Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 191: Phiên não của Dương Gian (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Tôi sai rôi, điêu này thật vô lý, lấy sự kh*ng b* của con quỷ kia,hoàn toàn không phải thứ tôi có thể khống chế.""Trước khi chết tôi nghĩ ra một biện pháp, nếu như anh có thểnhìn thấy những lời này thì chứng tỏ tình huống thật sự vô cùngnguy cấp, tôi giữ lại phương pháp khống chế con quỷ kia, hy vọngquá khứ mình có thể đặc biệt chú trọng."Năng lực của tôi còn chưa đủ, đây là điều tôi đã sớm nghĩ đến,trước tiên tôi đáng ra phải tăng cường lực lượng của mình, có lẽcướp đi giấy da người từ chỗ Dương Gian mới là lựa chọn chínhxác, tuy rằng sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng có thể giúp tôikhống chế triệt để con quỷ kh*ng b* kia.""Tôi phải tin tưởng giấy da người, hơn nữa làm một giao dịch vớinó, trước khi bổ sung toàn bộ mảnh ghép cướp nó khỏi tayDương Gian, mang theo trên người. Như vậy giấy da người sẽgiúp tôi áp chế con quỷ kia, cho tôi một cơ hội hoàn mỹ khốngchế lệ quỷ!""Hãy nhới Hãy chắc chắn lấy được giấy da người, đó là hy vọngduy nhất của tôi để sống!""Hãy nhới Phải có nó! Nếu không có giấy da người, tôi chắc chănsẽ chết!"Chẳng bao lâu tất cả các chữ viết tay đã biến mất, chỉ còn lại mộtchữ "chết".Chữ "chết" không ngừng lặp đi lặp lại, uốn cong vặn vẹo, khôngcó hàng lối, kích thước khác nhau, phủ kín da người.Đổi lại ngự quỷ giả bình thường chỉ sợ thật sự sẽ bị hù dọa,nhưng Tô Viễn cũng không, hắn đọc qua nguyên tác đương nhiênbiết đây là thủ đoạn của giấy da người.Thế nhưng có thể nhìn ra được, thứ này cũng không hài lòng khiở cạnh Dương Gian.Hơn nữa hình như nó cũng có mưu đồ của riêng mình với mảnhghép trên người hắn.Nó muốn có được một mảnh ghép lệ quỷ hoàn chỉnh?Tô Viễn không nói gì mà giơ tờ giấy da người trong tay lên rồinói: Cậu ngược đãi nó sao?""Cái gì?Dương gian không rõ hiểu.Tô Viễn trực tiếp ném giấy da người trở lại trong tay anh ta."Nó có oán niệm rất sâu với cậu, còn giục tôi cướp nó khỏi taycậu. Có thể thấy, hai người ở chung cũng không phải rất vui vẻ."Dương Gian nghe vậy sắc mặt tối sầm lại, tiếp nhận giấy dangười, tuy rằng chữ viết phía trên biến mất rất nhanh, nhưng vẫnlơ đãng nhìn thấy một chút nội dung.Nhìn thấy nội dung kia, Dương Gian không khỏi chấn động tronglòng, trong lòng anh ta như dâng lên sóng to gió lớn ngập trờiHắn muốn khống chế một con lệ quỷ hoàn chỉnh?Một con quỷ hoàn chỉnh có thể khủng khiếp như thế nào?Vấn đề này chỉ sợ không ai có thể đưa ra đáp án, nhưng gần đâyđúng lúc Dương Gian vừa ra khỏi thôn Hoàng Cương, quỷ sai nơiđó rất có thể là một lệ quỷ hoàn chỉnh.Quỷ sai đáng sợ là chuyện không thể nghi ngờ, hơn nữa có thểnói là không có giới hạn, chỉ cân lệ quỷ do bản thân bạn khốngchế là thuộc trạng thái đơn độc, căn bản không có khả năng phảnkháng tập kích của nó.Mà lệ quỷ như vậy cũng không phải vô cùng hoàn chỉnh, cònđang trong quá trình thai nghén trong quan tài quỷ, như vậy mộtcon quỷ hoàn chỉnh sẽ kh*ng b* thế nào?Mạnh mẽ đè nén chấn động trong lòng, thần sắc Dương Gian chegiấu rất tốt, anh ta mở miệng hỏi: "Nó nói cho anh biết cái gì?""Một vài chuyện tôi muốn biết, tuy rằng trong từng dòng chữ trànngập cạm bẫy, thế nhưng đã cho tôi thấy được một chút phươnghướng.Tô Viễn giơ tay lên, nhẹ nhàng lau sạch quỷ huyết chảy ra trêntrán.Ánh mắt Dương Gian khẽ động, từ trong lời nói mơ hồ của hắnkhông khó phán đoán, Tô Viễn chiếm được tin tức rất lớn từ trêngiấy da người.Dù sao trước đó trên giấy da người chỉ chít chữ viết là minhchứng tốt nhất.Giấy da người đang cố gắng thuyết phục Tô Viễn, tất nhiên sẽ tiếtlộ đủ thông tin tình báo, đủ giá trị.Điểm này Dương Gian hết sức tin tưởng. "Vậy kế tiếp anh có dựđịnh gì không?" Dương Gian hỏi."Làm một thử nghiệm, có thể thành công nhưng cũng có thể thấtbại."Thành công thì sống, thất bại thì đi bán muối, có lẽ còn có thểtăng thêm một bộ hồ sơ linh dị được phân loại là cấp S cho tổngbộ, cũng không biết cấp bậc của dì Mỹ hắn có kh*ng b* haykhông...Tô Viễn nhịn không được chửi bới ở trong lòng.Đúng lúc này."Pằng! Pằng! Pằng!"Vài tiếng súng liên tục vang vọng trong tiểu khu, ngắn ngủi mà lạidồn dập.Thanh âm rất lớn, cho dù ở trong phòng khách, Dương Gian vàTô Viễn cũng nghe thấy.Đây là... tiếng súng?Lập tức, Dương Gian nhíu mày, sau đó cảnh giác.Một tiểu khu tốt sao lại xuất hiện tiếng súng.Tô Viễn không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Dương Gian biết!Trong tiểu khu, ngoại trừ anh ra, cũng chỉ Trương Vĩ mới có súng,dù sao súng trong tay Trương Vĩ cũng là do anh ta đưa.Nhưng tại sao đang yên đang lành Trương Vĩ lại nổ súng? Chẳnglẽ Trương Vĩ đang thử súng?Không, âm thanh này không đúng!Tiếng súng rất gấp, không giống như đang thử súng... mà giốngnhư một cuộc phản công, như thể ai đó đang gặp nguy hiểm.
"Tôi sai rôi, điêu này thật vô lý, lấy sự kh*ng b* của con quỷ kia,
hoàn toàn không phải thứ tôi có thể khống chế."
"Trước khi chết tôi nghĩ ra một biện pháp, nếu như anh có thể
nhìn thấy những lời này thì chứng tỏ tình huống thật sự vô cùng
nguy cấp, tôi giữ lại phương pháp khống chế con quỷ kia, hy vọng
quá khứ mình có thể đặc biệt chú trọng.
"Năng lực của tôi còn chưa đủ, đây là điều tôi đã sớm nghĩ đến,
trước tiên tôi đáng ra phải tăng cường lực lượng của mình, có lẽ
cướp đi giấy da người từ chỗ Dương Gian mới là lựa chọn chính
xác, tuy rằng sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng có thể giúp tôi
khống chế triệt để con quỷ kh*ng b* kia."
"Tôi phải tin tưởng giấy da người, hơn nữa làm một giao dịch với
nó, trước khi bổ sung toàn bộ mảnh ghép cướp nó khỏi tay
Dương Gian, mang theo trên người. Như vậy giấy da người sẽ
giúp tôi áp chế con quỷ kia, cho tôi một cơ hội hoàn mỹ khống
chế lệ quỷ!"
"Hãy nhới Hãy chắc chắn lấy được giấy da người, đó là hy vọng
duy nhất của tôi để sống!"
"Hãy nhới Phải có nó! Nếu không có giấy da người, tôi chắc chăn
sẽ chết!"
Chẳng bao lâu tất cả các chữ viết tay đã biến mất, chỉ còn lại một
chữ "chết".
Chữ "chết" không ngừng lặp đi lặp lại, uốn cong vặn vẹo, không
có hàng lối, kích thước khác nhau, phủ kín da người.
Đổi lại ngự quỷ giả bình thường chỉ sợ thật sự sẽ bị hù dọa,
nhưng Tô Viễn cũng không, hắn đọc qua nguyên tác đương nhiên
biết đây là thủ đoạn của giấy da người.
Thế nhưng có thể nhìn ra được, thứ này cũng không hài lòng khi
ở cạnh Dương Gian.
Hơn nữa hình như nó cũng có mưu đồ của riêng mình với mảnh
ghép trên người hắn.
Nó muốn có được một mảnh ghép lệ quỷ hoàn chỉnh?
Tô Viễn không nói gì mà giơ tờ giấy da người trong tay lên rồi
nói: Cậu ngược đãi nó sao?"
"Cái gì?
Dương gian không rõ hiểu.
Tô Viễn trực tiếp ném giấy da người trở lại trong tay anh ta.
"Nó có oán niệm rất sâu với cậu, còn giục tôi cướp nó khỏi tay
cậu. Có thể thấy, hai người ở chung cũng không phải rất vui vẻ."
Dương Gian nghe vậy sắc mặt tối sầm lại, tiếp nhận giấy da
người, tuy rằng chữ viết phía trên biến mất rất nhanh, nhưng vẫn
lơ đãng nhìn thấy một chút nội dung.
Nhìn thấy nội dung kia, Dương Gian không khỏi chấn động trong
lòng, trong lòng anh ta như dâng lên sóng to gió lớn ngập trời
Hắn muốn khống chế một con lệ quỷ hoàn chỉnh?
Một con quỷ hoàn chỉnh có thể khủng khiếp như thế nào?
Vấn đề này chỉ sợ không ai có thể đưa ra đáp án, nhưng gần đây
đúng lúc Dương Gian vừa ra khỏi thôn Hoàng Cương, quỷ sai nơi
đó rất có thể là một lệ quỷ hoàn chỉnh.
Quỷ sai đáng sợ là chuyện không thể nghi ngờ, hơn nữa có thể
nói là không có giới hạn, chỉ cân lệ quỷ do bản thân bạn khống
chế là thuộc trạng thái đơn độc, căn bản không có khả năng phản
kháng tập kích của nó.
Mà lệ quỷ như vậy cũng không phải vô cùng hoàn chỉnh, còn
đang trong quá trình thai nghén trong quan tài quỷ, như vậy một
con quỷ hoàn chỉnh sẽ kh*ng b* thế nào?
Mạnh mẽ đè nén chấn động trong lòng, thần sắc Dương Gian che
giấu rất tốt, anh ta mở miệng hỏi: "Nó nói cho anh biết cái gì?"
"Một vài chuyện tôi muốn biết, tuy rằng trong từng dòng chữ tràn
ngập cạm bẫy, thế nhưng đã cho tôi thấy được một chút phương
hướng.
Tô Viễn giơ tay lên, nhẹ nhàng lau sạch quỷ huyết chảy ra trên
trán.
Ánh mắt Dương Gian khẽ động, từ trong lời nói mơ hồ của hắn
không khó phán đoán, Tô Viễn chiếm được tin tức rất lớn từ trên
giấy da người.
Dù sao trước đó trên giấy da người chỉ chít chữ viết là minh
chứng tốt nhất.
Giấy da người đang cố gắng thuyết phục Tô Viễn, tất nhiên sẽ tiết
lộ đủ thông tin tình báo, đủ giá trị.
Điểm này Dương Gian hết sức tin tưởng. "Vậy kế tiếp anh có dự
định gì không?" Dương Gian hỏi.
"Làm một thử nghiệm, có thể thành công nhưng cũng có thể thất
bại."
Thành công thì sống, thất bại thì đi bán muối, có lẽ còn có thể
tăng thêm một bộ hồ sơ linh dị được phân loại là cấp S cho tổng
bộ, cũng không biết cấp bậc của dì Mỹ hắn có kh*ng b* hay
không...
Tô Viễn nhịn không được chửi bới ở trong lòng.
Đúng lúc này.
"Pằng! Pằng! Pằng!"
Vài tiếng súng liên tục vang vọng trong tiểu khu, ngắn ngủi mà lại
dồn dập.
Thanh âm rất lớn, cho dù ở trong phòng khách, Dương Gian và
Tô Viễn cũng nghe thấy.
Đây là... tiếng súng?
Lập tức, Dương Gian nhíu mày, sau đó cảnh giác.
Một tiểu khu tốt sao lại xuất hiện tiếng súng.
Tô Viễn không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Dương Gian biết!
Trong tiểu khu, ngoại trừ anh ra, cũng chỉ Trương Vĩ mới có súng,
dù sao súng trong tay Trương Vĩ cũng là do anh ta đưa.
Nhưng tại sao đang yên đang lành Trương Vĩ lại nổ súng? Chẳng
lẽ Trương Vĩ đang thử súng?
Không, âm thanh này không đúng!
Tiếng súng rất gấp, không giống như đang thử súng... mà giống
như một cuộc phản công, như thể ai đó đang gặp nguy hiểm.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Tôi sai rôi, điêu này thật vô lý, lấy sự kh*ng b* của con quỷ kia,hoàn toàn không phải thứ tôi có thể khống chế.""Trước khi chết tôi nghĩ ra một biện pháp, nếu như anh có thểnhìn thấy những lời này thì chứng tỏ tình huống thật sự vô cùngnguy cấp, tôi giữ lại phương pháp khống chế con quỷ kia, hy vọngquá khứ mình có thể đặc biệt chú trọng."Năng lực của tôi còn chưa đủ, đây là điều tôi đã sớm nghĩ đến,trước tiên tôi đáng ra phải tăng cường lực lượng của mình, có lẽcướp đi giấy da người từ chỗ Dương Gian mới là lựa chọn chínhxác, tuy rằng sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng có thể giúp tôikhống chế triệt để con quỷ kh*ng b* kia.""Tôi phải tin tưởng giấy da người, hơn nữa làm một giao dịch vớinó, trước khi bổ sung toàn bộ mảnh ghép cướp nó khỏi tayDương Gian, mang theo trên người. Như vậy giấy da người sẽgiúp tôi áp chế con quỷ kia, cho tôi một cơ hội hoàn mỹ khốngchế lệ quỷ!""Hãy nhới Hãy chắc chắn lấy được giấy da người, đó là hy vọngduy nhất của tôi để sống!""Hãy nhới Phải có nó! Nếu không có giấy da người, tôi chắc chănsẽ chết!"Chẳng bao lâu tất cả các chữ viết tay đã biến mất, chỉ còn lại mộtchữ "chết".Chữ "chết" không ngừng lặp đi lặp lại, uốn cong vặn vẹo, khôngcó hàng lối, kích thước khác nhau, phủ kín da người.Đổi lại ngự quỷ giả bình thường chỉ sợ thật sự sẽ bị hù dọa,nhưng Tô Viễn cũng không, hắn đọc qua nguyên tác đương nhiênbiết đây là thủ đoạn của giấy da người.Thế nhưng có thể nhìn ra được, thứ này cũng không hài lòng khiở cạnh Dương Gian.Hơn nữa hình như nó cũng có mưu đồ của riêng mình với mảnhghép trên người hắn.Nó muốn có được một mảnh ghép lệ quỷ hoàn chỉnh?Tô Viễn không nói gì mà giơ tờ giấy da người trong tay lên rồinói: Cậu ngược đãi nó sao?""Cái gì?Dương gian không rõ hiểu.Tô Viễn trực tiếp ném giấy da người trở lại trong tay anh ta."Nó có oán niệm rất sâu với cậu, còn giục tôi cướp nó khỏi taycậu. Có thể thấy, hai người ở chung cũng không phải rất vui vẻ."Dương Gian nghe vậy sắc mặt tối sầm lại, tiếp nhận giấy dangười, tuy rằng chữ viết phía trên biến mất rất nhanh, nhưng vẫnlơ đãng nhìn thấy một chút nội dung.Nhìn thấy nội dung kia, Dương Gian không khỏi chấn động tronglòng, trong lòng anh ta như dâng lên sóng to gió lớn ngập trờiHắn muốn khống chế một con lệ quỷ hoàn chỉnh?Một con quỷ hoàn chỉnh có thể khủng khiếp như thế nào?Vấn đề này chỉ sợ không ai có thể đưa ra đáp án, nhưng gần đâyđúng lúc Dương Gian vừa ra khỏi thôn Hoàng Cương, quỷ sai nơiđó rất có thể là một lệ quỷ hoàn chỉnh.Quỷ sai đáng sợ là chuyện không thể nghi ngờ, hơn nữa có thểnói là không có giới hạn, chỉ cân lệ quỷ do bản thân bạn khốngchế là thuộc trạng thái đơn độc, căn bản không có khả năng phảnkháng tập kích của nó.Mà lệ quỷ như vậy cũng không phải vô cùng hoàn chỉnh, cònđang trong quá trình thai nghén trong quan tài quỷ, như vậy mộtcon quỷ hoàn chỉnh sẽ kh*ng b* thế nào?Mạnh mẽ đè nén chấn động trong lòng, thần sắc Dương Gian chegiấu rất tốt, anh ta mở miệng hỏi: "Nó nói cho anh biết cái gì?""Một vài chuyện tôi muốn biết, tuy rằng trong từng dòng chữ trànngập cạm bẫy, thế nhưng đã cho tôi thấy được một chút phươnghướng.Tô Viễn giơ tay lên, nhẹ nhàng lau sạch quỷ huyết chảy ra trêntrán.Ánh mắt Dương Gian khẽ động, từ trong lời nói mơ hồ của hắnkhông khó phán đoán, Tô Viễn chiếm được tin tức rất lớn từ trêngiấy da người.Dù sao trước đó trên giấy da người chỉ chít chữ viết là minhchứng tốt nhất.Giấy da người đang cố gắng thuyết phục Tô Viễn, tất nhiên sẽ tiếtlộ đủ thông tin tình báo, đủ giá trị.Điểm này Dương Gian hết sức tin tưởng. "Vậy kế tiếp anh có dựđịnh gì không?" Dương Gian hỏi."Làm một thử nghiệm, có thể thành công nhưng cũng có thể thấtbại."Thành công thì sống, thất bại thì đi bán muối, có lẽ còn có thểtăng thêm một bộ hồ sơ linh dị được phân loại là cấp S cho tổngbộ, cũng không biết cấp bậc của dì Mỹ hắn có kh*ng b* haykhông...Tô Viễn nhịn không được chửi bới ở trong lòng.Đúng lúc này."Pằng! Pằng! Pằng!"Vài tiếng súng liên tục vang vọng trong tiểu khu, ngắn ngủi mà lạidồn dập.Thanh âm rất lớn, cho dù ở trong phòng khách, Dương Gian vàTô Viễn cũng nghe thấy.Đây là... tiếng súng?Lập tức, Dương Gian nhíu mày, sau đó cảnh giác.Một tiểu khu tốt sao lại xuất hiện tiếng súng.Tô Viễn không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Dương Gian biết!Trong tiểu khu, ngoại trừ anh ra, cũng chỉ Trương Vĩ mới có súng,dù sao súng trong tay Trương Vĩ cũng là do anh ta đưa.Nhưng tại sao đang yên đang lành Trương Vĩ lại nổ súng? Chẳnglẽ Trương Vĩ đang thử súng?Không, âm thanh này không đúng!Tiếng súng rất gấp, không giống như đang thử súng... mà giốngnhư một cuộc phản công, như thể ai đó đang gặp nguy hiểm.