Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 277: Khủng hoảng lan rộng (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà tuy rằng thân thể chết đi, cả người lại hóa thân thànhoán linh, thông qua một băng video bắt đầu truyền bá nguyênrủa của bản thân, phàm là người xem băng video đều sẽ bịSadako nguyền rủa và chết đi vào ngày thứ bảy.Nói cách khác, những người đã xem băng video, bất kể như thếnào, cuộc sống sẽ chỉ còn lại bảy ngày.Hệ thống chuẩn bị để cho mình ghép lại tất cả lệ quỷ trong điệnảnh Nhật Bản sao?Mẹ kiếp, nào là Kayako, Sadako, đến Khẩu liệt nữ rồi Cấm Bà...Lệ quỷ trong những tác phẩm điện ảnh và truyền hình này mộtkhi xuất hiện trong thế giới "kh*ng b* sống lại", hơn nữa phátsinh thay đổi nhất định, chuyện gì sẽ xảy ra chỉ sợ chỉ có trời mớibiết.Đến lúc đó hắn đi ra cửa, bên trái có Sadako, phải có dì Mỹ, trướccó Kayako, sau có Khẩu Liệt Nữ, Tứ đại lệ quỷ bảo vệ, chẳng phảivừa đẹp sao?Nghĩ đến khiến hắn thật kích động!Sau khi đánh dấu xong, Tô Viễn chuẩn bị lần lượt đi đến mỗi mộtchỗ có người ngồi đánh dấu tên, chỉ cân xác nhận là lệ quỷ rồiđánh dấu một cái, chắc chắn không thiếu sót.Phàm là lên xe đêu là lệ quỷ gốc.Ngay khi hắn vừa quay lại.Hắn bỗng nhìn thấy vị trí giữa xe buýt treo một tấm màn hìnhđiện tử màu đen, ánh đèn màu đỏ kia tạo thành từng dòng chữbay qua.Số lượng hành khách hiện tại: 4."Số lượng hành khách: 4?"Tô Viễn sửng sốt một chút, sau đó nhìn lướt qua hơn hai mươingười trong khoang xe, nhìn thế nào cũng không giống chỉ có bốnhành khách, có phải phía sau ít thêm một con số 00?"Hả... số lượng 4 hành khách này không phải là người..."Không, có lẽ không đúng! Hắn Sai rồi!Số lượng hành khách trên màn hình này không đề cập đến sốngười mà chỉ số quỷ trên xe buýt này.Trên bảng hiển thị là hành khách, mà hành khách này không nhấtthiết phải là người sống mới tính là hành khách, người chết cũngcó thể tính.Có nghĩa là có bốn tên lệ quỷ trên xe bây giờ?Tô Viễn nghĩ như vậy, hắn khống chế Sở Nhân Mỹ từ đầu xe đi tớiđuôi xe, vị trí cuối cùng của hắn nhìn thấy hai người kỳ quái.Hai người kia từ lúc lên xe đến bây giờ, vẫn không có hé răng,giống như là người đã chết ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.Một người trong đó mặc áo gió, ôm cánh tay cúi đầu, không thấyrõ dáng vẻ ngồi ở bên phải, người còn lại đội mũ lưỡi trai, mặcmột chiếc áo dài tay cũng cúi đầu tựa vào cửa sổ xe.Hai người ngôi trái phải, không nhúc nhích, giống như thi thểcứng ngắc, lộ ra một cảm giác quỷ dị khó hiểu.Tô Viễn chỉ nhìn thoáng qua, hai người này rất có thể là ngự quỷgiả, muốn mượn linh dị của quỷ xe buýt đi áp chế lệ quỷ trong cơthể hồi sinh nguy cấp mà thôi, đối với loại người này, hắn cũngkhông chú ý nhiều.Về phần biểu hiện của đối phương, chờ có cơ hội xuống xe rồimới phán đoán, hiện giờ trên xe cũng không phải là thời cơ tốtnhất để động thủ.Nhưng mà từ đầu xe đi tới đuôi xe, Tô Viễn lại chỉ thành côngđánh dấu được một lần, hắn thu được một tấm bùa chết thay.Lúc này hắn không khỏi có chút buồn bực, không phải nói trên xecó bốn lệ quỷ sao? Tại sao hắn chỉ có thể đánh dấu một con?Chẳng lẽ ba người còn lại đều đã bị hắn đánh dấu rồi sao? Là mộtlệ quỷ trước kia hắn từng gặp?Không! Không đúng!Tô Viễn nghĩ lại bỗng nhiên hắn có một suy đoán.Có phải xe buýt quỷ này tính cả Sở Nhân Mỹ, Toshio và cả hắnphải không? Nếu vậy có thể hiểu rõ rồi.Từ lúc lên xe đến bây giờ, hắn chân chính chỉ đánh dấu ba lần,một lần là lệ quỷ bắt đầu xuống sớm nhất, một lần là bản thân xebuýt, còn có một lần là một quỷ không nhìn thấy thực thể.Nói như vậy, ngược lại suy đoán này có khả năng lớn nhất. Giờkhắc này, Tô Viễn chỉ cảm thấy có chút không thể tưởng tượngnổi, chính hắn cũng không thả Toshio ra, hơn nữa... chiếc xe buýtnày cũng mặc định hắn là quỷ tức là sao?Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có mảnh ghép lệ quỷ vừa mớiđánh dấu được?Không, điều đó cũng không đúng!Nếu như bởi vì trên người hắn có mảnh ghép lệ quỷ mà bị mặcđịnh là lệ quỷ, như vậy số lượng lệ quỷ trên xe cũng không cókhả năng ít đi như vậy, những ngự quỷ giả kia cũng sẽ được tínhvào trong đó.Nhất định là có chỗ nào hắn không phát hiện ra!Thời gian trôi qua từng chút trong lúc Tô Viễn trầm ngâm suynghĩ, hắn một bên suy tư, đồng thời cũng chờ xe buýt dừng xe,có lệ quỷ mới lên xe.Mà lúc này, đám hành khách bình thường lên xe rốt cục cũngphát hiện ra vấn đề."Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao tự nhiên trời tối sâm lại? Rõràng mới hai giờ chiều, trời sắp mưa sao?”'Ấy, không đúng? Đây không phải là con đường đến festivaltruyện tranh mà? Tài xế, có phải anh đã đi sai đường không?”

Nhưng mà tuy rằng thân thể chết đi, cả người lại hóa thân thành

oán linh, thông qua một băng video bắt đầu truyền bá nguyên

rủa của bản thân, phàm là người xem băng video đều sẽ bị

Sadako nguyền rủa và chết đi vào ngày thứ bảy.

Nói cách khác, những người đã xem băng video, bất kể như thế

nào, cuộc sống sẽ chỉ còn lại bảy ngày.

Hệ thống chuẩn bị để cho mình ghép lại tất cả lệ quỷ trong điện

ảnh Nhật Bản sao?

Mẹ kiếp, nào là Kayako, Sadako, đến Khẩu liệt nữ rồi Cấm Bà...

Lệ quỷ trong những tác phẩm điện ảnh và truyền hình này một

khi xuất hiện trong thế giới "kh*ng b* sống lại", hơn nữa phát

sinh thay đổi nhất định, chuyện gì sẽ xảy ra chỉ sợ chỉ có trời mới

biết.

Đến lúc đó hắn đi ra cửa, bên trái có Sadako, phải có dì Mỹ, trước

có Kayako, sau có Khẩu Liệt Nữ, Tứ đại lệ quỷ bảo vệ, chẳng phải

vừa đẹp sao?

Nghĩ đến khiến hắn thật kích động!

Sau khi đánh dấu xong, Tô Viễn chuẩn bị lần lượt đi đến mỗi một

chỗ có người ngồi đánh dấu tên, chỉ cân xác nhận là lệ quỷ rồi

đánh dấu một cái, chắc chắn không thiếu sót.

Phàm là lên xe đêu là lệ quỷ gốc.

Ngay khi hắn vừa quay lại.

Hắn bỗng nhìn thấy vị trí giữa xe buýt treo một tấm màn hình

điện tử màu đen, ánh đèn màu đỏ kia tạo thành từng dòng chữ

bay qua.

Số lượng hành khách hiện tại: 4.

"Số lượng hành khách: 4?"

Tô Viễn sửng sốt một chút, sau đó nhìn lướt qua hơn hai mươi

người trong khoang xe, nhìn thế nào cũng không giống chỉ có bốn

hành khách, có phải phía sau ít thêm một con số 00?

"Hả... số lượng 4 hành khách này không phải là người..."

Không, có lẽ không đúng! Hắn Sai rồi!

Số lượng hành khách trên màn hình này không đề cập đến số

người mà chỉ số quỷ trên xe buýt này.

Trên bảng hiển thị là hành khách, mà hành khách này không nhất

thiết phải là người sống mới tính là hành khách, người chết cũng

có thể tính.

Có nghĩa là có bốn tên lệ quỷ trên xe bây giờ?

Tô Viễn nghĩ như vậy, hắn khống chế Sở Nhân Mỹ từ đầu xe đi tới

đuôi xe, vị trí cuối cùng của hắn nhìn thấy hai người kỳ quái.

Hai người kia từ lúc lên xe đến bây giờ, vẫn không có hé răng,

giống như là người đã chết ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.

Một người trong đó mặc áo gió, ôm cánh tay cúi đầu, không thấy

rõ dáng vẻ ngồi ở bên phải, người còn lại đội mũ lưỡi trai, mặc

một chiếc áo dài tay cũng cúi đầu tựa vào cửa sổ xe.

Hai người ngôi trái phải, không nhúc nhích, giống như thi thể

cứng ngắc, lộ ra một cảm giác quỷ dị khó hiểu.

Tô Viễn chỉ nhìn thoáng qua, hai người này rất có thể là ngự quỷ

giả, muốn mượn linh dị của quỷ xe buýt đi áp chế lệ quỷ trong cơ

thể hồi sinh nguy cấp mà thôi, đối với loại người này, hắn cũng

không chú ý nhiều.

Về phần biểu hiện của đối phương, chờ có cơ hội xuống xe rồi

mới phán đoán, hiện giờ trên xe cũng không phải là thời cơ tốt

nhất để động thủ.

Nhưng mà từ đầu xe đi tới đuôi xe, Tô Viễn lại chỉ thành công

đánh dấu được một lần, hắn thu được một tấm bùa chết thay.

Lúc này hắn không khỏi có chút buồn bực, không phải nói trên xe

có bốn lệ quỷ sao? Tại sao hắn chỉ có thể đánh dấu một con?

Chẳng lẽ ba người còn lại đều đã bị hắn đánh dấu rồi sao? Là một

lệ quỷ trước kia hắn từng gặp?

Không! Không đúng!

Tô Viễn nghĩ lại bỗng nhiên hắn có một suy đoán.

Có phải xe buýt quỷ này tính cả Sở Nhân Mỹ, Toshio và cả hắn

phải không? Nếu vậy có thể hiểu rõ rồi.

Từ lúc lên xe đến bây giờ, hắn chân chính chỉ đánh dấu ba lần,

một lần là lệ quỷ bắt đầu xuống sớm nhất, một lần là bản thân xe

buýt, còn có một lần là một quỷ không nhìn thấy thực thể.

Nói như vậy, ngược lại suy đoán này có khả năng lớn nhất. Giờ

khắc này, Tô Viễn chỉ cảm thấy có chút không thể tưởng tượng

nổi, chính hắn cũng không thả Toshio ra, hơn nữa... chiếc xe buýt

này cũng mặc định hắn là quỷ tức là sao?

Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có mảnh ghép lệ quỷ vừa mới

đánh dấu được?

Không, điều đó cũng không đúng!

Nếu như bởi vì trên người hắn có mảnh ghép lệ quỷ mà bị mặc

định là lệ quỷ, như vậy số lượng lệ quỷ trên xe cũng không có

khả năng ít đi như vậy, những ngự quỷ giả kia cũng sẽ được tính

vào trong đó.

Nhất định là có chỗ nào hắn không phát hiện ra!

Thời gian trôi qua từng chút trong lúc Tô Viễn trầm ngâm suy

nghĩ, hắn một bên suy tư, đồng thời cũng chờ xe buýt dừng xe,

có lệ quỷ mới lên xe.

Mà lúc này, đám hành khách bình thường lên xe rốt cục cũng

phát hiện ra vấn đề.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao tự nhiên trời tối sâm lại? Rõ

ràng mới hai giờ chiều, trời sắp mưa sao?”

'Ấy, không đúng? Đây không phải là con đường đến festival

truyện tranh mà? Tài xế, có phải anh đã đi sai đường không?”

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà tuy rằng thân thể chết đi, cả người lại hóa thân thànhoán linh, thông qua một băng video bắt đầu truyền bá nguyênrủa của bản thân, phàm là người xem băng video đều sẽ bịSadako nguyền rủa và chết đi vào ngày thứ bảy.Nói cách khác, những người đã xem băng video, bất kể như thếnào, cuộc sống sẽ chỉ còn lại bảy ngày.Hệ thống chuẩn bị để cho mình ghép lại tất cả lệ quỷ trong điệnảnh Nhật Bản sao?Mẹ kiếp, nào là Kayako, Sadako, đến Khẩu liệt nữ rồi Cấm Bà...Lệ quỷ trong những tác phẩm điện ảnh và truyền hình này mộtkhi xuất hiện trong thế giới "kh*ng b* sống lại", hơn nữa phátsinh thay đổi nhất định, chuyện gì sẽ xảy ra chỉ sợ chỉ có trời mớibiết.Đến lúc đó hắn đi ra cửa, bên trái có Sadako, phải có dì Mỹ, trướccó Kayako, sau có Khẩu Liệt Nữ, Tứ đại lệ quỷ bảo vệ, chẳng phảivừa đẹp sao?Nghĩ đến khiến hắn thật kích động!Sau khi đánh dấu xong, Tô Viễn chuẩn bị lần lượt đi đến mỗi mộtchỗ có người ngồi đánh dấu tên, chỉ cân xác nhận là lệ quỷ rồiđánh dấu một cái, chắc chắn không thiếu sót.Phàm là lên xe đêu là lệ quỷ gốc.Ngay khi hắn vừa quay lại.Hắn bỗng nhìn thấy vị trí giữa xe buýt treo một tấm màn hìnhđiện tử màu đen, ánh đèn màu đỏ kia tạo thành từng dòng chữbay qua.Số lượng hành khách hiện tại: 4."Số lượng hành khách: 4?"Tô Viễn sửng sốt một chút, sau đó nhìn lướt qua hơn hai mươingười trong khoang xe, nhìn thế nào cũng không giống chỉ có bốnhành khách, có phải phía sau ít thêm một con số 00?"Hả... số lượng 4 hành khách này không phải là người..."Không, có lẽ không đúng! Hắn Sai rồi!Số lượng hành khách trên màn hình này không đề cập đến sốngười mà chỉ số quỷ trên xe buýt này.Trên bảng hiển thị là hành khách, mà hành khách này không nhấtthiết phải là người sống mới tính là hành khách, người chết cũngcó thể tính.Có nghĩa là có bốn tên lệ quỷ trên xe bây giờ?Tô Viễn nghĩ như vậy, hắn khống chế Sở Nhân Mỹ từ đầu xe đi tớiđuôi xe, vị trí cuối cùng của hắn nhìn thấy hai người kỳ quái.Hai người kia từ lúc lên xe đến bây giờ, vẫn không có hé răng,giống như là người đã chết ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.Một người trong đó mặc áo gió, ôm cánh tay cúi đầu, không thấyrõ dáng vẻ ngồi ở bên phải, người còn lại đội mũ lưỡi trai, mặcmột chiếc áo dài tay cũng cúi đầu tựa vào cửa sổ xe.Hai người ngôi trái phải, không nhúc nhích, giống như thi thểcứng ngắc, lộ ra một cảm giác quỷ dị khó hiểu.Tô Viễn chỉ nhìn thoáng qua, hai người này rất có thể là ngự quỷgiả, muốn mượn linh dị của quỷ xe buýt đi áp chế lệ quỷ trong cơthể hồi sinh nguy cấp mà thôi, đối với loại người này, hắn cũngkhông chú ý nhiều.Về phần biểu hiện của đối phương, chờ có cơ hội xuống xe rồimới phán đoán, hiện giờ trên xe cũng không phải là thời cơ tốtnhất để động thủ.Nhưng mà từ đầu xe đi tới đuôi xe, Tô Viễn lại chỉ thành côngđánh dấu được một lần, hắn thu được một tấm bùa chết thay.Lúc này hắn không khỏi có chút buồn bực, không phải nói trên xecó bốn lệ quỷ sao? Tại sao hắn chỉ có thể đánh dấu một con?Chẳng lẽ ba người còn lại đều đã bị hắn đánh dấu rồi sao? Là mộtlệ quỷ trước kia hắn từng gặp?Không! Không đúng!Tô Viễn nghĩ lại bỗng nhiên hắn có một suy đoán.Có phải xe buýt quỷ này tính cả Sở Nhân Mỹ, Toshio và cả hắnphải không? Nếu vậy có thể hiểu rõ rồi.Từ lúc lên xe đến bây giờ, hắn chân chính chỉ đánh dấu ba lần,một lần là lệ quỷ bắt đầu xuống sớm nhất, một lần là bản thân xebuýt, còn có một lần là một quỷ không nhìn thấy thực thể.Nói như vậy, ngược lại suy đoán này có khả năng lớn nhất. Giờkhắc này, Tô Viễn chỉ cảm thấy có chút không thể tưởng tượngnổi, chính hắn cũng không thả Toshio ra, hơn nữa... chiếc xe buýtnày cũng mặc định hắn là quỷ tức là sao?Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có mảnh ghép lệ quỷ vừa mớiđánh dấu được?Không, điều đó cũng không đúng!Nếu như bởi vì trên người hắn có mảnh ghép lệ quỷ mà bị mặcđịnh là lệ quỷ, như vậy số lượng lệ quỷ trên xe cũng không cókhả năng ít đi như vậy, những ngự quỷ giả kia cũng sẽ được tínhvào trong đó.Nhất định là có chỗ nào hắn không phát hiện ra!Thời gian trôi qua từng chút trong lúc Tô Viễn trầm ngâm suynghĩ, hắn một bên suy tư, đồng thời cũng chờ xe buýt dừng xe,có lệ quỷ mới lên xe.Mà lúc này, đám hành khách bình thường lên xe rốt cục cũngphát hiện ra vấn đề."Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao tự nhiên trời tối sâm lại? Rõràng mới hai giờ chiều, trời sắp mưa sao?”'Ấy, không đúng? Đây không phải là con đường đến festivaltruyện tranh mà? Tài xế, có phải anh đã đi sai đường không?”

Chương 277: Khủng hoảng lan rộng (1)