng trơn thìsự tình cũng sẽ không tiến hóa đến mức như hiện tại."Những ngự quỷ giả còn im lặng không nói, nhưng sắc mặt cũng,Tô Viễn cũng không thèm để ý, tự mình nói:'Đương nhiên, hiện tại tôi nói với các người những thứ này cũngkhông phải nói có ý gì khác, chỉ là muốn nói cho các người biết,vô cùng hoan nghênh các người tới tìm tôi báo thù, thậm chí cóthể nói là câu còn không được. Nếu như các người có thực lựcnày thì cũng có thể làm, tôi không ngại các người cũng bán tôinhư thế này, bán đến một phòng thí nghiệm làm nghiên cứu hoặclà trực tiếp giết cũng được.""Nếu như các ngươi có thể làm được, tôi cũng chấp nhận kết cụcnhư này, nhưng màTô Viễn đổi giọng, lời nói trở nên lạnh lẽo."Nếu các người không có thực lực này mà hết lân này tới lần khácmuốn dùng chút thủ đoạn, ví dụ như nhằm vào một số người bêncạnh ta, vậy thì tôi nhớ kỹ các người, bảy người các người... Ồ,tuy rằng chết một người, nhưng còn phải thêm hai người trongphòng, có một người tính một người, chỉ cân người bên cạnh tôigặp phải chuyện gì tôi sẽ tính hết ở trên đầu các ngươi.""Người nhà, cha mẹ, con cái, bạn bè thân thiết, thậm chí là ngườicó huyết thống với tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua người nào cả,tất cả đều tính trên đầu những người ở đây hôm nay, nhớ kỹ! Đâykhông phải là cảnh cáo, tôi chỉ đang trân thuật, mặc dù các ngườicó thể ra tay với người bên cạnh tôi, mà ta cũng có thể làm đượcchuyện nhổ cỏ tận gốc."Máu lạnh, vô tình, bạo ngược, thậm chí có thể nói là coi thườngsinh mệnh của người khác, giờ này khắc này, ngự quỷ giả ngheđược những lời này chỉ cảm thấy khắp người lạnh lẽo, những lờinày so với nói là người nói ra, càng không bằng nói là lệ quỷ đangcảnh cáo.
Lời này nói rất hợp lý, người thức thời là trang tuấn kiệt, có cái gì
có thể quan trọng hơn mạng, cho nên Nhan Chân xem như tán
thành đề nghị của anh ta.
Ánh mắt Nhan Chân khẽ động, sau đó mở cô nói: "Chuyện Hoàng
Thiếu Phong tự mình tìm chết là chuyện của cậu ta, không liên
quan gì đến câu lạc bộ, nhưng cậu Trương, 1,4 tỷ cũng không
phải là một con số nhỏ, cho dù là câu lạc bộ, trong thời gian ngắn
cũng không lấy ra được."
Những ngự quỷ giả khác trong đại sảnh nghe xong, không khỏi
khiếp sợ mở to hai mắt.
Hội trưởng lại chịu thua?
Ngay cả Tô Viễn cũng thấy lạ, hắn mới vừa rồi nhìn thấy cô gái
này thì thâm cùng Hạ Thiên Hùng không biết nói cái gì, còn
tưởng rằng đối phương chuẩn bị ra tay, đều đã chuẩn bị xong
tâm lý, không nghĩ tới cô ta thật sự nguyện ý cho tiên?
Tô Viễn kỳ quái hỏi: "Vậy hiện tại các người có thể bỏ ra bao
nhiêu?”
"Cái này... Xin hãy đợi một lát, tôi gọi điện thoại một chút”
Nói xong Nhan Chân lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện
thoại, hình như là gọi cho tài chính của công ty, nói hai câu rồi
nhanh chóng cúp điện thoại.
"Hiện tại tiên mặt lưu thông trong tài khoản của câu lạc bộ chỉ có
tám trăm triệu."
Tám trăm triệu, cũng không ít.
Tô Viễn nói: "Vậy cứ như vậy đi, tôi thích người sảng khoái, nhìn
cô sảng khoái rất thuận mắt như vậy, giảm giá cho cô, mấy lệ quỷ
này đóng gói bán cho cô với giá tám trăm triệu.
Tuy rằng biết rõ là thỏa hiệp trước, nhưng khi nghe Tô Viễn nói
những lời này, nội tâm Nhan Chân vẫn nhịn không được buồn bực
muốn hộc máu.
Rõ ràng là ngự quỷ giả của câu lạc bộ của mình, lại bị người ta
đóng gói bán cho mình, mà mình còn phải kiên trì mua bọn họ,
cảm giác này thật sự đau trứng.
Vừa nghĩ tới tám trăm triệu kia tương đương với mất trắng, Nhan
Chân không khỏi cảm thấy đau lòng, cũng không có hứng thú ở
lại lâu hơn.
"Sau này tôi sẽ sắp xếp tài chính chuyển khoản qua, thân thể tôi
không khỏe, thứ cho không chiêu đãi, Trương tiên sinh xin tùy ý.
Nói xong cô trực tiếp trở lại phòng ban đầu, hiển nhiên là tâm
tình không tốt.
Hạ Thiên Hùng nhìn vào trong đại sảnh nhếch miệng cười: Hoan
nghênh Trương huynh đệ rảnh rỗi đến thành phố Đại Kinh làm
khách, đến lúc đó nhất định sẽ chiêu đãi cậu thật tốt."
Tô Viễn cười mà không nói, chiêu đãi? Chiêu đãi như nào?
Anh định lấy kéo để tiếp đãi sao?
Nhưng mà tạm thời hắn cũng không có ý nghĩ đối đầu với vòng
bạn bè, một là bởi vì trời cao hoàng đế ở xa, thành phố. Đại Kinh
cách Tân Hải quá xa, không phạm được.
Thứ hai, dù sao sau này Dương Gian sẽ đánh đuổi bọn họ, để cho
bọn họ nhảy nhót một chút, chỉ cân không nhảy nhót lên đầu
mình, cứ kệ bọn họ đi.
"Tôi biết các người có thể cảm thấy rất khó chịu, có lẽ có người
còn có ý nghĩ khác với tôi ˆ Nhìn những ngự quỷ giả trong đại
sảnh, Tô Viễn lạnh lùng nói.
"Nhưng đừng trách tôi, đây là các ngươi gieo gió gặt bão, nếu
ngay từ đầu các ngươi thành thật dựa theo quy tắc tiến hành giao
dịch, mà không phải muốn hãm hại người rồi cướp trắng trơn thì
sự tình cũng sẽ không tiến hóa đến mức như hiện tại."
Những ngự quỷ giả còn im lặng không nói, nhưng sắc mặt cũng,
Tô Viễn cũng không thèm để ý, tự mình nói:
'Đương nhiên, hiện tại tôi nói với các người những thứ này cũng
không phải nói có ý gì khác, chỉ là muốn nói cho các người biết,
vô cùng hoan nghênh các người tới tìm tôi báo thù, thậm chí có
thể nói là câu còn không được. Nếu như các người có thực lực
này thì cũng có thể làm, tôi không ngại các người cũng bán tôi
như thế này, bán đến một phòng thí nghiệm làm nghiên cứu hoặc
là trực tiếp giết cũng được."
"Nếu như các ngươi có thể làm được, tôi cũng chấp nhận kết cục
như này, nhưng mà
Tô Viễn đổi giọng, lời nói trở nên lạnh lẽo.
"Nếu các người không có thực lực này mà hết lân này tới lần khác
muốn dùng chút thủ đoạn, ví dụ như nhằm vào một số người bên
cạnh ta, vậy thì tôi nhớ kỹ các người, bảy người các người... Ồ,
tuy rằng chết một người, nhưng còn phải thêm hai người trong
phòng, có một người tính một người, chỉ cân người bên cạnh tôi
gặp phải chuyện gì tôi sẽ tính hết ở trên đầu các ngươi."
"Người nhà, cha mẹ, con cái, bạn bè thân thiết, thậm chí là người
có huyết thống với tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua người nào cả,
tất cả đều tính trên đầu những người ở đây hôm nay, nhớ kỹ! Đây
không phải là cảnh cáo, tôi chỉ đang trân thuật, mặc dù các người
có thể ra tay với người bên cạnh tôi, mà ta cũng có thể làm được
chuyện nhổ cỏ tận gốc."
Máu lạnh, vô tình, bạo ngược, thậm chí có thể nói là coi thường
sinh mệnh của người khác, giờ này khắc này, ngự quỷ giả nghe
được những lời này chỉ cảm thấy khắp người lạnh lẽo, những lời
này so với nói là người nói ra, càng không bằng nói là lệ quỷ đang
cảnh cáo.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lời này nói rất hợp lý, người thức thời là trang tuấn kiệt, có cái gìcó thể quan trọng hơn mạng, cho nên Nhan Chân xem như tánthành đề nghị của anh ta.Ánh mắt Nhan Chân khẽ động, sau đó mở cô nói: "Chuyện HoàngThiếu Phong tự mình tìm chết là chuyện của cậu ta, không liênquan gì đến câu lạc bộ, nhưng cậu Trương, 1,4 tỷ cũng khôngphải là một con số nhỏ, cho dù là câu lạc bộ, trong thời gian ngắncũng không lấy ra được."Những ngự quỷ giả khác trong đại sảnh nghe xong, không khỏikhiếp sợ mở to hai mắt.Hội trưởng lại chịu thua?Ngay cả Tô Viễn cũng thấy lạ, hắn mới vừa rồi nhìn thấy cô gáinày thì thâm cùng Hạ Thiên Hùng không biết nói cái gì, còntưởng rằng đối phương chuẩn bị ra tay, đều đã chuẩn bị xongtâm lý, không nghĩ tới cô ta thật sự nguyện ý cho tiên?Tô Viễn kỳ quái hỏi: "Vậy hiện tại các người có thể bỏ ra baonhiêu?”"Cái này... Xin hãy đợi một lát, tôi gọi điện thoại một chút”Nói xong Nhan Chân lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điệnthoại, hình như là gọi cho tài chính của công ty, nói hai câu rồinhanh chóng cúp điện thoại."Hiện tại tiên mặt lưu thông trong tài khoản của câu lạc bộ chỉ cótám trăm triệu."Tám trăm triệu, cũng không ít.Tô Viễn nói: "Vậy cứ như vậy đi, tôi thích người sảng khoái, nhìncô sảng khoái rất thuận mắt như vậy, giảm giá cho cô, mấy lệ quỷnày đóng gói bán cho cô với giá tám trăm triệu.Tuy rằng biết rõ là thỏa hiệp trước, nhưng khi nghe Tô Viễn nóinhững lời này, nội tâm Nhan Chân vẫn nhịn không được buồn bựcmuốn hộc máu.Rõ ràng là ngự quỷ giả của câu lạc bộ của mình, lại bị người tađóng gói bán cho mình, mà mình còn phải kiên trì mua bọn họ,cảm giác này thật sự đau trứng.Vừa nghĩ tới tám trăm triệu kia tương đương với mất trắng, NhanChân không khỏi cảm thấy đau lòng, cũng không có hứng thú ởlại lâu hơn."Sau này tôi sẽ sắp xếp tài chính chuyển khoản qua, thân thể tôikhông khỏe, thứ cho không chiêu đãi, Trương tiên sinh xin tùy ý.Nói xong cô trực tiếp trở lại phòng ban đầu, hiển nhiên là tâmtình không tốt.Hạ Thiên Hùng nhìn vào trong đại sảnh nhếch miệng cười: Hoannghênh Trương huynh đệ rảnh rỗi đến thành phố Đại Kinh làmkhách, đến lúc đó nhất định sẽ chiêu đãi cậu thật tốt."Tô Viễn cười mà không nói, chiêu đãi? Chiêu đãi như nào?Anh định lấy kéo để tiếp đãi sao?Nhưng mà tạm thời hắn cũng không có ý nghĩ đối đầu với vòngbạn bè, một là bởi vì trời cao hoàng đế ở xa, thành phố. Đại Kinhcách Tân Hải quá xa, không phạm được.Thứ hai, dù sao sau này Dương Gian sẽ đánh đuổi bọn họ, để chobọn họ nhảy nhót một chút, chỉ cân không nhảy nhót lên đầumình, cứ kệ bọn họ đi."Tôi biết các người có thể cảm thấy rất khó chịu, có lẽ có ngườicòn có ý nghĩ khác với tôi ˆ Nhìn những ngự quỷ giả trong đạisảnh, Tô Viễn lạnh lùng nói."Nhưng đừng trách tôi, đây là các ngươi gieo gió gặt bão, nếungay từ đầu các ngươi thành thật dựa theo quy tắc tiến hành giaodịch, mà không phải muốn hãm hại người rồi cướp trắng trơn thìsự tình cũng sẽ không tiến hóa đến mức như hiện tại."Những ngự quỷ giả còn im lặng không nói, nhưng sắc mặt cũng,Tô Viễn cũng không thèm để ý, tự mình nói:'Đương nhiên, hiện tại tôi nói với các người những thứ này cũngkhông phải nói có ý gì khác, chỉ là muốn nói cho các người biết,vô cùng hoan nghênh các người tới tìm tôi báo thù, thậm chí cóthể nói là câu còn không được. Nếu như các người có thực lựcnày thì cũng có thể làm, tôi không ngại các người cũng bán tôinhư thế này, bán đến một phòng thí nghiệm làm nghiên cứu hoặclà trực tiếp giết cũng được.""Nếu như các ngươi có thể làm được, tôi cũng chấp nhận kết cụcnhư này, nhưng màTô Viễn đổi giọng, lời nói trở nên lạnh lẽo."Nếu các người không có thực lực này mà hết lân này tới lần khácmuốn dùng chút thủ đoạn, ví dụ như nhằm vào một số người bêncạnh ta, vậy thì tôi nhớ kỹ các người, bảy người các người... Ồ,tuy rằng chết một người, nhưng còn phải thêm hai người trongphòng, có một người tính một người, chỉ cân người bên cạnh tôigặp phải chuyện gì tôi sẽ tính hết ở trên đầu các ngươi.""Người nhà, cha mẹ, con cái, bạn bè thân thiết, thậm chí là ngườicó huyết thống với tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua người nào cả,tất cả đều tính trên đầu những người ở đây hôm nay, nhớ kỹ! Đâykhông phải là cảnh cáo, tôi chỉ đang trân thuật, mặc dù các ngườicó thể ra tay với người bên cạnh tôi, mà ta cũng có thể làm đượcchuyện nhổ cỏ tận gốc."Máu lạnh, vô tình, bạo ngược, thậm chí có thể nói là coi thườngsinh mệnh của người khác, giờ này khắc này, ngự quỷ giả ngheđược những lời này chỉ cảm thấy khắp người lạnh lẽo, những lờinày so với nói là người nói ra, càng không bằng nói là lệ quỷ đangcảnh cáo.