Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 161: Giai điệu trong ký ức (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hãy tưởng tượng, trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên xuất hiệnmột giọng nói và một khuôn mặt âm trâm đáng sợ như vậy, độtnhiên xuất hiện một đôi mắt không phải người, tóc tai bù xù,khuôn mặt màu xanh lá cây, đột ngột xuất hiện ở vị trí rất gântrước mặt bạn, nhìn nhau...Ai có thể chịu được điều này !Hiển nhiên người nước ngoài chưa từng trải qua loại kinh háchnày, anh ta vô cùng hoảng sợ nhìn Tô Viễn đột nhiên xuất hiệnbên cạnh, cây đàn dương cầm trong tay đột nhiên ngừng lại, mặccho dáng người cao lớn, nhìn qua tựa hồ hữu lực, nhưng hai mắttrợn ngược lên bị dọa ngất.Như này là ngất rồi sao?Trơ mắt nhìn lão ngoại bị dọa đến ngất xỉu đầu dập trên mặt đất,hẳn là sẽ rất đau, Tô Viễn vội vàng đưa tay qua.May mắn thay, chỉ là bị dọa ngất xỉu, không chết.Không đợi hắn thu tay lại, sau một khắc, phòng cách vách ngheđược động tính, có một cô gái nóng bỏng hơn hai mươi tuổi, ănmặc rất s*x*, cũng là người nước ngoài, mạnh mẽ xông ra, tựahồ rất quan tâm người này, sợ anh ta gặp nguy hiểm.Là một người? Còn là một cô gái nước ngoài quyến rũ?Bởi vì vách tường có thể ngăn cách quỷ vực, cho nên hắn khôngthể phát hiện trong phòng cách vách trốn người thứ hai.Mà Tô Viễn lúc này càng thêm kinh ngạc.Nơi này không chỉ có một người nước ngoài? Một lối ra khác thựcsự được kết nối với nước ngoài?Cô gái ngoại quốc kia từ phòng bên cạnh vọt ra, kết quả lại nhìnthấy Tô Viễn tạo hình kinh hãi kinh người như vậy. Chủ yếu nhấtchính là lúc thấy đôi quỷ nhãn kia, vô hình trung làm cho người tachịu áp lực rất lớn, nhất là ở trong hoàn cảnh quỷ dị này đã lâu,giá trị van trên tinh thân bản thân đã đạt tới cực hạn.Mắt thấy em gái này hô hấp dồn dập, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặthoảng sợ không thở nổi nhìn mình, Tô Viễn nghĩ thâm cũngkhông thể để cho cô gái này cũng ngất đi, hắn còn có rất nhiềuvấn đề muốn hỏi!Vì thế thân hình chợt lóe, quỷ dị xuất hiện ở trước mặt ngườingoại quốc này, bạch bạch” võ hai cái!"Không sao chứ? Tỉnh táo chưa, ngàn vạn lần đừng ngất xỉu nữa.Cô gái này tựa hồ là bị hai cái bạt tai này đánh cho choáng ngợp,hai bên má lập tức dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được trởnên đỏ bừng, nghênh đón lời nói đây quan tâm của Tô Viễn, đầuóc tựa hồ có chút không xoay chuyển được.Con quỷ này còn đánh người?"Không có... Không sao đâu... Anh là con người à?”"Chẳng lẽ cô không phải là người?”Người phụ nữ nói tiếng Anh, nhưng Tô Viễn miễn cưỡng còn cóthể nghe hiểu, chẳng qua tiếng Anh của hắn không tốt lắm, bậpbẹ trả lời một câu.Chỉ thấy cô gái ngoại quốc kia mở to hai mắt, tựa hồ cảm thấy rấtkhông thể tưởng tượng nổi, kinh hãi không thôi, phảng phất nhưđang nhìn những chuyện khó tin nhất trên thế giới.Rất nhanh, cô tựa hồ ý thức được cái gì mạnh mẽ bắt lấy cánhtay Tô Viễn, vội vàng truy hỏi: "Anh vào từ đâu? Nói cho tôi biết,là ở đâu, dẫn chúng tôi đi, đưa chúng ta rời khỏi nơi này."Nói tới đây, cô như nhớ tới cái gì, vội vàng bổ về phía người đànông da trắng ngất xỉu trên mặt đất, bắt chước động tác của TôUyên tát vào mặt anh ta, anh ta da trắng lập tức tỉnh lại. "Chuyệngì đã sảy ra... Mặt của tui đau quá... qUỶ... có quỷ."Sau khi tỉnh lại chàng trai ngọng nghịu nói, bỗng nhiên chỉ vào TôViễn, hoảng sợ kêu to."Đừng kêu nữa, không thể lãng phí thời gian, rời khỏi nơi nàytrước.Cô gái ngoại quốc vội vàng thúc giục nói, sau đó kéo chàng traida trắng kia từ trên mặt đất đứng lên muốn rời đi, lúc đi, cònkhông quên quay đầu lại nói với Tô Viễn.Mau đi, cùng nhau đi, nơi này rất nguy hiểm!"Nhìn bộ dáng của bọn họ, tựa hồ biết cái gì đó, Tô Viễn phát hiệnhai người này đang khẩn cấp muốn rời khỏi gian phòng này,phảng phất có một loại nguy hiểm sắp tới đang tiếp cận, thúcgiục bọn họ nhất định phải rời đi.Hai người dẫn đầu một hùng hổ xông ra ngoài, sau đó rất nhanhdọc theo lối đi tối tắm bên ngoài chạy trốn.Phương hướng đó là chỗ sâu hơn, chứ không phải nơi Tô Viễntiến vào.Nguy hiểm?Tô Viễn nhìn nhìn nến quỷ trong tay vẫn cháy bình thường, cũngkhông coi trọng.Nếu như thật sự có nguy hiểm, như vậy cũng hơn phân nửa làxuất phát từ lệ quỷ, mà với tốc độ thiêu đốt nến quỷ lúc này, hiểnnhiên là không có lệ quỷ xuất hiện.Mà phản ứng mà hai người đưa ra xem ra, cũng rất đáng để bànluận.Hiển nhiên bọn họ cũng không phải là lần đầu tiên tới nơi này,hơn nữa cũng từng gặp qua lệ quỷ trong phòng này, cho nên mớicó phản ứng như vậy.Cứ như vậy càng không thể bỏ qua cho bọn họ, có lẽ có thể hỏira một vài thứ từ trên người hai người này

Hãy tưởng tượng, trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên xuất hiện

một giọng nói và một khuôn mặt âm trâm đáng sợ như vậy, đột

nhiên xuất hiện một đôi mắt không phải người, tóc tai bù xù,

khuôn mặt màu xanh lá cây, đột ngột xuất hiện ở vị trí rất gân

trước mặt bạn, nhìn nhau...

Ai có thể chịu được điều này !

Hiển nhiên người nước ngoài chưa từng trải qua loại kinh hách

này, anh ta vô cùng hoảng sợ nhìn Tô Viễn đột nhiên xuất hiện

bên cạnh, cây đàn dương cầm trong tay đột nhiên ngừng lại, mặc

cho dáng người cao lớn, nhìn qua tựa hồ hữu lực, nhưng hai mắt

trợn ngược lên bị dọa ngất.

Như này là ngất rồi sao?

Trơ mắt nhìn lão ngoại bị dọa đến ngất xỉu đầu dập trên mặt đất,

hẳn là sẽ rất đau, Tô Viễn vội vàng đưa tay qua.

May mắn thay, chỉ là bị dọa ngất xỉu, không chết.

Không đợi hắn thu tay lại, sau một khắc, phòng cách vách nghe

được động tính, có một cô gái nóng bỏng hơn hai mươi tuổi, ăn

mặc rất s*x*, cũng là người nước ngoài, mạnh mẽ xông ra, tựa

hồ rất quan tâm người này, sợ anh ta gặp nguy hiểm.

Là một người? Còn là một cô gái nước ngoài quyến rũ?

Bởi vì vách tường có thể ngăn cách quỷ vực, cho nên hắn không

thể phát hiện trong phòng cách vách trốn người thứ hai.

Mà Tô Viễn lúc này càng thêm kinh ngạc.

Nơi này không chỉ có một người nước ngoài? Một lối ra khác thực

sự được kết nối với nước ngoài?

Cô gái ngoại quốc kia từ phòng bên cạnh vọt ra, kết quả lại nhìn

thấy Tô Viễn tạo hình kinh hãi kinh người như vậy. Chủ yếu nhất

chính là lúc thấy đôi quỷ nhãn kia, vô hình trung làm cho người ta

chịu áp lực rất lớn, nhất là ở trong hoàn cảnh quỷ dị này đã lâu,

giá trị van trên tinh thân bản thân đã đạt tới cực hạn.

Mắt thấy em gái này hô hấp dồn dập, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt

hoảng sợ không thở nổi nhìn mình, Tô Viễn nghĩ thâm cũng

không thể để cho cô gái này cũng ngất đi, hắn còn có rất nhiều

vấn đề muốn hỏi!

Vì thế thân hình chợt lóe, quỷ dị xuất hiện ở trước mặt người

ngoại quốc này, bạch bạch” võ hai cái!

"Không sao chứ? Tỉnh táo chưa, ngàn vạn lần đừng ngất xỉu nữa.

Cô gái này tựa hồ là bị hai cái bạt tai này đánh cho choáng ngợp,

hai bên má lập tức dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được trở

nên đỏ bừng, nghênh đón lời nói đây quan tâm của Tô Viễn, đầu

óc tựa hồ có chút không xoay chuyển được.

Con quỷ này còn đánh người?

"Không có... Không sao đâu... Anh là con người à?”

"Chẳng lẽ cô không phải là người?”

Người phụ nữ nói tiếng Anh, nhưng Tô Viễn miễn cưỡng còn có

thể nghe hiểu, chẳng qua tiếng Anh của hắn không tốt lắm, bập

bẹ trả lời một câu.

Chỉ thấy cô gái ngoại quốc kia mở to hai mắt, tựa hồ cảm thấy rất

không thể tưởng tượng nổi, kinh hãi không thôi, phảng phất như

đang nhìn những chuyện khó tin nhất trên thế giới.

Rất nhanh, cô tựa hồ ý thức được cái gì mạnh mẽ bắt lấy cánh

tay Tô Viễn, vội vàng truy hỏi: "Anh vào từ đâu? Nói cho tôi biết,

là ở đâu, dẫn chúng tôi đi, đưa chúng ta rời khỏi nơi này."

Nói tới đây, cô như nhớ tới cái gì, vội vàng bổ về phía người đàn

ông da trắng ngất xỉu trên mặt đất, bắt chước động tác của Tô

Uyên tát vào mặt anh ta, anh ta da trắng lập tức tỉnh lại. "Chuyện

gì đã sảy ra... Mặt của tui đau quá... qUỶ... có quỷ."

Sau khi tỉnh lại chàng trai ngọng nghịu nói, bỗng nhiên chỉ vào Tô

Viễn, hoảng sợ kêu to.

"Đừng kêu nữa, không thể lãng phí thời gian, rời khỏi nơi này

trước.

Cô gái ngoại quốc vội vàng thúc giục nói, sau đó kéo chàng trai

da trắng kia từ trên mặt đất đứng lên muốn rời đi, lúc đi, còn

không quên quay đầu lại nói với Tô Viễn.

Mau đi, cùng nhau đi, nơi này rất nguy hiểm!"

Nhìn bộ dáng của bọn họ, tựa hồ biết cái gì đó, Tô Viễn phát hiện

hai người này đang khẩn cấp muốn rời khỏi gian phòng này,

phảng phất có một loại nguy hiểm sắp tới đang tiếp cận, thúc

giục bọn họ nhất định phải rời đi.

Hai người dẫn đầu một hùng hổ xông ra ngoài, sau đó rất nhanh

dọc theo lối đi tối tắm bên ngoài chạy trốn.

Phương hướng đó là chỗ sâu hơn, chứ không phải nơi Tô Viễn

tiến vào.

Nguy hiểm?

Tô Viễn nhìn nhìn nến quỷ trong tay vẫn cháy bình thường, cũng

không coi trọng.

Nếu như thật sự có nguy hiểm, như vậy cũng hơn phân nửa là

xuất phát từ lệ quỷ, mà với tốc độ thiêu đốt nến quỷ lúc này, hiển

nhiên là không có lệ quỷ xuất hiện.

Mà phản ứng mà hai người đưa ra xem ra, cũng rất đáng để bàn

luận.

Hiển nhiên bọn họ cũng không phải là lần đầu tiên tới nơi này,

hơn nữa cũng từng gặp qua lệ quỷ trong phòng này, cho nên mới

có phản ứng như vậy.

Cứ như vậy càng không thể bỏ qua cho bọn họ, có lẽ có thể hỏi

ra một vài thứ từ trên người hai người này

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hãy tưởng tượng, trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên xuất hiệnmột giọng nói và một khuôn mặt âm trâm đáng sợ như vậy, độtnhiên xuất hiện một đôi mắt không phải người, tóc tai bù xù,khuôn mặt màu xanh lá cây, đột ngột xuất hiện ở vị trí rất gântrước mặt bạn, nhìn nhau...Ai có thể chịu được điều này !Hiển nhiên người nước ngoài chưa từng trải qua loại kinh háchnày, anh ta vô cùng hoảng sợ nhìn Tô Viễn đột nhiên xuất hiệnbên cạnh, cây đàn dương cầm trong tay đột nhiên ngừng lại, mặccho dáng người cao lớn, nhìn qua tựa hồ hữu lực, nhưng hai mắttrợn ngược lên bị dọa ngất.Như này là ngất rồi sao?Trơ mắt nhìn lão ngoại bị dọa đến ngất xỉu đầu dập trên mặt đất,hẳn là sẽ rất đau, Tô Viễn vội vàng đưa tay qua.May mắn thay, chỉ là bị dọa ngất xỉu, không chết.Không đợi hắn thu tay lại, sau một khắc, phòng cách vách ngheđược động tính, có một cô gái nóng bỏng hơn hai mươi tuổi, ănmặc rất s*x*, cũng là người nước ngoài, mạnh mẽ xông ra, tựahồ rất quan tâm người này, sợ anh ta gặp nguy hiểm.Là một người? Còn là một cô gái nước ngoài quyến rũ?Bởi vì vách tường có thể ngăn cách quỷ vực, cho nên hắn khôngthể phát hiện trong phòng cách vách trốn người thứ hai.Mà Tô Viễn lúc này càng thêm kinh ngạc.Nơi này không chỉ có một người nước ngoài? Một lối ra khác thựcsự được kết nối với nước ngoài?Cô gái ngoại quốc kia từ phòng bên cạnh vọt ra, kết quả lại nhìnthấy Tô Viễn tạo hình kinh hãi kinh người như vậy. Chủ yếu nhấtchính là lúc thấy đôi quỷ nhãn kia, vô hình trung làm cho người tachịu áp lực rất lớn, nhất là ở trong hoàn cảnh quỷ dị này đã lâu,giá trị van trên tinh thân bản thân đã đạt tới cực hạn.Mắt thấy em gái này hô hấp dồn dập, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặthoảng sợ không thở nổi nhìn mình, Tô Viễn nghĩ thâm cũngkhông thể để cho cô gái này cũng ngất đi, hắn còn có rất nhiềuvấn đề muốn hỏi!Vì thế thân hình chợt lóe, quỷ dị xuất hiện ở trước mặt ngườingoại quốc này, bạch bạch” võ hai cái!"Không sao chứ? Tỉnh táo chưa, ngàn vạn lần đừng ngất xỉu nữa.Cô gái này tựa hồ là bị hai cái bạt tai này đánh cho choáng ngợp,hai bên má lập tức dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được trởnên đỏ bừng, nghênh đón lời nói đây quan tâm của Tô Viễn, đầuóc tựa hồ có chút không xoay chuyển được.Con quỷ này còn đánh người?"Không có... Không sao đâu... Anh là con người à?”"Chẳng lẽ cô không phải là người?”Người phụ nữ nói tiếng Anh, nhưng Tô Viễn miễn cưỡng còn cóthể nghe hiểu, chẳng qua tiếng Anh của hắn không tốt lắm, bậpbẹ trả lời một câu.Chỉ thấy cô gái ngoại quốc kia mở to hai mắt, tựa hồ cảm thấy rấtkhông thể tưởng tượng nổi, kinh hãi không thôi, phảng phất nhưđang nhìn những chuyện khó tin nhất trên thế giới.Rất nhanh, cô tựa hồ ý thức được cái gì mạnh mẽ bắt lấy cánhtay Tô Viễn, vội vàng truy hỏi: "Anh vào từ đâu? Nói cho tôi biết,là ở đâu, dẫn chúng tôi đi, đưa chúng ta rời khỏi nơi này."Nói tới đây, cô như nhớ tới cái gì, vội vàng bổ về phía người đànông da trắng ngất xỉu trên mặt đất, bắt chước động tác của TôUyên tát vào mặt anh ta, anh ta da trắng lập tức tỉnh lại. "Chuyệngì đã sảy ra... Mặt của tui đau quá... qUỶ... có quỷ."Sau khi tỉnh lại chàng trai ngọng nghịu nói, bỗng nhiên chỉ vào TôViễn, hoảng sợ kêu to."Đừng kêu nữa, không thể lãng phí thời gian, rời khỏi nơi nàytrước.Cô gái ngoại quốc vội vàng thúc giục nói, sau đó kéo chàng traida trắng kia từ trên mặt đất đứng lên muốn rời đi, lúc đi, cònkhông quên quay đầu lại nói với Tô Viễn.Mau đi, cùng nhau đi, nơi này rất nguy hiểm!"Nhìn bộ dáng của bọn họ, tựa hồ biết cái gì đó, Tô Viễn phát hiệnhai người này đang khẩn cấp muốn rời khỏi gian phòng này,phảng phất có một loại nguy hiểm sắp tới đang tiếp cận, thúcgiục bọn họ nhất định phải rời đi.Hai người dẫn đầu một hùng hổ xông ra ngoài, sau đó rất nhanhdọc theo lối đi tối tắm bên ngoài chạy trốn.Phương hướng đó là chỗ sâu hơn, chứ không phải nơi Tô Viễntiến vào.Nguy hiểm?Tô Viễn nhìn nhìn nến quỷ trong tay vẫn cháy bình thường, cũngkhông coi trọng.Nếu như thật sự có nguy hiểm, như vậy cũng hơn phân nửa làxuất phát từ lệ quỷ, mà với tốc độ thiêu đốt nến quỷ lúc này, hiểnnhiên là không có lệ quỷ xuất hiện.Mà phản ứng mà hai người đưa ra xem ra, cũng rất đáng để bànluận.Hiển nhiên bọn họ cũng không phải là lần đầu tiên tới nơi này,hơn nữa cũng từng gặp qua lệ quỷ trong phòng này, cho nên mớicó phản ứng như vậy.Cứ như vậy càng không thể bỏ qua cho bọn họ, có lẽ có thể hỏira một vài thứ từ trên người hai người này

Chương 161: Giai điệu trong ký ức (1)