Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 187: Tô Viễn tới (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dương Gian nhận ra đôi mắt này, đây là một đôi mắt khiến anh tađặc biệt ấn tượng.Lúc trước người này mang theo vô vàn nghi vấn thần bí xuất hiệntrong sự kiện quỷ gõ cửa, tuy rằng trợ giúp rất nhiều cho anh tanhưng cũng mang đến rất nhiều nghi hoặc.Mục đích của anh ta là gì?Con người ích kỷ, không ai trên thế giới không ai vô duyên vô cớđối xử tốt với người khác, cũng không có ai vô duyên vô cớ giúpđỡ người khác, đặc biệt là rất có thể sẽ chất.Tuổi thọ của ngự quỷ giả gắn liên với tình huống hồi sinh lệ quỷcủa bản thân, năng lực sử dụng càng nhiều, tốc độ phục hồi củalệ quỷ càng nhanh.Người như Chu Chính chung quy chỉ là số ít, cho nên anh ta chếtnhanh, cũng sẽ là thân bảo hộ của người bình thường, là anhhùng.Nhưng Tô Viễn lưu lại cho dương gian cảm giác hắn cũng khôngphải là loại người này.Nhớ lại đủ loại chuyện trước kia, không thể không khiến DươngGian sinh đề phòng.Đối phương xuất hiện giống như mang theo mục đích nào đó,không ai biết hắn là vì cái gì, cũng không ai biết hắn muốn làmcái gì, tuy rằng không thể phủ nhận hắn đúng là trợ giúp mình,nhưng hắn cũng đang lừa gạt chính mình.Trước mắt này có thể hạn chế quỷ vực của mình khuếch tán, hắcám rõ ràng chính là một loại quỷ vực khác, nếu hắn có được quỷvực, như vậy lúc trước trong sự kiện gõ cửa quỷ, vì sao khôngtrực tiếp dùng quỷ vực cứu tất cả mọi người đi ra ngoài mà lạimuốn cho mình mở ra quỷ vực.Đây là một cái gai chôn trong lòng Dương Gian.Sau đó nhớ lại toàn bộ quá trình quỷ gõ cửa, anh ta cũng cảmthấy rất nhiều điểm đáng ngờ. Đối phó với địch nhân, DươngGian cũng không nương tay, nhưng đối với một người đã giúp đỡmình, anh ta không làm được chuyện xấu xa như vậy, trở mặt vôtình.Tuy rằng không rõ mục đích của Tô Viễn là gì, nhưng không thểphủ nhận, hắn đúng là đã giúp mình.Nhưng cũng chính là bởi vì không biết đối phương mang tâm tưgì, mới khiến cho Dương Gian vẫn luôn tràn ngập cảnh giác,không thể chân chính sinh ra tín nhiệm với Tô Viễn.Đôi khi, một lời nói dối thường cân phải sử dụng nhiều lời nói dốihơn để che đậy, đây là lúc trước Tô Viễn thiếu cân nhắc.Lúc Dương Gian tự hỏi những vấn đề này, hắc ám chợt biến mất,lúc này đây, mất đi trở ngại, quỷ vực của hắn trong nháy mắtkhuếch tán, bao trùm toàn bộ biệt thự.Tuy nhiên, anh ta đã thấy một thứ đáng kinh ngạc.Ở trong phòng khách tầng một của biệt thự, có một người quỷ dịngôi trên sô pha trong phòng khách, quỷ vực không cách nào baotrùm nó, tạo thành một chỗ trống.Tình huống như vậy vô cùng hiếm thấy, cho đến nay, Dương Gianchỉ thất bại trên người quỷ sai. Sau một khắc, thân hình của anhta đột ngột biến mất, lần thứ hai xuất hiện đã đến phòng kháchlầu một, ở đối diện anh ta chính là Tô Viễn."Chuyện gì đã xảy ra? Trạng thái của anh làm tôi kinh ngạc, lệquỷ hồi sinh sao?"Vốn chỉ có một mình Tô Viễn ở trong phòng khách, thân hìnhDương Gian đột ngột xuất hiện, trên trán hắn có một con quỷnhãn, quỷ dị đánh giá trạng thái lúc này của Tô Viễn nhìn quakhông tốt.Dương Gian hơi đứng cách xa Tô Viễn, Tô Viễn ngẩng đầu nhìnqua, rõ ràng có thể nhìn thấy ánh sáng đỏ trên người anh ta cũngkhông tiêu tán.Điều này chứng minh Dương Gian còn đang ở trong quỷ vực, anhta có phòng bị hắn.Phòng bị cũng rất bình thường, dù sao hiện tại trạng thái của hắnrất kém.Tô Viễn nhếch miệng nói: "Đột nhiên đến thăm, thật sự là mạomuội, xin tha thứ cho tôi dùng phương thức này tới tìm cậu, dùsao thời gian còn lại cho tôi không nhiều lắm... Nhân tiện, vô tìnhlàm bẩn ghế sofa của cậu, tôi xin lỗi."Nhìn trạng thái lúc này Tô Viễn cực kém, hơn nữa toàn thân đangchảy máu, lại nhìn sô pha dưới mông hắn, Dương Gian nói:"Chuyện nhỏ mà thôi, so với cái này, anh tới tìm tôi có chuyệngì?”Trong giọng nói mang theo cảnh giác rõ ràng, Tô Viễn tự nhiênbiết rõ."Tôi tới tìm cậu giúp tôi một việc."Giúp đỡ?"Dương Gian lắc đầu nói: "Bộ dạng này của anh tôi không giúpđược, nếu anh đến tìm tôi giúp anh giải quyết lệ quỷ hồi sinh, vậytôi cũng không có cách nào."Nhưng trên lâu tôi có một quan tài làm bằng vàng, anh có cânkhông? Bên trong lớn, rộng rãi, vẫn rất thoải mái, nếu anh có nhucầu, tôi sẽ cung cấp, anh cứ đứng ở đây không cần phải đi xungquanh, bây giờ tôi lấy xuống giúp anh.Trò đùa này không buồn cười chút nào!Tô Viễn không chút thay đổi nhìn Dương Gian, hắn đọc quanguyên tác nên biết, thời điểm ban đâu Dương Gian còn chưahoàn toàn mất đi nhân tính, mà bắt đầu có thói quen buôn bánngự quỷ giả.Lúc trước Phùng Toàn năm trong quan tài quỷ đã bị anh ta bánnhư vậy, hình như bán mấy chục triệu hay là hơn trăm triệu?Nói đến hổ thẹn, thời gian trước Tô Viễn cũng mới làm loại hànhvi này, vì thế còn được một khoản tiền lớn, nhưng đến phiên mìnhnói cảm giác cũng không tốt đẹp lắm.

Dương Gian nhận ra đôi mắt này, đây là một đôi mắt khiến anh ta

đặc biệt ấn tượng.

Lúc trước người này mang theo vô vàn nghi vấn thần bí xuất hiện

trong sự kiện quỷ gõ cửa, tuy rằng trợ giúp rất nhiều cho anh ta

nhưng cũng mang đến rất nhiều nghi hoặc.

Mục đích của anh ta là gì?

Con người ích kỷ, không ai trên thế giới không ai vô duyên vô cớ

đối xử tốt với người khác, cũng không có ai vô duyên vô cớ giúp

đỡ người khác, đặc biệt là rất có thể sẽ chất.

Tuổi thọ của ngự quỷ giả gắn liên với tình huống hồi sinh lệ quỷ

của bản thân, năng lực sử dụng càng nhiều, tốc độ phục hồi của

lệ quỷ càng nhanh.

Người như Chu Chính chung quy chỉ là số ít, cho nên anh ta chết

nhanh, cũng sẽ là thân bảo hộ của người bình thường, là anh

hùng.

Nhưng Tô Viễn lưu lại cho dương gian cảm giác hắn cũng không

phải là loại người này.

Nhớ lại đủ loại chuyện trước kia, không thể không khiến Dương

Gian sinh đề phòng.

Đối phương xuất hiện giống như mang theo mục đích nào đó,

không ai biết hắn là vì cái gì, cũng không ai biết hắn muốn làm

cái gì, tuy rằng không thể phủ nhận hắn đúng là trợ giúp mình,

nhưng hắn cũng đang lừa gạt chính mình.

Trước mắt này có thể hạn chế quỷ vực của mình khuếch tán, hắc

ám rõ ràng chính là một loại quỷ vực khác, nếu hắn có được quỷ

vực, như vậy lúc trước trong sự kiện gõ cửa quỷ, vì sao không

trực tiếp dùng quỷ vực cứu tất cả mọi người đi ra ngoài mà lại

muốn cho mình mở ra quỷ vực.

Đây là một cái gai chôn trong lòng Dương Gian.

Sau đó nhớ lại toàn bộ quá trình quỷ gõ cửa, anh ta cũng cảm

thấy rất nhiều điểm đáng ngờ. Đối phó với địch nhân, Dương

Gian cũng không nương tay, nhưng đối với một người đã giúp đỡ

mình, anh ta không làm được chuyện xấu xa như vậy, trở mặt vô

tình.

Tuy rằng không rõ mục đích của Tô Viễn là gì, nhưng không thể

phủ nhận, hắn đúng là đã giúp mình.

Nhưng cũng chính là bởi vì không biết đối phương mang tâm tư

gì, mới khiến cho Dương Gian vẫn luôn tràn ngập cảnh giác,

không thể chân chính sinh ra tín nhiệm với Tô Viễn.

Đôi khi, một lời nói dối thường cân phải sử dụng nhiều lời nói dối

hơn để che đậy, đây là lúc trước Tô Viễn thiếu cân nhắc.

Lúc Dương Gian tự hỏi những vấn đề này, hắc ám chợt biến mất,

lúc này đây, mất đi trở ngại, quỷ vực của hắn trong nháy mắt

khuếch tán, bao trùm toàn bộ biệt thự.

Tuy nhiên, anh ta đã thấy một thứ đáng kinh ngạc.

Ở trong phòng khách tầng một của biệt thự, có một người quỷ dị

ngôi trên sô pha trong phòng khách, quỷ vực không cách nào bao

trùm nó, tạo thành một chỗ trống.

Tình huống như vậy vô cùng hiếm thấy, cho đến nay, Dương Gian

chỉ thất bại trên người quỷ sai. Sau một khắc, thân hình của anh

ta đột ngột biến mất, lần thứ hai xuất hiện đã đến phòng khách

lầu một, ở đối diện anh ta chính là Tô Viễn.

"Chuyện gì đã xảy ra? Trạng thái của anh làm tôi kinh ngạc, lệ

quỷ hồi sinh sao?"

Vốn chỉ có một mình Tô Viễn ở trong phòng khách, thân hình

Dương Gian đột ngột xuất hiện, trên trán hắn có một con quỷ

nhãn, quỷ dị đánh giá trạng thái lúc này của Tô Viễn nhìn qua

không tốt.

Dương Gian hơi đứng cách xa Tô Viễn, Tô Viễn ngẩng đầu nhìn

qua, rõ ràng có thể nhìn thấy ánh sáng đỏ trên người anh ta cũng

không tiêu tán.

Điều này chứng minh Dương Gian còn đang ở trong quỷ vực, anh

ta có phòng bị hắn.

Phòng bị cũng rất bình thường, dù sao hiện tại trạng thái của hắn

rất kém.

Tô Viễn nhếch miệng nói: "Đột nhiên đến thăm, thật sự là mạo

muội, xin tha thứ cho tôi dùng phương thức này tới tìm cậu, dù

sao thời gian còn lại cho tôi không nhiều lắm... Nhân tiện, vô tình

làm bẩn ghế sofa của cậu, tôi xin lỗi."

Nhìn trạng thái lúc này Tô Viễn cực kém, hơn nữa toàn thân đang

chảy máu, lại nhìn sô pha dưới mông hắn, Dương Gian nói:

"Chuyện nhỏ mà thôi, so với cái này, anh tới tìm tôi có chuyện

gì?”

Trong giọng nói mang theo cảnh giác rõ ràng, Tô Viễn tự nhiên

biết rõ.

"Tôi tới tìm cậu giúp tôi một việc.

"Giúp đỡ?"

Dương Gian lắc đầu nói: "Bộ dạng này của anh tôi không giúp

được, nếu anh đến tìm tôi giúp anh giải quyết lệ quỷ hồi sinh, vậy

tôi cũng không có cách nào.

"Nhưng trên lâu tôi có một quan tài làm bằng vàng, anh có cân

không? Bên trong lớn, rộng rãi, vẫn rất thoải mái, nếu anh có nhu

cầu, tôi sẽ cung cấp, anh cứ đứng ở đây không cần phải đi xung

quanh, bây giờ tôi lấy xuống giúp anh.

Trò đùa này không buồn cười chút nào!

Tô Viễn không chút thay đổi nhìn Dương Gian, hắn đọc qua

nguyên tác nên biết, thời điểm ban đâu Dương Gian còn chưa

hoàn toàn mất đi nhân tính, mà bắt đầu có thói quen buôn bán

ngự quỷ giả.

Lúc trước Phùng Toàn năm trong quan tài quỷ đã bị anh ta bán

như vậy, hình như bán mấy chục triệu hay là hơn trăm triệu?

Nói đến hổ thẹn, thời gian trước Tô Viễn cũng mới làm loại hành

vi này, vì thế còn được một khoản tiền lớn, nhưng đến phiên mình

nói cảm giác cũng không tốt đẹp lắm.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dương Gian nhận ra đôi mắt này, đây là một đôi mắt khiến anh tađặc biệt ấn tượng.Lúc trước người này mang theo vô vàn nghi vấn thần bí xuất hiệntrong sự kiện quỷ gõ cửa, tuy rằng trợ giúp rất nhiều cho anh tanhưng cũng mang đến rất nhiều nghi hoặc.Mục đích của anh ta là gì?Con người ích kỷ, không ai trên thế giới không ai vô duyên vô cớđối xử tốt với người khác, cũng không có ai vô duyên vô cớ giúpđỡ người khác, đặc biệt là rất có thể sẽ chất.Tuổi thọ của ngự quỷ giả gắn liên với tình huống hồi sinh lệ quỷcủa bản thân, năng lực sử dụng càng nhiều, tốc độ phục hồi củalệ quỷ càng nhanh.Người như Chu Chính chung quy chỉ là số ít, cho nên anh ta chếtnhanh, cũng sẽ là thân bảo hộ của người bình thường, là anhhùng.Nhưng Tô Viễn lưu lại cho dương gian cảm giác hắn cũng khôngphải là loại người này.Nhớ lại đủ loại chuyện trước kia, không thể không khiến DươngGian sinh đề phòng.Đối phương xuất hiện giống như mang theo mục đích nào đó,không ai biết hắn là vì cái gì, cũng không ai biết hắn muốn làmcái gì, tuy rằng không thể phủ nhận hắn đúng là trợ giúp mình,nhưng hắn cũng đang lừa gạt chính mình.Trước mắt này có thể hạn chế quỷ vực của mình khuếch tán, hắcám rõ ràng chính là một loại quỷ vực khác, nếu hắn có được quỷvực, như vậy lúc trước trong sự kiện gõ cửa quỷ, vì sao khôngtrực tiếp dùng quỷ vực cứu tất cả mọi người đi ra ngoài mà lạimuốn cho mình mở ra quỷ vực.Đây là một cái gai chôn trong lòng Dương Gian.Sau đó nhớ lại toàn bộ quá trình quỷ gõ cửa, anh ta cũng cảmthấy rất nhiều điểm đáng ngờ. Đối phó với địch nhân, DươngGian cũng không nương tay, nhưng đối với một người đã giúp đỡmình, anh ta không làm được chuyện xấu xa như vậy, trở mặt vôtình.Tuy rằng không rõ mục đích của Tô Viễn là gì, nhưng không thểphủ nhận, hắn đúng là đã giúp mình.Nhưng cũng chính là bởi vì không biết đối phương mang tâm tưgì, mới khiến cho Dương Gian vẫn luôn tràn ngập cảnh giác,không thể chân chính sinh ra tín nhiệm với Tô Viễn.Đôi khi, một lời nói dối thường cân phải sử dụng nhiều lời nói dốihơn để che đậy, đây là lúc trước Tô Viễn thiếu cân nhắc.Lúc Dương Gian tự hỏi những vấn đề này, hắc ám chợt biến mất,lúc này đây, mất đi trở ngại, quỷ vực của hắn trong nháy mắtkhuếch tán, bao trùm toàn bộ biệt thự.Tuy nhiên, anh ta đã thấy một thứ đáng kinh ngạc.Ở trong phòng khách tầng một của biệt thự, có một người quỷ dịngôi trên sô pha trong phòng khách, quỷ vực không cách nào baotrùm nó, tạo thành một chỗ trống.Tình huống như vậy vô cùng hiếm thấy, cho đến nay, Dương Gianchỉ thất bại trên người quỷ sai. Sau một khắc, thân hình của anhta đột ngột biến mất, lần thứ hai xuất hiện đã đến phòng kháchlầu một, ở đối diện anh ta chính là Tô Viễn."Chuyện gì đã xảy ra? Trạng thái của anh làm tôi kinh ngạc, lệquỷ hồi sinh sao?"Vốn chỉ có một mình Tô Viễn ở trong phòng khách, thân hìnhDương Gian đột ngột xuất hiện, trên trán hắn có một con quỷnhãn, quỷ dị đánh giá trạng thái lúc này của Tô Viễn nhìn quakhông tốt.Dương Gian hơi đứng cách xa Tô Viễn, Tô Viễn ngẩng đầu nhìnqua, rõ ràng có thể nhìn thấy ánh sáng đỏ trên người anh ta cũngkhông tiêu tán.Điều này chứng minh Dương Gian còn đang ở trong quỷ vực, anhta có phòng bị hắn.Phòng bị cũng rất bình thường, dù sao hiện tại trạng thái của hắnrất kém.Tô Viễn nhếch miệng nói: "Đột nhiên đến thăm, thật sự là mạomuội, xin tha thứ cho tôi dùng phương thức này tới tìm cậu, dùsao thời gian còn lại cho tôi không nhiều lắm... Nhân tiện, vô tìnhlàm bẩn ghế sofa của cậu, tôi xin lỗi."Nhìn trạng thái lúc này Tô Viễn cực kém, hơn nữa toàn thân đangchảy máu, lại nhìn sô pha dưới mông hắn, Dương Gian nói:"Chuyện nhỏ mà thôi, so với cái này, anh tới tìm tôi có chuyệngì?”Trong giọng nói mang theo cảnh giác rõ ràng, Tô Viễn tự nhiênbiết rõ."Tôi tới tìm cậu giúp tôi một việc."Giúp đỡ?"Dương Gian lắc đầu nói: "Bộ dạng này của anh tôi không giúpđược, nếu anh đến tìm tôi giúp anh giải quyết lệ quỷ hồi sinh, vậytôi cũng không có cách nào."Nhưng trên lâu tôi có một quan tài làm bằng vàng, anh có cânkhông? Bên trong lớn, rộng rãi, vẫn rất thoải mái, nếu anh có nhucầu, tôi sẽ cung cấp, anh cứ đứng ở đây không cần phải đi xungquanh, bây giờ tôi lấy xuống giúp anh.Trò đùa này không buồn cười chút nào!Tô Viễn không chút thay đổi nhìn Dương Gian, hắn đọc quanguyên tác nên biết, thời điểm ban đâu Dương Gian còn chưahoàn toàn mất đi nhân tính, mà bắt đầu có thói quen buôn bánngự quỷ giả.Lúc trước Phùng Toàn năm trong quan tài quỷ đã bị anh ta bánnhư vậy, hình như bán mấy chục triệu hay là hơn trăm triệu?Nói đến hổ thẹn, thời gian trước Tô Viễn cũng mới làm loại hànhvi này, vì thế còn được một khoản tiền lớn, nhưng đến phiên mìnhnói cảm giác cũng không tốt đẹp lắm.

Chương 187: Tô Viễn tới (2)