Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 160: Người doạ người (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đây là lệ quỷ biểu diễn giai điệu hộp nhạc kia sao?Trông không giống lắm.Tô Viễn khế nhíu mày, bởi vì hắn cảm thấy đối phương cànggiống người.Muốn thăm dò ra đối phương có phải là lệ quý hay không, chuyệnnày rất đơn giản."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào, đó là người sống.Nhưng sao người sống lại xuất hiện ở đây?Hắn đơn giản trực tiếp đẩy cửa ra, đi vào.Cửa lớn vốn chỉ mở ra một khe cửa hoàn toàn mở rộng, Tô Viễnđi vào, mà giờ phút này tốc độ thiêu đốt của nến quỷ vẫn bìnhthường, điều này đủ để chứng minh người đàn dương câm nàycũng không phải lệ quỷ.Hắn vẫn như trước ở trong quỷ vực, hắn như quỷ lặng yên khôngmột tiếng động tiến vào phòng.Có lẽ là thanh âm mở cửa này nhắc nhở, hoặc là người đàndương cầm kia cũng nhận ra có thứ gì đó mở cửa tiến vào phòng,giờ phút này dáng người vốn thẳng tắp hơi cứng đờ, tiếng đàndương câm đàn tấu ra xuất hiện đình trệ ngắn ngủi. Trên đườngtới gân Tô Viễn không bị bất kỳ quấy nhiễu gì, tốc độ thiêu đốtcủa nến quỷ cũng rất bình thường, cũng có lệ quỷ tập kích.Thậm chí sau khi tới gần phía sau người đàn ông này, hắn cònngửi thấy một mùi hương lạ lãm.Ngược lại sau khi tới gân, thấy rõ người nọ, Tô Viễn hơi giậtmình.'Vậy mà là người nước ngoài?”Đúng vậy, đó là một người cao lớn, tóc vàng mắt xanh, sống mũicao thẳng, hốc mắt sâu, là một người da trắng, khi thấy chínhdiện của hắn, Tô Viễn mới lộ ra vài phần kinh dị.Hơn nữa đối phương còn là một người sống.Nhìn qua cũng rất bình thường, ngũ quan cũng rất anh tuấn,không nhìn ra tuổi tác, nhưng hẳn là tuổi không lớn, ngoại trừ sắcmặt lại không dễ nhìn ra, những thứ khác đều rất bình thường.Nhìn ra, anh ta rất khẩn trương, vô cùng khẩn trương.Là một tình huống rất sợ hãi tiết lộ sự căng thẳngKhông biết anh ta đang sợ cái gì, cả người đều run rẩy, nhưng lạicố nén loại sợ hãi kh*ng b* này, vẫn kiên trì đàn dương câm phíatrước, như có lý do gì đó cần thiết thúc đẩy anh ta làm như vậy.Tô Viễn đứng ở một bên kỳ quái nhìn chằm chằm, quỷ nhãn quétqua quét lại, đông thời trong đầu xuất hiện một đống nghi vấn."Tại sao có một người sống bình thường ở đây?" Hơn nữa còn làngười nước ngoài, chẳng lẽ là đến thành phố Trung Sơn du lịch?Bên ngoài lối đi có một con quỷ lảng vảng, nhưng làm sao anh tatránh được quy luật giết người của thi thể nam nhân cao lớn kia?”Phải biết rằng, một khi bị giãm trúng dấu chân, sẽ nghênh đónthanh đao kh*ng b* kia tập kích.Tô Viễn vẫn ở trong quỷ vực, quỷ hỏa chiếu lên người hắn tạo racảm giác quỷ dị, mặc dù hắn đứng ở bên người ngoại quốc nàynhìn anh ta đàn dương cầm, thế nhưng đối phương lại khôngphát hiện.Nhưng từ sắc mặt của người này có thể thấy, anh ta biết hắn vàocửa.Chỉ là người này có lẽ sẽ cho rằng người tiến vào không phải làngười, hơn phân nửa cảm thấy vừa rồi sau khi mở cửa có mộtcon quỷ tiến vào trong phòng, cho nên mới cảm thấy sợ hãi, dẫnđến chơi đàn dương cầm sai lầm.Nghĩ như vậy cũng không sai, từ ý nào đó mà nói, Tô Viễn cũngkhông khác biệt với lệ quỷ lắm.Nhưng đối với Tô Viễn, phát hiện người nước ngoài này là ngườisống, so với phát hiện hắn là quỷ còn làm cho người ta cảm thấykhông thể tưởng tượng nổi.Nơi này xuất hiện lệ quỷ cũng không đáng ngạc nhiên, nhưngngười sống xuất hiện thì khác.Chờ đã, có vẻ như có chuyện như này!Trong nguyên tác, lúc Dương Gian đến mưu đoạt thanh đao, cũngtừng phát hiện có người sống, mà khi đó khách sạn Caesar đã bịphong tỏa bởi vì sự kiện linh dị bộc phát, không thể có ngườisống tiến vào mới đúng!Như vậy có lẽ khi đó Dương Gian suy đoán chính xác, không chỉcó một cửa tiến vào mảnh đất linh dị trong khách sạn Caesar.Những nơi khác có lẽ vẫn còn có lối vào mới đúng! Về phần mộtlối vào khác ở nơi nào, khẳng định không ở trong khách sạnCaesar, mà là ở chỗ nào đó ở sâu trong lối đi này.Lối vào kia hẳn là cũng kết nối với một chỗ, có thể là khách sạn,cũng có thể là cái gì khác, mà tầng bốn khách sạn Caesar có lẽ cómột lối ra.Chỉ có như vậy mới có thể giải thích, vì sao địa phương quỷ dịnhư vậy lại có người sống xuất hiện."Xem ra người ngoại quốc này từ nơi nào đó trên thế giới tới nơinày, vận khí anh ta tương đối tốt, tránh được quỷ tập kích, tiếnvào phòng này, một cái cửa khác hẳn là ở nước ngoài chứ?” TôViễn đại khái suy đoán về người này.Muốn biết hơn nữa e là phải hỏi một chút.Nghĩ đến đây, Tô Viễn tiến lại gần, hủy bỏ quỷ vực, lộ ra thânhình, dưới tác dụng của ngọn lửa màu xanh biếc của nến quỷ, cảngười hắn nhìn qua ngập tràn quỷ khí, nhất là quỷ nhãn, lúc nàycàng thêm dọa người.Chỉ nghe hắn âm trâm nói: "Anh đang chơi cái gì thế, thật khónghe.

Đây là lệ quỷ biểu diễn giai điệu hộp nhạc kia sao?

Trông không giống lắm.

Tô Viễn khế nhíu mày, bởi vì hắn cảm thấy đối phương càng

giống người.

Muốn thăm dò ra đối phương có phải là lệ quý hay không, chuyện

này rất đơn giản.

"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

Hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào, đó là người sống.

Nhưng sao người sống lại xuất hiện ở đây?

Hắn đơn giản trực tiếp đẩy cửa ra, đi vào.

Cửa lớn vốn chỉ mở ra một khe cửa hoàn toàn mở rộng, Tô Viễn

đi vào, mà giờ phút này tốc độ thiêu đốt của nến quỷ vẫn bình

thường, điều này đủ để chứng minh người đàn dương câm này

cũng không phải lệ quỷ.

Hắn vẫn như trước ở trong quỷ vực, hắn như quỷ lặng yên không

một tiếng động tiến vào phòng.

Có lẽ là thanh âm mở cửa này nhắc nhở, hoặc là người đàn

dương cầm kia cũng nhận ra có thứ gì đó mở cửa tiến vào phòng,

giờ phút này dáng người vốn thẳng tắp hơi cứng đờ, tiếng đàn

dương câm đàn tấu ra xuất hiện đình trệ ngắn ngủi. Trên đường

tới gân Tô Viễn không bị bất kỳ quấy nhiễu gì, tốc độ thiêu đốt

của nến quỷ cũng rất bình thường, cũng có lệ quỷ tập kích.

Thậm chí sau khi tới gần phía sau người đàn ông này, hắn còn

ngửi thấy một mùi hương lạ lãm.

Ngược lại sau khi tới gân, thấy rõ người nọ, Tô Viễn hơi giật

mình.

'Vậy mà là người nước ngoài?”

Đúng vậy, đó là một người cao lớn, tóc vàng mắt xanh, sống mũi

cao thẳng, hốc mắt sâu, là một người da trắng, khi thấy chính

diện của hắn, Tô Viễn mới lộ ra vài phần kinh dị.

Hơn nữa đối phương còn là một người sống.

Nhìn qua cũng rất bình thường, ngũ quan cũng rất anh tuấn,

không nhìn ra tuổi tác, nhưng hẳn là tuổi không lớn, ngoại trừ sắc

mặt lại không dễ nhìn ra, những thứ khác đều rất bình thường.

Nhìn ra, anh ta rất khẩn trương, vô cùng khẩn trương.

Là một tình huống rất sợ hãi tiết lộ sự căng thẳng

Không biết anh ta đang sợ cái gì, cả người đều run rẩy, nhưng lại

cố nén loại sợ hãi kh*ng b* này, vẫn kiên trì đàn dương câm phía

trước, như có lý do gì đó cần thiết thúc đẩy anh ta làm như vậy.

Tô Viễn đứng ở một bên kỳ quái nhìn chằm chằm, quỷ nhãn quét

qua quét lại, đông thời trong đầu xuất hiện một đống nghi vấn.

"Tại sao có một người sống bình thường ở đây?" Hơn nữa còn là

người nước ngoài, chẳng lẽ là đến thành phố Trung Sơn du lịch?

Bên ngoài lối đi có một con quỷ lảng vảng, nhưng làm sao anh ta

tránh được quy luật giết người của thi thể nam nhân cao lớn kia?”

Phải biết rằng, một khi bị giãm trúng dấu chân, sẽ nghênh đón

thanh đao kh*ng b* kia tập kích.

Tô Viễn vẫn ở trong quỷ vực, quỷ hỏa chiếu lên người hắn tạo ra

cảm giác quỷ dị, mặc dù hắn đứng ở bên người ngoại quốc này

nhìn anh ta đàn dương cầm, thế nhưng đối phương lại không

phát hiện.

Nhưng từ sắc mặt của người này có thể thấy, anh ta biết hắn vào

cửa.

Chỉ là người này có lẽ sẽ cho rằng người tiến vào không phải là

người, hơn phân nửa cảm thấy vừa rồi sau khi mở cửa có một

con quỷ tiến vào trong phòng, cho nên mới cảm thấy sợ hãi, dẫn

đến chơi đàn dương cầm sai lầm.

Nghĩ như vậy cũng không sai, từ ý nào đó mà nói, Tô Viễn cũng

không khác biệt với lệ quỷ lắm.

Nhưng đối với Tô Viễn, phát hiện người nước ngoài này là người

sống, so với phát hiện hắn là quỷ còn làm cho người ta cảm thấy

không thể tưởng tượng nổi.

Nơi này xuất hiện lệ quỷ cũng không đáng ngạc nhiên, nhưng

người sống xuất hiện thì khác.

Chờ đã, có vẻ như có chuyện như này!

Trong nguyên tác, lúc Dương Gian đến mưu đoạt thanh đao, cũng

từng phát hiện có người sống, mà khi đó khách sạn Caesar đã bị

phong tỏa bởi vì sự kiện linh dị bộc phát, không thể có người

sống tiến vào mới đúng!

Như vậy có lẽ khi đó Dương Gian suy đoán chính xác, không chỉ

có một cửa tiến vào mảnh đất linh dị trong khách sạn Caesar.

Những nơi khác có lẽ vẫn còn có lối vào mới đúng! Về phần một

lối vào khác ở nơi nào, khẳng định không ở trong khách sạn

Caesar, mà là ở chỗ nào đó ở sâu trong lối đi này.

Lối vào kia hẳn là cũng kết nối với một chỗ, có thể là khách sạn,

cũng có thể là cái gì khác, mà tầng bốn khách sạn Caesar có lẽ có

một lối ra.

Chỉ có như vậy mới có thể giải thích, vì sao địa phương quỷ dị

như vậy lại có người sống xuất hiện.

"Xem ra người ngoại quốc này từ nơi nào đó trên thế giới tới nơi

này, vận khí anh ta tương đối tốt, tránh được quỷ tập kích, tiến

vào phòng này, một cái cửa khác hẳn là ở nước ngoài chứ?” Tô

Viễn đại khái suy đoán về người này.

Muốn biết hơn nữa e là phải hỏi một chút.

Nghĩ đến đây, Tô Viễn tiến lại gần, hủy bỏ quỷ vực, lộ ra thân

hình, dưới tác dụng của ngọn lửa màu xanh biếc của nến quỷ, cả

người hắn nhìn qua ngập tràn quỷ khí, nhất là quỷ nhãn, lúc này

càng thêm dọa người.

Chỉ nghe hắn âm trâm nói: "Anh đang chơi cái gì thế, thật khó

nghe.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đây là lệ quỷ biểu diễn giai điệu hộp nhạc kia sao?Trông không giống lắm.Tô Viễn khế nhíu mày, bởi vì hắn cảm thấy đối phương cànggiống người.Muốn thăm dò ra đối phương có phải là lệ quý hay không, chuyệnnày rất đơn giản."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào, đó là người sống.Nhưng sao người sống lại xuất hiện ở đây?Hắn đơn giản trực tiếp đẩy cửa ra, đi vào.Cửa lớn vốn chỉ mở ra một khe cửa hoàn toàn mở rộng, Tô Viễnđi vào, mà giờ phút này tốc độ thiêu đốt của nến quỷ vẫn bìnhthường, điều này đủ để chứng minh người đàn dương câm nàycũng không phải lệ quỷ.Hắn vẫn như trước ở trong quỷ vực, hắn như quỷ lặng yên khôngmột tiếng động tiến vào phòng.Có lẽ là thanh âm mở cửa này nhắc nhở, hoặc là người đàndương cầm kia cũng nhận ra có thứ gì đó mở cửa tiến vào phòng,giờ phút này dáng người vốn thẳng tắp hơi cứng đờ, tiếng đàndương câm đàn tấu ra xuất hiện đình trệ ngắn ngủi. Trên đườngtới gân Tô Viễn không bị bất kỳ quấy nhiễu gì, tốc độ thiêu đốtcủa nến quỷ cũng rất bình thường, cũng có lệ quỷ tập kích.Thậm chí sau khi tới gần phía sau người đàn ông này, hắn cònngửi thấy một mùi hương lạ lãm.Ngược lại sau khi tới gân, thấy rõ người nọ, Tô Viễn hơi giậtmình.'Vậy mà là người nước ngoài?”Đúng vậy, đó là một người cao lớn, tóc vàng mắt xanh, sống mũicao thẳng, hốc mắt sâu, là một người da trắng, khi thấy chínhdiện của hắn, Tô Viễn mới lộ ra vài phần kinh dị.Hơn nữa đối phương còn là một người sống.Nhìn qua cũng rất bình thường, ngũ quan cũng rất anh tuấn,không nhìn ra tuổi tác, nhưng hẳn là tuổi không lớn, ngoại trừ sắcmặt lại không dễ nhìn ra, những thứ khác đều rất bình thường.Nhìn ra, anh ta rất khẩn trương, vô cùng khẩn trương.Là một tình huống rất sợ hãi tiết lộ sự căng thẳngKhông biết anh ta đang sợ cái gì, cả người đều run rẩy, nhưng lạicố nén loại sợ hãi kh*ng b* này, vẫn kiên trì đàn dương câm phíatrước, như có lý do gì đó cần thiết thúc đẩy anh ta làm như vậy.Tô Viễn đứng ở một bên kỳ quái nhìn chằm chằm, quỷ nhãn quétqua quét lại, đông thời trong đầu xuất hiện một đống nghi vấn."Tại sao có một người sống bình thường ở đây?" Hơn nữa còn làngười nước ngoài, chẳng lẽ là đến thành phố Trung Sơn du lịch?Bên ngoài lối đi có một con quỷ lảng vảng, nhưng làm sao anh tatránh được quy luật giết người của thi thể nam nhân cao lớn kia?”Phải biết rằng, một khi bị giãm trúng dấu chân, sẽ nghênh đónthanh đao kh*ng b* kia tập kích.Tô Viễn vẫn ở trong quỷ vực, quỷ hỏa chiếu lên người hắn tạo racảm giác quỷ dị, mặc dù hắn đứng ở bên người ngoại quốc nàynhìn anh ta đàn dương cầm, thế nhưng đối phương lại khôngphát hiện.Nhưng từ sắc mặt của người này có thể thấy, anh ta biết hắn vàocửa.Chỉ là người này có lẽ sẽ cho rằng người tiến vào không phải làngười, hơn phân nửa cảm thấy vừa rồi sau khi mở cửa có mộtcon quỷ tiến vào trong phòng, cho nên mới cảm thấy sợ hãi, dẫnđến chơi đàn dương cầm sai lầm.Nghĩ như vậy cũng không sai, từ ý nào đó mà nói, Tô Viễn cũngkhông khác biệt với lệ quỷ lắm.Nhưng đối với Tô Viễn, phát hiện người nước ngoài này là ngườisống, so với phát hiện hắn là quỷ còn làm cho người ta cảm thấykhông thể tưởng tượng nổi.Nơi này xuất hiện lệ quỷ cũng không đáng ngạc nhiên, nhưngngười sống xuất hiện thì khác.Chờ đã, có vẻ như có chuyện như này!Trong nguyên tác, lúc Dương Gian đến mưu đoạt thanh đao, cũngtừng phát hiện có người sống, mà khi đó khách sạn Caesar đã bịphong tỏa bởi vì sự kiện linh dị bộc phát, không thể có ngườisống tiến vào mới đúng!Như vậy có lẽ khi đó Dương Gian suy đoán chính xác, không chỉcó một cửa tiến vào mảnh đất linh dị trong khách sạn Caesar.Những nơi khác có lẽ vẫn còn có lối vào mới đúng! Về phần mộtlối vào khác ở nơi nào, khẳng định không ở trong khách sạnCaesar, mà là ở chỗ nào đó ở sâu trong lối đi này.Lối vào kia hẳn là cũng kết nối với một chỗ, có thể là khách sạn,cũng có thể là cái gì khác, mà tầng bốn khách sạn Caesar có lẽ cómột lối ra.Chỉ có như vậy mới có thể giải thích, vì sao địa phương quỷ dịnhư vậy lại có người sống xuất hiện."Xem ra người ngoại quốc này từ nơi nào đó trên thế giới tới nơinày, vận khí anh ta tương đối tốt, tránh được quỷ tập kích, tiếnvào phòng này, một cái cửa khác hẳn là ở nước ngoài chứ?” TôViễn đại khái suy đoán về người này.Muốn biết hơn nữa e là phải hỏi một chút.Nghĩ đến đây, Tô Viễn tiến lại gần, hủy bỏ quỷ vực, lộ ra thânhình, dưới tác dụng của ngọn lửa màu xanh biếc của nến quỷ, cảngười hắn nhìn qua ngập tràn quỷ khí, nhất là quỷ nhãn, lúc nàycàng thêm dọa người.Chỉ nghe hắn âm trâm nói: "Anh đang chơi cái gì thế, thật khónghe.

Chương 160: Người doạ người (2)