Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 186: Tô Viễn tới (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng thời gian dài thức khuya cùng không ngủ, cũng không ảnhhưởng đến tinh thân Dương Gian, nếu như không phải cảm thấymệt mỏi cần nghỉ ngơi một chút, cuộc sống bình thường của anhta có thể một ngày 24 giờ không cân ngủ, giống như là bị chứngmất ngủ vậy.Giờ phút này chỗ anh ta ở là một trong một gian phòng trên lâunăm biệt thự, vách tường bốn phía bị sơn đen bôi một lần, ngaycả cửa sổ cũng vậy, cho nên gian phòng này có vẻ cực tối, tối đennhư mực có chút bức bối.Mà Dương Gian ngồi trên ghế trong phòng, từ trong một cái hộpmàu vàng lấy ra giấy da người phong ấn đã lâu, ở trước mặt anhta, có một tấm gương dùng vải đen che.Nhìn tờ giấy da trong tay, Dương Gian nói: "Nói cho tôi biết, rốtcuộc gương quỷ này là cái gì? Hai gian còn lại của ngôi nhà cổ đólà gì? Chắc chắn mày biết, có đúng không?Rất nhanh, trên giấy da người xuất hiện một dòng chữ viết tay."Ba ngày trước, tôi theo đuổi con quỷ bên cạnh Trương Vĩ đi tớimột tòa nhà cổ thời Dân Quốc, nơi đó khắp nơi quỷ dị, tôi có thểcảm giác được nơi này rất khác với những nơi khác. Tôi đi tới lầuhai, nhìn thấy ba gian phòng, ba gian phòng này làm cho tronglòng tôi sinh ra kiêng ky."Ở gian phòng thứ ba, tôi tìm thấy một tấm gương, đó là mộtgương quỷ, tôi gọi nó như vậy, gương đó tồn tại một năng lựckhông thể tưởng tượng được, nó có thể làm cho người chết sốnglạiCái gì?Có thể làm cho người chết sống lại?Con ngươi Dương Gian đột nhiên co rụt lại, anh ta mạnh mẽ đứnglên, gắt gao nhìn chằm chằm tờ giấy da người nọ: "Chuyện nàykhông có khả năng."Tuy nhiên, chữ viết trên giấy da người vẫn chưa kết thúc, chỉ thấynó tiếp tục viết: "Như tôi nghĩ, thực sự không thể sống lại, đó chỉlà một sự hồi sinh theo một nghĩa nào đó và phải trả một cái giánhất định, cái giá này là giải phóng một con quỷ trong gương."“Hồi sinh theo một nghĩa nào đó?"Sau đó Dương Gian lại trầm ngâm.Những lời này có nghĩa là gì.Lấy cái giá phải trả cho một con quỷ để sống lại, không tính làchân chính sống lại sao?Nếu như một người thật sự phải chết, cho dù là phóng thích mộtcon quỷ đổi lấy một lần cơ hội sống sót, như vậy cũng đáng giá.Nghĩ đến một đám quỷ có thể tôn tại bên trong gương quỷ, tráitim Dương Gian đập nhanh khó hiểu.Đây là muốn lợi dụng trong lòng cầu sinh của con người, tự mìnhphóng thích loại kh*ng b* này?Nhưng mà không đợi anh ta cẩn thận suy nghĩ sâu xa, chữ trêngiấy da người bỗng nhiên lại phát sinh biến hóa.Chữ viết vốn ở trên mặt giấy lại nhanh chóng biến mất khôngthấy, ngay sau đó xuất hiện mấy chữ lớn quỷ dị, chiếm đầy giấyda người."Quỷ tới rồi!" "Hả?”Dương Gian nhất thời nhíu mày, đồng thời mơ hồ cảm thấy quỷnhãn trong thân thể có loại xao động khó hiểu.Đó là một cảm giác rất xấu và cảm giác này xuất hiện nói chungcó nghĩa là cả hai tình huống.Hoặc là, lệ quỷ của anh ta sắp hôi sinh, hoặc là... có một sự bấtthường xung quanh.Vế trước khẳng định không có khả năng, bởi vì anh ta mới vừakhống chế quỷ ảnh không đầu không bao lâu, hơn nữa cũngkhông sử dụng lực lượng của lệ quỷ quá mức, như vậy chắc chắnkhông có khả năng xuất hiện tình huống lệ quỷ hồi sinh. Nếukhông tôn tại tình huống này, như vậy hiển nhiên chỉ là vế sau,đúng như lời nó nói, có lệ quỷ ở phụ cận.Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng không hiểu sao lóe lên, trở nêncực kỳ yếu ớt, nhưng cũng không tắt, chỉ là độ sáng trở nên rấtthấp.Mờ mịt, vàng ố, ngay cả một ngọn nến bình thường cũng khôngbằng, chỉ có thể miễn cưỡng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt ở trongphòng, hơn nữa giống như có thể bị tắt bất cứ lúc nào.Hơn nữa xung quanh cũng quá mức an tĩnh, ngay cả một chútthanh âm cũng không có, yên tĩnh như chết. Hả?Có gì đó không ổn!Dương Gian nhất thời cảnh giác, hơn nữa theo cảnh cáo và phảnứng của quỷ nhãn, anh ta không chút do dự mở quỷ nhãn.Ánh sáng đỏ tỏa ra từ quỷ nhãn, bao phủ toàn thân, lan tràn quabốn phương tám hướng.Cho dù là tình huống gì, trước tiên sử dụng quỷ vực tự bảo vệmình rồi nói sau.Nhưng mà tình huống cũng không có như bình thường dự đoán,quỷ vực của Dương Gian cũng không khuếch tán ra ngoài, mà bịhạn chế ở trong phòng, cũng không thể khuếch trương ra ngoài.Tầng ánh sáng đỏ quỷ vực kia chỉ có thể bao trùm toàn bộ gianphòng, bề ngoài thật giống như là bị thứ gì đó hạn chế, khôngcách nào tiếp tục khuếch trương, bằng không quỷ vực của anh takhông chỉ rộng bằng gian phòng này."Một tâng quỷ vực lại bị áp chế? Cái quái gì thế này?”Sắc mặt Dương Gian khẽ biến, nhưng mà không đợi anh ta làm rabước tiếp theo, trong bóng tối bên ngoài quỷ vực đỏ bỗng nhiênxuất hiện một đôi mắt trắng bệch."Là tôi... đến... xuống dưới... Tôi đang... đang chờ cậu ở tầng 1."Là Tô Viễn!

Nhưng thời gian dài thức khuya cùng không ngủ, cũng không ảnh

hưởng đến tinh thân Dương Gian, nếu như không phải cảm thấy

mệt mỏi cần nghỉ ngơi một chút, cuộc sống bình thường của anh

ta có thể một ngày 24 giờ không cân ngủ, giống như là bị chứng

mất ngủ vậy.

Giờ phút này chỗ anh ta ở là một trong một gian phòng trên lâu

năm biệt thự, vách tường bốn phía bị sơn đen bôi một lần, ngay

cả cửa sổ cũng vậy, cho nên gian phòng này có vẻ cực tối, tối đen

như mực có chút bức bối.

Mà Dương Gian ngồi trên ghế trong phòng, từ trong một cái hộp

màu vàng lấy ra giấy da người phong ấn đã lâu, ở trước mặt anh

ta, có một tấm gương dùng vải đen che.

Nhìn tờ giấy da trong tay, Dương Gian nói: "Nói cho tôi biết, rốt

cuộc gương quỷ này là cái gì? Hai gian còn lại của ngôi nhà cổ đó

là gì? Chắc chắn mày biết, có đúng không?

Rất nhanh, trên giấy da người xuất hiện một dòng chữ viết tay.

"Ba ngày trước, tôi theo đuổi con quỷ bên cạnh Trương Vĩ đi tới

một tòa nhà cổ thời Dân Quốc, nơi đó khắp nơi quỷ dị, tôi có thể

cảm giác được nơi này rất khác với những nơi khác. Tôi đi tới lầu

hai, nhìn thấy ba gian phòng, ba gian phòng này làm cho trong

lòng tôi sinh ra kiêng ky.

"Ở gian phòng thứ ba, tôi tìm thấy một tấm gương, đó là một

gương quỷ, tôi gọi nó như vậy, gương đó tồn tại một năng lực

không thể tưởng tượng được, nó có thể làm cho người chết sống

lại

Cái gì?

Có thể làm cho người chết sống lại?

Con ngươi Dương Gian đột nhiên co rụt lại, anh ta mạnh mẽ đứng

lên, gắt gao nhìn chằm chằm tờ giấy da người nọ: "Chuyện này

không có khả năng."

Tuy nhiên, chữ viết trên giấy da người vẫn chưa kết thúc, chỉ thấy

nó tiếp tục viết: "Như tôi nghĩ, thực sự không thể sống lại, đó chỉ

là một sự hồi sinh theo một nghĩa nào đó và phải trả một cái giá

nhất định, cái giá này là giải phóng một con quỷ trong gương."

“Hồi sinh theo một nghĩa nào đó?"

Sau đó Dương Gian lại trầm ngâm.

Những lời này có nghĩa là gì.

Lấy cái giá phải trả cho một con quỷ để sống lại, không tính là

chân chính sống lại sao?

Nếu như một người thật sự phải chết, cho dù là phóng thích một

con quỷ đổi lấy một lần cơ hội sống sót, như vậy cũng đáng giá.

Nghĩ đến một đám quỷ có thể tôn tại bên trong gương quỷ, trái

tim Dương Gian đập nhanh khó hiểu.

Đây là muốn lợi dụng trong lòng cầu sinh của con người, tự mình

phóng thích loại kh*ng b* này?

Nhưng mà không đợi anh ta cẩn thận suy nghĩ sâu xa, chữ trên

giấy da người bỗng nhiên lại phát sinh biến hóa.

Chữ viết vốn ở trên mặt giấy lại nhanh chóng biến mất không

thấy, ngay sau đó xuất hiện mấy chữ lớn quỷ dị, chiếm đầy giấy

da người.

"Quỷ tới rồi!" "Hả?”

Dương Gian nhất thời nhíu mày, đồng thời mơ hồ cảm thấy quỷ

nhãn trong thân thể có loại xao động khó hiểu.

Đó là một cảm giác rất xấu và cảm giác này xuất hiện nói chung

có nghĩa là cả hai tình huống.

Hoặc là, lệ quỷ của anh ta sắp hôi sinh, hoặc là... có một sự bất

thường xung quanh.

Vế trước khẳng định không có khả năng, bởi vì anh ta mới vừa

khống chế quỷ ảnh không đầu không bao lâu, hơn nữa cũng

không sử dụng lực lượng của lệ quỷ quá mức, như vậy chắc chắn

không có khả năng xuất hiện tình huống lệ quỷ hồi sinh. Nếu

không tôn tại tình huống này, như vậy hiển nhiên chỉ là vế sau,

đúng như lời nó nói, có lệ quỷ ở phụ cận.

Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng không hiểu sao lóe lên, trở nên

cực kỳ yếu ớt, nhưng cũng không tắt, chỉ là độ sáng trở nên rất

thấp.

Mờ mịt, vàng ố, ngay cả một ngọn nến bình thường cũng không

bằng, chỉ có thể miễn cưỡng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt ở trong

phòng, hơn nữa giống như có thể bị tắt bất cứ lúc nào.

Hơn nữa xung quanh cũng quá mức an tĩnh, ngay cả một chút

thanh âm cũng không có, yên tĩnh như chết. Hả?

Có gì đó không ổn!

Dương Gian nhất thời cảnh giác, hơn nữa theo cảnh cáo và phản

ứng của quỷ nhãn, anh ta không chút do dự mở quỷ nhãn.

Ánh sáng đỏ tỏa ra từ quỷ nhãn, bao phủ toàn thân, lan tràn qua

bốn phương tám hướng.

Cho dù là tình huống gì, trước tiên sử dụng quỷ vực tự bảo vệ

mình rồi nói sau.

Nhưng mà tình huống cũng không có như bình thường dự đoán,

quỷ vực của Dương Gian cũng không khuếch tán ra ngoài, mà bị

hạn chế ở trong phòng, cũng không thể khuếch trương ra ngoài.

Tầng ánh sáng đỏ quỷ vực kia chỉ có thể bao trùm toàn bộ gian

phòng, bề ngoài thật giống như là bị thứ gì đó hạn chế, không

cách nào tiếp tục khuếch trương, bằng không quỷ vực của anh ta

không chỉ rộng bằng gian phòng này.

"Một tâng quỷ vực lại bị áp chế? Cái quái gì thế này?”

Sắc mặt Dương Gian khẽ biến, nhưng mà không đợi anh ta làm ra

bước tiếp theo, trong bóng tối bên ngoài quỷ vực đỏ bỗng nhiên

xuất hiện một đôi mắt trắng bệch.

"Là tôi... đến... xuống dưới... Tôi đang... đang chờ cậu ở tầng 1."

Là Tô Viễn!

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng thời gian dài thức khuya cùng không ngủ, cũng không ảnhhưởng đến tinh thân Dương Gian, nếu như không phải cảm thấymệt mỏi cần nghỉ ngơi một chút, cuộc sống bình thường của anhta có thể một ngày 24 giờ không cân ngủ, giống như là bị chứngmất ngủ vậy.Giờ phút này chỗ anh ta ở là một trong một gian phòng trên lâunăm biệt thự, vách tường bốn phía bị sơn đen bôi một lần, ngaycả cửa sổ cũng vậy, cho nên gian phòng này có vẻ cực tối, tối đennhư mực có chút bức bối.Mà Dương Gian ngồi trên ghế trong phòng, từ trong một cái hộpmàu vàng lấy ra giấy da người phong ấn đã lâu, ở trước mặt anhta, có một tấm gương dùng vải đen che.Nhìn tờ giấy da trong tay, Dương Gian nói: "Nói cho tôi biết, rốtcuộc gương quỷ này là cái gì? Hai gian còn lại của ngôi nhà cổ đólà gì? Chắc chắn mày biết, có đúng không?Rất nhanh, trên giấy da người xuất hiện một dòng chữ viết tay."Ba ngày trước, tôi theo đuổi con quỷ bên cạnh Trương Vĩ đi tớimột tòa nhà cổ thời Dân Quốc, nơi đó khắp nơi quỷ dị, tôi có thểcảm giác được nơi này rất khác với những nơi khác. Tôi đi tới lầuhai, nhìn thấy ba gian phòng, ba gian phòng này làm cho tronglòng tôi sinh ra kiêng ky."Ở gian phòng thứ ba, tôi tìm thấy một tấm gương, đó là mộtgương quỷ, tôi gọi nó như vậy, gương đó tồn tại một năng lựckhông thể tưởng tượng được, nó có thể làm cho người chết sốnglạiCái gì?Có thể làm cho người chết sống lại?Con ngươi Dương Gian đột nhiên co rụt lại, anh ta mạnh mẽ đứnglên, gắt gao nhìn chằm chằm tờ giấy da người nọ: "Chuyện nàykhông có khả năng."Tuy nhiên, chữ viết trên giấy da người vẫn chưa kết thúc, chỉ thấynó tiếp tục viết: "Như tôi nghĩ, thực sự không thể sống lại, đó chỉlà một sự hồi sinh theo một nghĩa nào đó và phải trả một cái giánhất định, cái giá này là giải phóng một con quỷ trong gương."“Hồi sinh theo một nghĩa nào đó?"Sau đó Dương Gian lại trầm ngâm.Những lời này có nghĩa là gì.Lấy cái giá phải trả cho một con quỷ để sống lại, không tính làchân chính sống lại sao?Nếu như một người thật sự phải chết, cho dù là phóng thích mộtcon quỷ đổi lấy một lần cơ hội sống sót, như vậy cũng đáng giá.Nghĩ đến một đám quỷ có thể tôn tại bên trong gương quỷ, tráitim Dương Gian đập nhanh khó hiểu.Đây là muốn lợi dụng trong lòng cầu sinh của con người, tự mìnhphóng thích loại kh*ng b* này?Nhưng mà không đợi anh ta cẩn thận suy nghĩ sâu xa, chữ trêngiấy da người bỗng nhiên lại phát sinh biến hóa.Chữ viết vốn ở trên mặt giấy lại nhanh chóng biến mất khôngthấy, ngay sau đó xuất hiện mấy chữ lớn quỷ dị, chiếm đầy giấyda người."Quỷ tới rồi!" "Hả?”Dương Gian nhất thời nhíu mày, đồng thời mơ hồ cảm thấy quỷnhãn trong thân thể có loại xao động khó hiểu.Đó là một cảm giác rất xấu và cảm giác này xuất hiện nói chungcó nghĩa là cả hai tình huống.Hoặc là, lệ quỷ của anh ta sắp hôi sinh, hoặc là... có một sự bấtthường xung quanh.Vế trước khẳng định không có khả năng, bởi vì anh ta mới vừakhống chế quỷ ảnh không đầu không bao lâu, hơn nữa cũngkhông sử dụng lực lượng của lệ quỷ quá mức, như vậy chắc chắnkhông có khả năng xuất hiện tình huống lệ quỷ hồi sinh. Nếukhông tôn tại tình huống này, như vậy hiển nhiên chỉ là vế sau,đúng như lời nó nói, có lệ quỷ ở phụ cận.Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng không hiểu sao lóe lên, trở nêncực kỳ yếu ớt, nhưng cũng không tắt, chỉ là độ sáng trở nên rấtthấp.Mờ mịt, vàng ố, ngay cả một ngọn nến bình thường cũng khôngbằng, chỉ có thể miễn cưỡng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt ở trongphòng, hơn nữa giống như có thể bị tắt bất cứ lúc nào.Hơn nữa xung quanh cũng quá mức an tĩnh, ngay cả một chútthanh âm cũng không có, yên tĩnh như chết. Hả?Có gì đó không ổn!Dương Gian nhất thời cảnh giác, hơn nữa theo cảnh cáo và phảnứng của quỷ nhãn, anh ta không chút do dự mở quỷ nhãn.Ánh sáng đỏ tỏa ra từ quỷ nhãn, bao phủ toàn thân, lan tràn quabốn phương tám hướng.Cho dù là tình huống gì, trước tiên sử dụng quỷ vực tự bảo vệmình rồi nói sau.Nhưng mà tình huống cũng không có như bình thường dự đoán,quỷ vực của Dương Gian cũng không khuếch tán ra ngoài, mà bịhạn chế ở trong phòng, cũng không thể khuếch trương ra ngoài.Tầng ánh sáng đỏ quỷ vực kia chỉ có thể bao trùm toàn bộ gianphòng, bề ngoài thật giống như là bị thứ gì đó hạn chế, khôngcách nào tiếp tục khuếch trương, bằng không quỷ vực của anh takhông chỉ rộng bằng gian phòng này."Một tâng quỷ vực lại bị áp chế? Cái quái gì thế này?”Sắc mặt Dương Gian khẽ biến, nhưng mà không đợi anh ta làm rabước tiếp theo, trong bóng tối bên ngoài quỷ vực đỏ bỗng nhiênxuất hiện một đôi mắt trắng bệch."Là tôi... đến... xuống dưới... Tôi đang... đang chờ cậu ở tầng 1."Là Tô Viễn!

Chương 186: Tô Viễn tới (1)