Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 198: Nhà cũ (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng đó là chuyện thời Dân Quốc.Kỳ thật nếu không phải lúc này gặp phải tình trạng đặc thù, TôViễn sẽ không tới nơi này.Trên đời này rất nhiêu chuyện không phải mình không muốn làđược, không ai đoán trước được tương lai, ngay cả lệ quỷ cũngkhông được.Cái gọi là năng lực có thể dự đoán tương lai, cho dù là năng lựccủa lệ quỷ cũng vậy, những thứ nhìn thấy nghe thấy chỉ là mộtphần của con sông dài, ngay lúc bạn nhìn thấy tương lai thì nó sẽlập tức thay đổi. Lân đầu tiên đến thành phố Đại Xương, Tô Viễncũng không phải là không nghĩ tới nơi này, nhưng lại không tới,mà nay hắn lại xuất hiện ở nơi này, chỉ có thể nói là rốt cục cũngkhông cách nào tránh khỏi.Hắn trực tiếp mở quỷ vực bao trùm bản thân, sau đó đi tới trướctòa nhà cũ kỹ này.Lúc này của Dương Gian đang đối diện với Diệp Phong, nghĩ đếncũng không phát hiện được nơi này có dị thường.Cửa nhà mọc đầy cỏ dại, hai cánh cửa gỗ đã sắp mục nửa mởnửa đóng, xuyên qua nửa cánh cửa lớn có thể thấy bên trongcũng là cỏ dại mọc um tùm, phủ đầy rêu xanh.Mà bởi vì căn nhà này không xây cửa sổ, cho dù bên ngoài trờinóng, ánh mặt trời có gay gắt thì bên trong vẫn là u ám lạnh lẽo.Người bình thường đi tới nơi này đừng nói có quỷ hay không, chỉnhìn hoàn cảnh này đã sợ hãi ba phần.Sau khi tiến vào là tiền sảnh tương đối rộng rãi, xa hơn nữa là đạisảnh.Trong đại sảnh chất đống một ít nông cụ cũ kỹ, xem ra là trướckia có người coi nơi này đều là kho hàng, nhưng bởi vì lâu khôngcó người quản lý, hơn nữa mái nhà bị rò rỉ nên nơi này tràn ngậpmùi ẩm mốc. Tô Viễn không để ý tới những thứ này, hắn đi thẳnglên lầu hai.Hành lang tầng hai tối tăm ẩm ướt, mặt đất có chút trơn trượt,hơn nữa càng đi về phía trước hành lang lại càng tối.Đi đến tận cùng là một bức tường gạch xanh, nhưng bên cạnhtoàn bộ lối đi có ba phòng và có ba cánh cửa.Cánh cửa sắt đầu tiên là một cánh cửa sắt nặng nề, giống nhưmột pháo đài thời chiến, trên đó có một cái đinh tán rắn chắc,trên cửa rêu và rỉ sét bao phủ, hơn nữa cánh cửa sắt dường nhưkhông nghĩ đến việc mở, ngay cả tay nắm cửa mở ra cũng khôngcó. Nhưng mà quỷ vực lại không cách nào lan tràn qua, bởi vì bịcửa lớn kia ngăn lại.Thứ có thể ngăn cản quỷ vực, ngoại trừ những phòng thần bítrong đại khách sạn Caesar, cũng chỉ có cánh cửa này.Nếu hắn đoán không sai, toàn bộ cánh cửa được làm bằng vàng.Tô Viễn đưa tay sờ thử, nhất thời có rỉ sắt rơi xuống, bên trong lộra một ánh vàng kim sáng ngời.Không thể nghi ngờ, cánh cửa này đều được làm bằng vang,hoàng kim chế tạo, chỉ là bao phủ bên ngoài có một tâng sắtthép, dùng để che mắt người khác. Đáng tiếc bởi vì nhiêu nămtrôi qua, hơn nữa bảo quản không tốt nên sắt đã hoàn toàn rỉ sét,tùy tiện bóc ra là có thể xé xuống một mảng lớn.Rốt cục sau cánh cửa này cất giấu cái gì, phỏng chừng chỉ có tácgiả nguyên tác mới biết được, bởi vì từ đầu đến cuối, đây vẫn làmột cái hố không bị lấp cho nên Tô Viễn cũng không có ý định đinghiên cứu sâu, mục đích hôm nay của hắn chỉ đến vì tủ quỷ.Cánh cửa thứ hai là một cánh cửa đồng, mặt trên phủ đầy rỉ sétđồng và cũng không có tay nắm cửa, nặng nề vô cùng, hòa thànhmột khối với vách tường xung quanh trừ phi đập nát bức tườngnày mới mở ra được.Cánh cửa thứ ba là cửa gỗ, cửa gỗ này có khóa cửa, từ trênxuống dưới có bảy tám khóa, nhưng giờ phút này toàn bộ nhữngổ khóa này đều bị người dùng dụng cụ cắt đứt, hơn nữa cửa cũngbị mở ra.Cửa gõ, cửa đồng, cửa vàng, ba cửa phòng đại diện cho tâmquan trọng của ba phòng.Gương quỷ trong cửa gỗ đã bị Dương Gian lấy đi, mà nay chỉ cònlại cửa đồng và cửa vàng.Cửa vàng không cân phải nói, nếu không lầm, có lẽ quỷ tủ đượcđặt trong phòng cửa đồng.Tô Viễn trực tiếp xuyên qua cửa lớn nặng nề trước mắt, đi vàotrong mật thất thứ hai.Mặc dù tối tăm, nhưng đôi quỷ nhãn của hắn có thể nhìn thấy tấtcả mọi thứ trong bóng tối.Không có nguy hiểm trong phòng, nó chỉ là một căn phòng nhỏ.Bên trong không bày biện nhiều đồ đạc lắm, chỉ có một cái tủ cũđã tróc sơn, lộ ra màu gỗ, ngoài ra là một cái bàn nhỏ.Trên bàn bị người ta dùng dao khác, khắc một dòng chữ."Ngươi sẽ có được tất cả nhưng cũng sẽ mất đi hết thảy, nhấtđịnh phải thận trọng.Chữ viết rất ngay ngắn, khắc sâu vào gỗ ba phân, nhìn qua giốngnhư một lời cảnh cáo, cũng là một chút manh mối lúc trước chủnhân nơi này lưu lại.Tô Viễn chỉ nhìn chữ viết phía trên, cũng không đụng vào thứkhác.Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía tủ bên cạnh.
Nhưng đó là chuyện thời Dân Quốc.
Kỳ thật nếu không phải lúc này gặp phải tình trạng đặc thù, Tô
Viễn sẽ không tới nơi này.
Trên đời này rất nhiêu chuyện không phải mình không muốn là
được, không ai đoán trước được tương lai, ngay cả lệ quỷ cũng
không được.
Cái gọi là năng lực có thể dự đoán tương lai, cho dù là năng lực
của lệ quỷ cũng vậy, những thứ nhìn thấy nghe thấy chỉ là một
phần của con sông dài, ngay lúc bạn nhìn thấy tương lai thì nó sẽ
lập tức thay đổi. Lân đầu tiên đến thành phố Đại Xương, Tô Viễn
cũng không phải là không nghĩ tới nơi này, nhưng lại không tới,
mà nay hắn lại xuất hiện ở nơi này, chỉ có thể nói là rốt cục cũng
không cách nào tránh khỏi.
Hắn trực tiếp mở quỷ vực bao trùm bản thân, sau đó đi tới trước
tòa nhà cũ kỹ này.
Lúc này của Dương Gian đang đối diện với Diệp Phong, nghĩ đến
cũng không phát hiện được nơi này có dị thường.
Cửa nhà mọc đầy cỏ dại, hai cánh cửa gỗ đã sắp mục nửa mở
nửa đóng, xuyên qua nửa cánh cửa lớn có thể thấy bên trong
cũng là cỏ dại mọc um tùm, phủ đầy rêu xanh.
Mà bởi vì căn nhà này không xây cửa sổ, cho dù bên ngoài trời
nóng, ánh mặt trời có gay gắt thì bên trong vẫn là u ám lạnh lẽo.
Người bình thường đi tới nơi này đừng nói có quỷ hay không, chỉ
nhìn hoàn cảnh này đã sợ hãi ba phần.
Sau khi tiến vào là tiền sảnh tương đối rộng rãi, xa hơn nữa là đại
sảnh.
Trong đại sảnh chất đống một ít nông cụ cũ kỹ, xem ra là trước
kia có người coi nơi này đều là kho hàng, nhưng bởi vì lâu không
có người quản lý, hơn nữa mái nhà bị rò rỉ nên nơi này tràn ngập
mùi ẩm mốc. Tô Viễn không để ý tới những thứ này, hắn đi thẳng
lên lầu hai.
Hành lang tầng hai tối tăm ẩm ướt, mặt đất có chút trơn trượt,
hơn nữa càng đi về phía trước hành lang lại càng tối.
Đi đến tận cùng là một bức tường gạch xanh, nhưng bên cạnh
toàn bộ lối đi có ba phòng và có ba cánh cửa.
Cánh cửa sắt đầu tiên là một cánh cửa sắt nặng nề, giống như
một pháo đài thời chiến, trên đó có một cái đinh tán rắn chắc,
trên cửa rêu và rỉ sét bao phủ, hơn nữa cánh cửa sắt dường như
không nghĩ đến việc mở, ngay cả tay nắm cửa mở ra cũng không
có. Nhưng mà quỷ vực lại không cách nào lan tràn qua, bởi vì bị
cửa lớn kia ngăn lại.
Thứ có thể ngăn cản quỷ vực, ngoại trừ những phòng thần bí
trong đại khách sạn Caesar, cũng chỉ có cánh cửa này.
Nếu hắn đoán không sai, toàn bộ cánh cửa được làm bằng vàng.
Tô Viễn đưa tay sờ thử, nhất thời có rỉ sắt rơi xuống, bên trong lộ
ra một ánh vàng kim sáng ngời.
Không thể nghi ngờ, cánh cửa này đều được làm bằng vang,
hoàng kim chế tạo, chỉ là bao phủ bên ngoài có một tâng sắt
thép, dùng để che mắt người khác. Đáng tiếc bởi vì nhiêu năm
trôi qua, hơn nữa bảo quản không tốt nên sắt đã hoàn toàn rỉ sét,
tùy tiện bóc ra là có thể xé xuống một mảng lớn.
Rốt cục sau cánh cửa này cất giấu cái gì, phỏng chừng chỉ có tác
giả nguyên tác mới biết được, bởi vì từ đầu đến cuối, đây vẫn là
một cái hố không bị lấp cho nên Tô Viễn cũng không có ý định đi
nghiên cứu sâu, mục đích hôm nay của hắn chỉ đến vì tủ quỷ.
Cánh cửa thứ hai là một cánh cửa đồng, mặt trên phủ đầy rỉ sét
đồng và cũng không có tay nắm cửa, nặng nề vô cùng, hòa thành
một khối với vách tường xung quanh trừ phi đập nát bức tường
này mới mở ra được.
Cánh cửa thứ ba là cửa gỗ, cửa gỗ này có khóa cửa, từ trên
xuống dưới có bảy tám khóa, nhưng giờ phút này toàn bộ những
ổ khóa này đều bị người dùng dụng cụ cắt đứt, hơn nữa cửa cũng
bị mở ra.
Cửa gõ, cửa đồng, cửa vàng, ba cửa phòng đại diện cho tâm
quan trọng của ba phòng.
Gương quỷ trong cửa gỗ đã bị Dương Gian lấy đi, mà nay chỉ còn
lại cửa đồng và cửa vàng.
Cửa vàng không cân phải nói, nếu không lầm, có lẽ quỷ tủ được
đặt trong phòng cửa đồng.
Tô Viễn trực tiếp xuyên qua cửa lớn nặng nề trước mắt, đi vào
trong mật thất thứ hai.
Mặc dù tối tăm, nhưng đôi quỷ nhãn của hắn có thể nhìn thấy tất
cả mọi thứ trong bóng tối.
Không có nguy hiểm trong phòng, nó chỉ là một căn phòng nhỏ.
Bên trong không bày biện nhiều đồ đạc lắm, chỉ có một cái tủ cũ
đã tróc sơn, lộ ra màu gỗ, ngoài ra là một cái bàn nhỏ.
Trên bàn bị người ta dùng dao khác, khắc một dòng chữ.
"Ngươi sẽ có được tất cả nhưng cũng sẽ mất đi hết thảy, nhất
định phải thận trọng.
Chữ viết rất ngay ngắn, khắc sâu vào gỗ ba phân, nhìn qua giống
như một lời cảnh cáo, cũng là một chút manh mối lúc trước chủ
nhân nơi này lưu lại.
Tô Viễn chỉ nhìn chữ viết phía trên, cũng không đụng vào thứ
khác.
Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía tủ bên cạnh.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng đó là chuyện thời Dân Quốc.Kỳ thật nếu không phải lúc này gặp phải tình trạng đặc thù, TôViễn sẽ không tới nơi này.Trên đời này rất nhiêu chuyện không phải mình không muốn làđược, không ai đoán trước được tương lai, ngay cả lệ quỷ cũngkhông được.Cái gọi là năng lực có thể dự đoán tương lai, cho dù là năng lựccủa lệ quỷ cũng vậy, những thứ nhìn thấy nghe thấy chỉ là mộtphần của con sông dài, ngay lúc bạn nhìn thấy tương lai thì nó sẽlập tức thay đổi. Lân đầu tiên đến thành phố Đại Xương, Tô Viễncũng không phải là không nghĩ tới nơi này, nhưng lại không tới,mà nay hắn lại xuất hiện ở nơi này, chỉ có thể nói là rốt cục cũngkhông cách nào tránh khỏi.Hắn trực tiếp mở quỷ vực bao trùm bản thân, sau đó đi tới trướctòa nhà cũ kỹ này.Lúc này của Dương Gian đang đối diện với Diệp Phong, nghĩ đếncũng không phát hiện được nơi này có dị thường.Cửa nhà mọc đầy cỏ dại, hai cánh cửa gỗ đã sắp mục nửa mởnửa đóng, xuyên qua nửa cánh cửa lớn có thể thấy bên trongcũng là cỏ dại mọc um tùm, phủ đầy rêu xanh.Mà bởi vì căn nhà này không xây cửa sổ, cho dù bên ngoài trờinóng, ánh mặt trời có gay gắt thì bên trong vẫn là u ám lạnh lẽo.Người bình thường đi tới nơi này đừng nói có quỷ hay không, chỉnhìn hoàn cảnh này đã sợ hãi ba phần.Sau khi tiến vào là tiền sảnh tương đối rộng rãi, xa hơn nữa là đạisảnh.Trong đại sảnh chất đống một ít nông cụ cũ kỹ, xem ra là trướckia có người coi nơi này đều là kho hàng, nhưng bởi vì lâu khôngcó người quản lý, hơn nữa mái nhà bị rò rỉ nên nơi này tràn ngậpmùi ẩm mốc. Tô Viễn không để ý tới những thứ này, hắn đi thẳnglên lầu hai.Hành lang tầng hai tối tăm ẩm ướt, mặt đất có chút trơn trượt,hơn nữa càng đi về phía trước hành lang lại càng tối.Đi đến tận cùng là một bức tường gạch xanh, nhưng bên cạnhtoàn bộ lối đi có ba phòng và có ba cánh cửa.Cánh cửa sắt đầu tiên là một cánh cửa sắt nặng nề, giống nhưmột pháo đài thời chiến, trên đó có một cái đinh tán rắn chắc,trên cửa rêu và rỉ sét bao phủ, hơn nữa cánh cửa sắt dường nhưkhông nghĩ đến việc mở, ngay cả tay nắm cửa mở ra cũng khôngcó. Nhưng mà quỷ vực lại không cách nào lan tràn qua, bởi vì bịcửa lớn kia ngăn lại.Thứ có thể ngăn cản quỷ vực, ngoại trừ những phòng thần bítrong đại khách sạn Caesar, cũng chỉ có cánh cửa này.Nếu hắn đoán không sai, toàn bộ cánh cửa được làm bằng vàng.Tô Viễn đưa tay sờ thử, nhất thời có rỉ sắt rơi xuống, bên trong lộra một ánh vàng kim sáng ngời.Không thể nghi ngờ, cánh cửa này đều được làm bằng vang,hoàng kim chế tạo, chỉ là bao phủ bên ngoài có một tâng sắtthép, dùng để che mắt người khác. Đáng tiếc bởi vì nhiêu nămtrôi qua, hơn nữa bảo quản không tốt nên sắt đã hoàn toàn rỉ sét,tùy tiện bóc ra là có thể xé xuống một mảng lớn.Rốt cục sau cánh cửa này cất giấu cái gì, phỏng chừng chỉ có tácgiả nguyên tác mới biết được, bởi vì từ đầu đến cuối, đây vẫn làmột cái hố không bị lấp cho nên Tô Viễn cũng không có ý định đinghiên cứu sâu, mục đích hôm nay của hắn chỉ đến vì tủ quỷ.Cánh cửa thứ hai là một cánh cửa đồng, mặt trên phủ đầy rỉ sétđồng và cũng không có tay nắm cửa, nặng nề vô cùng, hòa thànhmột khối với vách tường xung quanh trừ phi đập nát bức tườngnày mới mở ra được.Cánh cửa thứ ba là cửa gỗ, cửa gỗ này có khóa cửa, từ trênxuống dưới có bảy tám khóa, nhưng giờ phút này toàn bộ nhữngổ khóa này đều bị người dùng dụng cụ cắt đứt, hơn nữa cửa cũngbị mở ra.Cửa gõ, cửa đồng, cửa vàng, ba cửa phòng đại diện cho tâmquan trọng của ba phòng.Gương quỷ trong cửa gỗ đã bị Dương Gian lấy đi, mà nay chỉ cònlại cửa đồng và cửa vàng.Cửa vàng không cân phải nói, nếu không lầm, có lẽ quỷ tủ đượcđặt trong phòng cửa đồng.Tô Viễn trực tiếp xuyên qua cửa lớn nặng nề trước mắt, đi vàotrong mật thất thứ hai.Mặc dù tối tăm, nhưng đôi quỷ nhãn của hắn có thể nhìn thấy tấtcả mọi thứ trong bóng tối.Không có nguy hiểm trong phòng, nó chỉ là một căn phòng nhỏ.Bên trong không bày biện nhiều đồ đạc lắm, chỉ có một cái tủ cũđã tróc sơn, lộ ra màu gỗ, ngoài ra là một cái bàn nhỏ.Trên bàn bị người ta dùng dao khác, khắc một dòng chữ."Ngươi sẽ có được tất cả nhưng cũng sẽ mất đi hết thảy, nhấtđịnh phải thận trọng.Chữ viết rất ngay ngắn, khắc sâu vào gỗ ba phân, nhìn qua giốngnhư một lời cảnh cáo, cũng là một chút manh mối lúc trước chủnhân nơi này lưu lại.Tô Viễn chỉ nhìn chữ viết phía trên, cũng không đụng vào thứkhác.Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía tủ bên cạnh.