Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 271: Rời đi (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giống như loại lệ quỷ cực kỳ đặc thù này,năng lực tuyệt đối không thể tùy tiện sử dụng, nếu không một khisắp đạt tới giai đoạn hồi sinh, tổng bộ tuyệt đối sẽ cường thế tiếpquản con quỷ trong thân thể cậu nhóc, chắc chắn không có khảnăng để mặc cho một con quỷ có thể dự đoán tương lai ở bênngoài làm bậy. Sau khi vận dụng năng lực của lệ Quỷ, sắc mặtHùng Văn Văn trở nên chết lặng, một người lúc trước còn tốt lậptức tử khí nặng nề, toàn thân tản mát ra một luông khí tức âmlãnh, quỷ dị, phảng phất như có một con quỷ đang dân dần tỉnhlại. "Xì,xì!"Ánh đèn trong phòng họp giờ phút này bị một lực lượng nào đókhông rõ quấy nhiễu, trong nháy mắt trở nên mờ mịt, một cảmgiác kỳ dị xuất hiện trong lòng mỗi người ở đây, phảng phất nhưcó thứ gì vô hình đang nhìn trộm mình.Tô Viễn cũng không ngoại lệ.Bỗng nhiên, Hùng Văn Văn lại đột nhiên kêu lên một tiếng kỳ lạ,ngã ngôi trên bàn họp, bộ dáng vô cùng hoảng sợ như thấy quỷquay đầu nhìn về phía cửa lớn, rồi lập tức lại nhìn vê phía một vịtrí trống rỗng bên cạnh bàn.Vẻ mặt hoảng sợ, không biết làm sao, giống như là gặp quỷ Vậy.Sau đó "oa” một tiếng lập tức khóc lên, giống như là bị dọa sợ,không ngừng lui vê phía sau, tựa hô muốn tránh cái gì đó sau khimở cửa."Hả?"Tô Viễn có chút cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh phảnứng lại.Nhóc gấu này nhìn thấy chính mình trong lúc dự đoán tương lai.Nhìn thấy biểu tình này của nhóc gấu, những người phụ tráchtrong phòng họp không khỏi biến sắc.Chẳng lẽ nhóc gấu này gặp quỷ rồi sao? Dự đoán được chuyện gìkhông tốt?Tuy rằng hiện giờ sự kiện linh dị ở thành phố Đại Xương đã chấmdứt, nhưng khó bảo đảm sẽ không có một ít kinh khủng nào đó bịđánh thức, mà bọn họ đến nay vẫn còn ở lại nơi này, cũng có ýcủa tổng bộ.Nó có nghĩa là ở lại và xem nếu có bất kỳ mối đe dọa không rõ.'Lẹt xẹt, lẹt xẹtNhưng mà sau một khắc, bên ngoài cửa truyền đến tiếng bướcchân rõ ràng, tựa hồ có thứ gì đó đang nhanh chóng đến gân nơinày.Những người khác trong phòng họp lập tức đứng lên, cảnh giácnhìn phía cửa lớn, vô thức xem nhẹ vị trí trống mà nhóc gấu lúcđầu vẫn nhìn vào ở trong phòng họp.Ngay khi họ đang cảnh giác.Ngay sau đó, cánh cửa mở ra.Chỉ thấy một thanh niên từ bên ngoài đi vào.'Hả? Không phải đang họp sao? Đã xảy ra chuyện gì, sao lại nhìntôi kỳ lạ như vậy?”Dương Gian có chút hồ nghi đánh giá bốn phía, cảm thấy khôngkhí trong phòng họp này có chút không thích hợp."Mẹ kiếp! Làm tôi giật mình!""Tôi còn tưởng có quỷ tới.""Cậu phải đến sớm hơn lúc bắt đầu họp chứ, hết lần này tới lầnkhác chọn vào lúc này? Mẹ nói Dọa tôi rồi.""Quỷ? Quỷ ở đâu vậy?" Dương Gian quay đầu lại nhìn thoángqua: Có cái gì đâu.Không có...Vậy vừa rôi Hùng Văn Văn bị dọa thành như vậy là vì sao?Một số người cảm thấy lạ.Mà lúc này Hùng Văn Văn lại không lên tiếng, không còn tư tháikiêu ngạo vừa rồi, có chút hoảng sợ nhìn Dương Gian, vẻ mặt vôcùng sợ hãi và bất an.Dương Gian cũng nhìn thấy Hùng Văn Văn, không khỏi kinh ngạcnói: "Ấy, nhóc con nhà ai đây? Người nào còn dẫn cả người thânvào, chắc chỗ dựa lớn lắm đây."Thằng nhóc cũng là người phụ trách, là nhân tài cực kỳ đặc thù,nó có được năng lực dự đoán tương lai, là tổng bộ cố ý điều tớitừ thành phố Đại Kinh."Lúc này, Triệu Kiến Quốc và Vương Tiểu Minh, còn có Lý Quâncùng với thứ trưởng Tào Diên Hoa đi vào phòng họp.Nhìn thoáng qua phòng họp, Triệu Kiến Quốc hơi sửng sốt."Tô Viễn đâu? Sao cậu ta không đến?"Dương Gian nói: "Ông đừng hỏi tôi, làm sao tôi biết được."Mà lúc này, Tô Viễn buông tay che hai mắt xuống, lười biếng nói:"Đừng kêu nữa, tôi ở chỗ này, mấy người chậm chạp quá đấy, tôichờ rất lâu rồi."Mọi người không khỏi cả kinh, nhất là những người phụ trách đãsớm đến phòng họp.Phải biết rằng, bọn họ tới không tính là quá muộn, nhưng từ đầuđến cuối đều không ai có thể phát hiện trong phòng họp lại cònche giấu một người như vậy.Là năng lực của lệ quỷ sao?Lúc này thân sắc có người trở nên ngưng trọng, loại năng lựcnày... có thể nói là làm cho người ta khó lòng phòng bi.Cũng có người đăm chiêu nhìn về phía Hùng Văn Văn, liên tưởngđến biểu hiện vừa rồi của cậu nhóc, giống như đã biết cái gì đó."Các vị đều mời ngôi vào chỗ, tôi là Thứ trưởng Tào Diên Hoa,phụ trách tổ chức cuộc họp lần này, nội dung chủ yếu là tổng kếtkinh nghiệm liên quan đến sự kiện ngạ quỷ lần này, chuẩn bịthích đáng khi đối mặt với các sự kiện cấp bậc tương tự trongtương lai." Lúc này thứ trưởng Tào Diên Hoa đứng ở trước bànhội nghị, nhìn mọi người nói.

Giống như loại lệ quỷ cực kỳ đặc thù này,

năng lực tuyệt đối không thể tùy tiện sử dụng, nếu không một khi

sắp đạt tới giai đoạn hồi sinh, tổng bộ tuyệt đối sẽ cường thế tiếp

quản con quỷ trong thân thể cậu nhóc, chắc chắn không có khả

năng để mặc cho một con quỷ có thể dự đoán tương lai ở bên

ngoài làm bậy. Sau khi vận dụng năng lực của lệ Quỷ, sắc mặt

Hùng Văn Văn trở nên chết lặng, một người lúc trước còn tốt lập

tức tử khí nặng nề, toàn thân tản mát ra một luông khí tức âm

lãnh, quỷ dị, phảng phất như có một con quỷ đang dân dần tỉnh

lại. "Xì,xì!"

Ánh đèn trong phòng họp giờ phút này bị một lực lượng nào đó

không rõ quấy nhiễu, trong nháy mắt trở nên mờ mịt, một cảm

giác kỳ dị xuất hiện trong lòng mỗi người ở đây, phảng phất như

có thứ gì vô hình đang nhìn trộm mình.

Tô Viễn cũng không ngoại lệ.

Bỗng nhiên, Hùng Văn Văn lại đột nhiên kêu lên một tiếng kỳ lạ,

ngã ngôi trên bàn họp, bộ dáng vô cùng hoảng sợ như thấy quỷ

quay đầu nhìn về phía cửa lớn, rồi lập tức lại nhìn vê phía một vị

trí trống rỗng bên cạnh bàn.

Vẻ mặt hoảng sợ, không biết làm sao, giống như là gặp quỷ Vậy.

Sau đó "oa” một tiếng lập tức khóc lên, giống như là bị dọa sợ,

không ngừng lui vê phía sau, tựa hô muốn tránh cái gì đó sau khi

mở cửa.

"Hả?"

Tô Viễn có chút cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh phản

ứng lại.

Nhóc gấu này nhìn thấy chính mình trong lúc dự đoán tương lai.

Nhìn thấy biểu tình này của nhóc gấu, những người phụ trách

trong phòng họp không khỏi biến sắc.

Chẳng lẽ nhóc gấu này gặp quỷ rồi sao? Dự đoán được chuyện gì

không tốt?

Tuy rằng hiện giờ sự kiện linh dị ở thành phố Đại Xương đã chấm

dứt, nhưng khó bảo đảm sẽ không có một ít kinh khủng nào đó bị

đánh thức, mà bọn họ đến nay vẫn còn ở lại nơi này, cũng có ý

của tổng bộ.

Nó có nghĩa là ở lại và xem nếu có bất kỳ mối đe dọa không rõ.

'Lẹt xẹt, lẹt xẹt

Nhưng mà sau một khắc, bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước

chân rõ ràng, tựa hồ có thứ gì đó đang nhanh chóng đến gân nơi

này.

Những người khác trong phòng họp lập tức đứng lên, cảnh giác

nhìn phía cửa lớn, vô thức xem nhẹ vị trí trống mà nhóc gấu lúc

đầu vẫn nhìn vào ở trong phòng họp.

Ngay khi họ đang cảnh giác.

Ngay sau đó, cánh cửa mở ra.

Chỉ thấy một thanh niên từ bên ngoài đi vào.

'Hả? Không phải đang họp sao? Đã xảy ra chuyện gì, sao lại nhìn

tôi kỳ lạ như vậy?”

Dương Gian có chút hồ nghi đánh giá bốn phía, cảm thấy không

khí trong phòng họp này có chút không thích hợp.

"Mẹ kiếp! Làm tôi giật mình!"

"Tôi còn tưởng có quỷ tới."

"Cậu phải đến sớm hơn lúc bắt đầu họp chứ, hết lần này tới lần

khác chọn vào lúc này? Mẹ nói Dọa tôi rồi."

"Quỷ? Quỷ ở đâu vậy?" Dương Gian quay đầu lại nhìn thoáng

qua: Có cái gì đâu.

Không có...

Vậy vừa rôi Hùng Văn Văn bị dọa thành như vậy là vì sao?

Một số người cảm thấy lạ.

Mà lúc này Hùng Văn Văn lại không lên tiếng, không còn tư thái

kiêu ngạo vừa rồi, có chút hoảng sợ nhìn Dương Gian, vẻ mặt vô

cùng sợ hãi và bất an.

Dương Gian cũng nhìn thấy Hùng Văn Văn, không khỏi kinh ngạc

nói: "Ấy, nhóc con nhà ai đây? Người nào còn dẫn cả người thân

vào, chắc chỗ dựa lớn lắm đây.

"Thằng nhóc cũng là người phụ trách, là nhân tài cực kỳ đặc thù,

nó có được năng lực dự đoán tương lai, là tổng bộ cố ý điều tới

từ thành phố Đại Kinh."

Lúc này, Triệu Kiến Quốc và Vương Tiểu Minh, còn có Lý Quân

cùng với thứ trưởng Tào Diên Hoa đi vào phòng họp.

Nhìn thoáng qua phòng họp, Triệu Kiến Quốc hơi sửng sốt.

"Tô Viễn đâu? Sao cậu ta không đến?"

Dương Gian nói: "Ông đừng hỏi tôi, làm sao tôi biết được."

Mà lúc này, Tô Viễn buông tay che hai mắt xuống, lười biếng nói:

"Đừng kêu nữa, tôi ở chỗ này, mấy người chậm chạp quá đấy, tôi

chờ rất lâu rồi."

Mọi người không khỏi cả kinh, nhất là những người phụ trách đã

sớm đến phòng họp.

Phải biết rằng, bọn họ tới không tính là quá muộn, nhưng từ đầu

đến cuối đều không ai có thể phát hiện trong phòng họp lại còn

che giấu một người như vậy.

Là năng lực của lệ quỷ sao?

Lúc này thân sắc có người trở nên ngưng trọng, loại năng lực

này... có thể nói là làm cho người ta khó lòng phòng bi.

Cũng có người đăm chiêu nhìn về phía Hùng Văn Văn, liên tưởng

đến biểu hiện vừa rồi của cậu nhóc, giống như đã biết cái gì đó.

"Các vị đều mời ngôi vào chỗ, tôi là Thứ trưởng Tào Diên Hoa,

phụ trách tổ chức cuộc họp lần này, nội dung chủ yếu là tổng kết

kinh nghiệm liên quan đến sự kiện ngạ quỷ lần này, chuẩn bị

thích đáng khi đối mặt với các sự kiện cấp bậc tương tự trong

tương lai." Lúc này thứ trưởng Tào Diên Hoa đứng ở trước bàn

hội nghị, nhìn mọi người nói.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giống như loại lệ quỷ cực kỳ đặc thù này,năng lực tuyệt đối không thể tùy tiện sử dụng, nếu không một khisắp đạt tới giai đoạn hồi sinh, tổng bộ tuyệt đối sẽ cường thế tiếpquản con quỷ trong thân thể cậu nhóc, chắc chắn không có khảnăng để mặc cho một con quỷ có thể dự đoán tương lai ở bênngoài làm bậy. Sau khi vận dụng năng lực của lệ Quỷ, sắc mặtHùng Văn Văn trở nên chết lặng, một người lúc trước còn tốt lậptức tử khí nặng nề, toàn thân tản mát ra một luông khí tức âmlãnh, quỷ dị, phảng phất như có một con quỷ đang dân dần tỉnhlại. "Xì,xì!"Ánh đèn trong phòng họp giờ phút này bị một lực lượng nào đókhông rõ quấy nhiễu, trong nháy mắt trở nên mờ mịt, một cảmgiác kỳ dị xuất hiện trong lòng mỗi người ở đây, phảng phất nhưcó thứ gì vô hình đang nhìn trộm mình.Tô Viễn cũng không ngoại lệ.Bỗng nhiên, Hùng Văn Văn lại đột nhiên kêu lên một tiếng kỳ lạ,ngã ngôi trên bàn họp, bộ dáng vô cùng hoảng sợ như thấy quỷquay đầu nhìn về phía cửa lớn, rồi lập tức lại nhìn vê phía một vịtrí trống rỗng bên cạnh bàn.Vẻ mặt hoảng sợ, không biết làm sao, giống như là gặp quỷ Vậy.Sau đó "oa” một tiếng lập tức khóc lên, giống như là bị dọa sợ,không ngừng lui vê phía sau, tựa hô muốn tránh cái gì đó sau khimở cửa."Hả?"Tô Viễn có chút cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh phảnứng lại.Nhóc gấu này nhìn thấy chính mình trong lúc dự đoán tương lai.Nhìn thấy biểu tình này của nhóc gấu, những người phụ tráchtrong phòng họp không khỏi biến sắc.Chẳng lẽ nhóc gấu này gặp quỷ rồi sao? Dự đoán được chuyện gìkhông tốt?Tuy rằng hiện giờ sự kiện linh dị ở thành phố Đại Xương đã chấmdứt, nhưng khó bảo đảm sẽ không có một ít kinh khủng nào đó bịđánh thức, mà bọn họ đến nay vẫn còn ở lại nơi này, cũng có ýcủa tổng bộ.Nó có nghĩa là ở lại và xem nếu có bất kỳ mối đe dọa không rõ.'Lẹt xẹt, lẹt xẹtNhưng mà sau một khắc, bên ngoài cửa truyền đến tiếng bướcchân rõ ràng, tựa hồ có thứ gì đó đang nhanh chóng đến gân nơinày.Những người khác trong phòng họp lập tức đứng lên, cảnh giácnhìn phía cửa lớn, vô thức xem nhẹ vị trí trống mà nhóc gấu lúcđầu vẫn nhìn vào ở trong phòng họp.Ngay khi họ đang cảnh giác.Ngay sau đó, cánh cửa mở ra.Chỉ thấy một thanh niên từ bên ngoài đi vào.'Hả? Không phải đang họp sao? Đã xảy ra chuyện gì, sao lại nhìntôi kỳ lạ như vậy?”Dương Gian có chút hồ nghi đánh giá bốn phía, cảm thấy khôngkhí trong phòng họp này có chút không thích hợp."Mẹ kiếp! Làm tôi giật mình!""Tôi còn tưởng có quỷ tới.""Cậu phải đến sớm hơn lúc bắt đầu họp chứ, hết lần này tới lầnkhác chọn vào lúc này? Mẹ nói Dọa tôi rồi.""Quỷ? Quỷ ở đâu vậy?" Dương Gian quay đầu lại nhìn thoángqua: Có cái gì đâu.Không có...Vậy vừa rôi Hùng Văn Văn bị dọa thành như vậy là vì sao?Một số người cảm thấy lạ.Mà lúc này Hùng Văn Văn lại không lên tiếng, không còn tư tháikiêu ngạo vừa rồi, có chút hoảng sợ nhìn Dương Gian, vẻ mặt vôcùng sợ hãi và bất an.Dương Gian cũng nhìn thấy Hùng Văn Văn, không khỏi kinh ngạcnói: "Ấy, nhóc con nhà ai đây? Người nào còn dẫn cả người thânvào, chắc chỗ dựa lớn lắm đây."Thằng nhóc cũng là người phụ trách, là nhân tài cực kỳ đặc thù,nó có được năng lực dự đoán tương lai, là tổng bộ cố ý điều tớitừ thành phố Đại Kinh."Lúc này, Triệu Kiến Quốc và Vương Tiểu Minh, còn có Lý Quâncùng với thứ trưởng Tào Diên Hoa đi vào phòng họp.Nhìn thoáng qua phòng họp, Triệu Kiến Quốc hơi sửng sốt."Tô Viễn đâu? Sao cậu ta không đến?"Dương Gian nói: "Ông đừng hỏi tôi, làm sao tôi biết được."Mà lúc này, Tô Viễn buông tay che hai mắt xuống, lười biếng nói:"Đừng kêu nữa, tôi ở chỗ này, mấy người chậm chạp quá đấy, tôichờ rất lâu rồi."Mọi người không khỏi cả kinh, nhất là những người phụ trách đãsớm đến phòng họp.Phải biết rằng, bọn họ tới không tính là quá muộn, nhưng từ đầuđến cuối đều không ai có thể phát hiện trong phòng họp lại cònche giấu một người như vậy.Là năng lực của lệ quỷ sao?Lúc này thân sắc có người trở nên ngưng trọng, loại năng lựcnày... có thể nói là làm cho người ta khó lòng phòng bi.Cũng có người đăm chiêu nhìn về phía Hùng Văn Văn, liên tưởngđến biểu hiện vừa rồi của cậu nhóc, giống như đã biết cái gì đó."Các vị đều mời ngôi vào chỗ, tôi là Thứ trưởng Tào Diên Hoa,phụ trách tổ chức cuộc họp lần này, nội dung chủ yếu là tổng kếtkinh nghiệm liên quan đến sự kiện ngạ quỷ lần này, chuẩn bịthích đáng khi đối mặt với các sự kiện cấp bậc tương tự trongtương lai." Lúc này thứ trưởng Tào Diên Hoa đứng ở trước bànhội nghị, nhìn mọi người nói.

Chương 271: Rời đi (1)