Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 276: Xe bus linh dị
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn vốn định nói như vậy, nhưng nghĩ lại, hiện tại xuất hiệntrước mặt bọn họ chính là Sở Nhân Mỹ, bọn họ gọi hắn là chị gáihình như cũng không sai.Thế nhưng Sở Nhân Mỹ không biết nói chuyện, mà Tô Viễn cũngkhông muốn mở miệng.Dù sao trên xe ngoại trừ những nhóm tặng mạng không rõ chântướng này ra, còn có ngự quỷ giả, người phụ trách thành phốTiểu Xuân Hứa Phong tuyệt đối ở trong xe.Mà bây giờ hắn dùng vỏ ngoài của lệ quỷ, lệ quỷ sẽ khuyên ngườixuống xe, nghĩ như thế nào cũng rất kỳ quái chứ?Mắt thấy Sở Nhân Mỹ không nói lời nào, nữ sinh tự làm mất mặt,cũng không mở miệng.Lúc này Tô Viễn mới bắt đầu đánh giá tình huống trên xe.Trên xe buýt có một loại lực lượng linh dị kỳ lạ, có thể áp chế tấtcả lệ quỷ lên xe, thậm chí là quy luật giết người của chúng, chonên trong quá trình xe buýt chạy, người trong xe ở trong trạngthái an toàn tuyệt đối.Nhưng cũng có một điều kiện tiên quyết, đó là xe buýt không ởtrong tình trạng quá tải.Sau khi lên xe, Tô Viễn có thể cảm giác được, Sở Nhân Mỹ khôngcách nào vận dụng năng lực, thật giống như lâm vào trong yênlặng, ngoại trừ còn có thể căn cứ mệnh lệnh của hắn thực hiệnhành động ra.Tô Viễn ở trên xe suy tư, xe buýt giữa đường cũng không dừnglại, tuy rằng dừng hai ba trạm, nhưng lại không có ai xuống xe,nhưng đến phía sau, khoảng cách mỗi một trạm càng ngày càngdài, đến cuối cùng tựa hô đã thật lâu không dừng lại, hơn nữabên ngoài đã dần dần trở nên tối tăm.Rõ ràng thời gian vẫn là buổi chiêu, nhưng ánh sáng ngoài cửa sổxe lại càng thêm ảm đạm, thật giống như là cảm giác mặt trời bịmây đen che khuất. Từ cửa sổ xe nhìn ra ngoài, chiếc xe buýt nàytựa hồ đã chạy đến vùng ngoại ô, gần đó có núi che khuất tâmmắt, làm cho người ta có một loại ảo giác sắc trời xung quanhnhanh chóng tối tăm.Cũng chính là ánh sáng ngoài cửa sổ, hoàn cảnh nhanh chóngbiến hóa này mới làm cho Tô Viễn cảm giác được điểm dị thường.Tô Viễn nhìn đồng hồ, rõ ràng mới một giờ chiêu nhưng ngoàicửa sổ lại tối tăm như chạng vạng.Sau đó hắn đưa tay gõ gõ cửa sổ xe, không xảy ra chuyện ngoàiý muốn, cửa sổ này bị kẹt, căn bản không mở được.Thử lại lân nữa, hắn dùng lực lớn hơn, vẫn không mở được.Cửa sổ kính trên xe buýt đóng chặt, không nhúc nhích, khôngbiết được làm từ loại vật liệu gì, quả thực còn cứng rắn hơn sắtthép.Như vậy mới tốt, có thể bảo đảm những lệ quỷ kia không rađược.Suy tư một lát, Tô Viễn khống chế Sở Nhân Mỹ đứng lên rời khỏichỗ ngồi, sau đó từng bước từng bước đi tới vị trí lái xe của tàixế.Sở Nhân Mỹ vừa đứng lên, nhất thời hấp dẫn lực chú ý của ngườitrong xe, nhưng tuyệt đại đa số chỉ quan sát, rất ít người nóichuyện, ngoại trừ đám cosplay kia còn chưa chú ý chuyện xảy raxung quanh, bọn họ còn ở đó thảo luận một ít đề tài 2D, cậu nóimột câu, tôi nói một câu, chơi rất vui vẻ.Tô Viễn đi tới vị trí lái xe, nhưng cũng không tiếp xúc với tài xế,tóc quỷ gắt gao nhìn chằm chằm vô lăng không ngừng chuyểnđộng của tài xế.Mặc dù nhìn thấy người lái xe dường như đang lái xe, nhưng trênthực tế, người lái xe đội mũ là một xác chết.Với đặc thù của quỷ nhãn, có thể thấy rõ ràng.Sắc mặt cứng ngắc tái nhợt dưới mũ lộ ra một cỗ tử khí nặng nê,miệng hơi mở ra, mơ hồ tản mát ra một cỗ mùi hôi thối, tài xếnày nhìn đã chết không ít ngày, hiện tại đã là một cỗ thi thể, hơnnữa bắt đầu thối rữa.Nhìn vô lăng kia, Tô Viễn ở trong lòng thâm niệm một tiếng:"Hệ thống, đánh cho tôi!"Hắn sẽ đánh dấu toàn bộ chiếc xe buýt này!Lần trước tuy rằng gặp phải ở thành phố Tân Hải, nhưng lại mộtlòng muốn đuổi kịp xe, thế cho nên quên đánh dấu, cho nên đốivới Tô Viễn xe buýt này cũng là một bảo địa chưa từng khai thác.- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm linh dị làGiếng quỷ.Bỗng nhiên, Tô Viễn bỗng cảm giác được trong quỷ vực của SởNhân Mỹ tựa hồ có thêm thứ gì đó, đó là một cái giếng hình tròn,nó xuất hiện ở trong đình viện của dinh thự phong cách Nhật Bảncủa nhà quỷ Kayako.Một cái giếng quỷ?Không phải là giếng Sadako chứ?Khóe miệng Tô Viễn giật giật, có chút hoài nghi nghĩ đến.Với tình khí của hệ thống, không phải là không có khả năng này.Về phần Sadako lại xuất phát từ ác linh kh*ng b* trong loạt phimhung linh nửa đêm, trước khi Sadako chết, bản thân cô là mộtthiếu nữ có siêu năng lực, cũng có người hoài nghi cô là hậu duệcủa ác quỷ và con người. Bởi vì trời sinh có siêu năng lực, thế chonên bị người kiêng ky, ở tuổi trăng tròn bị người ta đẩy xuốngmột cái giếng rồi chết đi.
Tô Viễn vốn định nói như vậy, nhưng nghĩ lại, hiện tại xuất hiện
trước mặt bọn họ chính là Sở Nhân Mỹ, bọn họ gọi hắn là chị gái
hình như cũng không sai.
Thế nhưng Sở Nhân Mỹ không biết nói chuyện, mà Tô Viễn cũng
không muốn mở miệng.
Dù sao trên xe ngoại trừ những nhóm tặng mạng không rõ chân
tướng này ra, còn có ngự quỷ giả, người phụ trách thành phố
Tiểu Xuân Hứa Phong tuyệt đối ở trong xe.
Mà bây giờ hắn dùng vỏ ngoài của lệ quỷ, lệ quỷ sẽ khuyên người
xuống xe, nghĩ như thế nào cũng rất kỳ quái chứ?
Mắt thấy Sở Nhân Mỹ không nói lời nào, nữ sinh tự làm mất mặt,
cũng không mở miệng.
Lúc này Tô Viễn mới bắt đầu đánh giá tình huống trên xe.
Trên xe buýt có một loại lực lượng linh dị kỳ lạ, có thể áp chế tất
cả lệ quỷ lên xe, thậm chí là quy luật giết người của chúng, cho
nên trong quá trình xe buýt chạy, người trong xe ở trong trạng
thái an toàn tuyệt đối.
Nhưng cũng có một điều kiện tiên quyết, đó là xe buýt không ở
trong tình trạng quá tải.
Sau khi lên xe, Tô Viễn có thể cảm giác được, Sở Nhân Mỹ không
cách nào vận dụng năng lực, thật giống như lâm vào trong yên
lặng, ngoại trừ còn có thể căn cứ mệnh lệnh của hắn thực hiện
hành động ra.
Tô Viễn ở trên xe suy tư, xe buýt giữa đường cũng không dừng
lại, tuy rằng dừng hai ba trạm, nhưng lại không có ai xuống xe,
nhưng đến phía sau, khoảng cách mỗi một trạm càng ngày càng
dài, đến cuối cùng tựa hô đã thật lâu không dừng lại, hơn nữa
bên ngoài đã dần dần trở nên tối tăm.
Rõ ràng thời gian vẫn là buổi chiêu, nhưng ánh sáng ngoài cửa sổ
xe lại càng thêm ảm đạm, thật giống như là cảm giác mặt trời bị
mây đen che khuất. Từ cửa sổ xe nhìn ra ngoài, chiếc xe buýt này
tựa hồ đã chạy đến vùng ngoại ô, gần đó có núi che khuất tâm
mắt, làm cho người ta có một loại ảo giác sắc trời xung quanh
nhanh chóng tối tăm.
Cũng chính là ánh sáng ngoài cửa sổ, hoàn cảnh nhanh chóng
biến hóa này mới làm cho Tô Viễn cảm giác được điểm dị thường.
Tô Viễn nhìn đồng hồ, rõ ràng mới một giờ chiêu nhưng ngoài
cửa sổ lại tối tăm như chạng vạng.
Sau đó hắn đưa tay gõ gõ cửa sổ xe, không xảy ra chuyện ngoài
ý muốn, cửa sổ này bị kẹt, căn bản không mở được.
Thử lại lân nữa, hắn dùng lực lớn hơn, vẫn không mở được.
Cửa sổ kính trên xe buýt đóng chặt, không nhúc nhích, không
biết được làm từ loại vật liệu gì, quả thực còn cứng rắn hơn sắt
thép.
Như vậy mới tốt, có thể bảo đảm những lệ quỷ kia không ra
được.
Suy tư một lát, Tô Viễn khống chế Sở Nhân Mỹ đứng lên rời khỏi
chỗ ngồi, sau đó từng bước từng bước đi tới vị trí lái xe của tài
xế.
Sở Nhân Mỹ vừa đứng lên, nhất thời hấp dẫn lực chú ý của người
trong xe, nhưng tuyệt đại đa số chỉ quan sát, rất ít người nói
chuyện, ngoại trừ đám cosplay kia còn chưa chú ý chuyện xảy ra
xung quanh, bọn họ còn ở đó thảo luận một ít đề tài 2D, cậu nói
một câu, tôi nói một câu, chơi rất vui vẻ.
Tô Viễn đi tới vị trí lái xe, nhưng cũng không tiếp xúc với tài xế,
tóc quỷ gắt gao nhìn chằm chằm vô lăng không ngừng chuyển
động của tài xế.
Mặc dù nhìn thấy người lái xe dường như đang lái xe, nhưng trên
thực tế, người lái xe đội mũ là một xác chết.
Với đặc thù của quỷ nhãn, có thể thấy rõ ràng.
Sắc mặt cứng ngắc tái nhợt dưới mũ lộ ra một cỗ tử khí nặng nê,
miệng hơi mở ra, mơ hồ tản mát ra một cỗ mùi hôi thối, tài xế
này nhìn đã chết không ít ngày, hiện tại đã là một cỗ thi thể, hơn
nữa bắt đầu thối rữa.
Nhìn vô lăng kia, Tô Viễn ở trong lòng thâm niệm một tiếng:
"Hệ thống, đánh cho tôi!"
Hắn sẽ đánh dấu toàn bộ chiếc xe buýt này!
Lần trước tuy rằng gặp phải ở thành phố Tân Hải, nhưng lại một
lòng muốn đuổi kịp xe, thế cho nên quên đánh dấu, cho nên đối
với Tô Viễn xe buýt này cũng là một bảo địa chưa từng khai thác.
- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm linh dị là
Giếng quỷ.
Bỗng nhiên, Tô Viễn bỗng cảm giác được trong quỷ vực của Sở
Nhân Mỹ tựa hồ có thêm thứ gì đó, đó là một cái giếng hình tròn,
nó xuất hiện ở trong đình viện của dinh thự phong cách Nhật Bản
của nhà quỷ Kayako.
Một cái giếng quỷ?
Không phải là giếng Sadako chứ?
Khóe miệng Tô Viễn giật giật, có chút hoài nghi nghĩ đến.
Với tình khí của hệ thống, không phải là không có khả năng này.
Về phần Sadako lại xuất phát từ ác linh kh*ng b* trong loạt phim
hung linh nửa đêm, trước khi Sadako chết, bản thân cô là một
thiếu nữ có siêu năng lực, cũng có người hoài nghi cô là hậu duệ
của ác quỷ và con người. Bởi vì trời sinh có siêu năng lực, thế cho
nên bị người kiêng ky, ở tuổi trăng tròn bị người ta đẩy xuống
một cái giếng rồi chết đi.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn vốn định nói như vậy, nhưng nghĩ lại, hiện tại xuất hiệntrước mặt bọn họ chính là Sở Nhân Mỹ, bọn họ gọi hắn là chị gáihình như cũng không sai.Thế nhưng Sở Nhân Mỹ không biết nói chuyện, mà Tô Viễn cũngkhông muốn mở miệng.Dù sao trên xe ngoại trừ những nhóm tặng mạng không rõ chântướng này ra, còn có ngự quỷ giả, người phụ trách thành phốTiểu Xuân Hứa Phong tuyệt đối ở trong xe.Mà bây giờ hắn dùng vỏ ngoài của lệ quỷ, lệ quỷ sẽ khuyên ngườixuống xe, nghĩ như thế nào cũng rất kỳ quái chứ?Mắt thấy Sở Nhân Mỹ không nói lời nào, nữ sinh tự làm mất mặt,cũng không mở miệng.Lúc này Tô Viễn mới bắt đầu đánh giá tình huống trên xe.Trên xe buýt có một loại lực lượng linh dị kỳ lạ, có thể áp chế tấtcả lệ quỷ lên xe, thậm chí là quy luật giết người của chúng, chonên trong quá trình xe buýt chạy, người trong xe ở trong trạngthái an toàn tuyệt đối.Nhưng cũng có một điều kiện tiên quyết, đó là xe buýt không ởtrong tình trạng quá tải.Sau khi lên xe, Tô Viễn có thể cảm giác được, Sở Nhân Mỹ khôngcách nào vận dụng năng lực, thật giống như lâm vào trong yênlặng, ngoại trừ còn có thể căn cứ mệnh lệnh của hắn thực hiệnhành động ra.Tô Viễn ở trên xe suy tư, xe buýt giữa đường cũng không dừnglại, tuy rằng dừng hai ba trạm, nhưng lại không có ai xuống xe,nhưng đến phía sau, khoảng cách mỗi một trạm càng ngày càngdài, đến cuối cùng tựa hô đã thật lâu không dừng lại, hơn nữabên ngoài đã dần dần trở nên tối tăm.Rõ ràng thời gian vẫn là buổi chiêu, nhưng ánh sáng ngoài cửa sổxe lại càng thêm ảm đạm, thật giống như là cảm giác mặt trời bịmây đen che khuất. Từ cửa sổ xe nhìn ra ngoài, chiếc xe buýt nàytựa hồ đã chạy đến vùng ngoại ô, gần đó có núi che khuất tâmmắt, làm cho người ta có một loại ảo giác sắc trời xung quanhnhanh chóng tối tăm.Cũng chính là ánh sáng ngoài cửa sổ, hoàn cảnh nhanh chóngbiến hóa này mới làm cho Tô Viễn cảm giác được điểm dị thường.Tô Viễn nhìn đồng hồ, rõ ràng mới một giờ chiêu nhưng ngoàicửa sổ lại tối tăm như chạng vạng.Sau đó hắn đưa tay gõ gõ cửa sổ xe, không xảy ra chuyện ngoàiý muốn, cửa sổ này bị kẹt, căn bản không mở được.Thử lại lân nữa, hắn dùng lực lớn hơn, vẫn không mở được.Cửa sổ kính trên xe buýt đóng chặt, không nhúc nhích, khôngbiết được làm từ loại vật liệu gì, quả thực còn cứng rắn hơn sắtthép.Như vậy mới tốt, có thể bảo đảm những lệ quỷ kia không rađược.Suy tư một lát, Tô Viễn khống chế Sở Nhân Mỹ đứng lên rời khỏichỗ ngồi, sau đó từng bước từng bước đi tới vị trí lái xe của tàixế.Sở Nhân Mỹ vừa đứng lên, nhất thời hấp dẫn lực chú ý của ngườitrong xe, nhưng tuyệt đại đa số chỉ quan sát, rất ít người nóichuyện, ngoại trừ đám cosplay kia còn chưa chú ý chuyện xảy raxung quanh, bọn họ còn ở đó thảo luận một ít đề tài 2D, cậu nóimột câu, tôi nói một câu, chơi rất vui vẻ.Tô Viễn đi tới vị trí lái xe, nhưng cũng không tiếp xúc với tài xế,tóc quỷ gắt gao nhìn chằm chằm vô lăng không ngừng chuyểnđộng của tài xế.Mặc dù nhìn thấy người lái xe dường như đang lái xe, nhưng trênthực tế, người lái xe đội mũ là một xác chết.Với đặc thù của quỷ nhãn, có thể thấy rõ ràng.Sắc mặt cứng ngắc tái nhợt dưới mũ lộ ra một cỗ tử khí nặng nê,miệng hơi mở ra, mơ hồ tản mát ra một cỗ mùi hôi thối, tài xếnày nhìn đã chết không ít ngày, hiện tại đã là một cỗ thi thể, hơnnữa bắt đầu thối rữa.Nhìn vô lăng kia, Tô Viễn ở trong lòng thâm niệm một tiếng:"Hệ thống, đánh cho tôi!"Hắn sẽ đánh dấu toàn bộ chiếc xe buýt này!Lần trước tuy rằng gặp phải ở thành phố Tân Hải, nhưng lại mộtlòng muốn đuổi kịp xe, thế cho nên quên đánh dấu, cho nên đốivới Tô Viễn xe buýt này cũng là một bảo địa chưa từng khai thác.- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm linh dị làGiếng quỷ.Bỗng nhiên, Tô Viễn bỗng cảm giác được trong quỷ vực của SởNhân Mỹ tựa hồ có thêm thứ gì đó, đó là một cái giếng hình tròn,nó xuất hiện ở trong đình viện của dinh thự phong cách Nhật Bảncủa nhà quỷ Kayako.Một cái giếng quỷ?Không phải là giếng Sadako chứ?Khóe miệng Tô Viễn giật giật, có chút hoài nghi nghĩ đến.Với tình khí của hệ thống, không phải là không có khả năng này.Về phần Sadako lại xuất phát từ ác linh kh*ng b* trong loạt phimhung linh nửa đêm, trước khi Sadako chết, bản thân cô là mộtthiếu nữ có siêu năng lực, cũng có người hoài nghi cô là hậu duệcủa ác quỷ và con người. Bởi vì trời sinh có siêu năng lực, thế chonên bị người kiêng ky, ở tuổi trăng tròn bị người ta đẩy xuốngmột cái giếng rồi chết đi.