Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 163: Nến quỷ cháy hết một nửa

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giờ phút này Tô Viễn không nghĩ nhiều như vậy, cũng không thểkhông để hắn suy nghĩ nhiều, hắn muốn thừa dịp lệ quỷ không cóđộng tác, đánh dấu trước, đạt lợi trước rồi tính sau.Loại hành vi lén lút này làm cho trong lòng hắn sinh ra một loạicảm giác giống nhau.Thật giống như lão Vương cách vách đang trốn ở nhà người khác,k*ch th*ch giống như tránh né chồng người ta vừa tan tâm trở vênhư vậy."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm bùa chếtthay.Lần này đánh dấu được một vật phẩm linh dị.Bùa chết thay.Từ bê ngoài nhìn không khác gì tấm bùa bình an gạt người trongchùa, hình vuông, dùng loại vải không biết tên nào đó dệt thành,toàn bộ là màu đen, bê ngoài tựa hô dùng một loại sơn màu đỏnào đó viết cái gì đó, hình như bên trong còn nhét thứ gì đó.Bên cạnh dùng sợi chỉ nhỏ màu đen khâu lại, cho Tô Viễn cảmgiác giống như là lấy sợi tóc quỷ may, hai thứ tựa hồ là cùng mộtloại đô vật tương tự, làm cho người ta có một loại cảm giác quỷ dịcùng tà ác khó hiểu.Toàn bộ tấm bùa tản ra một cỗ mùi thối rữa quái dị, câm trongtay làm cho người ta có cảm giác giống như đối mặt với một conlệ quỷ vậy.Tác dụng của nó rất đơn giản, có thể dùng để chống đỡ một lầnlệ quỷ tập kích, là một món vật phẩm tiêu hao một lần, có lẽ ởmột thời điểm nào đó, có thể dùng để tránh né quy luật phải chếtcủa lệ quỷ.Đối với phương pháp sử dụng, chỉ cân mang nó lên cơ thể.Quả nhiên là lệ quỷ gốc.Tô Viễn trong lòng yên ổn, đây có vẻ là một con lệ quỷ rất đặcbiệt, sự tôn tại của nó sẽ không làm tăng nhanh tốc độ thiêu đốtcủa nến quỷ, đáng để người ta ngạc nhiên.Đương nhiên cũng không loại trừ nó trốn trong phòng, cũngkhông ở trong phạm vi ánh sáng nến quỷ.Về phần nguyên nhân vừa rồi nến quỷ ở trong phòng không cóbiến hóa, rất có thể là lúc ấy quỷ cũng không ở trong phòng, làtiếng đàn gọi tới.Lệ quỷ không biết này có lẽ có liên quan gì đó đến lời nguyên củahộp nhạc.Tô Viễn nghĩ như vậy, sau đó chậm rãi lui về phía sau.Nếu đánh dấu đã hoàn thành, cũng không cần đối kháng vô íchvới lệ quỷ trong phòng.Hắn đi về phía hai người ngoài quốc biến mất, cũng không có ýsợ hãi, mặc dù giờ phút này rất có thể đã xâm nhập cái khu vựcquỷ di.Súng đã lên nòng, không thể không bắn, nếu hai người bìnhthường này đều có thể sinh tôn ở chỗ này, không có lý do gì hắnkhông được!Chỉ cần biết rõ bí mật của bọn họ là được, nghiêm khắc mà nói,mảnh đất linh dị này đối với Tô Viễn mà nói càng là một mảnhbảo địa, có nhiều cơ hội đánh dấu, cơ hội này khó có được, dùsao hắn cũng phải nắm chắc!Tô Viễn dần rời xa gian phòng kia, nhưng cũng không có dập tắtnến quỷ trong tay, hắn đang kiêng ky, cũng đang cảnh giác, lỡ lệquỷ trong phòng kia đột nhiên mở cửa đi ra.Nến quỷ có thể cho hắn một cơ hội sửa sai, có thể cho hắn đủthời gian phản ứng, như vậy có thể phòng bị lệ quỷ kia đột nhiêntập kích.Không thể quên cảnh giác.Sau khi Tô Viễn đi một khoảng cách, căn phòng kia vẫn không códị thường, trong phòng trống rỗng chỉ có một giai điệu dươngcâm quỷ dị không ngừng vang lên, thanh âm phiêu đãng đi ra, ởtrong hoàn cảnh u ám, yên tĩnh này có vẻ đặc biệt đáng sợ.Nhưng ngay khi hắn đi đến ngã tư của hành lang."Âm!: ! Một thanh âm thật lớn vang lên, cánh cửa gỗ trong phòngđột nhiên nặng nê đóng lại, đông thời tiếng đàn dương câmtruyên đến bên trong chợt dừng lại.Ngay lập tức.Một loại hàn ý âm lãnh đột nhiên bao phủ trên người Tô Viễn,hắn chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, giờ khắc này ý thức đềugiống như biến mất.Cùng lúc đó, nến quỷ vốn đang cháy bình thường ở trong tay TôViễn, ngọn lửa trong nháy mắt nổ tung, giống như hắt một chậunước lạnh vào dầu nóng. Ngọn lửa màu xanh lá cây nhanh chóngmở rộng.Toàn bộ cây nến quỷ bây giờ đốt cháy nhanh không tưởng.Chỉ trong nháy mắt, đã thiêu đốt gân một nửa.Mà Tô Viễn chất lặng đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong đầutrống rỗng, ý thức hỗn loạn, ngây ngốc hơn mười giây mới phụchồi tinh thân lại."Đã xảy ra chuyện gì, cái này... đây có phải là tấn công vào ýthức?Hơn nữa hắn nghi ngờ có liên quan đến lời nguyên của hộp nhạc,cái này phải ghi vào quyển sổ nhỏ, chờ sau này có cơ hội lấyđược thanh đao thì trước tiên dùng thanh đao kia chém, báo thùhôm nay!Hừ, chiến lược hôm nay là trước tiên rút lui...Tô Viễn tỉnh lại, chỉ cảm thấy tỉnh thân một hoảng hốt, theo bảnnăng đỡ lấy vách tường bên cạnh, có chút kinh hôn chưa định.Cả đầu đều đaulGiờ phút này hắn cảm thấy giống như là có một cái búa lớn gõnặng nề lên đầu hắn, khó chịu căng thẳng.

Giờ phút này Tô Viễn không nghĩ nhiều như vậy, cũng không thể

không để hắn suy nghĩ nhiều, hắn muốn thừa dịp lệ quỷ không có

động tác, đánh dấu trước, đạt lợi trước rồi tính sau.

Loại hành vi lén lút này làm cho trong lòng hắn sinh ra một loại

cảm giác giống nhau.

Thật giống như lão Vương cách vách đang trốn ở nhà người khác,

k*ch th*ch giống như tránh né chồng người ta vừa tan tâm trở vê

như vậy.

"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm bùa chết

thay.

Lần này đánh dấu được một vật phẩm linh dị.

Bùa chết thay.

Từ bê ngoài nhìn không khác gì tấm bùa bình an gạt người trong

chùa, hình vuông, dùng loại vải không biết tên nào đó dệt thành,

toàn bộ là màu đen, bê ngoài tựa hô dùng một loại sơn màu đỏ

nào đó viết cái gì đó, hình như bên trong còn nhét thứ gì đó.

Bên cạnh dùng sợi chỉ nhỏ màu đen khâu lại, cho Tô Viễn cảm

giác giống như là lấy sợi tóc quỷ may, hai thứ tựa hồ là cùng một

loại đô vật tương tự, làm cho người ta có một loại cảm giác quỷ dị

cùng tà ác khó hiểu.

Toàn bộ tấm bùa tản ra một cỗ mùi thối rữa quái dị, câm trong

tay làm cho người ta có cảm giác giống như đối mặt với một con

lệ quỷ vậy.

Tác dụng của nó rất đơn giản, có thể dùng để chống đỡ một lần

lệ quỷ tập kích, là một món vật phẩm tiêu hao một lần, có lẽ ở

một thời điểm nào đó, có thể dùng để tránh né quy luật phải chết

của lệ quỷ.

Đối với phương pháp sử dụng, chỉ cân mang nó lên cơ thể.

Quả nhiên là lệ quỷ gốc.

Tô Viễn trong lòng yên ổn, đây có vẻ là một con lệ quỷ rất đặc

biệt, sự tôn tại của nó sẽ không làm tăng nhanh tốc độ thiêu đốt

của nến quỷ, đáng để người ta ngạc nhiên.

Đương nhiên cũng không loại trừ nó trốn trong phòng, cũng

không ở trong phạm vi ánh sáng nến quỷ.

Về phần nguyên nhân vừa rồi nến quỷ ở trong phòng không có

biến hóa, rất có thể là lúc ấy quỷ cũng không ở trong phòng, là

tiếng đàn gọi tới.

Lệ quỷ không biết này có lẽ có liên quan gì đó đến lời nguyên của

hộp nhạc.

Tô Viễn nghĩ như vậy, sau đó chậm rãi lui về phía sau.

Nếu đánh dấu đã hoàn thành, cũng không cần đối kháng vô ích

với lệ quỷ trong phòng.

Hắn đi về phía hai người ngoài quốc biến mất, cũng không có ý

sợ hãi, mặc dù giờ phút này rất có thể đã xâm nhập cái khu vực

quỷ di.

Súng đã lên nòng, không thể không bắn, nếu hai người bình

thường này đều có thể sinh tôn ở chỗ này, không có lý do gì hắn

không được!

Chỉ cần biết rõ bí mật của bọn họ là được, nghiêm khắc mà nói,

mảnh đất linh dị này đối với Tô Viễn mà nói càng là một mảnh

bảo địa, có nhiều cơ hội đánh dấu, cơ hội này khó có được, dù

sao hắn cũng phải nắm chắc!

Tô Viễn dần rời xa gian phòng kia, nhưng cũng không có dập tắt

nến quỷ trong tay, hắn đang kiêng ky, cũng đang cảnh giác, lỡ lệ

quỷ trong phòng kia đột nhiên mở cửa đi ra.

Nến quỷ có thể cho hắn một cơ hội sửa sai, có thể cho hắn đủ

thời gian phản ứng, như vậy có thể phòng bị lệ quỷ kia đột nhiên

tập kích.

Không thể quên cảnh giác.

Sau khi Tô Viễn đi một khoảng cách, căn phòng kia vẫn không có

dị thường, trong phòng trống rỗng chỉ có một giai điệu dương

câm quỷ dị không ngừng vang lên, thanh âm phiêu đãng đi ra, ở

trong hoàn cảnh u ám, yên tĩnh này có vẻ đặc biệt đáng sợ.

Nhưng ngay khi hắn đi đến ngã tư của hành lang.

"Âm!: ! Một thanh âm thật lớn vang lên, cánh cửa gỗ trong phòng

đột nhiên nặng nê đóng lại, đông thời tiếng đàn dương câm

truyên đến bên trong chợt dừng lại.

Ngay lập tức.

Một loại hàn ý âm lãnh đột nhiên bao phủ trên người Tô Viễn,

hắn chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, giờ khắc này ý thức đều

giống như biến mất.

Cùng lúc đó, nến quỷ vốn đang cháy bình thường ở trong tay Tô

Viễn, ngọn lửa trong nháy mắt nổ tung, giống như hắt một chậu

nước lạnh vào dầu nóng. Ngọn lửa màu xanh lá cây nhanh chóng

mở rộng.

Toàn bộ cây nến quỷ bây giờ đốt cháy nhanh không tưởng.

Chỉ trong nháy mắt, đã thiêu đốt gân một nửa.

Mà Tô Viễn chất lặng đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong đầu

trống rỗng, ý thức hỗn loạn, ngây ngốc hơn mười giây mới phục

hồi tinh thân lại.

"Đã xảy ra chuyện gì, cái này... đây có phải là tấn công vào ý

thức?

Hơn nữa hắn nghi ngờ có liên quan đến lời nguyên của hộp nhạc,

cái này phải ghi vào quyển sổ nhỏ, chờ sau này có cơ hội lấy

được thanh đao thì trước tiên dùng thanh đao kia chém, báo thù

hôm nay!

Hừ, chiến lược hôm nay là trước tiên rút lui...

Tô Viễn tỉnh lại, chỉ cảm thấy tỉnh thân một hoảng hốt, theo bản

năng đỡ lấy vách tường bên cạnh, có chút kinh hôn chưa định.

Cả đầu đều đaul

Giờ phút này hắn cảm thấy giống như là có một cái búa lớn gõ

nặng nề lên đầu hắn, khó chịu căng thẳng.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giờ phút này Tô Viễn không nghĩ nhiều như vậy, cũng không thểkhông để hắn suy nghĩ nhiều, hắn muốn thừa dịp lệ quỷ không cóđộng tác, đánh dấu trước, đạt lợi trước rồi tính sau.Loại hành vi lén lút này làm cho trong lòng hắn sinh ra một loạicảm giác giống nhau.Thật giống như lão Vương cách vách đang trốn ở nhà người khác,k*ch th*ch giống như tránh né chồng người ta vừa tan tâm trở vênhư vậy."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm bùa chếtthay.Lần này đánh dấu được một vật phẩm linh dị.Bùa chết thay.Từ bê ngoài nhìn không khác gì tấm bùa bình an gạt người trongchùa, hình vuông, dùng loại vải không biết tên nào đó dệt thành,toàn bộ là màu đen, bê ngoài tựa hô dùng một loại sơn màu đỏnào đó viết cái gì đó, hình như bên trong còn nhét thứ gì đó.Bên cạnh dùng sợi chỉ nhỏ màu đen khâu lại, cho Tô Viễn cảmgiác giống như là lấy sợi tóc quỷ may, hai thứ tựa hồ là cùng mộtloại đô vật tương tự, làm cho người ta có một loại cảm giác quỷ dịcùng tà ác khó hiểu.Toàn bộ tấm bùa tản ra một cỗ mùi thối rữa quái dị, câm trongtay làm cho người ta có cảm giác giống như đối mặt với một conlệ quỷ vậy.Tác dụng của nó rất đơn giản, có thể dùng để chống đỡ một lầnlệ quỷ tập kích, là một món vật phẩm tiêu hao một lần, có lẽ ởmột thời điểm nào đó, có thể dùng để tránh né quy luật phải chếtcủa lệ quỷ.Đối với phương pháp sử dụng, chỉ cân mang nó lên cơ thể.Quả nhiên là lệ quỷ gốc.Tô Viễn trong lòng yên ổn, đây có vẻ là một con lệ quỷ rất đặcbiệt, sự tôn tại của nó sẽ không làm tăng nhanh tốc độ thiêu đốtcủa nến quỷ, đáng để người ta ngạc nhiên.Đương nhiên cũng không loại trừ nó trốn trong phòng, cũngkhông ở trong phạm vi ánh sáng nến quỷ.Về phần nguyên nhân vừa rồi nến quỷ ở trong phòng không cóbiến hóa, rất có thể là lúc ấy quỷ cũng không ở trong phòng, làtiếng đàn gọi tới.Lệ quỷ không biết này có lẽ có liên quan gì đó đến lời nguyên củahộp nhạc.Tô Viễn nghĩ như vậy, sau đó chậm rãi lui về phía sau.Nếu đánh dấu đã hoàn thành, cũng không cần đối kháng vô íchvới lệ quỷ trong phòng.Hắn đi về phía hai người ngoài quốc biến mất, cũng không có ýsợ hãi, mặc dù giờ phút này rất có thể đã xâm nhập cái khu vựcquỷ di.Súng đã lên nòng, không thể không bắn, nếu hai người bìnhthường này đều có thể sinh tôn ở chỗ này, không có lý do gì hắnkhông được!Chỉ cần biết rõ bí mật của bọn họ là được, nghiêm khắc mà nói,mảnh đất linh dị này đối với Tô Viễn mà nói càng là một mảnhbảo địa, có nhiều cơ hội đánh dấu, cơ hội này khó có được, dùsao hắn cũng phải nắm chắc!Tô Viễn dần rời xa gian phòng kia, nhưng cũng không có dập tắtnến quỷ trong tay, hắn đang kiêng ky, cũng đang cảnh giác, lỡ lệquỷ trong phòng kia đột nhiên mở cửa đi ra.Nến quỷ có thể cho hắn một cơ hội sửa sai, có thể cho hắn đủthời gian phản ứng, như vậy có thể phòng bị lệ quỷ kia đột nhiêntập kích.Không thể quên cảnh giác.Sau khi Tô Viễn đi một khoảng cách, căn phòng kia vẫn không códị thường, trong phòng trống rỗng chỉ có một giai điệu dươngcâm quỷ dị không ngừng vang lên, thanh âm phiêu đãng đi ra, ởtrong hoàn cảnh u ám, yên tĩnh này có vẻ đặc biệt đáng sợ.Nhưng ngay khi hắn đi đến ngã tư của hành lang."Âm!: ! Một thanh âm thật lớn vang lên, cánh cửa gỗ trong phòngđột nhiên nặng nê đóng lại, đông thời tiếng đàn dương câmtruyên đến bên trong chợt dừng lại.Ngay lập tức.Một loại hàn ý âm lãnh đột nhiên bao phủ trên người Tô Viễn,hắn chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, giờ khắc này ý thức đềugiống như biến mất.Cùng lúc đó, nến quỷ vốn đang cháy bình thường ở trong tay TôViễn, ngọn lửa trong nháy mắt nổ tung, giống như hắt một chậunước lạnh vào dầu nóng. Ngọn lửa màu xanh lá cây nhanh chóngmở rộng.Toàn bộ cây nến quỷ bây giờ đốt cháy nhanh không tưởng.Chỉ trong nháy mắt, đã thiêu đốt gân một nửa.Mà Tô Viễn chất lặng đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong đầutrống rỗng, ý thức hỗn loạn, ngây ngốc hơn mười giây mới phụchồi tinh thân lại."Đã xảy ra chuyện gì, cái này... đây có phải là tấn công vào ýthức?Hơn nữa hắn nghi ngờ có liên quan đến lời nguyên của hộp nhạc,cái này phải ghi vào quyển sổ nhỏ, chờ sau này có cơ hội lấyđược thanh đao thì trước tiên dùng thanh đao kia chém, báo thùhôm nay!Hừ, chiến lược hôm nay là trước tiên rút lui...Tô Viễn tỉnh lại, chỉ cảm thấy tỉnh thân một hoảng hốt, theo bảnnăng đỡ lấy vách tường bên cạnh, có chút kinh hôn chưa định.Cả đầu đều đaulGiờ phút này hắn cảm thấy giống như là có một cái búa lớn gõnặng nề lên đầu hắn, khó chịu căng thẳng.

Chương 163: Nến quỷ cháy hết một nửa