Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 278: Khủng hoảng lan rộng (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đám người yêu thích cosplay kia đầu tiên phát hiện bất thường,lập tức có người lên tiếng, hô to về phía tài xế lái xe, nhất thờihấp dẫn sự chú ý của những hành khách khác trong xe.Bị nhắc nhở như vậy, những người khác cũng dời chú ý khỏi trênđiện thoại di động hoặc mạng xã hội, ai nấy quay đầu nhìn rangoài cửa sổ.Con đường này cũng không phải là đường tôi về nhà! Tài xế?Chuyện gì đang xảy ra vậy?""Mẹ kiếp? Đây là đâu? Sao lại âm trâm kh*ng b* như vậy?" Màlúc này xe đã chạy tới một địa phương quỷ dị, xem ra hẳn là đãtiến vào một không gian linh dị.Bên ngoài xe là một mảnh mờ mịt.Có thể thấy, hai bên đường cỏ dại mọc um tùm, có vẻ hoang vumà tĩnh mịch, không có chút dấu hiệu tồn tại của con người, ngaycả vật sống cũng không nhìn thấy.Xe chạy đến nơi không rõ này, người bình thường trên xe khôngai không sợ hãi, không biết là đang sợ đợi khi tài xế dừng xe sẽcó một đám người nhảy ra cướp bóc, hay là đang sợ một thứ gìđó không biết mà kinh khủng. Thật không may, khả năng sau làlớn nhất.Trong đám đông, các cô gái tương đối nhút nhát.Lúc này, nữ sinh mặc trang phục pháp sư run rẩy nói: "Chúng tasẽ không xui xẻo như vậy chứ? Lên một chiếc xe buýt không nênlên, có phải bị quỷ náo không?”"Liễu Yến, cô đừng nói bậy, trên đời này làm gì có quỷ, cô đừngtự mình dọa mình! Lập tức bên cạnh có một nữ sinh nói.'Đúng vậy, cô sợ thì tự sợ một mình đi, không cần nói ra, đừnglàm cho những người khác cũng thấy sợ hãi, mấy người yên tâm,quỷ thì cái gì chứ, nếu thật sự gặp phải, tôi sẽ làm Ninh TháiThần thứ hail Với thân thể đồng tử hai mươi năm độc thân củatôi, cho dù là nữ quỷ gì đến, tôi sẽ khiến bọn họ phải dựa vàotường mà điVị đại ca này đúng là lớn gan!Tô Viễn hắn nguyện gọi cậu là ky sĩ quỷ! Không phục ai, chỉ phụccậu!Nghe cậu ta nói vậy, Tô Viễn thầm nói trong lòng.Lúc này, lại có người nói: Ngộ nhỡ là một nam quỷ thì sao?""Vậy chẳng phải càng tốt hơn sao?”"Ái chà ! Không thể trêu vào, không thể trêu vào!""Người anh em, cậu có vấn đề, cậu lạ lắm! Tôi có lý do để nghingờ rằng cậu có suy nghĩ sai trái với tôi, bây giờ tôi tìm thấy bằngchứng!"Khó trách hôm đó tôi uống say, lúc tỉnh lại cảm thấy đau mông...Các nam sinh cười đùa vui vẻ, hiển nhiên cũng không quá coitrọng tình huống trước mắt, mà nữ sinh được xưng là Liễu Yếnkia lại bất đắc dĩ nói: "Được rồi, các cậu mau đi hỏi tình huống đi,xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, tôi hơi sợ.ˆ"Vậy được, tôi hỏi một chút."Nhìn ra nhóm mê 2D bọn họ cũng không tệ lắm, nghe nữ sinh nóinhư vậy, lúc này có nam sinh hô lên phía đầu xe: "Anh tài xế, cóphải anh đi sai đường hay không, nếu vậy thì nhanh chóng quayđầu, đưa chúng tôi trở về đi?"Cậu ta vừa hô, rất nhiêu người trong xe đều quay đầu lại nhìn.Nhưng sau khi hét lên, cậu ta cũng không nhận được câu trả lời,tài xế đang lái xe phía trước vẫn giữ im lặng."Đại ca tài xế? Anh trai tài xế?"Liên tiếp hô vài tiếng, tài xế phía trước vẫn không trả lời, tựa hôkhông nghe được người này hỏi."Mẹ kiếp, chuyện gì xảy ra vậy, tài xế này không phải là câm điếcchứ, tôi đi qua xem một chút. Người mặc trang phục 2D có mũđầu bò có chút tức giận đùng đùng đi tới."Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy." Thanh niên đội mũ đầubò mang theo vài phân lửa giận đi tới, tới gân chỗ lái xe đẩyngười lái xe kia.Kết quả cái đẩy này ngược lại xảy ra vấn đề.Từ đầu đến cuối đều trâm mặc không nói, tài xế một mực lái xebị đẩy như vậy thế nhưng cả người vô lực ngã xuống, mũ rơi trênmặt đất, sắc mặt cứng ngắc tái nhợt lộ ra một cỗ tử khí nặng nề,hơn nữa miệng hơi mở ra mơ hồ tản ra một mùi hôi thối.Có vẻ như người lái xe đã chết trong một thời gian dài, ngay cảda trên khuôn mặt của bắt đầu thối rữa nhẹ.'Á !" Thanh niên này bị dọa trắng bệch, trực tiếp ngồi bệt xuống."Đã xảy ra chuyện gì?" Bạn cậu ta vội vàng hỏi."Tài, tài xế, anh ta, hình như anh ta đã chất...Lúc này thanh niên đội mũ trùm đầu bò sợ tới mức sắp khóc, chỉvào thi thể tài xế trên mặt đất, cả người run rẩy.Người chết cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là... người chết cóthể lái xelTừ đầu đến cuối, chuyện này vô cùng quỷ dị và kinh hãi, nghĩthấy cực kỳ kh*ng b*.Nếu người lái xe đã chết, ai là người lái xe buýt lúc trước đó? Lúctrước lên xe, tài xế rõ ràng là một người sống, tất cả mọi ngườiđều tận mắt nhìn thấy, huống chỉ cũng không có đạo lý mộtngười sau khi chết trong thời gian ngắn sẽ thối rữa như vậy chứ?

Đám người yêu thích cosplay kia đầu tiên phát hiện bất thường,

lập tức có người lên tiếng, hô to về phía tài xế lái xe, nhất thời

hấp dẫn sự chú ý của những hành khách khác trong xe.

Bị nhắc nhở như vậy, những người khác cũng dời chú ý khỏi trên

điện thoại di động hoặc mạng xã hội, ai nấy quay đầu nhìn ra

ngoài cửa sổ.

Con đường này cũng không phải là đường tôi về nhà! Tài xế?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Mẹ kiếp? Đây là đâu? Sao lại âm trâm kh*ng b* như vậy?" Mà

lúc này xe đã chạy tới một địa phương quỷ dị, xem ra hẳn là đã

tiến vào một không gian linh dị.

Bên ngoài xe là một mảnh mờ mịt.

Có thể thấy, hai bên đường cỏ dại mọc um tùm, có vẻ hoang vu

mà tĩnh mịch, không có chút dấu hiệu tồn tại của con người, ngay

cả vật sống cũng không nhìn thấy.

Xe chạy đến nơi không rõ này, người bình thường trên xe không

ai không sợ hãi, không biết là đang sợ đợi khi tài xế dừng xe sẽ

có một đám người nhảy ra cướp bóc, hay là đang sợ một thứ gì

đó không biết mà kinh khủng. Thật không may, khả năng sau là

lớn nhất.

Trong đám đông, các cô gái tương đối nhút nhát.

Lúc này, nữ sinh mặc trang phục pháp sư run rẩy nói: "Chúng ta

sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Lên một chiếc xe buýt không nên

lên, có phải bị quỷ náo không?”

"Liễu Yến, cô đừng nói bậy, trên đời này làm gì có quỷ, cô đừng

tự mình dọa mình! Lập tức bên cạnh có một nữ sinh nói.

'Đúng vậy, cô sợ thì tự sợ một mình đi, không cần nói ra, đừng

làm cho những người khác cũng thấy sợ hãi, mấy người yên tâm,

quỷ thì cái gì chứ, nếu thật sự gặp phải, tôi sẽ làm Ninh Thái

Thần thứ hail Với thân thể đồng tử hai mươi năm độc thân của

tôi, cho dù là nữ quỷ gì đến, tôi sẽ khiến bọn họ phải dựa vào

tường mà đi

Vị đại ca này đúng là lớn gan!

Tô Viễn hắn nguyện gọi cậu là ky sĩ quỷ! Không phục ai, chỉ phục

cậu!

Nghe cậu ta nói vậy, Tô Viễn thầm nói trong lòng.

Lúc này, lại có người nói: Ngộ nhỡ là một nam quỷ thì sao?"

"Vậy chẳng phải càng tốt hơn sao?”

"Ái chà ! Không thể trêu vào, không thể trêu vào!"

"Người anh em, cậu có vấn đề, cậu lạ lắm! Tôi có lý do để nghi

ngờ rằng cậu có suy nghĩ sai trái với tôi, bây giờ tôi tìm thấy bằng

chứng!

"Khó trách hôm đó tôi uống say, lúc tỉnh lại cảm thấy đau mông...

Các nam sinh cười đùa vui vẻ, hiển nhiên cũng không quá coi

trọng tình huống trước mắt, mà nữ sinh được xưng là Liễu Yến

kia lại bất đắc dĩ nói: "Được rồi, các cậu mau đi hỏi tình huống đi,

xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, tôi hơi sợ.ˆ

"Vậy được, tôi hỏi một chút."

Nhìn ra nhóm mê 2D bọn họ cũng không tệ lắm, nghe nữ sinh nói

như vậy, lúc này có nam sinh hô lên phía đầu xe: "Anh tài xế, có

phải anh đi sai đường hay không, nếu vậy thì nhanh chóng quay

đầu, đưa chúng tôi trở về đi?"

Cậu ta vừa hô, rất nhiêu người trong xe đều quay đầu lại nhìn.

Nhưng sau khi hét lên, cậu ta cũng không nhận được câu trả lời,

tài xế đang lái xe phía trước vẫn giữ im lặng.

"Đại ca tài xế? Anh trai tài xế?"

Liên tiếp hô vài tiếng, tài xế phía trước vẫn không trả lời, tựa hô

không nghe được người này hỏi.

"Mẹ kiếp, chuyện gì xảy ra vậy, tài xế này không phải là câm điếc

chứ, tôi đi qua xem một chút. Người mặc trang phục 2D có mũ

đầu bò có chút tức giận đùng đùng đi tới.

"Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy." Thanh niên đội mũ đầu

bò mang theo vài phân lửa giận đi tới, tới gân chỗ lái xe đẩy

người lái xe kia.

Kết quả cái đẩy này ngược lại xảy ra vấn đề.

Từ đầu đến cuối đều trâm mặc không nói, tài xế một mực lái xe

bị đẩy như vậy thế nhưng cả người vô lực ngã xuống, mũ rơi trên

mặt đất, sắc mặt cứng ngắc tái nhợt lộ ra một cỗ tử khí nặng nề,

hơn nữa miệng hơi mở ra mơ hồ tản ra một mùi hôi thối.

Có vẻ như người lái xe đã chết trong một thời gian dài, ngay cả

da trên khuôn mặt của bắt đầu thối rữa nhẹ.

'Á !" Thanh niên này bị dọa trắng bệch, trực tiếp ngồi bệt xuống.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Bạn cậu ta vội vàng hỏi.

"Tài, tài xế, anh ta, hình như anh ta đã chất...

Lúc này thanh niên đội mũ trùm đầu bò sợ tới mức sắp khóc, chỉ

vào thi thể tài xế trên mặt đất, cả người run rẩy.

Người chết cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là... người chết có

thể lái xel

Từ đầu đến cuối, chuyện này vô cùng quỷ dị và kinh hãi, nghĩ

thấy cực kỳ kh*ng b*.

Nếu người lái xe đã chết, ai là người lái xe buýt lúc trước đó? Lúc

trước lên xe, tài xế rõ ràng là một người sống, tất cả mọi người

đều tận mắt nhìn thấy, huống chỉ cũng không có đạo lý một

người sau khi chết trong thời gian ngắn sẽ thối rữa như vậy chứ?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đám người yêu thích cosplay kia đầu tiên phát hiện bất thường,lập tức có người lên tiếng, hô to về phía tài xế lái xe, nhất thờihấp dẫn sự chú ý của những hành khách khác trong xe.Bị nhắc nhở như vậy, những người khác cũng dời chú ý khỏi trênđiện thoại di động hoặc mạng xã hội, ai nấy quay đầu nhìn rangoài cửa sổ.Con đường này cũng không phải là đường tôi về nhà! Tài xế?Chuyện gì đang xảy ra vậy?""Mẹ kiếp? Đây là đâu? Sao lại âm trâm kh*ng b* như vậy?" Màlúc này xe đã chạy tới một địa phương quỷ dị, xem ra hẳn là đãtiến vào một không gian linh dị.Bên ngoài xe là một mảnh mờ mịt.Có thể thấy, hai bên đường cỏ dại mọc um tùm, có vẻ hoang vumà tĩnh mịch, không có chút dấu hiệu tồn tại của con người, ngaycả vật sống cũng không nhìn thấy.Xe chạy đến nơi không rõ này, người bình thường trên xe khôngai không sợ hãi, không biết là đang sợ đợi khi tài xế dừng xe sẽcó một đám người nhảy ra cướp bóc, hay là đang sợ một thứ gìđó không biết mà kinh khủng. Thật không may, khả năng sau làlớn nhất.Trong đám đông, các cô gái tương đối nhút nhát.Lúc này, nữ sinh mặc trang phục pháp sư run rẩy nói: "Chúng tasẽ không xui xẻo như vậy chứ? Lên một chiếc xe buýt không nênlên, có phải bị quỷ náo không?”"Liễu Yến, cô đừng nói bậy, trên đời này làm gì có quỷ, cô đừngtự mình dọa mình! Lập tức bên cạnh có một nữ sinh nói.'Đúng vậy, cô sợ thì tự sợ một mình đi, không cần nói ra, đừnglàm cho những người khác cũng thấy sợ hãi, mấy người yên tâm,quỷ thì cái gì chứ, nếu thật sự gặp phải, tôi sẽ làm Ninh TháiThần thứ hail Với thân thể đồng tử hai mươi năm độc thân củatôi, cho dù là nữ quỷ gì đến, tôi sẽ khiến bọn họ phải dựa vàotường mà điVị đại ca này đúng là lớn gan!Tô Viễn hắn nguyện gọi cậu là ky sĩ quỷ! Không phục ai, chỉ phụccậu!Nghe cậu ta nói vậy, Tô Viễn thầm nói trong lòng.Lúc này, lại có người nói: Ngộ nhỡ là một nam quỷ thì sao?""Vậy chẳng phải càng tốt hơn sao?”"Ái chà ! Không thể trêu vào, không thể trêu vào!""Người anh em, cậu có vấn đề, cậu lạ lắm! Tôi có lý do để nghingờ rằng cậu có suy nghĩ sai trái với tôi, bây giờ tôi tìm thấy bằngchứng!"Khó trách hôm đó tôi uống say, lúc tỉnh lại cảm thấy đau mông...Các nam sinh cười đùa vui vẻ, hiển nhiên cũng không quá coitrọng tình huống trước mắt, mà nữ sinh được xưng là Liễu Yếnkia lại bất đắc dĩ nói: "Được rồi, các cậu mau đi hỏi tình huống đi,xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, tôi hơi sợ.ˆ"Vậy được, tôi hỏi một chút."Nhìn ra nhóm mê 2D bọn họ cũng không tệ lắm, nghe nữ sinh nóinhư vậy, lúc này có nam sinh hô lên phía đầu xe: "Anh tài xế, cóphải anh đi sai đường hay không, nếu vậy thì nhanh chóng quayđầu, đưa chúng tôi trở về đi?"Cậu ta vừa hô, rất nhiêu người trong xe đều quay đầu lại nhìn.Nhưng sau khi hét lên, cậu ta cũng không nhận được câu trả lời,tài xế đang lái xe phía trước vẫn giữ im lặng."Đại ca tài xế? Anh trai tài xế?"Liên tiếp hô vài tiếng, tài xế phía trước vẫn không trả lời, tựa hôkhông nghe được người này hỏi."Mẹ kiếp, chuyện gì xảy ra vậy, tài xế này không phải là câm điếcchứ, tôi đi qua xem một chút. Người mặc trang phục 2D có mũđầu bò có chút tức giận đùng đùng đi tới."Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy." Thanh niên đội mũ đầubò mang theo vài phân lửa giận đi tới, tới gân chỗ lái xe đẩyngười lái xe kia.Kết quả cái đẩy này ngược lại xảy ra vấn đề.Từ đầu đến cuối đều trâm mặc không nói, tài xế một mực lái xebị đẩy như vậy thế nhưng cả người vô lực ngã xuống, mũ rơi trênmặt đất, sắc mặt cứng ngắc tái nhợt lộ ra một cỗ tử khí nặng nề,hơn nữa miệng hơi mở ra mơ hồ tản ra một mùi hôi thối.Có vẻ như người lái xe đã chết trong một thời gian dài, ngay cảda trên khuôn mặt của bắt đầu thối rữa nhẹ.'Á !" Thanh niên này bị dọa trắng bệch, trực tiếp ngồi bệt xuống."Đã xảy ra chuyện gì?" Bạn cậu ta vội vàng hỏi."Tài, tài xế, anh ta, hình như anh ta đã chất...Lúc này thanh niên đội mũ trùm đầu bò sợ tới mức sắp khóc, chỉvào thi thể tài xế trên mặt đất, cả người run rẩy.Người chết cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là... người chết cóthể lái xelTừ đầu đến cuối, chuyện này vô cùng quỷ dị và kinh hãi, nghĩthấy cực kỳ kh*ng b*.Nếu người lái xe đã chết, ai là người lái xe buýt lúc trước đó? Lúctrước lên xe, tài xế rõ ràng là một người sống, tất cả mọi ngườiđều tận mắt nhìn thấy, huống chỉ cũng không có đạo lý mộtngười sau khi chết trong thời gian ngắn sẽ thối rữa như vậy chứ?

Chương 278: Khủng hoảng lan rộng (2)