Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 129: Triệu Kiến Quốc gọi điện tới
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bởi vì ở trong mắt bọn họ, Tô Viễn cũng không khác với lệ quỷbao nhiêu, không! Thậm chí có thể còn kh*ng b* hơn.Lệ quỷ chỉ dựa theo quy luật giết người làm việc, mà hắn thì hoàntoàn vui buôn tùy tâm, dựa vào suy nghĩ của mình hành động.Bao gồm cả những lời nói vừa mới ở, thay vì nói là vì phòng ngừangười bên cạnh bị trả thù, càng không bằng nói là cảm giác nhậnđược khiêu khích, bởi vậy đáp trả.Ít nhất cho những ngự quỷ giả này cảm giác như vậy.Người như vậy cho dù không phải quỷ, chỉ sợ cũng chênh lệchbao nhiêu, lúc này có vài ngự quỷ giả bỏ đi suy nghĩ trong lòng,bọn họ cũng không phải chỉ có một mình, phía sau cũng còn cómột đại gia đình phải nuôi sống.Mà trả thù đến từ ngự quỷ giả, bọn họ không chịu nổi.Trong phòng, Nhan Chân ngồi ở trước bàn làm việc, buồn râu xoaXoa mi tâm."Tên này rất kiêu ngạo thật, nhưng lại rất khó chơi."Hạ Thiên Hùng ngôi trên sô pha đối diện cô, rót một ly rượu từtrên bàn, thản nhiên nhấp một ngụm: Người ta kiêu ngạo là do cóbản lĩnh để kiêu ngạo, ít nhất trước khi tìm hiểu rõ ràng vê hắn,không phải không có ai dám đụng vào hắn ta sao, cô suy nghĩ thếnào về đề nghị của tôi?"Nhan Chân chăm chú nhìn Hạ Thiên Hùng, ngón tay cô nhẹnhàng ấn lên mặt bàn, phát ra thanh âm thanh thúy.Sau khi gia nhập vòng tròn bạn bè, câu lạc bộ của Tân Hải vẫn làcâu lạc bộ của Tân Hải? Hay là, biến thành câu lạc bộ trong vòngbạn bè?”"Cô suy nghĩ nhiều rồi" Hạ Thiên Hùng khẽ cười,'Trong mắt chúngtôi, câu lạc bộ Tân Hải, chỉ có mình cô là đáng để vào mắt, nhữngthứ khác đều là thứ chả ra sao, không đáng nhắc tới."Sau khi rời khỏi câu lạc bộ, nhìn số dư trong tài khoản tăng liêntiếp, tâm tình Tô Viễn rất vui vẻ.Hai tay áo trống rỗng vào cửa, nhưng đầy túi mà trở về.Về phần lệ quỷ trong cơ thể Hoàng Thiếu Phong, hắn để lại câulạc bộ, muốn xử lý như thế nào chính là chuyện của bọn họ.Cổ nhân có câu, thắt lưng quấn trăm vạn quan, cưỡi hạc xuốngDương Châu, nay hắn đã có tiền, xuống Dương Châu hẳn làkhông có khả năng, nhưng hắn làm một cái nhà an toàn cũngđược.Đúng vậy, Tô Viễn dự định dùng số tiên này xây dựng một cănnhà an toàn. Cũng không phải vì mình, mà xây vì người bên cạnh,hắn không cân nhà an toàn, nhưng người bên cạnh mình lạikhông được, mà Tô Viễn cũng không luôn ở bên cạnh bọn họ.Vì vậy, xây dựng một ngôi nhà an toàn trở thành một lựa chọn rấtcần thiết.Tất nhiên, với số tiên này có vẻ như có rất nhiêu, nhưng muốnxây dựng một ngôi nhà an toàn được xây bằng vàng tinh khiết làkhông đủ, nhưng để mạ một lớp vàng mỏng cho một căn phòngnhỏ thì không có vấn đề.Ngôi nhà an toàn được chế tạo bằng vàng tinh khiết quá mức xaxỉ, lấy tài lực của Tô Viễn không cách nào chống đỡ, mục đíchchủ yếu vẫn là bởi vì vàng có thể ngăn cách lực lượng linh dị màthôi.Lấy tình hình hiện nay, giá vàng tuyệt đối sẽ càng tăng càng cao,thậm chí sau này, tổng bộ còn có thể quy định cấm mua bánvàng, cho nên muốn dùng vàng xây nhà an toàn, phải sớm mớiđược.Chỉ là cứ như vậy thì khổ Tô Viễn, muốn đổi tiền trong tay thànhvàng, chỉ bằng vào những thứ lưu thông trên thế giới cũng khôngđủ. Như vậy, tất yếu phải đi một chuyến ngân hàng, nói khôngchừng hàng tôn kho của một ngân hàng còn chưa đủ, còn phảichạy thêm mấy nơi. Sau đó còn có vấn đề lựa chọn địa điểm nhàan toàn, vấn đề kiến trúc, luyện kim, nhà an toàn nhất định làkhông thể đặt ở trong nội thành, người khác không biết nhưng TôViễn rất hiểu rõ.Nơi người sống càng đông, cơ hội xảy ra sự kiện linh dị càng lớn.Đây là một loại quy luật rất kỳ lạ, vê phần vì sao lại như vậy, cáinày không tới phiên hắn đi tìm hiểu.Vừa nghĩ tới chuyện kế tiếp phải bận rộn, Tô Viễn không khỏi cảmthấy đau đầu, nếu có nhân viên chuyên nghiệp có thể hỗ trợ thìtốt rồi.Hắn không khỏi hồi tưởng lại cốt truyện, hình như Dương Gian vìcứu một nữ kế toán tên Giang gì đó, sau đó bị đối phương quấnlấy? Hình như những chuyện này ném cho cô ta đi giải quyết?Chẳng lẽ mình cũng nên đi tìm một nữ kế toán giúp một chút mớiđược?Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Viễn vang lên, vừa nhìnmàn hình điện, là một cuộc gọi xa lạ."Không phải là biết mình có tiền gọi tiêu thụ sản phẩm quản lý tàichính chứ?Lẩm bẩm một câu như vậy, Tô Viễn nhận điện thoại, người ở đầudây bên kia lại hơi làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn. "Alo, aivậy?""Là tôi, Triệu Kiến Quốc."Ôi, làm sao có thể là ông taITô Viễn thâm kinh hãi, chính là cái gọi là võ sự không lên TamBảo Điện, ông ta gọi điện thoại cho mình làm gì?
Bởi vì ở trong mắt bọn họ, Tô Viễn cũng không khác với lệ quỷ
bao nhiêu, không! Thậm chí có thể còn kh*ng b* hơn.
Lệ quỷ chỉ dựa theo quy luật giết người làm việc, mà hắn thì hoàn
toàn vui buôn tùy tâm, dựa vào suy nghĩ của mình hành động.
Bao gồm cả những lời nói vừa mới ở, thay vì nói là vì phòng ngừa
người bên cạnh bị trả thù, càng không bằng nói là cảm giác nhận
được khiêu khích, bởi vậy đáp trả.
Ít nhất cho những ngự quỷ giả này cảm giác như vậy.
Người như vậy cho dù không phải quỷ, chỉ sợ cũng chênh lệch
bao nhiêu, lúc này có vài ngự quỷ giả bỏ đi suy nghĩ trong lòng,
bọn họ cũng không phải chỉ có một mình, phía sau cũng còn có
một đại gia đình phải nuôi sống.
Mà trả thù đến từ ngự quỷ giả, bọn họ không chịu nổi.
Trong phòng, Nhan Chân ngồi ở trước bàn làm việc, buồn râu xoa
Xoa mi tâm.
"Tên này rất kiêu ngạo thật, nhưng lại rất khó chơi."
Hạ Thiên Hùng ngôi trên sô pha đối diện cô, rót một ly rượu từ
trên bàn, thản nhiên nhấp một ngụm: Người ta kiêu ngạo là do có
bản lĩnh để kiêu ngạo, ít nhất trước khi tìm hiểu rõ ràng vê hắn,
không phải không có ai dám đụng vào hắn ta sao, cô suy nghĩ thế
nào về đề nghị của tôi?"
Nhan Chân chăm chú nhìn Hạ Thiên Hùng, ngón tay cô nhẹ
nhàng ấn lên mặt bàn, phát ra thanh âm thanh thúy.
Sau khi gia nhập vòng tròn bạn bè, câu lạc bộ của Tân Hải vẫn là
câu lạc bộ của Tân Hải? Hay là, biến thành câu lạc bộ trong vòng
bạn bè?”
"Cô suy nghĩ nhiều rồi" Hạ Thiên Hùng khẽ cười,'Trong mắt chúng
tôi, câu lạc bộ Tân Hải, chỉ có mình cô là đáng để vào mắt, những
thứ khác đều là thứ chả ra sao, không đáng nhắc tới."
Sau khi rời khỏi câu lạc bộ, nhìn số dư trong tài khoản tăng liên
tiếp, tâm tình Tô Viễn rất vui vẻ.
Hai tay áo trống rỗng vào cửa, nhưng đầy túi mà trở về.
Về phần lệ quỷ trong cơ thể Hoàng Thiếu Phong, hắn để lại câu
lạc bộ, muốn xử lý như thế nào chính là chuyện của bọn họ.
Cổ nhân có câu, thắt lưng quấn trăm vạn quan, cưỡi hạc xuống
Dương Châu, nay hắn đã có tiền, xuống Dương Châu hẳn là
không có khả năng, nhưng hắn làm một cái nhà an toàn cũng
được.
Đúng vậy, Tô Viễn dự định dùng số tiên này xây dựng một căn
nhà an toàn. Cũng không phải vì mình, mà xây vì người bên cạnh,
hắn không cân nhà an toàn, nhưng người bên cạnh mình lại
không được, mà Tô Viễn cũng không luôn ở bên cạnh bọn họ.
Vì vậy, xây dựng một ngôi nhà an toàn trở thành một lựa chọn rất
cần thiết.
Tất nhiên, với số tiên này có vẻ như có rất nhiêu, nhưng muốn
xây dựng một ngôi nhà an toàn được xây bằng vàng tinh khiết là
không đủ, nhưng để mạ một lớp vàng mỏng cho một căn phòng
nhỏ thì không có vấn đề.
Ngôi nhà an toàn được chế tạo bằng vàng tinh khiết quá mức xa
xỉ, lấy tài lực của Tô Viễn không cách nào chống đỡ, mục đích
chủ yếu vẫn là bởi vì vàng có thể ngăn cách lực lượng linh dị mà
thôi.
Lấy tình hình hiện nay, giá vàng tuyệt đối sẽ càng tăng càng cao,
thậm chí sau này, tổng bộ còn có thể quy định cấm mua bán
vàng, cho nên muốn dùng vàng xây nhà an toàn, phải sớm mới
được.
Chỉ là cứ như vậy thì khổ Tô Viễn, muốn đổi tiền trong tay thành
vàng, chỉ bằng vào những thứ lưu thông trên thế giới cũng không
đủ. Như vậy, tất yếu phải đi một chuyến ngân hàng, nói không
chừng hàng tôn kho của một ngân hàng còn chưa đủ, còn phải
chạy thêm mấy nơi. Sau đó còn có vấn đề lựa chọn địa điểm nhà
an toàn, vấn đề kiến trúc, luyện kim, nhà an toàn nhất định là
không thể đặt ở trong nội thành, người khác không biết nhưng Tô
Viễn rất hiểu rõ.
Nơi người sống càng đông, cơ hội xảy ra sự kiện linh dị càng lớn.
Đây là một loại quy luật rất kỳ lạ, vê phần vì sao lại như vậy, cái
này không tới phiên hắn đi tìm hiểu.
Vừa nghĩ tới chuyện kế tiếp phải bận rộn, Tô Viễn không khỏi cảm
thấy đau đầu, nếu có nhân viên chuyên nghiệp có thể hỗ trợ thì
tốt rồi.
Hắn không khỏi hồi tưởng lại cốt truyện, hình như Dương Gian vì
cứu một nữ kế toán tên Giang gì đó, sau đó bị đối phương quấn
lấy? Hình như những chuyện này ném cho cô ta đi giải quyết?
Chẳng lẽ mình cũng nên đi tìm một nữ kế toán giúp một chút mới
được?
Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Viễn vang lên, vừa nhìn
màn hình điện, là một cuộc gọi xa lạ.
"Không phải là biết mình có tiền gọi tiêu thụ sản phẩm quản lý tài
chính chứ?
Lẩm bẩm một câu như vậy, Tô Viễn nhận điện thoại, người ở đầu
dây bên kia lại hơi làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn. "Alo, ai
vậy?"
"Là tôi, Triệu Kiến Quốc."
Ôi, làm sao có thể là ông taI
Tô Viễn thâm kinh hãi, chính là cái gọi là võ sự không lên Tam
Bảo Điện, ông ta gọi điện thoại cho mình làm gì?
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bởi vì ở trong mắt bọn họ, Tô Viễn cũng không khác với lệ quỷbao nhiêu, không! Thậm chí có thể còn kh*ng b* hơn.Lệ quỷ chỉ dựa theo quy luật giết người làm việc, mà hắn thì hoàntoàn vui buôn tùy tâm, dựa vào suy nghĩ của mình hành động.Bao gồm cả những lời nói vừa mới ở, thay vì nói là vì phòng ngừangười bên cạnh bị trả thù, càng không bằng nói là cảm giác nhậnđược khiêu khích, bởi vậy đáp trả.Ít nhất cho những ngự quỷ giả này cảm giác như vậy.Người như vậy cho dù không phải quỷ, chỉ sợ cũng chênh lệchbao nhiêu, lúc này có vài ngự quỷ giả bỏ đi suy nghĩ trong lòng,bọn họ cũng không phải chỉ có một mình, phía sau cũng còn cómột đại gia đình phải nuôi sống.Mà trả thù đến từ ngự quỷ giả, bọn họ không chịu nổi.Trong phòng, Nhan Chân ngồi ở trước bàn làm việc, buồn râu xoaXoa mi tâm."Tên này rất kiêu ngạo thật, nhưng lại rất khó chơi."Hạ Thiên Hùng ngôi trên sô pha đối diện cô, rót một ly rượu từtrên bàn, thản nhiên nhấp một ngụm: Người ta kiêu ngạo là do cóbản lĩnh để kiêu ngạo, ít nhất trước khi tìm hiểu rõ ràng vê hắn,không phải không có ai dám đụng vào hắn ta sao, cô suy nghĩ thếnào về đề nghị của tôi?"Nhan Chân chăm chú nhìn Hạ Thiên Hùng, ngón tay cô nhẹnhàng ấn lên mặt bàn, phát ra thanh âm thanh thúy.Sau khi gia nhập vòng tròn bạn bè, câu lạc bộ của Tân Hải vẫn làcâu lạc bộ của Tân Hải? Hay là, biến thành câu lạc bộ trong vòngbạn bè?”"Cô suy nghĩ nhiều rồi" Hạ Thiên Hùng khẽ cười,'Trong mắt chúngtôi, câu lạc bộ Tân Hải, chỉ có mình cô là đáng để vào mắt, nhữngthứ khác đều là thứ chả ra sao, không đáng nhắc tới."Sau khi rời khỏi câu lạc bộ, nhìn số dư trong tài khoản tăng liêntiếp, tâm tình Tô Viễn rất vui vẻ.Hai tay áo trống rỗng vào cửa, nhưng đầy túi mà trở về.Về phần lệ quỷ trong cơ thể Hoàng Thiếu Phong, hắn để lại câulạc bộ, muốn xử lý như thế nào chính là chuyện của bọn họ.Cổ nhân có câu, thắt lưng quấn trăm vạn quan, cưỡi hạc xuốngDương Châu, nay hắn đã có tiền, xuống Dương Châu hẳn làkhông có khả năng, nhưng hắn làm một cái nhà an toàn cũngđược.Đúng vậy, Tô Viễn dự định dùng số tiên này xây dựng một cănnhà an toàn. Cũng không phải vì mình, mà xây vì người bên cạnh,hắn không cân nhà an toàn, nhưng người bên cạnh mình lạikhông được, mà Tô Viễn cũng không luôn ở bên cạnh bọn họ.Vì vậy, xây dựng một ngôi nhà an toàn trở thành một lựa chọn rấtcần thiết.Tất nhiên, với số tiên này có vẻ như có rất nhiêu, nhưng muốnxây dựng một ngôi nhà an toàn được xây bằng vàng tinh khiết làkhông đủ, nhưng để mạ một lớp vàng mỏng cho một căn phòngnhỏ thì không có vấn đề.Ngôi nhà an toàn được chế tạo bằng vàng tinh khiết quá mức xaxỉ, lấy tài lực của Tô Viễn không cách nào chống đỡ, mục đíchchủ yếu vẫn là bởi vì vàng có thể ngăn cách lực lượng linh dị màthôi.Lấy tình hình hiện nay, giá vàng tuyệt đối sẽ càng tăng càng cao,thậm chí sau này, tổng bộ còn có thể quy định cấm mua bánvàng, cho nên muốn dùng vàng xây nhà an toàn, phải sớm mớiđược.Chỉ là cứ như vậy thì khổ Tô Viễn, muốn đổi tiền trong tay thànhvàng, chỉ bằng vào những thứ lưu thông trên thế giới cũng khôngđủ. Như vậy, tất yếu phải đi một chuyến ngân hàng, nói khôngchừng hàng tôn kho của một ngân hàng còn chưa đủ, còn phảichạy thêm mấy nơi. Sau đó còn có vấn đề lựa chọn địa điểm nhàan toàn, vấn đề kiến trúc, luyện kim, nhà an toàn nhất định làkhông thể đặt ở trong nội thành, người khác không biết nhưng TôViễn rất hiểu rõ.Nơi người sống càng đông, cơ hội xảy ra sự kiện linh dị càng lớn.Đây là một loại quy luật rất kỳ lạ, vê phần vì sao lại như vậy, cáinày không tới phiên hắn đi tìm hiểu.Vừa nghĩ tới chuyện kế tiếp phải bận rộn, Tô Viễn không khỏi cảmthấy đau đầu, nếu có nhân viên chuyên nghiệp có thể hỗ trợ thìtốt rồi.Hắn không khỏi hồi tưởng lại cốt truyện, hình như Dương Gian vìcứu một nữ kế toán tên Giang gì đó, sau đó bị đối phương quấnlấy? Hình như những chuyện này ném cho cô ta đi giải quyết?Chẳng lẽ mình cũng nên đi tìm một nữ kế toán giúp một chút mớiđược?Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Viễn vang lên, vừa nhìnmàn hình điện, là một cuộc gọi xa lạ."Không phải là biết mình có tiền gọi tiêu thụ sản phẩm quản lý tàichính chứ?Lẩm bẩm một câu như vậy, Tô Viễn nhận điện thoại, người ở đầudây bên kia lại hơi làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn. "Alo, aivậy?""Là tôi, Triệu Kiến Quốc."Ôi, làm sao có thể là ông taITô Viễn thâm kinh hãi, chính là cái gọi là võ sự không lên TamBảo Điện, ông ta gọi điện thoại cho mình làm gì?