Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 164: Người sống trong khu vực linh dị
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ước chừng ởtại chỗ vài phút, hắn mới xem như hoàn toàn bình tính lại."Thật nguy hiểm, suýt nữa liền toi rồi!"Cái chỗ này thật quỷ dị cùng hung hiểm, ẩn chứa vô số kh*ng b*và linh dị không biết, cũng chỉ có Tô Viễn mới có tài đủ cao, ganđủ lớn mới trực tiếp xông vào, vật phẩm linh dị trên người cũngđủ nhiều, nếu không đổi lại là ngự quỷ giả khác, cho dù tổ độicũng rất có khả năng bị diệt sạch ở nơi này.Sau khi lấy lại tinh thần, Tô Viễn vẫn còn sợ hãi trong lòng, vớinăng lực của lệ quỷ không biết trong phòng kia, cho dù là ngựquỷ khống chế ba con quỷ cũng sẽ bị giết trong nháy mắt đó,không có bất kỳ đường ngăn cản nào, đây là một loại phán địnhphải chết.Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, xem ra khởi động lại cũng khônglà vạn năng...Không, là hắn chống đỡ không nổi công kích này, lệ quỷ thì cóthể, nhiều lắm là bị áp chế.Tô Viễn trong lòng lần thứ hai đề cao cảnh giác, tập kích vừa rồi,hắn ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, trực tiếp tập kíchý thức, loại tập kích linh dị này nhằm vào ý thức quả thực làmcho người ta khó lòng phòng bị.Nhưng cũng may nến quỷ đủ kiên cố ngăn cản, nếu không hậuquả như thế nào còn rất khó nói.Khó trách lúc trước ngay cả Dương Gian cũng thiếu chút nữa ngãxuống chỗ này...Nhìn quỷ chúc trong tay chỉ còn lại có nửa đoạn, Tô Viễn vội vàngbước nhanh rời đi, tuy rằng ăn chút thiệt thòi, nhưng tốt xấu gìcũng thăm dò rõ ràng một số chuyện của lệ quỷ vừa rồi.Lấy mức độ tiêu hao của nến quỷ có thể thấy, linh dị tập kích vừarồi so ra kém thanh đao gỗ.Vì ngăn trở tập kích thanh đao gỗ mà nến quỷ trực tiếp tiêu haogần một cây, mà hiện giờ chỉ cháy nửa cây, điều này đủ để nói rõcấp bậc kh*ng b* của lệ quỷ kia còn kém thanh đao trong taynam thi kia.Chẳng qua là phương thức tập kích rất độc đáo, có thể trực tiếpcông kích ý thức của người, đây là một lệ quỷ rất đặc biệt.Đương nhiên, cũng không loại trừ cây đàn dương câm kia là mộtvật phẩm linh dị không biết, tập kích vừa rồi rốt cuộc là của aicũng rất khó nói, có lẽ có quan hệ giống như nam thi và thanhđao gỗ kia.Rời khỏi căn phòng lệ quỷ không rõ kia, Tô Viễn tiếp tục đi lại ởhành lang.Nhưng lần này hắn cũng không đi theo đường cũ trở về, mà làtruy tìm phương hướng hai người ngoại quốc kia rời đi.Thông đạo sâu thẳm kia, không biết hai người sớm đã chạy baoxa, hơn nữa đi ngang qua ngã tư, hắn coi như là có quỷ nhãncũng không nhìn thấy tung tích hai người.Nhưng Tô Viễn lại không chút kích động.Bởi vì hắn đã sớm động tay động chân với cô gái kia.Ngay khi hắn vỗ hai cái lên người cô gái, lực lượng linh dị của quỷthủ đã thẩm thấu vào. Đúng vậy, đó là gieo ấn quỷ nô, cảm hứngxuất phát từ cô gái tự động đưa tới cửa - Thẩm Tây kia, nếukhông có lời nhắc nhở của cô, Tô Viễn cũng sắp quên còn có ấnquỷ nô.Mà bây giờ lấy cảm ứng của ấn quỷ nô, Tô Viễn có thể cảm giácđược bọn họ còn đang chạy trốn trong lối đi, chỉ là cách vị trí củamình có chút xa, tựa hồ càng ngày càng vào sâu.Chuyện không nên chậm trễ, Tô Viễn trực tiếp đuổi theo, đi lại ởtrong quỷ vực, thân hình của hắn nhanh chóng giống như quỷ.Trong lúc đó trên lối đi cũng chưa từng gặp qua người khác hoặclà lệ quỷ, toàn bộ lối đi một mảnh tĩnh mịch u ám, chỉ có ánh đènmờ nhạt rải rác nỗ lực điểm xuyết lối đi.Tô Viễn không sợ hãi, chỉ là cẩn thận, hắn nhanh chóng giãm lênthảm đỏ đi tới địa phương cảm ứng được linh dị, nơi này cũng làmột ngã tư, chỉ là cảm ứng của quỷ thủ biến mất.Giống như là bị một loại linh dị khác ngăn cách."Không cảm nhận được ấn quỷ nô....Tô Viễn dừng bước, linh dị của quỷ thủ cho dù ở phụ cận này mấtđi cảm ứng, nhưng không phải đã chết, bởi vì còn có thể cảmgiác được cô gái kia tồn tại, chỉ là không cách nào xác định vị trícụ thể, càng giống như bị một loại lực lượng linh dị khác ngăncách.Bỗng nhiên, trong lòng hắn khẽ động, trong đầu xuất hiện một ýniệm trong đầu."Là trốn đi? Trong phòng?"Đúng vậy! Khu kiến trúc linh dị này không biết là được làm từ vậtliệu gì lại có thể ngăn cách lực lượng linh dị, ngay cả quỷ vựccũng không thể xuyên thấu qua vách tường.Loại tình huống này, Tô Viễn chỉ nhìn thấy qua nguyên liệu xenlẫn vàng, trước mắt, cũng chỉ có vàng mới có thể chân chínhngăn cách lực lượng linh dị, cũng không bị ảnh hưởng. Còn cómột loại có thể không bị năng lực lệ quỷ ảnh hưởng chính là lệquỷ.Khu vực linh dị này có thể không bị lực lượng quỷ vực ảnh hưởng,đã đủ nói rõ rất nhiều vấn đề rồi.Tô Viễn cảm thấy kỳ quái chính là, hai người kia trốn như thếnào.
Ước chừng ở
tại chỗ vài phút, hắn mới xem như hoàn toàn bình tính lại.
"Thật nguy hiểm, suýt nữa liền toi rồi!"
Cái chỗ này thật quỷ dị cùng hung hiểm, ẩn chứa vô số kh*ng b*
và linh dị không biết, cũng chỉ có Tô Viễn mới có tài đủ cao, gan
đủ lớn mới trực tiếp xông vào, vật phẩm linh dị trên người cũng
đủ nhiều, nếu không đổi lại là ngự quỷ giả khác, cho dù tổ đội
cũng rất có khả năng bị diệt sạch ở nơi này.
Sau khi lấy lại tinh thần, Tô Viễn vẫn còn sợ hãi trong lòng, với
năng lực của lệ quỷ không biết trong phòng kia, cho dù là ngự
quỷ khống chế ba con quỷ cũng sẽ bị giết trong nháy mắt đó,
không có bất kỳ đường ngăn cản nào, đây là một loại phán định
phải chết.
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, xem ra khởi động lại cũng không
là vạn năng...
Không, là hắn chống đỡ không nổi công kích này, lệ quỷ thì có
thể, nhiều lắm là bị áp chế.
Tô Viễn trong lòng lần thứ hai đề cao cảnh giác, tập kích vừa rồi,
hắn ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, trực tiếp tập kích
ý thức, loại tập kích linh dị này nhằm vào ý thức quả thực làm
cho người ta khó lòng phòng bị.
Nhưng cũng may nến quỷ đủ kiên cố ngăn cản, nếu không hậu
quả như thế nào còn rất khó nói.
Khó trách lúc trước ngay cả Dương Gian cũng thiếu chút nữa ngã
xuống chỗ này...
Nhìn quỷ chúc trong tay chỉ còn lại có nửa đoạn, Tô Viễn vội vàng
bước nhanh rời đi, tuy rằng ăn chút thiệt thòi, nhưng tốt xấu gì
cũng thăm dò rõ ràng một số chuyện của lệ quỷ vừa rồi.
Lấy mức độ tiêu hao của nến quỷ có thể thấy, linh dị tập kích vừa
rồi so ra kém thanh đao gỗ.
Vì ngăn trở tập kích thanh đao gỗ mà nến quỷ trực tiếp tiêu hao
gần một cây, mà hiện giờ chỉ cháy nửa cây, điều này đủ để nói rõ
cấp bậc kh*ng b* của lệ quỷ kia còn kém thanh đao trong tay
nam thi kia.
Chẳng qua là phương thức tập kích rất độc đáo, có thể trực tiếp
công kích ý thức của người, đây là một lệ quỷ rất đặc biệt.
Đương nhiên, cũng không loại trừ cây đàn dương câm kia là một
vật phẩm linh dị không biết, tập kích vừa rồi rốt cuộc là của ai
cũng rất khó nói, có lẽ có quan hệ giống như nam thi và thanh
đao gỗ kia.
Rời khỏi căn phòng lệ quỷ không rõ kia, Tô Viễn tiếp tục đi lại ở
hành lang.
Nhưng lần này hắn cũng không đi theo đường cũ trở về, mà là
truy tìm phương hướng hai người ngoại quốc kia rời đi.
Thông đạo sâu thẳm kia, không biết hai người sớm đã chạy bao
xa, hơn nữa đi ngang qua ngã tư, hắn coi như là có quỷ nhãn
cũng không nhìn thấy tung tích hai người.
Nhưng Tô Viễn lại không chút kích động.
Bởi vì hắn đã sớm động tay động chân với cô gái kia.
Ngay khi hắn vỗ hai cái lên người cô gái, lực lượng linh dị của quỷ
thủ đã thẩm thấu vào. Đúng vậy, đó là gieo ấn quỷ nô, cảm hứng
xuất phát từ cô gái tự động đưa tới cửa - Thẩm Tây kia, nếu
không có lời nhắc nhở của cô, Tô Viễn cũng sắp quên còn có ấn
quỷ nô.
Mà bây giờ lấy cảm ứng của ấn quỷ nô, Tô Viễn có thể cảm giác
được bọn họ còn đang chạy trốn trong lối đi, chỉ là cách vị trí của
mình có chút xa, tựa hồ càng ngày càng vào sâu.
Chuyện không nên chậm trễ, Tô Viễn trực tiếp đuổi theo, đi lại ở
trong quỷ vực, thân hình của hắn nhanh chóng giống như quỷ.
Trong lúc đó trên lối đi cũng chưa từng gặp qua người khác hoặc
là lệ quỷ, toàn bộ lối đi một mảnh tĩnh mịch u ám, chỉ có ánh đèn
mờ nhạt rải rác nỗ lực điểm xuyết lối đi.
Tô Viễn không sợ hãi, chỉ là cẩn thận, hắn nhanh chóng giãm lên
thảm đỏ đi tới địa phương cảm ứng được linh dị, nơi này cũng là
một ngã tư, chỉ là cảm ứng của quỷ thủ biến mất.
Giống như là bị một loại linh dị khác ngăn cách.
"Không cảm nhận được ấn quỷ nô....
Tô Viễn dừng bước, linh dị của quỷ thủ cho dù ở phụ cận này mất
đi cảm ứng, nhưng không phải đã chết, bởi vì còn có thể cảm
giác được cô gái kia tồn tại, chỉ là không cách nào xác định vị trí
cụ thể, càng giống như bị một loại lực lượng linh dị khác ngăn
cách.
Bỗng nhiên, trong lòng hắn khẽ động, trong đầu xuất hiện một ý
niệm trong đầu.
"Là trốn đi? Trong phòng?"
Đúng vậy! Khu kiến trúc linh dị này không biết là được làm từ vật
liệu gì lại có thể ngăn cách lực lượng linh dị, ngay cả quỷ vực
cũng không thể xuyên thấu qua vách tường.
Loại tình huống này, Tô Viễn chỉ nhìn thấy qua nguyên liệu xen
lẫn vàng, trước mắt, cũng chỉ có vàng mới có thể chân chính
ngăn cách lực lượng linh dị, cũng không bị ảnh hưởng. Còn có
một loại có thể không bị năng lực lệ quỷ ảnh hưởng chính là lệ
quỷ.
Khu vực linh dị này có thể không bị lực lượng quỷ vực ảnh hưởng,
đã đủ nói rõ rất nhiều vấn đề rồi.
Tô Viễn cảm thấy kỳ quái chính là, hai người kia trốn như thế
nào.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ước chừng ởtại chỗ vài phút, hắn mới xem như hoàn toàn bình tính lại."Thật nguy hiểm, suýt nữa liền toi rồi!"Cái chỗ này thật quỷ dị cùng hung hiểm, ẩn chứa vô số kh*ng b*và linh dị không biết, cũng chỉ có Tô Viễn mới có tài đủ cao, ganđủ lớn mới trực tiếp xông vào, vật phẩm linh dị trên người cũngđủ nhiều, nếu không đổi lại là ngự quỷ giả khác, cho dù tổ độicũng rất có khả năng bị diệt sạch ở nơi này.Sau khi lấy lại tinh thần, Tô Viễn vẫn còn sợ hãi trong lòng, vớinăng lực của lệ quỷ không biết trong phòng kia, cho dù là ngựquỷ khống chế ba con quỷ cũng sẽ bị giết trong nháy mắt đó,không có bất kỳ đường ngăn cản nào, đây là một loại phán địnhphải chết.Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, xem ra khởi động lại cũng khônglà vạn năng...Không, là hắn chống đỡ không nổi công kích này, lệ quỷ thì cóthể, nhiều lắm là bị áp chế.Tô Viễn trong lòng lần thứ hai đề cao cảnh giác, tập kích vừa rồi,hắn ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, trực tiếp tập kíchý thức, loại tập kích linh dị này nhằm vào ý thức quả thực làmcho người ta khó lòng phòng bị.Nhưng cũng may nến quỷ đủ kiên cố ngăn cản, nếu không hậuquả như thế nào còn rất khó nói.Khó trách lúc trước ngay cả Dương Gian cũng thiếu chút nữa ngãxuống chỗ này...Nhìn quỷ chúc trong tay chỉ còn lại có nửa đoạn, Tô Viễn vội vàngbước nhanh rời đi, tuy rằng ăn chút thiệt thòi, nhưng tốt xấu gìcũng thăm dò rõ ràng một số chuyện của lệ quỷ vừa rồi.Lấy mức độ tiêu hao của nến quỷ có thể thấy, linh dị tập kích vừarồi so ra kém thanh đao gỗ.Vì ngăn trở tập kích thanh đao gỗ mà nến quỷ trực tiếp tiêu haogần một cây, mà hiện giờ chỉ cháy nửa cây, điều này đủ để nói rõcấp bậc kh*ng b* của lệ quỷ kia còn kém thanh đao trong taynam thi kia.Chẳng qua là phương thức tập kích rất độc đáo, có thể trực tiếpcông kích ý thức của người, đây là một lệ quỷ rất đặc biệt.Đương nhiên, cũng không loại trừ cây đàn dương câm kia là mộtvật phẩm linh dị không biết, tập kích vừa rồi rốt cuộc là của aicũng rất khó nói, có lẽ có quan hệ giống như nam thi và thanhđao gỗ kia.Rời khỏi căn phòng lệ quỷ không rõ kia, Tô Viễn tiếp tục đi lại ởhành lang.Nhưng lần này hắn cũng không đi theo đường cũ trở về, mà làtruy tìm phương hướng hai người ngoại quốc kia rời đi.Thông đạo sâu thẳm kia, không biết hai người sớm đã chạy baoxa, hơn nữa đi ngang qua ngã tư, hắn coi như là có quỷ nhãncũng không nhìn thấy tung tích hai người.Nhưng Tô Viễn lại không chút kích động.Bởi vì hắn đã sớm động tay động chân với cô gái kia.Ngay khi hắn vỗ hai cái lên người cô gái, lực lượng linh dị của quỷthủ đã thẩm thấu vào. Đúng vậy, đó là gieo ấn quỷ nô, cảm hứngxuất phát từ cô gái tự động đưa tới cửa - Thẩm Tây kia, nếukhông có lời nhắc nhở của cô, Tô Viễn cũng sắp quên còn có ấnquỷ nô.Mà bây giờ lấy cảm ứng của ấn quỷ nô, Tô Viễn có thể cảm giácđược bọn họ còn đang chạy trốn trong lối đi, chỉ là cách vị trí củamình có chút xa, tựa hồ càng ngày càng vào sâu.Chuyện không nên chậm trễ, Tô Viễn trực tiếp đuổi theo, đi lại ởtrong quỷ vực, thân hình của hắn nhanh chóng giống như quỷ.Trong lúc đó trên lối đi cũng chưa từng gặp qua người khác hoặclà lệ quỷ, toàn bộ lối đi một mảnh tĩnh mịch u ám, chỉ có ánh đènmờ nhạt rải rác nỗ lực điểm xuyết lối đi.Tô Viễn không sợ hãi, chỉ là cẩn thận, hắn nhanh chóng giãm lênthảm đỏ đi tới địa phương cảm ứng được linh dị, nơi này cũng làmột ngã tư, chỉ là cảm ứng của quỷ thủ biến mất.Giống như là bị một loại linh dị khác ngăn cách."Không cảm nhận được ấn quỷ nô....Tô Viễn dừng bước, linh dị của quỷ thủ cho dù ở phụ cận này mấtđi cảm ứng, nhưng không phải đã chết, bởi vì còn có thể cảmgiác được cô gái kia tồn tại, chỉ là không cách nào xác định vị trícụ thể, càng giống như bị một loại lực lượng linh dị khác ngăncách.Bỗng nhiên, trong lòng hắn khẽ động, trong đầu xuất hiện một ýniệm trong đầu."Là trốn đi? Trong phòng?"Đúng vậy! Khu kiến trúc linh dị này không biết là được làm từ vậtliệu gì lại có thể ngăn cách lực lượng linh dị, ngay cả quỷ vựccũng không thể xuyên thấu qua vách tường.Loại tình huống này, Tô Viễn chỉ nhìn thấy qua nguyên liệu xenlẫn vàng, trước mắt, cũng chỉ có vàng mới có thể chân chínhngăn cách lực lượng linh dị, cũng không bị ảnh hưởng. Còn cómột loại có thể không bị năng lực lệ quỷ ảnh hưởng chính là lệquỷ.Khu vực linh dị này có thể không bị lực lượng quỷ vực ảnh hưởng,đã đủ nói rõ rất nhiều vấn đề rồi.Tô Viễn cảm thấy kỳ quái chính là, hai người kia trốn như thếnào.