Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 269: Dị thường không ai biết

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nghe bạn tốt nói như vậy, Trương Tuệ lại thấy có hứng thú, lậptức trả lời: "À, xem cậu vui như vậy, kết quả như nào?”Ha ha ha, hài vãi, app này dự đoán tớ trúng giải nhất xổ số tiếptheo, kết quả nhất thời hưng phấn quá độ nên nhồi máu cơ timmà chết, cậu nói có buồn cười hay không!"Còn có chuyện này?Trương Tuệ trong nháy mắt nhớ tới một đoạn trước kia từng xemqua, nói chuyện bi thảm nhất trên thế giới không gì khác hơn làngười chết nhưng tiên còn chưa tiêu hết, từ một góc độ nào đó,đây quả thật là một chuyện rất thú vị.Sau đó, cô trả lời một sticker mỉm cười."Ha ha, khá thú vị đấy.Nhưng không nghĩ tới, ngay sau đó bạn tốt lại gửi tới một liên kếttải xuống."Tuệ Tuệ, giúp tớ một việc, tải app này về rồi chơi thử một chút,sau đó nó sẽ hiện lên một mã mời, cậu điên mã mời là tớ là đượcrồi, đến lúc đó có phần thưởng chia đều cho hai chúng ta.Đây đại khái chính là cách tiếp cận giống như một app mua sắm,Trương Tuệ cũng không lạ mấy chuyện này, bởi vì trước kia bạntốt cũng từng nhờ như vậy.Tiện tay ấn tải vê, Trương Tuệ lại đâm đầu vào trong luận văn.Cũng không biết đã qua bao lâu, điện thoại di động đặt ở mộtbên bỗng nhiên rung động lên, Trương Tuệ cầm lấy di động nhìn,chỉ thấy phía trên không hiểu sao mở ra một cái giao diện.Viên đều là màu đen tựa như vực sâu, phảng phất muốn cắn nuốtngười, nhưng mà ở chính giữa điện thoại di động, lại có một hàngphông chữ đỏ bừng, giống như là do máu tươi ngưng đọngthành.- Bạn có muốn biết cái chết sau này của bạn không. - Trả lời Cóhoặc Không.Một ứng dụng độc hại chứa virus?Trương Tuệ sửng sốt, sau đó nhìn thấy dòng chữ màu máu kia,trong lòng không khỏi thâm nghĩ một tiếng: "Mánh khóe nhàmchán.Nhưng không biết vì sao, khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ này,trong đầu giống như có một giọng nói khó hiểu đang dụ dỗ cô.Xem một chút, xem một chút thì có làm sao.Dù sao cũng là giả.Trên thế giới này đâu có quỷ.Chẳng qua chỉ là một app mà thôi.Dưới loại thanh âm dụ dỗ này, giống như d*c v*ng không rõ nàobị gợi lên, ma xui quỷ khiến Trương Tuệ ấn xuống.Người ta nói rằng khi mọi người vừa đi bộ trên đường phố vừagọi điện thoại, bạn sẽ nhận lấy bất cứ thứ gì người khác đưa.Đại Xương là một công nhân vất vả, lúc đêm khuya, vạn nhà đãlên đèn, hâu hết mọi người đều đã tiến vào giấc mộng ngọt ngào,nhưng mà anh ta lại vừa mới tan tâm.Nhưng vừa mới ra khỏi tòa nhà văn phòng không bao lâu, chuôngđiện thoại lại vang lên.Đó là một cuộc gọi từ sếp của anh ta."Đại Xương à, kế hoạch đấu thâu gần đây của công ty đã xử lýxong chưa? Nó rất quan trọng! Cuộc họp ngày mai cần sử dụng,có thể phiền cậu trở lại hoàn thành nó trước không.Đại Xương vô cùng tức giận, nhưng lại không có chỗ phát tác, bởivì cấp trên của mình giờ phút này vẫn tăng ca suốt đêm.Còn chưa cúp điện thoại, bỗng nhiên phía sau có một người đànông từ trong tòa nhà ởi ra, nhìn thấy Đại Xương, thuận tay liênđưa cho anh ta một tờ rơi.Đại Xương tiện tay tiếp nhận, cũng không nghĩ nhiều, nói với đầudây bên kia: "Được, tôi sẽ quay lại.Điện thoại bị cúp, Đại Xương nhìn thoáng qua đồ vật trong tay,không khỏi sững sờ tại chỗ.Mới đầu anh ta còn tưởng rằng là tờ rơi phòng tập gym hoặc là tờrơi của siêu thị, nhưng cầm trong tay, lại không phải là như vậy.Chỉ thấy tờ rơi toàn thân màu đen, chỉ là trên chính diện lại inmấy chữ đỏ tươi như dùng máu tươi đổ vào.Phông chữ xiêu vẹo, không giống như con người có thể viết,nhưng quỷ dị có thể khiến mọi người hiểu được ý nghĩa của nó.- Trong vòng hai giờ, truyên cho một người khác, nếu không...Cái quái gì thế này?Đại Xương ngơ ra, xoay người định hỏi người đàn ông vừa rồi làcó ý gì.Nhưng sau khi anh ta xoay người, người đàn ông phát tờ rơi kialại quỷ dị biến mất không thấy đâu.Đại Xương không nghĩ nhiều, ném tờ rơi vào thùng rác gân đó rồixoay người trở lại tòa nhà văn phòng.Sau khi trở vê công ty, công ty vẫn sáng bừng, vẫn có đồngnghiệp vì công việc mà cố gắng phấn đấu.Đại Xương trở lại chỗ ngồi của mình, lấy ra bản kế hoạch ngàymai cấp trên chỉ rõ ngày mai sẽ giao ra, nhưng vừa mở thư mụcra, lại là tờ rơi kia.Sự khác biệt là, lần này chữ viết tay trên tờ rơi đã thay đổi.- Trong vòng một giờ, truyền cho một người khác, nếu không...Hai giờ đã thành một giờ?Đại Xương nhíu mày, đây chắc chắn là trò đùa của ai đóiAnh ta định đi báo cáo với cấp trên, nhưng vừa ngẩng đầu nhìnthấy bộ dáng mất ăn mất ngủ của đồng nghiệp, lại nuốt lời muốnnói trở lại.Quên ởi, dù sao cũng là đùa giỡn mà thôi.Không suy nghĩ nhiều, anh ta trực tiếp ném tờ rơi vào thùng rác,sau đó mở ngăn kéo.

Nghe bạn tốt nói như vậy, Trương Tuệ lại thấy có hứng thú, lập

tức trả lời: "À, xem cậu vui như vậy, kết quả như nào?”

Ha ha ha, hài vãi, app này dự đoán tớ trúng giải nhất xổ số tiếp

theo, kết quả nhất thời hưng phấn quá độ nên nhồi máu cơ tim

mà chết, cậu nói có buồn cười hay không!"

Còn có chuyện này?

Trương Tuệ trong nháy mắt nhớ tới một đoạn trước kia từng xem

qua, nói chuyện bi thảm nhất trên thế giới không gì khác hơn là

người chết nhưng tiên còn chưa tiêu hết, từ một góc độ nào đó,

đây quả thật là một chuyện rất thú vị.

Sau đó, cô trả lời một sticker mỉm cười.

"Ha ha, khá thú vị đấy.

Nhưng không nghĩ tới, ngay sau đó bạn tốt lại gửi tới một liên kết

tải xuống.

"Tuệ Tuệ, giúp tớ một việc, tải app này về rồi chơi thử một chút,

sau đó nó sẽ hiện lên một mã mời, cậu điên mã mời là tớ là được

rồi, đến lúc đó có phần thưởng chia đều cho hai chúng ta.

Đây đại khái chính là cách tiếp cận giống như một app mua sắm,

Trương Tuệ cũng không lạ mấy chuyện này, bởi vì trước kia bạn

tốt cũng từng nhờ như vậy.

Tiện tay ấn tải vê, Trương Tuệ lại đâm đầu vào trong luận văn.

Cũng không biết đã qua bao lâu, điện thoại di động đặt ở một

bên bỗng nhiên rung động lên, Trương Tuệ cầm lấy di động nhìn,

chỉ thấy phía trên không hiểu sao mở ra một cái giao diện.

Viên đều là màu đen tựa như vực sâu, phảng phất muốn cắn nuốt

người, nhưng mà ở chính giữa điện thoại di động, lại có một hàng

phông chữ đỏ bừng, giống như là do máu tươi ngưng đọng

thành.

- Bạn có muốn biết cái chết sau này của bạn không. - Trả lời Có

hoặc Không.

Một ứng dụng độc hại chứa virus?

Trương Tuệ sửng sốt, sau đó nhìn thấy dòng chữ màu máu kia,

trong lòng không khỏi thâm nghĩ một tiếng: "Mánh khóe nhàm

chán.

Nhưng không biết vì sao, khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ này,

trong đầu giống như có một giọng nói khó hiểu đang dụ dỗ cô.

Xem một chút, xem một chút thì có làm sao.

Dù sao cũng là giả.

Trên thế giới này đâu có quỷ.

Chẳng qua chỉ là một app mà thôi.

Dưới loại thanh âm dụ dỗ này, giống như d*c v*ng không rõ nào

bị gợi lên, ma xui quỷ khiến Trương Tuệ ấn xuống.

Người ta nói rằng khi mọi người vừa đi bộ trên đường phố vừa

gọi điện thoại, bạn sẽ nhận lấy bất cứ thứ gì người khác đưa.

Đại Xương là một công nhân vất vả, lúc đêm khuya, vạn nhà đã

lên đèn, hâu hết mọi người đều đã tiến vào giấc mộng ngọt ngào,

nhưng mà anh ta lại vừa mới tan tâm.

Nhưng vừa mới ra khỏi tòa nhà văn phòng không bao lâu, chuông

điện thoại lại vang lên.

Đó là một cuộc gọi từ sếp của anh ta.

"Đại Xương à, kế hoạch đấu thâu gần đây của công ty đã xử lý

xong chưa? Nó rất quan trọng! Cuộc họp ngày mai cần sử dụng,

có thể phiền cậu trở lại hoàn thành nó trước không.

Đại Xương vô cùng tức giận, nhưng lại không có chỗ phát tác, bởi

vì cấp trên của mình giờ phút này vẫn tăng ca suốt đêm.

Còn chưa cúp điện thoại, bỗng nhiên phía sau có một người đàn

ông từ trong tòa nhà ởi ra, nhìn thấy Đại Xương, thuận tay liên

đưa cho anh ta một tờ rơi.

Đại Xương tiện tay tiếp nhận, cũng không nghĩ nhiều, nói với đầu

dây bên kia: "Được, tôi sẽ quay lại.

Điện thoại bị cúp, Đại Xương nhìn thoáng qua đồ vật trong tay,

không khỏi sững sờ tại chỗ.

Mới đầu anh ta còn tưởng rằng là tờ rơi phòng tập gym hoặc là tờ

rơi của siêu thị, nhưng cầm trong tay, lại không phải là như vậy.

Chỉ thấy tờ rơi toàn thân màu đen, chỉ là trên chính diện lại in

mấy chữ đỏ tươi như dùng máu tươi đổ vào.

Phông chữ xiêu vẹo, không giống như con người có thể viết,

nhưng quỷ dị có thể khiến mọi người hiểu được ý nghĩa của nó.

- Trong vòng hai giờ, truyên cho một người khác, nếu không...

Cái quái gì thế này?

Đại Xương ngơ ra, xoay người định hỏi người đàn ông vừa rồi là

có ý gì.

Nhưng sau khi anh ta xoay người, người đàn ông phát tờ rơi kia

lại quỷ dị biến mất không thấy đâu.

Đại Xương không nghĩ nhiều, ném tờ rơi vào thùng rác gân đó rồi

xoay người trở lại tòa nhà văn phòng.

Sau khi trở vê công ty, công ty vẫn sáng bừng, vẫn có đồng

nghiệp vì công việc mà cố gắng phấn đấu.

Đại Xương trở lại chỗ ngồi của mình, lấy ra bản kế hoạch ngày

mai cấp trên chỉ rõ ngày mai sẽ giao ra, nhưng vừa mở thư mục

ra, lại là tờ rơi kia.

Sự khác biệt là, lần này chữ viết tay trên tờ rơi đã thay đổi.

- Trong vòng một giờ, truyền cho một người khác, nếu không...

Hai giờ đã thành một giờ?

Đại Xương nhíu mày, đây chắc chắn là trò đùa của ai đói

Anh ta định đi báo cáo với cấp trên, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn

thấy bộ dáng mất ăn mất ngủ của đồng nghiệp, lại nuốt lời muốn

nói trở lại.

Quên ởi, dù sao cũng là đùa giỡn mà thôi.

Không suy nghĩ nhiều, anh ta trực tiếp ném tờ rơi vào thùng rác,

sau đó mở ngăn kéo.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nghe bạn tốt nói như vậy, Trương Tuệ lại thấy có hứng thú, lậptức trả lời: "À, xem cậu vui như vậy, kết quả như nào?”Ha ha ha, hài vãi, app này dự đoán tớ trúng giải nhất xổ số tiếptheo, kết quả nhất thời hưng phấn quá độ nên nhồi máu cơ timmà chết, cậu nói có buồn cười hay không!"Còn có chuyện này?Trương Tuệ trong nháy mắt nhớ tới một đoạn trước kia từng xemqua, nói chuyện bi thảm nhất trên thế giới không gì khác hơn làngười chết nhưng tiên còn chưa tiêu hết, từ một góc độ nào đó,đây quả thật là một chuyện rất thú vị.Sau đó, cô trả lời một sticker mỉm cười."Ha ha, khá thú vị đấy.Nhưng không nghĩ tới, ngay sau đó bạn tốt lại gửi tới một liên kếttải xuống."Tuệ Tuệ, giúp tớ một việc, tải app này về rồi chơi thử một chút,sau đó nó sẽ hiện lên một mã mời, cậu điên mã mời là tớ là đượcrồi, đến lúc đó có phần thưởng chia đều cho hai chúng ta.Đây đại khái chính là cách tiếp cận giống như một app mua sắm,Trương Tuệ cũng không lạ mấy chuyện này, bởi vì trước kia bạntốt cũng từng nhờ như vậy.Tiện tay ấn tải vê, Trương Tuệ lại đâm đầu vào trong luận văn.Cũng không biết đã qua bao lâu, điện thoại di động đặt ở mộtbên bỗng nhiên rung động lên, Trương Tuệ cầm lấy di động nhìn,chỉ thấy phía trên không hiểu sao mở ra một cái giao diện.Viên đều là màu đen tựa như vực sâu, phảng phất muốn cắn nuốtngười, nhưng mà ở chính giữa điện thoại di động, lại có một hàngphông chữ đỏ bừng, giống như là do máu tươi ngưng đọngthành.- Bạn có muốn biết cái chết sau này của bạn không. - Trả lời Cóhoặc Không.Một ứng dụng độc hại chứa virus?Trương Tuệ sửng sốt, sau đó nhìn thấy dòng chữ màu máu kia,trong lòng không khỏi thâm nghĩ một tiếng: "Mánh khóe nhàmchán.Nhưng không biết vì sao, khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ này,trong đầu giống như có một giọng nói khó hiểu đang dụ dỗ cô.Xem một chút, xem một chút thì có làm sao.Dù sao cũng là giả.Trên thế giới này đâu có quỷ.Chẳng qua chỉ là một app mà thôi.Dưới loại thanh âm dụ dỗ này, giống như d*c v*ng không rõ nàobị gợi lên, ma xui quỷ khiến Trương Tuệ ấn xuống.Người ta nói rằng khi mọi người vừa đi bộ trên đường phố vừagọi điện thoại, bạn sẽ nhận lấy bất cứ thứ gì người khác đưa.Đại Xương là một công nhân vất vả, lúc đêm khuya, vạn nhà đãlên đèn, hâu hết mọi người đều đã tiến vào giấc mộng ngọt ngào,nhưng mà anh ta lại vừa mới tan tâm.Nhưng vừa mới ra khỏi tòa nhà văn phòng không bao lâu, chuôngđiện thoại lại vang lên.Đó là một cuộc gọi từ sếp của anh ta."Đại Xương à, kế hoạch đấu thâu gần đây của công ty đã xử lýxong chưa? Nó rất quan trọng! Cuộc họp ngày mai cần sử dụng,có thể phiền cậu trở lại hoàn thành nó trước không.Đại Xương vô cùng tức giận, nhưng lại không có chỗ phát tác, bởivì cấp trên của mình giờ phút này vẫn tăng ca suốt đêm.Còn chưa cúp điện thoại, bỗng nhiên phía sau có một người đànông từ trong tòa nhà ởi ra, nhìn thấy Đại Xương, thuận tay liênđưa cho anh ta một tờ rơi.Đại Xương tiện tay tiếp nhận, cũng không nghĩ nhiều, nói với đầudây bên kia: "Được, tôi sẽ quay lại.Điện thoại bị cúp, Đại Xương nhìn thoáng qua đồ vật trong tay,không khỏi sững sờ tại chỗ.Mới đầu anh ta còn tưởng rằng là tờ rơi phòng tập gym hoặc là tờrơi của siêu thị, nhưng cầm trong tay, lại không phải là như vậy.Chỉ thấy tờ rơi toàn thân màu đen, chỉ là trên chính diện lại inmấy chữ đỏ tươi như dùng máu tươi đổ vào.Phông chữ xiêu vẹo, không giống như con người có thể viết,nhưng quỷ dị có thể khiến mọi người hiểu được ý nghĩa của nó.- Trong vòng hai giờ, truyên cho một người khác, nếu không...Cái quái gì thế này?Đại Xương ngơ ra, xoay người định hỏi người đàn ông vừa rồi làcó ý gì.Nhưng sau khi anh ta xoay người, người đàn ông phát tờ rơi kialại quỷ dị biến mất không thấy đâu.Đại Xương không nghĩ nhiều, ném tờ rơi vào thùng rác gân đó rồixoay người trở lại tòa nhà văn phòng.Sau khi trở vê công ty, công ty vẫn sáng bừng, vẫn có đồngnghiệp vì công việc mà cố gắng phấn đấu.Đại Xương trở lại chỗ ngồi của mình, lấy ra bản kế hoạch ngàymai cấp trên chỉ rõ ngày mai sẽ giao ra, nhưng vừa mở thư mụcra, lại là tờ rơi kia.Sự khác biệt là, lần này chữ viết tay trên tờ rơi đã thay đổi.- Trong vòng một giờ, truyền cho một người khác, nếu không...Hai giờ đã thành một giờ?Đại Xương nhíu mày, đây chắc chắn là trò đùa của ai đóiAnh ta định đi báo cáo với cấp trên, nhưng vừa ngẩng đầu nhìnthấy bộ dáng mất ăn mất ngủ của đồng nghiệp, lại nuốt lời muốnnói trở lại.Quên ởi, dù sao cũng là đùa giỡn mà thôi.Không suy nghĩ nhiều, anh ta trực tiếp ném tờ rơi vào thùng rác,sau đó mở ngăn kéo.

Chương 269: Dị thường không ai biết