Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 270: Hành động trong cuộc họp

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra.Trong ngăn kéo cũng có một tờ rơi, mà lân này, thời gian đưa ratrên tờ rơi lại thay đổi.- Trong vòng 30 phút, truyền cho một người khác, nếu không...Tờ rơi lại xuất hiện.Nhìn thấy một màn này, Đại Xương không khỏi có chút hoảnghốt!Không phải mình đã ném nó rồi sao?Đại Xương nhìn thùng rác một chút, nhưng trong thùng rác trốngrỗng, làm gì có bóng dáng của tờ rơi.Lúc này người ngốc nghếch đến đâu cũng có thể phát hiện ra cógì đó không đúng! Đại Xương không khỏi cảm thấy có chút hoảnghốt, vội vàng cầm tờ rơi đi vào phòng vệ sinh, xé nát tờ rơi, némvào trong bồn cầu.Nhưng vừa mới đi ra khỏi phòng vệ sinh không bao lâu, anh tabỗng nhiên cảm giác trong túi mình hình như có thêm cái gì đó,không kìm được lấy ra nhìn.Vẫn là tờ rơi đó.Mà thời gian trên tờ rơi, lại một lân nữa rút ngắn.- Trong vòng mười lăm phút, truyền cho một người khác, nếukhông... Lúc này Đại Xương có chút sợ hãi, vội vàng xé nát tờ rơimột lân nữa, sau đó chạy trở lại phòng vệ sinh, đốt giấy, tận mắtnhìn tờ rơi hóa thành tro tàn, lúc này mới yên lòng.Sau đó, Đại Xương trở lại vị trí làm việc của mình và mở thư mụcmột lần nữa.Tờ rơi quỷ dị kia lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Đại Xương.- Trong vòng năm phút, truyên cho một người khác, nếu không...Nhìn thấy cảnh này, Đại Xương cực kỳ sợ hãi.Có quỷ mới biết chuyện gì sẽ xảy ra trong 5 phút nữa.Ngay khi anh ta do dự có nên đưa tờ rơi cho đồng thời haykhông, đột nhiên, có một nữ đồng nghiệp đi tới, lấy đi thư mụcđó."Đại Xương, phần kế hoạch này cho tôi mượn trước, tôi còn mộtvài chỗ cân bổ sung vào, đúng rồi, ở đây lại có một chuyển phátnhanh của cậu, buổi sáng tôi quên giao cho cậu.'Nhìn chuyển phát nhanh in logo "Nghịch phong, Đại Xương maxui quỷ khiến nói: "Ồ, được rồi, cô lấy đi dùng trước đi."Ngoài miệng anh ta nói như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ, nhưvậy hẳn là coi như phát tờ rơi rồi chứ?Tuy rằng nội tâm mơ hồ có chút áy náy, nhưng trong lòng ĐạiXương vẫn trút được một hơi.Sau đó anh ta mở chuyển phát nhanh ra, bỗng nhiên thoáng cáicứng đờ.Bởi vì trong chuyển phát nhanh, là một xấp tờ rơi dày như đúc..."Tôi không phải nhằm vào một vị nào đó trong các người, tôi chỉmuốn nói, mấy người ở đây đều là rác rưởi."Trong phòng họp có người vỗ bàn đứng lên nói.Người nói lời này chỉ là một đứa nhóc tuổi còn rất nhỏ nhìn quachỉ khoảng mười tuổi, có vẻ vẫn là học sinh tiểu học, nhưng trênmặt lại lộ ra bộ dáng kiêu ngạo khinh thường chúng sinh. Hai bamươi ngồi đây, đa số đều là một nhóm người phụ trách đứngđầu, nhưng đối mặt với thằng nhóc thối này lại khó chịu như ănphải cứt.Thằng nhóc gấu này dã man vậy sao?Tô Viễn xuyên qua khe hở giữa các ngón tay nhìn thằng nhóc gấulỗ mũi hếch lên trời này, hôm nay là thời gian hội nghị mà TriệuKiến Quốc dặn dò, cho nên hắn sớm đã đi tới nơi, cũng không ởcùng Dương Gian.Vốn là muốn sớm lấy được nến quỷ để chạy trốn, thế nhưng TriệuKiến Quốc với mấy người kia cũng không giống như sẽ dậy sớm,vì thế hắn chỉ có thể tạm thời chờ đợi.Tuy rằng trong phòng họp ngồi đầy người, nhưng không ai có thểphát giác được vị trí của hắn, bởi vì bây giờ hắn đang ở trongtrạng thái quỷ thủ che mắt.Vì thế hắn trơ mắt nhìn một vở kịch hay diễn ra trước mắt.Một đám người lớn bị nhóc gấu mắng đến nỗi mặt đen thùi lùi,nhưng lại ngại không so đo với thằng nhóc nên chỉ có thể câmmiệng không nói.Tô Viễn nhìn thằng nhóc thối này, trong đầu tự nhiên hiện ra tưliệu liên quan.Hùng Văn Văn, nicknamer là Linh Đồng, nghe nói nhóc có thểthông qua quỷ trong thân thể dự đoán hết thảy chuyện phát sinhtrong vòng một giờ tới.Từ góc độ nào đó, đây là một khả năng rất khó hiểu.Có thể dự đoán được hướng đi của lệ quỷ trong vòng một giờ, khiđối mặt với sự kiện linh dị, đủ để hóa giải phân lớn nguy cơ, nângcao tỷ lệ sinh tồn.Cho nên ở tổng bộ, nhóc thối này đều sắp được coi là quốc bảo,đủ các loại bảo hộ, các loại tài nguyên, thế cho nên tạo thànhtính cách kiêu ngạo này.Nhưng chẳng liên quan gì đến Tô Viễn, hắn cũng chỉ vui vẻ xemkịch.Hết thảy giống như suy nghị, nhóc gấu này tức giận với khôngkhí, tuy rằng người lớn không chấp nhặt với nhóc con, nhưng ngựquỷ giả chung quy vẫn là một đám thân trí bị lệ quỷ bản thânkhống chế ảnh hưởng, rất nhanh liền có người đứng ra bật lạithằng nhóc.Không ngoài dự liệu, một thằng nhóc so về tâm kế làm sao có thểchơi được người lớn, chỉ vài ba câu, Hùng Văn Văn đã bị kíchthích sử dụng năng lực của lệ quỷ.Suy nghĩ của nhóc con vẫn quá ngây thơ, Tô Viễn âm thâm suytư.

Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra.

Trong ngăn kéo cũng có một tờ rơi, mà lân này, thời gian đưa ra

trên tờ rơi lại thay đổi.

- Trong vòng 30 phút, truyền cho một người khác, nếu không...

Tờ rơi lại xuất hiện.

Nhìn thấy một màn này, Đại Xương không khỏi có chút hoảng

hốt!

Không phải mình đã ném nó rồi sao?

Đại Xương nhìn thùng rác một chút, nhưng trong thùng rác trống

rỗng, làm gì có bóng dáng của tờ rơi.

Lúc này người ngốc nghếch đến đâu cũng có thể phát hiện ra có

gì đó không đúng! Đại Xương không khỏi cảm thấy có chút hoảng

hốt, vội vàng cầm tờ rơi đi vào phòng vệ sinh, xé nát tờ rơi, ném

vào trong bồn cầu.

Nhưng vừa mới đi ra khỏi phòng vệ sinh không bao lâu, anh ta

bỗng nhiên cảm giác trong túi mình hình như có thêm cái gì đó,

không kìm được lấy ra nhìn.

Vẫn là tờ rơi đó.

Mà thời gian trên tờ rơi, lại một lân nữa rút ngắn.

- Trong vòng mười lăm phút, truyền cho một người khác, nếu

không... Lúc này Đại Xương có chút sợ hãi, vội vàng xé nát tờ rơi

một lân nữa, sau đó chạy trở lại phòng vệ sinh, đốt giấy, tận mắt

nhìn tờ rơi hóa thành tro tàn, lúc này mới yên lòng.

Sau đó, Đại Xương trở lại vị trí làm việc của mình và mở thư mục

một lần nữa.

Tờ rơi quỷ dị kia lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Đại Xương.

- Trong vòng năm phút, truyên cho một người khác, nếu không...

Nhìn thấy cảnh này, Đại Xương cực kỳ sợ hãi.

Có quỷ mới biết chuyện gì sẽ xảy ra trong 5 phút nữa.

Ngay khi anh ta do dự có nên đưa tờ rơi cho đồng thời hay

không, đột nhiên, có một nữ đồng nghiệp đi tới, lấy đi thư mục

đó.

"Đại Xương, phần kế hoạch này cho tôi mượn trước, tôi còn một

vài chỗ cân bổ sung vào, đúng rồi, ở đây lại có một chuyển phát

nhanh của cậu, buổi sáng tôi quên giao cho cậu.'

Nhìn chuyển phát nhanh in logo "Nghịch phong, Đại Xương ma

xui quỷ khiến nói: "Ồ, được rồi, cô lấy đi dùng trước đi."

Ngoài miệng anh ta nói như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ, như

vậy hẳn là coi như phát tờ rơi rồi chứ?

Tuy rằng nội tâm mơ hồ có chút áy náy, nhưng trong lòng Đại

Xương vẫn trút được một hơi.

Sau đó anh ta mở chuyển phát nhanh ra, bỗng nhiên thoáng cái

cứng đờ.

Bởi vì trong chuyển phát nhanh, là một xấp tờ rơi dày như đúc...

"Tôi không phải nhằm vào một vị nào đó trong các người, tôi chỉ

muốn nói, mấy người ở đây đều là rác rưởi."

Trong phòng họp có người vỗ bàn đứng lên nói.

Người nói lời này chỉ là một đứa nhóc tuổi còn rất nhỏ nhìn qua

chỉ khoảng mười tuổi, có vẻ vẫn là học sinh tiểu học, nhưng trên

mặt lại lộ ra bộ dáng kiêu ngạo khinh thường chúng sinh. Hai ba

mươi ngồi đây, đa số đều là một nhóm người phụ trách đứng

đầu, nhưng đối mặt với thằng nhóc thối này lại khó chịu như ăn

phải cứt.

Thằng nhóc gấu này dã man vậy sao?

Tô Viễn xuyên qua khe hở giữa các ngón tay nhìn thằng nhóc gấu

lỗ mũi hếch lên trời này, hôm nay là thời gian hội nghị mà Triệu

Kiến Quốc dặn dò, cho nên hắn sớm đã đi tới nơi, cũng không ở

cùng Dương Gian.

Vốn là muốn sớm lấy được nến quỷ để chạy trốn, thế nhưng Triệu

Kiến Quốc với mấy người kia cũng không giống như sẽ dậy sớm,

vì thế hắn chỉ có thể tạm thời chờ đợi.

Tuy rằng trong phòng họp ngồi đầy người, nhưng không ai có thể

phát giác được vị trí của hắn, bởi vì bây giờ hắn đang ở trong

trạng thái quỷ thủ che mắt.

Vì thế hắn trơ mắt nhìn một vở kịch hay diễn ra trước mắt.

Một đám người lớn bị nhóc gấu mắng đến nỗi mặt đen thùi lùi,

nhưng lại ngại không so đo với thằng nhóc nên chỉ có thể câm

miệng không nói.

Tô Viễn nhìn thằng nhóc thối này, trong đầu tự nhiên hiện ra tư

liệu liên quan.

Hùng Văn Văn, nicknamer là Linh Đồng, nghe nói nhóc có thể

thông qua quỷ trong thân thể dự đoán hết thảy chuyện phát sinh

trong vòng một giờ tới.

Từ góc độ nào đó, đây là một khả năng rất khó hiểu.

Có thể dự đoán được hướng đi của lệ quỷ trong vòng một giờ, khi

đối mặt với sự kiện linh dị, đủ để hóa giải phân lớn nguy cơ, nâng

cao tỷ lệ sinh tồn.

Cho nên ở tổng bộ, nhóc thối này đều sắp được coi là quốc bảo,

đủ các loại bảo hộ, các loại tài nguyên, thế cho nên tạo thành

tính cách kiêu ngạo này.

Nhưng chẳng liên quan gì đến Tô Viễn, hắn cũng chỉ vui vẻ xem

kịch.

Hết thảy giống như suy nghị, nhóc gấu này tức giận với không

khí, tuy rằng người lớn không chấp nhặt với nhóc con, nhưng ngự

quỷ giả chung quy vẫn là một đám thân trí bị lệ quỷ bản thân

khống chế ảnh hưởng, rất nhanh liền có người đứng ra bật lại

thằng nhóc.

Không ngoài dự liệu, một thằng nhóc so về tâm kế làm sao có thể

chơi được người lớn, chỉ vài ba câu, Hùng Văn Văn đã bị kích

thích sử dụng năng lực của lệ quỷ.

Suy nghĩ của nhóc con vẫn quá ngây thơ, Tô Viễn âm thâm suy

tư.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra.Trong ngăn kéo cũng có một tờ rơi, mà lân này, thời gian đưa ratrên tờ rơi lại thay đổi.- Trong vòng 30 phút, truyền cho một người khác, nếu không...Tờ rơi lại xuất hiện.Nhìn thấy một màn này, Đại Xương không khỏi có chút hoảnghốt!Không phải mình đã ném nó rồi sao?Đại Xương nhìn thùng rác một chút, nhưng trong thùng rác trốngrỗng, làm gì có bóng dáng của tờ rơi.Lúc này người ngốc nghếch đến đâu cũng có thể phát hiện ra cógì đó không đúng! Đại Xương không khỏi cảm thấy có chút hoảnghốt, vội vàng cầm tờ rơi đi vào phòng vệ sinh, xé nát tờ rơi, némvào trong bồn cầu.Nhưng vừa mới đi ra khỏi phòng vệ sinh không bao lâu, anh tabỗng nhiên cảm giác trong túi mình hình như có thêm cái gì đó,không kìm được lấy ra nhìn.Vẫn là tờ rơi đó.Mà thời gian trên tờ rơi, lại một lân nữa rút ngắn.- Trong vòng mười lăm phút, truyền cho một người khác, nếukhông... Lúc này Đại Xương có chút sợ hãi, vội vàng xé nát tờ rơimột lân nữa, sau đó chạy trở lại phòng vệ sinh, đốt giấy, tận mắtnhìn tờ rơi hóa thành tro tàn, lúc này mới yên lòng.Sau đó, Đại Xương trở lại vị trí làm việc của mình và mở thư mụcmột lần nữa.Tờ rơi quỷ dị kia lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Đại Xương.- Trong vòng năm phút, truyên cho một người khác, nếu không...Nhìn thấy cảnh này, Đại Xương cực kỳ sợ hãi.Có quỷ mới biết chuyện gì sẽ xảy ra trong 5 phút nữa.Ngay khi anh ta do dự có nên đưa tờ rơi cho đồng thời haykhông, đột nhiên, có một nữ đồng nghiệp đi tới, lấy đi thư mụcđó."Đại Xương, phần kế hoạch này cho tôi mượn trước, tôi còn mộtvài chỗ cân bổ sung vào, đúng rồi, ở đây lại có một chuyển phátnhanh của cậu, buổi sáng tôi quên giao cho cậu.'Nhìn chuyển phát nhanh in logo "Nghịch phong, Đại Xương maxui quỷ khiến nói: "Ồ, được rồi, cô lấy đi dùng trước đi."Ngoài miệng anh ta nói như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ, nhưvậy hẳn là coi như phát tờ rơi rồi chứ?Tuy rằng nội tâm mơ hồ có chút áy náy, nhưng trong lòng ĐạiXương vẫn trút được một hơi.Sau đó anh ta mở chuyển phát nhanh ra, bỗng nhiên thoáng cáicứng đờ.Bởi vì trong chuyển phát nhanh, là một xấp tờ rơi dày như đúc..."Tôi không phải nhằm vào một vị nào đó trong các người, tôi chỉmuốn nói, mấy người ở đây đều là rác rưởi."Trong phòng họp có người vỗ bàn đứng lên nói.Người nói lời này chỉ là một đứa nhóc tuổi còn rất nhỏ nhìn quachỉ khoảng mười tuổi, có vẻ vẫn là học sinh tiểu học, nhưng trênmặt lại lộ ra bộ dáng kiêu ngạo khinh thường chúng sinh. Hai bamươi ngồi đây, đa số đều là một nhóm người phụ trách đứngđầu, nhưng đối mặt với thằng nhóc thối này lại khó chịu như ănphải cứt.Thằng nhóc gấu này dã man vậy sao?Tô Viễn xuyên qua khe hở giữa các ngón tay nhìn thằng nhóc gấulỗ mũi hếch lên trời này, hôm nay là thời gian hội nghị mà TriệuKiến Quốc dặn dò, cho nên hắn sớm đã đi tới nơi, cũng không ởcùng Dương Gian.Vốn là muốn sớm lấy được nến quỷ để chạy trốn, thế nhưng TriệuKiến Quốc với mấy người kia cũng không giống như sẽ dậy sớm,vì thế hắn chỉ có thể tạm thời chờ đợi.Tuy rằng trong phòng họp ngồi đầy người, nhưng không ai có thểphát giác được vị trí của hắn, bởi vì bây giờ hắn đang ở trongtrạng thái quỷ thủ che mắt.Vì thế hắn trơ mắt nhìn một vở kịch hay diễn ra trước mắt.Một đám người lớn bị nhóc gấu mắng đến nỗi mặt đen thùi lùi,nhưng lại ngại không so đo với thằng nhóc nên chỉ có thể câmmiệng không nói.Tô Viễn nhìn thằng nhóc thối này, trong đầu tự nhiên hiện ra tưliệu liên quan.Hùng Văn Văn, nicknamer là Linh Đồng, nghe nói nhóc có thểthông qua quỷ trong thân thể dự đoán hết thảy chuyện phát sinhtrong vòng một giờ tới.Từ góc độ nào đó, đây là một khả năng rất khó hiểu.Có thể dự đoán được hướng đi của lệ quỷ trong vòng một giờ, khiđối mặt với sự kiện linh dị, đủ để hóa giải phân lớn nguy cơ, nângcao tỷ lệ sinh tồn.Cho nên ở tổng bộ, nhóc thối này đều sắp được coi là quốc bảo,đủ các loại bảo hộ, các loại tài nguyên, thế cho nên tạo thànhtính cách kiêu ngạo này.Nhưng chẳng liên quan gì đến Tô Viễn, hắn cũng chỉ vui vẻ xemkịch.Hết thảy giống như suy nghị, nhóc gấu này tức giận với khôngkhí, tuy rằng người lớn không chấp nhặt với nhóc con, nhưng ngựquỷ giả chung quy vẫn là một đám thân trí bị lệ quỷ bản thânkhống chế ảnh hưởng, rất nhanh liền có người đứng ra bật lạithằng nhóc.Không ngoài dự liệu, một thằng nhóc so về tâm kế làm sao có thểchơi được người lớn, chỉ vài ba câu, Hùng Văn Văn đã bị kíchthích sử dụng năng lực của lệ quỷ.Suy nghĩ của nhóc con vẫn quá ngây thơ, Tô Viễn âm thâm suytư.

Chương 270: Hành động trong cuộc họp