Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 197: Nhà cũ (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Không phải chơi không nổi, là không đáng, loại người như chúngta thật vất vả mới khống chế được hai con quỷ, nếu sống bìnhthường ít nhất sống vài năm không có vấn đề, bị thương rồi chếtở chỗ này rất thiệt." Diệp Phong nói, Hơn nữa giữa chúng takhông có ân oán gì quá lớn, không cân phải liêu mạng ngươi chếtta sống."'Ha haDương Gian châm chọc tươi cười: "Người tìm tôi gây phiên toái làanh, hiện tại người nhận thua cũng là anh, nói đến thì đến, nói đilà đi, coi tôi là thứ gì 2 Chẳng lẽ tôi không cần mặt mũi sao? Nóinhảm ít thôi, trước tiên hãy tôi xem anh có phân lượng!"Nói xong hai người lại động thủ.Tô Viễn cũng không có hứng thú xem ngự quỷ giả tranh đấu, hơnnữa hắn cũng không cảm thấy Diệp Phong kia sẽ thắng, nhưng cóquỷ y ở đây, Dương gian cũng không làm gì được hắn, cho nênkhả năng lớn nhất cũng vẫn là ngang tay mà thôi.Hắn quay đầu nhìn vê phía Vương Tiểu Cường đang ngã xuốngđất bên kia vẻ mặt hoảng sợ, vừa nhìn đã biết đó là đóa hoatrong nhà kính chưa từng trải qua mưa gió, may mà anh ta vẫn làngự quỷ giả khống chế một con quỷ, hiện giờ biểu hiện này lạiquả thực làm người ta thất vọng.Lúc đối mặt lệ quỷ, cho dù thật sự không có biện pháp tốt xấu gìcũng phải có dũng khí liều chết một trận chứtLúc này nhìn Tô Viễn thu hồi ngón tay kia, Vương Tiểu Cườngcũng phản ứng lại tên tên lệ quỷ trước mắt này thật ra là mộtngười, không! Hoặc là nói là ngự quỷ giả, không khỏi kinh nộ nói:"Mày... mày là aill Tại sao lại cản trở tao!"Tô Viễn nhìn bộ dáng này của anh ta, không khỏi lắc đầu, vẻ mặtghét bỏ."Giáo sư Vương thông minh cả đời, sao lại đệ đệ của hắn ta lạibiến thành một tên ngốc nghếch, tự cho mình là đúng, không cóchút nhãn lực nào.''Các người thật sự là cùng một mẹ sinh ra sao? Không phải lúcmang thai anh, là lão Vương cách vách đã giúp đỡ chứ?”"Mày!"Tô Viễn không để ý tới nhân vật nhỏ bé này quá nhiều, tràophúng vài câu hắn lập tức rời đi, thời gian của hắn rất quý giá,phải đi tìm tủ quỷ mới được.Về phần Dương Gian và Diệp Phong, để cho bọn họ chậm rãi chơiđi, dù sao Dương Gian cũng không quá muốn mình nhúng tayvào, sợ mình sử dụng lực lượng quá độ dẫn phát lệ quỷ hồi sinh.Sau khi Tô Viễn rời khỏi chiến trường của hai người, đi dạo ở tiểukhu này, nói là đi dạo, nhưng tốc độ cũng không chậm. Hắnkhông vận dụng quỷ vực vì sợ Dương Gian phát hiện mình đangtìm kiếm tủ quỷ, từ đó khiến phát sinh hiểu lầm không cần thiếthiểu lầm.Phải biết rằng, quỷ nhãn của hắn là có thể cảm giác được quỷ tôntại xung quanh.Mà tiểu khu này rất lớn, được quy hoạch thành vài khu vực, cónơi đã xây xong, có nơi còn chưa xây xong.Tô Viễn đi tới một khu vực còn chưa xây dựng xong, từng dãynhà cao tâng dày đặc, đa phân đã xây xong, chỉ có một ít côngtrình còn lại còn đang tiếp tục nhưng đã ngừng thi công, chỉ cómột vài công nhân bình thường duy trì vận hành công trường.Đi vào nơi này, hắn hơi cảm nhận được một ít, không khỏi nhìn vêphía một chỗ hoang phế mọc đầy cỏ dại ở phía cuối tiểu khu.Ở nơi hoang phế kia có một ít kiến trúc cũ kỹ, nhà gỗ rách nát,còn có một ít nhà đất vừa mới đẩy tới, nhưng một trong số đó cómột tòa nhà gạch xanh được xây dựng, mang theo phong cáchdân quốc kiểu cũ hấp dẫn sự chú ý của hắn. Ở phía cuối của tiểukhu có một nơi hoang vắng đầy cỏ dại.Có một vài tòa nhà cũ, thu hút sự chú ý của Tô Viễn.Ngôi nhà gỗ rách nát kia, còn có một ít nhà đất vừa mới đẩy tới,trong đó còn có một tòa nhà kiến trúc kiểu cũ mang theo phongcách dân quốc.Nếu như hắn không đoán sai, đó là nơi Dương Gian tìm đượcgương quỷ.Tòa nhà dân quốc cũ kỹ kia có hai tâng cao toàn bộ đều đềuđược xây dựng bằng gạch xanh, gỗ chống đỡ ngói trên nóc đãmục nát và sụp một mảng lớn, phía trên mọc đầy cỏ dại, rêuxanh. Mà trên vách tường phòng ốc lại phủ đây một tầng dâythường xuân rậm rạp, lá cây um tùm, xu thế sinh trường vô cùngtốt, nhưng bởi vì lâu không có người ở nên xung quanh hoang vuvà rách nát, làm cho tòa nhà dân quốc cũ kỹ này thêm vài phần uám.Lúc tới gân, Tô Viễn mơ hồ có thể cảm nhận được một loại rungđộng nào đó, càng tới gân, lại càng làm cho người ta có một loạicảm giác bất an.Rõ ràng là ngôi nhà này rất bất thường.Bởi vì toàn bộ ngôi nhà không có cửa sổ, bạn biết đấy, bất kỳngôi nhà nào cũng sẽ mở cửa sổ, đây là phong cách kiến trúc từthời cổ đại.Trừ phi... lúc trước chủ nhân xây dựng căn phòng này vốn khôngcó ý định ở lại, nhưng về nguyên nhân cụ thể làm như vậy, chắccũng chỉ có chủ nhân đầu tiên của căn nhà này mới biết được.
"Không phải chơi không nổi, là không đáng, loại người như chúng
ta thật vất vả mới khống chế được hai con quỷ, nếu sống bình
thường ít nhất sống vài năm không có vấn đề, bị thương rồi chết
ở chỗ này rất thiệt." Diệp Phong nói, Hơn nữa giữa chúng ta
không có ân oán gì quá lớn, không cân phải liêu mạng ngươi chết
ta sống."
'Ha ha
Dương Gian châm chọc tươi cười: "Người tìm tôi gây phiên toái là
anh, hiện tại người nhận thua cũng là anh, nói đến thì đến, nói đi
là đi, coi tôi là thứ gì 2 Chẳng lẽ tôi không cần mặt mũi sao? Nói
nhảm ít thôi, trước tiên hãy tôi xem anh có phân lượng!"
Nói xong hai người lại động thủ.
Tô Viễn cũng không có hứng thú xem ngự quỷ giả tranh đấu, hơn
nữa hắn cũng không cảm thấy Diệp Phong kia sẽ thắng, nhưng có
quỷ y ở đây, Dương gian cũng không làm gì được hắn, cho nên
khả năng lớn nhất cũng vẫn là ngang tay mà thôi.
Hắn quay đầu nhìn vê phía Vương Tiểu Cường đang ngã xuống
đất bên kia vẻ mặt hoảng sợ, vừa nhìn đã biết đó là đóa hoa
trong nhà kính chưa từng trải qua mưa gió, may mà anh ta vẫn là
ngự quỷ giả khống chế một con quỷ, hiện giờ biểu hiện này lại
quả thực làm người ta thất vọng.
Lúc đối mặt lệ quỷ, cho dù thật sự không có biện pháp tốt xấu gì
cũng phải có dũng khí liều chết một trận chứt
Lúc này nhìn Tô Viễn thu hồi ngón tay kia, Vương Tiểu Cường
cũng phản ứng lại tên tên lệ quỷ trước mắt này thật ra là một
người, không! Hoặc là nói là ngự quỷ giả, không khỏi kinh nộ nói:
"Mày... mày là aill Tại sao lại cản trở tao!"
Tô Viễn nhìn bộ dáng này của anh ta, không khỏi lắc đầu, vẻ mặt
ghét bỏ.
"Giáo sư Vương thông minh cả đời, sao lại đệ đệ của hắn ta lại
biến thành một tên ngốc nghếch, tự cho mình là đúng, không có
chút nhãn lực nào.'
'Các người thật sự là cùng một mẹ sinh ra sao? Không phải lúc
mang thai anh, là lão Vương cách vách đã giúp đỡ chứ?”
"Mày!"
Tô Viễn không để ý tới nhân vật nhỏ bé này quá nhiều, trào
phúng vài câu hắn lập tức rời đi, thời gian của hắn rất quý giá,
phải đi tìm tủ quỷ mới được.
Về phần Dương Gian và Diệp Phong, để cho bọn họ chậm rãi chơi
đi, dù sao Dương Gian cũng không quá muốn mình nhúng tay
vào, sợ mình sử dụng lực lượng quá độ dẫn phát lệ quỷ hồi sinh.
Sau khi Tô Viễn rời khỏi chiến trường của hai người, đi dạo ở tiểu
khu này, nói là đi dạo, nhưng tốc độ cũng không chậm. Hắn
không vận dụng quỷ vực vì sợ Dương Gian phát hiện mình đang
tìm kiếm tủ quỷ, từ đó khiến phát sinh hiểu lầm không cần thiết
hiểu lầm.
Phải biết rằng, quỷ nhãn của hắn là có thể cảm giác được quỷ tôn
tại xung quanh.
Mà tiểu khu này rất lớn, được quy hoạch thành vài khu vực, có
nơi đã xây xong, có nơi còn chưa xây xong.
Tô Viễn đi tới một khu vực còn chưa xây dựng xong, từng dãy
nhà cao tâng dày đặc, đa phân đã xây xong, chỉ có một ít công
trình còn lại còn đang tiếp tục nhưng đã ngừng thi công, chỉ có
một vài công nhân bình thường duy trì vận hành công trường.
Đi vào nơi này, hắn hơi cảm nhận được một ít, không khỏi nhìn vê
phía một chỗ hoang phế mọc đầy cỏ dại ở phía cuối tiểu khu.
Ở nơi hoang phế kia có một ít kiến trúc cũ kỹ, nhà gỗ rách nát,
còn có một ít nhà đất vừa mới đẩy tới, nhưng một trong số đó có
một tòa nhà gạch xanh được xây dựng, mang theo phong cách
dân quốc kiểu cũ hấp dẫn sự chú ý của hắn. Ở phía cuối của tiểu
khu có một nơi hoang vắng đầy cỏ dại.
Có một vài tòa nhà cũ, thu hút sự chú ý của Tô Viễn.
Ngôi nhà gỗ rách nát kia, còn có một ít nhà đất vừa mới đẩy tới,
trong đó còn có một tòa nhà kiến trúc kiểu cũ mang theo phong
cách dân quốc.
Nếu như hắn không đoán sai, đó là nơi Dương Gian tìm được
gương quỷ.
Tòa nhà dân quốc cũ kỹ kia có hai tâng cao toàn bộ đều đều
được xây dựng bằng gạch xanh, gỗ chống đỡ ngói trên nóc đã
mục nát và sụp một mảng lớn, phía trên mọc đầy cỏ dại, rêu
xanh. Mà trên vách tường phòng ốc lại phủ đây một tầng dây
thường xuân rậm rạp, lá cây um tùm, xu thế sinh trường vô cùng
tốt, nhưng bởi vì lâu không có người ở nên xung quanh hoang vu
và rách nát, làm cho tòa nhà dân quốc cũ kỹ này thêm vài phần u
ám.
Lúc tới gân, Tô Viễn mơ hồ có thể cảm nhận được một loại rung
động nào đó, càng tới gân, lại càng làm cho người ta có một loại
cảm giác bất an.
Rõ ràng là ngôi nhà này rất bất thường.
Bởi vì toàn bộ ngôi nhà không có cửa sổ, bạn biết đấy, bất kỳ
ngôi nhà nào cũng sẽ mở cửa sổ, đây là phong cách kiến trúc từ
thời cổ đại.
Trừ phi... lúc trước chủ nhân xây dựng căn phòng này vốn không
có ý định ở lại, nhưng về nguyên nhân cụ thể làm như vậy, chắc
cũng chỉ có chủ nhân đầu tiên của căn nhà này mới biết được.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Không phải chơi không nổi, là không đáng, loại người như chúngta thật vất vả mới khống chế được hai con quỷ, nếu sống bìnhthường ít nhất sống vài năm không có vấn đề, bị thương rồi chếtở chỗ này rất thiệt." Diệp Phong nói, Hơn nữa giữa chúng takhông có ân oán gì quá lớn, không cân phải liêu mạng ngươi chếtta sống."'Ha haDương Gian châm chọc tươi cười: "Người tìm tôi gây phiên toái làanh, hiện tại người nhận thua cũng là anh, nói đến thì đến, nói đilà đi, coi tôi là thứ gì 2 Chẳng lẽ tôi không cần mặt mũi sao? Nóinhảm ít thôi, trước tiên hãy tôi xem anh có phân lượng!"Nói xong hai người lại động thủ.Tô Viễn cũng không có hứng thú xem ngự quỷ giả tranh đấu, hơnnữa hắn cũng không cảm thấy Diệp Phong kia sẽ thắng, nhưng cóquỷ y ở đây, Dương gian cũng không làm gì được hắn, cho nênkhả năng lớn nhất cũng vẫn là ngang tay mà thôi.Hắn quay đầu nhìn vê phía Vương Tiểu Cường đang ngã xuốngđất bên kia vẻ mặt hoảng sợ, vừa nhìn đã biết đó là đóa hoatrong nhà kính chưa từng trải qua mưa gió, may mà anh ta vẫn làngự quỷ giả khống chế một con quỷ, hiện giờ biểu hiện này lạiquả thực làm người ta thất vọng.Lúc đối mặt lệ quỷ, cho dù thật sự không có biện pháp tốt xấu gìcũng phải có dũng khí liều chết một trận chứtLúc này nhìn Tô Viễn thu hồi ngón tay kia, Vương Tiểu Cườngcũng phản ứng lại tên tên lệ quỷ trước mắt này thật ra là mộtngười, không! Hoặc là nói là ngự quỷ giả, không khỏi kinh nộ nói:"Mày... mày là aill Tại sao lại cản trở tao!"Tô Viễn nhìn bộ dáng này của anh ta, không khỏi lắc đầu, vẻ mặtghét bỏ."Giáo sư Vương thông minh cả đời, sao lại đệ đệ của hắn ta lạibiến thành một tên ngốc nghếch, tự cho mình là đúng, không cóchút nhãn lực nào.''Các người thật sự là cùng một mẹ sinh ra sao? Không phải lúcmang thai anh, là lão Vương cách vách đã giúp đỡ chứ?”"Mày!"Tô Viễn không để ý tới nhân vật nhỏ bé này quá nhiều, tràophúng vài câu hắn lập tức rời đi, thời gian của hắn rất quý giá,phải đi tìm tủ quỷ mới được.Về phần Dương Gian và Diệp Phong, để cho bọn họ chậm rãi chơiđi, dù sao Dương Gian cũng không quá muốn mình nhúng tayvào, sợ mình sử dụng lực lượng quá độ dẫn phát lệ quỷ hồi sinh.Sau khi Tô Viễn rời khỏi chiến trường của hai người, đi dạo ở tiểukhu này, nói là đi dạo, nhưng tốc độ cũng không chậm. Hắnkhông vận dụng quỷ vực vì sợ Dương Gian phát hiện mình đangtìm kiếm tủ quỷ, từ đó khiến phát sinh hiểu lầm không cần thiếthiểu lầm.Phải biết rằng, quỷ nhãn của hắn là có thể cảm giác được quỷ tôntại xung quanh.Mà tiểu khu này rất lớn, được quy hoạch thành vài khu vực, cónơi đã xây xong, có nơi còn chưa xây xong.Tô Viễn đi tới một khu vực còn chưa xây dựng xong, từng dãynhà cao tâng dày đặc, đa phân đã xây xong, chỉ có một ít côngtrình còn lại còn đang tiếp tục nhưng đã ngừng thi công, chỉ cómột vài công nhân bình thường duy trì vận hành công trường.Đi vào nơi này, hắn hơi cảm nhận được một ít, không khỏi nhìn vêphía một chỗ hoang phế mọc đầy cỏ dại ở phía cuối tiểu khu.Ở nơi hoang phế kia có một ít kiến trúc cũ kỹ, nhà gỗ rách nát,còn có một ít nhà đất vừa mới đẩy tới, nhưng một trong số đó cómột tòa nhà gạch xanh được xây dựng, mang theo phong cáchdân quốc kiểu cũ hấp dẫn sự chú ý của hắn. Ở phía cuối của tiểukhu có một nơi hoang vắng đầy cỏ dại.Có một vài tòa nhà cũ, thu hút sự chú ý của Tô Viễn.Ngôi nhà gỗ rách nát kia, còn có một ít nhà đất vừa mới đẩy tới,trong đó còn có một tòa nhà kiến trúc kiểu cũ mang theo phongcách dân quốc.Nếu như hắn không đoán sai, đó là nơi Dương Gian tìm đượcgương quỷ.Tòa nhà dân quốc cũ kỹ kia có hai tâng cao toàn bộ đều đềuđược xây dựng bằng gạch xanh, gỗ chống đỡ ngói trên nóc đãmục nát và sụp một mảng lớn, phía trên mọc đầy cỏ dại, rêuxanh. Mà trên vách tường phòng ốc lại phủ đây một tầng dâythường xuân rậm rạp, lá cây um tùm, xu thế sinh trường vô cùngtốt, nhưng bởi vì lâu không có người ở nên xung quanh hoang vuvà rách nát, làm cho tòa nhà dân quốc cũ kỹ này thêm vài phần uám.Lúc tới gân, Tô Viễn mơ hồ có thể cảm nhận được một loại rungđộng nào đó, càng tới gân, lại càng làm cho người ta có một loạicảm giác bất an.Rõ ràng là ngôi nhà này rất bất thường.Bởi vì toàn bộ ngôi nhà không có cửa sổ, bạn biết đấy, bất kỳngôi nhà nào cũng sẽ mở cửa sổ, đây là phong cách kiến trúc từthời cổ đại.Trừ phi... lúc trước chủ nhân xây dựng căn phòng này vốn khôngcó ý định ở lại, nhưng về nguyên nhân cụ thể làm như vậy, chắccũng chỉ có chủ nhân đầu tiên của căn nhà này mới biết được.