Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 190: Câu trả lời của giấy da người (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dương Gian nói: Anh chờ tôi một chút."Tô Viễn khẽ gật đầu, ngay sau đó hắn đã nhìn thấy ánh sáng đỏtrên người đối phương hướng lan lên lâu. Nếu như bình thường,màu sắc quỷ vực không cách nào nhìn thấy được, thế nhưng quỷnhãn của hắn lại có thể nhìn thấySau một khắc, một cái rương làm bằng vàng đột ngột xuất hiệntrong tay Dương Gian.Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bên trong chứa giấy da người.Đây là cách làm được sử dụng phổ biến nhất của ngự quỷ giả đểđối phó với lệ quỷ, như vậy cũng chứng minh đồ vật bên trong cótính nguy hiểm, chứng tỏ Dương Gian rất cảnh giác với giấy dangười."Anh biết nhiều hơn tôi, có vài thứ tôi cũng không nói nhiều, chắccũng có thể hiểu được.""Tôi biết, tôi chỉ là cân một phương hướng mà thôi, có thể để tôithấy rõ phía trước chứ cũng sẽ không dựa theo tin tức hướng dẫnmà làm theo, nếu không tôi cũng sẽ rơi vào trong cạm bẫy củanó."Tô Viễn nói xong, nhận lấy rương từ trên tay Dương Gian, rươnglàm từ vàng, có thể ngăn cách linh dị rất tốt. Dưới ánh mắt chămchú của Dương Gian, hắn không hê chân chừ mà mở cái hộp ra.Bên trong là một chồng giấy ố vàng, đây là giấy da người.Nó rất có thể là mảnh ghép của một con quỷ lệ, thậm chí có thểcó liên quan đến đèn lồng da người của tổng bộ.Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán mà thôi.Tô Viễn cầm giấy da người trong tay, giấy da người vốn trốngrỗng nhưng vào lúc này lại bắt đầu hiện ra chữ viết một cách quỷdị. Những chữ viết này xuất hiện rất có quy luật, giống như là cómột người không nhìn thấy thật sự đang cầm bút viết trên giấyda người, chỉ là chữ viết màu đen không chỉnh tê, có chút xiêuvẹo vẹo, nhưng cũng không ảnh hưởng đến người bình thườngđọc.Tôi là Dương Gian, khi anh nhìn thấy những lời này thì tôi đãchất..."Câu đầu tiên xuất hiện đến đây rồi lại đột nhiên dừng lại.Sau đó lại quỷ dị biến mất, giống như là bị người nhanh chóngxóa đi, tất cả chữ viết lại nhanh chóng không thấy đâu.Chữ viết mới thay thế vị trí ban đầu, xuất hiện trước mặt Tô Viễn:"Tôi là Tô Viễn, khi anh nhìn thấy những lời này chứng minh tôiđã thất bại... "Hả?”Thần sắc Tô Viễn khẽ thay đổi, phản ứng của tờ giấy da ngườinày không giống lần trước?Mà Dương Gian ở bên kia không nhìn thấy chữ viết trên giấy dangười, nhưng anh ta suy đoán, hiện tại giấy da người nhất định làđang tiết lộ một ít manh mối vô cùng hữu dụng đối với Tô Viễn, ýđồ dụ dỗ hắn. Đây là một cái cạm bẫy đáng sợ bằng tin tức, bêntrong ẩn chứa vài mục đích đáng sợ của giấy da người.Những người lần đầu tiên tiếp xúc với giấy da người là dễ bị mêhoặc nhất.Nhưng chỉ nâng cao cảnh giác, như vậy thì tốt hơn nhiều, chỉ làđiều kiện tiên quyết này là bạn không nên làm bất cứ chuyện gìdựa theo hướng dẫn.Mỗi bước dẫn dắt của giấy da người có lẽ là một cái bẫy và nhữngcái bẫy này được xâu chuỗi lại với nhau, cuối cùng sẽ đạt đượcmục đích của giấy da người.Đang lúc anh ta nghĩ như vậy thì nghe thấy giọng nói Tô Viễnkhông kiên nhẫn."Đừng cho tao xem mấy thứ nhảm nhí này, nói thật cho tao biết,nếu bổ sung mảnh sẽ phát sinh chuyện gì?.Mảnh ghép?Mảnh ghép gì? Ánh mắt Dương Gian thay đổi, anh ta cảm thấyhình như trong lúc vô ý đã biết bí mật nào đó của Tô Viễn.Tô Viễn cũng không quan tâm Dương Gian có thể biết cái gì, hắnchỉ muốn lấy được đáp án mà giấy da người đưa ra.Nhưng làm cho người ta không hài lòng chính là, hình như giấyda người cũng không phối hợp lắm, mắt thấy Tô mãi không bịlừa, nét chữ trên giấy da người nhanh chóng biến mất, trở nêntrống rỗng.Thứ quỷ này...Tô Viễn liếc Dương Gian một cái, sau đó nói: Xem ra hình nhưmày không muốn phối hợp, nếu đã như vậy cũng vô dụng, phảiphong tỏa mày ở trong hộp bị hàn chết, sau đó ném vào trong hốrác, Dương Gian, hẳn là cậu không ngại chứ?”Dương Gian híp mắt: "Tùy anh, dù sao tôi cũng không quá yêntâm về nó, anh bồi thường cho tôi một thứ khác là được.""Vậy thì tốt rồi!"Dứt lời Tô Viễn ném giấy da vào trong hộp, chuẩn bị hàn chết.Ngay sau đó, trên giấy da người lại có chữ viết mới xuất hiện."Tôi tên là Tô Viễn, khi anh nhìn thấy những lời này, như vậychứng minh tôi đã thất bại, đây là do tôi trước khi chết thông quamột phương pháp đặc thù nào đó nói tin tức tương lai cho anhbiết.""Thông qua một cách nào đó không rõ, tôi thành công thu đượcphân lớn mảnh ghép trên người lệ quỷ không rõ, hơn nữa cònthành công đạt được mảnh ghép cuối cùng, chỉ cân bổ sung nó,tôi có thể biến thành một con quỷ hoàn chỉnh.""Nhưng tôi đã thất bại, sự đáng Sợ của con quỷ kia vượt xa tưởngtượng của tôi, nó quá kh*ng b*...""Khoảnh khắc mảnh ghép được bổ sung, tôi bị cắn nuốt gần hết,hoàn toàn trở thành một phần của con quỷ đó."
Dương Gian nói: Anh chờ tôi một chút."
Tô Viễn khẽ gật đầu, ngay sau đó hắn đã nhìn thấy ánh sáng đỏ
trên người đối phương hướng lan lên lâu. Nếu như bình thường,
màu sắc quỷ vực không cách nào nhìn thấy được, thế nhưng quỷ
nhãn của hắn lại có thể nhìn thấy
Sau một khắc, một cái rương làm bằng vàng đột ngột xuất hiện
trong tay Dương Gian.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bên trong chứa giấy da người.
Đây là cách làm được sử dụng phổ biến nhất của ngự quỷ giả để
đối phó với lệ quỷ, như vậy cũng chứng minh đồ vật bên trong có
tính nguy hiểm, chứng tỏ Dương Gian rất cảnh giác với giấy da
người.
"Anh biết nhiều hơn tôi, có vài thứ tôi cũng không nói nhiều, chắc
cũng có thể hiểu được."
"Tôi biết, tôi chỉ là cân một phương hướng mà thôi, có thể để tôi
thấy rõ phía trước chứ cũng sẽ không dựa theo tin tức hướng dẫn
mà làm theo, nếu không tôi cũng sẽ rơi vào trong cạm bẫy của
nó."
Tô Viễn nói xong, nhận lấy rương từ trên tay Dương Gian, rương
làm từ vàng, có thể ngăn cách linh dị rất tốt. Dưới ánh mắt chăm
chú của Dương Gian, hắn không hê chân chừ mà mở cái hộp ra.
Bên trong là một chồng giấy ố vàng, đây là giấy da người.
Nó rất có thể là mảnh ghép của một con quỷ lệ, thậm chí có thể
có liên quan đến đèn lồng da người của tổng bộ.
Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán mà thôi.
Tô Viễn cầm giấy da người trong tay, giấy da người vốn trống
rỗng nhưng vào lúc này lại bắt đầu hiện ra chữ viết một cách quỷ
dị. Những chữ viết này xuất hiện rất có quy luật, giống như là có
một người không nhìn thấy thật sự đang cầm bút viết trên giấy
da người, chỉ là chữ viết màu đen không chỉnh tê, có chút xiêu
vẹo vẹo, nhưng cũng không ảnh hưởng đến người bình thường
đọc.
Tôi là Dương Gian, khi anh nhìn thấy những lời này thì tôi đã
chất..."
Câu đầu tiên xuất hiện đến đây rồi lại đột nhiên dừng lại.
Sau đó lại quỷ dị biến mất, giống như là bị người nhanh chóng
xóa đi, tất cả chữ viết lại nhanh chóng không thấy đâu.
Chữ viết mới thay thế vị trí ban đầu, xuất hiện trước mặt Tô Viễn:
"Tôi là Tô Viễn, khi anh nhìn thấy những lời này chứng minh tôi
đã thất bại... "Hả?”
Thần sắc Tô Viễn khẽ thay đổi, phản ứng của tờ giấy da người
này không giống lần trước?
Mà Dương Gian ở bên kia không nhìn thấy chữ viết trên giấy da
người, nhưng anh ta suy đoán, hiện tại giấy da người nhất định là
đang tiết lộ một ít manh mối vô cùng hữu dụng đối với Tô Viễn, ý
đồ dụ dỗ hắn. Đây là một cái cạm bẫy đáng sợ bằng tin tức, bên
trong ẩn chứa vài mục đích đáng sợ của giấy da người.
Những người lần đầu tiên tiếp xúc với giấy da người là dễ bị mê
hoặc nhất.
Nhưng chỉ nâng cao cảnh giác, như vậy thì tốt hơn nhiều, chỉ là
điều kiện tiên quyết này là bạn không nên làm bất cứ chuyện gì
dựa theo hướng dẫn.
Mỗi bước dẫn dắt của giấy da người có lẽ là một cái bẫy và những
cái bẫy này được xâu chuỗi lại với nhau, cuối cùng sẽ đạt được
mục đích của giấy da người.
Đang lúc anh ta nghĩ như vậy thì nghe thấy giọng nói Tô Viễn
không kiên nhẫn.
"Đừng cho tao xem mấy thứ nhảm nhí này, nói thật cho tao biết,
nếu bổ sung mảnh sẽ phát sinh chuyện gì?.
Mảnh ghép?
Mảnh ghép gì? Ánh mắt Dương Gian thay đổi, anh ta cảm thấy
hình như trong lúc vô ý đã biết bí mật nào đó của Tô Viễn.
Tô Viễn cũng không quan tâm Dương Gian có thể biết cái gì, hắn
chỉ muốn lấy được đáp án mà giấy da người đưa ra.
Nhưng làm cho người ta không hài lòng chính là, hình như giấy
da người cũng không phối hợp lắm, mắt thấy Tô mãi không bị
lừa, nét chữ trên giấy da người nhanh chóng biến mất, trở nên
trống rỗng.
Thứ quỷ này...
Tô Viễn liếc Dương Gian một cái, sau đó nói: Xem ra hình như
mày không muốn phối hợp, nếu đã như vậy cũng vô dụng, phải
phong tỏa mày ở trong hộp bị hàn chết, sau đó ném vào trong hố
rác, Dương Gian, hẳn là cậu không ngại chứ?”
Dương Gian híp mắt: "Tùy anh, dù sao tôi cũng không quá yên
tâm về nó, anh bồi thường cho tôi một thứ khác là được."
"Vậy thì tốt rồi!"
Dứt lời Tô Viễn ném giấy da vào trong hộp, chuẩn bị hàn chết.
Ngay sau đó, trên giấy da người lại có chữ viết mới xuất hiện.
"Tôi tên là Tô Viễn, khi anh nhìn thấy những lời này, như vậy
chứng minh tôi đã thất bại, đây là do tôi trước khi chết thông qua
một phương pháp đặc thù nào đó nói tin tức tương lai cho anh
biết."
"Thông qua một cách nào đó không rõ, tôi thành công thu được
phân lớn mảnh ghép trên người lệ quỷ không rõ, hơn nữa còn
thành công đạt được mảnh ghép cuối cùng, chỉ cân bổ sung nó,
tôi có thể biến thành một con quỷ hoàn chỉnh."
"Nhưng tôi đã thất bại, sự đáng Sợ của con quỷ kia vượt xa tưởng
tượng của tôi, nó quá kh*ng b*..."
"Khoảnh khắc mảnh ghép được bổ sung, tôi bị cắn nuốt gần hết,
hoàn toàn trở thành một phần của con quỷ đó."
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dương Gian nói: Anh chờ tôi một chút."Tô Viễn khẽ gật đầu, ngay sau đó hắn đã nhìn thấy ánh sáng đỏtrên người đối phương hướng lan lên lâu. Nếu như bình thường,màu sắc quỷ vực không cách nào nhìn thấy được, thế nhưng quỷnhãn của hắn lại có thể nhìn thấySau một khắc, một cái rương làm bằng vàng đột ngột xuất hiệntrong tay Dương Gian.Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bên trong chứa giấy da người.Đây là cách làm được sử dụng phổ biến nhất của ngự quỷ giả đểđối phó với lệ quỷ, như vậy cũng chứng minh đồ vật bên trong cótính nguy hiểm, chứng tỏ Dương Gian rất cảnh giác với giấy dangười."Anh biết nhiều hơn tôi, có vài thứ tôi cũng không nói nhiều, chắccũng có thể hiểu được.""Tôi biết, tôi chỉ là cân một phương hướng mà thôi, có thể để tôithấy rõ phía trước chứ cũng sẽ không dựa theo tin tức hướng dẫnmà làm theo, nếu không tôi cũng sẽ rơi vào trong cạm bẫy củanó."Tô Viễn nói xong, nhận lấy rương từ trên tay Dương Gian, rươnglàm từ vàng, có thể ngăn cách linh dị rất tốt. Dưới ánh mắt chămchú của Dương Gian, hắn không hê chân chừ mà mở cái hộp ra.Bên trong là một chồng giấy ố vàng, đây là giấy da người.Nó rất có thể là mảnh ghép của một con quỷ lệ, thậm chí có thểcó liên quan đến đèn lồng da người của tổng bộ.Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán mà thôi.Tô Viễn cầm giấy da người trong tay, giấy da người vốn trốngrỗng nhưng vào lúc này lại bắt đầu hiện ra chữ viết một cách quỷdị. Những chữ viết này xuất hiện rất có quy luật, giống như là cómột người không nhìn thấy thật sự đang cầm bút viết trên giấyda người, chỉ là chữ viết màu đen không chỉnh tê, có chút xiêuvẹo vẹo, nhưng cũng không ảnh hưởng đến người bình thườngđọc.Tôi là Dương Gian, khi anh nhìn thấy những lời này thì tôi đãchất..."Câu đầu tiên xuất hiện đến đây rồi lại đột nhiên dừng lại.Sau đó lại quỷ dị biến mất, giống như là bị người nhanh chóngxóa đi, tất cả chữ viết lại nhanh chóng không thấy đâu.Chữ viết mới thay thế vị trí ban đầu, xuất hiện trước mặt Tô Viễn:"Tôi là Tô Viễn, khi anh nhìn thấy những lời này chứng minh tôiđã thất bại... "Hả?”Thần sắc Tô Viễn khẽ thay đổi, phản ứng của tờ giấy da ngườinày không giống lần trước?Mà Dương Gian ở bên kia không nhìn thấy chữ viết trên giấy dangười, nhưng anh ta suy đoán, hiện tại giấy da người nhất định làđang tiết lộ một ít manh mối vô cùng hữu dụng đối với Tô Viễn, ýđồ dụ dỗ hắn. Đây là một cái cạm bẫy đáng sợ bằng tin tức, bêntrong ẩn chứa vài mục đích đáng sợ của giấy da người.Những người lần đầu tiên tiếp xúc với giấy da người là dễ bị mêhoặc nhất.Nhưng chỉ nâng cao cảnh giác, như vậy thì tốt hơn nhiều, chỉ làđiều kiện tiên quyết này là bạn không nên làm bất cứ chuyện gìdựa theo hướng dẫn.Mỗi bước dẫn dắt của giấy da người có lẽ là một cái bẫy và nhữngcái bẫy này được xâu chuỗi lại với nhau, cuối cùng sẽ đạt đượcmục đích của giấy da người.Đang lúc anh ta nghĩ như vậy thì nghe thấy giọng nói Tô Viễnkhông kiên nhẫn."Đừng cho tao xem mấy thứ nhảm nhí này, nói thật cho tao biết,nếu bổ sung mảnh sẽ phát sinh chuyện gì?.Mảnh ghép?Mảnh ghép gì? Ánh mắt Dương Gian thay đổi, anh ta cảm thấyhình như trong lúc vô ý đã biết bí mật nào đó của Tô Viễn.Tô Viễn cũng không quan tâm Dương Gian có thể biết cái gì, hắnchỉ muốn lấy được đáp án mà giấy da người đưa ra.Nhưng làm cho người ta không hài lòng chính là, hình như giấyda người cũng không phối hợp lắm, mắt thấy Tô mãi không bịlừa, nét chữ trên giấy da người nhanh chóng biến mất, trở nêntrống rỗng.Thứ quỷ này...Tô Viễn liếc Dương Gian một cái, sau đó nói: Xem ra hình nhưmày không muốn phối hợp, nếu đã như vậy cũng vô dụng, phảiphong tỏa mày ở trong hộp bị hàn chết, sau đó ném vào trong hốrác, Dương Gian, hẳn là cậu không ngại chứ?”Dương Gian híp mắt: "Tùy anh, dù sao tôi cũng không quá yêntâm về nó, anh bồi thường cho tôi một thứ khác là được.""Vậy thì tốt rồi!"Dứt lời Tô Viễn ném giấy da vào trong hộp, chuẩn bị hàn chết.Ngay sau đó, trên giấy da người lại có chữ viết mới xuất hiện."Tôi tên là Tô Viễn, khi anh nhìn thấy những lời này, như vậychứng minh tôi đã thất bại, đây là do tôi trước khi chết thông quamột phương pháp đặc thù nào đó nói tin tức tương lai cho anhbiết.""Thông qua một cách nào đó không rõ, tôi thành công thu đượcphân lớn mảnh ghép trên người lệ quỷ không rõ, hơn nữa cònthành công đạt được mảnh ghép cuối cùng, chỉ cân bổ sung nó,tôi có thể biến thành một con quỷ hoàn chỉnh.""Nhưng tôi đã thất bại, sự đáng Sợ của con quỷ kia vượt xa tưởngtượng của tôi, nó quá kh*ng b*...""Khoảnh khắc mảnh ghép được bổ sung, tôi bị cắn nuốt gần hết,hoàn toàn trở thành một phần của con quỷ đó."