Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 301: Quỷ thủ (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Liếc mắt một cái là có thể nhìn toàn bộ tình huống trong xe, màtên rác rưởi đáng ghét kia đứng ở gần cửa xuống xe, cũng khôngchạy, cũng không sợ hãi, đang nhìn bọn họ cười đắc ý."Shin Soo-joon, thằng khốn mày lại dám cho phân kẹp vào trongbánh mì, hôm nay tao sẽ xé nát miệng mày, lại cho mày đi nhà vệsinh ăn đủ luôn!"Trong đó có một người cao lớn, gương mặt đầy mụn rống to mộttiếng, xông tới đấm cậu ta một trận kịch liệt, những người còn lạithấy vậy cũng nhanh chóng đi theo tên cầm đầu, như thể tên nàylà trùm bọn họ vậy.Mà người bị bắt nạt kia cũng không đánh trả, chỉ ôm đầu cuộnmình trên mặt đất, yên lặng bị đánh.Tô Viễn thờ ơ trước những phát sinh bên cạnh, yên lặng nhìnchằm chằm cô bé váy đỏ kia, trong lòng thâm niệm một tiếng."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"- Hệ thống đã đánh dấu thành công, đạt được: Quỷ Thủ.Lại thu được mảnh ghép linh dị!Không hiểu sao, Tô Viễn ẩn thân trong cơ thể Sở Nhân Mỹ bỗngnhiên cảm thấy trên người mình có thêm cái gì, thật giống như cóthứ gì đó mọc ra từ người mình.Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy đầu của một cô gái đột nhiên xuất hiệnở ngực mình, đâu cũng không lộ ra, ngược lại giống như một hìnhxăm, sống động như thật hòa làm một thể với làn da.Giờ khắc này, Tô Viễn có chút giật mình, cũng cảm thấy có chútquái dịMẹ ơi! Hắn có một cái đầu trên ngực!Tuy rằng nhìn qua giống như một hình xăm, nhưng Tô Viễn lại cóthể cảm giác được, thứ này là có thể vươn ra.Đây là cái đầu của một lệ quỷ!Chỉ tiếc khuôn mặt lại mơ hồ không rõ, chỉ có thể cẩn thận phânbiệt, đây cũng là một cô gái.Về phần năng lực của quỷ thủ thì cực kỳ đặc thù, bởi vì năng lựccủa nó sử dụng phương thức nói chuyện, đây là một cái đầu lệquỷ biết nói.Đương nhiên, biết nói chuyện không có nghĩa là nó có trí tuệ, màlà lời người khống chế quỷ thủ thông qua đầu lệ quỷ nói ra sẽ trởthành một loại nguyền rủa.Tương tự, quy luật giết người của quỷ thủ cũng là nguyên rủalNếu như có người trong lòng oán hận nói ra lời nguyên rủa, bịquỷ thủ nghe thấy, như vậy quỷ thủ sẽ g**t ch*t người bị nguyềnrủa, hơn nữa thực hiện tâm nguyện của người đó, g**t ch*t mụctiêu mà người đó đã nguyên rủa.Đây là một loại nguyên rủa hai chiều, tổn thương người mà cũnghại mình, có cảm giác đồng quy vu tận.Nhìn hình xăm đầu lệ quỷ mọc ra trước ngực, cho dù là khuônmặt mơ hồ không rõ, nhưng vẫn cho Tô Viễn cảm giác quenthuộc nào đó.Là... Đầu của Kayako?"Đại ca, không thể đánh nữa, nếu tiếp tục đánh thì tên này sẽchết!"Lúc này, thanh âm bên ngoài vang lên, lần thứ hai hấp dẫn lựcchú ý của Tô Viễn.Chỉ thấy học sinh bị bắt nạt kia bị đánh đến mặt mũi bâm dập,tóc rối bời, mắt sưng lên tím tái, chỉ có thể miễn cưỡng mở ramột khe nhỏ, miệng còn chảy máu, không biết có phải bị đánh ranội thương hay không.Những cậu nhóc hiện tại một khi nổi giận bắt đầu ra tay chính làkhông biết nặng nhẹ, chờ tức giận tiêu tan, nhìn thấy loại tìnhhuống này, tựa hồ cũng có chút sợ hãi, sợ thật sự xảy ra mạngngười.Quỷ dị chính là, theo lý mà nói với thương thế như vậy, ngườibình thường hẳn là đã sớm nằm trên mặt đất không nhúc nhích,nhiều lắm cũng chỉ là hừ hừ hai tiếng, nhưng người trẻ tuổi nàytuy rằng bị đánh đến ho ra máu, nhưng vẫn điên cuồng cười nhưtrước, dùng thanh âm mơ hồ không rõ điên cuồng cười."Ha ha ha... Ha ha... Chết đi... Cùng nhau chết... Ha ha ha... Mọingười cùng chôn thây ở đây đi...Lời này nghe có chút ý vị sâu xa, mấy thanh niên xấu nghe khônghiểu nhưng Tô Viễn lại có thể cảm nhận được ý tứ trong đó.Tên này biết sự dị thường của xe buýt không?Làm sao cậu ta biết được?Ngay lúc Tô Viễn suy nghĩ sâu xa, học sinh xấu cầm đầu kia nhìnthấy đối tượng cho tới nay đều bị bọn họ bắt nạt kia giờ phút nàyđiên cuồng, không biết vì sao, trong lòng lại có cảm giác sợ hãi.Sau khi phản ứng lại, cậu ta lại nổi lên tức giận.Tên này... Quả thực giống như ruồi nhặng trong nhà vệ sinh làmcho người ta cảm thấy ghê tởm, bình thường đều ngoan ngoãnphục tùng, chưa bao giờ dám phản kháng những người này, hômnay lại giống như biến thành người khác, chẳng những dám phảnkháng mình, còn dám nhét phân vào hộp cơm, hại mình khôngcẩn thận ăn phải.Vừa nghĩ tới mình không cẩn thận ăn cứt, cậu ta lập tức ghê tởmngay cả cơm qua đêm cũng muốn nôn raiGiờ phút này tên đại ca xấu xa thấy Shin Soo-joon vừa thê thảmvừa kiêu ngạo, tuy rằng rất muốn đánh tên kia một trận, nhưnglại sợ thật sự đánh chết, dù sao hiện tại cậu ta nhìn qua hình nhưsắp tắt thở, vì thế chỉ có thể chửi vài câu tàn nhẫn.Shin Soo-joon, mày nhớ kỹ cho tao! Chuyện hôm nay chưa xongđâu, tốt nhất mày nên bỏ học đi, nếu không sau này tao mà gặpmày một lần sẽ đánh một lần! Đi thôi"

Liếc mắt một cái là có thể nhìn toàn bộ tình huống trong xe, mà

tên rác rưởi đáng ghét kia đứng ở gần cửa xuống xe, cũng không

chạy, cũng không sợ hãi, đang nhìn bọn họ cười đắc ý.

"Shin Soo-joon, thằng khốn mày lại dám cho phân kẹp vào trong

bánh mì, hôm nay tao sẽ xé nát miệng mày, lại cho mày đi nhà vệ

sinh ăn đủ luôn!"

Trong đó có một người cao lớn, gương mặt đầy mụn rống to một

tiếng, xông tới đấm cậu ta một trận kịch liệt, những người còn lại

thấy vậy cũng nhanh chóng đi theo tên cầm đầu, như thể tên này

là trùm bọn họ vậy.

Mà người bị bắt nạt kia cũng không đánh trả, chỉ ôm đầu cuộn

mình trên mặt đất, yên lặng bị đánh.

Tô Viễn thờ ơ trước những phát sinh bên cạnh, yên lặng nhìn

chằm chằm cô bé váy đỏ kia, trong lòng thâm niệm một tiếng.

"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

- Hệ thống đã đánh dấu thành công, đạt được: Quỷ Thủ.

Lại thu được mảnh ghép linh dị!

Không hiểu sao, Tô Viễn ẩn thân trong cơ thể Sở Nhân Mỹ bỗng

nhiên cảm thấy trên người mình có thêm cái gì, thật giống như có

thứ gì đó mọc ra từ người mình.

Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy đầu của một cô gái đột nhiên xuất hiện

ở ngực mình, đâu cũng không lộ ra, ngược lại giống như một hình

xăm, sống động như thật hòa làm một thể với làn da.

Giờ khắc này, Tô Viễn có chút giật mình, cũng cảm thấy có chút

quái dị

Mẹ ơi! Hắn có một cái đầu trên ngực!

Tuy rằng nhìn qua giống như một hình xăm, nhưng Tô Viễn lại có

thể cảm giác được, thứ này là có thể vươn ra.

Đây là cái đầu của một lệ quỷ!

Chỉ tiếc khuôn mặt lại mơ hồ không rõ, chỉ có thể cẩn thận phân

biệt, đây cũng là một cô gái.

Về phần năng lực của quỷ thủ thì cực kỳ đặc thù, bởi vì năng lực

của nó sử dụng phương thức nói chuyện, đây là một cái đầu lệ

quỷ biết nói.

Đương nhiên, biết nói chuyện không có nghĩa là nó có trí tuệ, mà

là lời người khống chế quỷ thủ thông qua đầu lệ quỷ nói ra sẽ trở

thành một loại nguyền rủa.

Tương tự, quy luật giết người của quỷ thủ cũng là nguyên rủal

Nếu như có người trong lòng oán hận nói ra lời nguyên rủa, bị

quỷ thủ nghe thấy, như vậy quỷ thủ sẽ g**t ch*t người bị nguyền

rủa, hơn nữa thực hiện tâm nguyện của người đó, g**t ch*t mục

tiêu mà người đó đã nguyên rủa.

Đây là một loại nguyên rủa hai chiều, tổn thương người mà cũng

hại mình, có cảm giác đồng quy vu tận.

Nhìn hình xăm đầu lệ quỷ mọc ra trước ngực, cho dù là khuôn

mặt mơ hồ không rõ, nhưng vẫn cho Tô Viễn cảm giác quen

thuộc nào đó.

Là... Đầu của Kayako?

"Đại ca, không thể đánh nữa, nếu tiếp tục đánh thì tên này sẽ

chết!"

Lúc này, thanh âm bên ngoài vang lên, lần thứ hai hấp dẫn lực

chú ý của Tô Viễn.

Chỉ thấy học sinh bị bắt nạt kia bị đánh đến mặt mũi bâm dập,

tóc rối bời, mắt sưng lên tím tái, chỉ có thể miễn cưỡng mở ra

một khe nhỏ, miệng còn chảy máu, không biết có phải bị đánh ra

nội thương hay không.

Những cậu nhóc hiện tại một khi nổi giận bắt đầu ra tay chính là

không biết nặng nhẹ, chờ tức giận tiêu tan, nhìn thấy loại tình

huống này, tựa hồ cũng có chút sợ hãi, sợ thật sự xảy ra mạng

người.

Quỷ dị chính là, theo lý mà nói với thương thế như vậy, người

bình thường hẳn là đã sớm nằm trên mặt đất không nhúc nhích,

nhiều lắm cũng chỉ là hừ hừ hai tiếng, nhưng người trẻ tuổi này

tuy rằng bị đánh đến ho ra máu, nhưng vẫn điên cuồng cười như

trước, dùng thanh âm mơ hồ không rõ điên cuồng cười.

"Ha ha ha... Ha ha... Chết đi... Cùng nhau chết... Ha ha ha... Mọi

người cùng chôn thây ở đây đi...

Lời này nghe có chút ý vị sâu xa, mấy thanh niên xấu nghe không

hiểu nhưng Tô Viễn lại có thể cảm nhận được ý tứ trong đó.

Tên này biết sự dị thường của xe buýt không?

Làm sao cậu ta biết được?

Ngay lúc Tô Viễn suy nghĩ sâu xa, học sinh xấu cầm đầu kia nhìn

thấy đối tượng cho tới nay đều bị bọn họ bắt nạt kia giờ phút này

điên cuồng, không biết vì sao, trong lòng lại có cảm giác sợ hãi.

Sau khi phản ứng lại, cậu ta lại nổi lên tức giận.

Tên này... Quả thực giống như ruồi nhặng trong nhà vệ sinh làm

cho người ta cảm thấy ghê tởm, bình thường đều ngoan ngoãn

phục tùng, chưa bao giờ dám phản kháng những người này, hôm

nay lại giống như biến thành người khác, chẳng những dám phản

kháng mình, còn dám nhét phân vào hộp cơm, hại mình không

cẩn thận ăn phải.

Vừa nghĩ tới mình không cẩn thận ăn cứt, cậu ta lập tức ghê tởm

ngay cả cơm qua đêm cũng muốn nôn rai

Giờ phút này tên đại ca xấu xa thấy Shin Soo-joon vừa thê thảm

vừa kiêu ngạo, tuy rằng rất muốn đánh tên kia một trận, nhưng

lại sợ thật sự đánh chết, dù sao hiện tại cậu ta nhìn qua hình như

sắp tắt thở, vì thế chỉ có thể chửi vài câu tàn nhẫn.

Shin Soo-joon, mày nhớ kỹ cho tao! Chuyện hôm nay chưa xong

đâu, tốt nhất mày nên bỏ học đi, nếu không sau này tao mà gặp

mày một lần sẽ đánh một lần! Đi thôi"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Liếc mắt một cái là có thể nhìn toàn bộ tình huống trong xe, màtên rác rưởi đáng ghét kia đứng ở gần cửa xuống xe, cũng khôngchạy, cũng không sợ hãi, đang nhìn bọn họ cười đắc ý."Shin Soo-joon, thằng khốn mày lại dám cho phân kẹp vào trongbánh mì, hôm nay tao sẽ xé nát miệng mày, lại cho mày đi nhà vệsinh ăn đủ luôn!"Trong đó có một người cao lớn, gương mặt đầy mụn rống to mộttiếng, xông tới đấm cậu ta một trận kịch liệt, những người còn lạithấy vậy cũng nhanh chóng đi theo tên cầm đầu, như thể tên nàylà trùm bọn họ vậy.Mà người bị bắt nạt kia cũng không đánh trả, chỉ ôm đầu cuộnmình trên mặt đất, yên lặng bị đánh.Tô Viễn thờ ơ trước những phát sinh bên cạnh, yên lặng nhìnchằm chằm cô bé váy đỏ kia, trong lòng thâm niệm một tiếng."Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"- Hệ thống đã đánh dấu thành công, đạt được: Quỷ Thủ.Lại thu được mảnh ghép linh dị!Không hiểu sao, Tô Viễn ẩn thân trong cơ thể Sở Nhân Mỹ bỗngnhiên cảm thấy trên người mình có thêm cái gì, thật giống như cóthứ gì đó mọc ra từ người mình.Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy đầu của một cô gái đột nhiên xuất hiệnở ngực mình, đâu cũng không lộ ra, ngược lại giống như một hìnhxăm, sống động như thật hòa làm một thể với làn da.Giờ khắc này, Tô Viễn có chút giật mình, cũng cảm thấy có chútquái dịMẹ ơi! Hắn có một cái đầu trên ngực!Tuy rằng nhìn qua giống như một hình xăm, nhưng Tô Viễn lại cóthể cảm giác được, thứ này là có thể vươn ra.Đây là cái đầu của một lệ quỷ!Chỉ tiếc khuôn mặt lại mơ hồ không rõ, chỉ có thể cẩn thận phânbiệt, đây cũng là một cô gái.Về phần năng lực của quỷ thủ thì cực kỳ đặc thù, bởi vì năng lựccủa nó sử dụng phương thức nói chuyện, đây là một cái đầu lệquỷ biết nói.Đương nhiên, biết nói chuyện không có nghĩa là nó có trí tuệ, màlà lời người khống chế quỷ thủ thông qua đầu lệ quỷ nói ra sẽ trởthành một loại nguyền rủa.Tương tự, quy luật giết người của quỷ thủ cũng là nguyên rủalNếu như có người trong lòng oán hận nói ra lời nguyên rủa, bịquỷ thủ nghe thấy, như vậy quỷ thủ sẽ g**t ch*t người bị nguyềnrủa, hơn nữa thực hiện tâm nguyện của người đó, g**t ch*t mụctiêu mà người đó đã nguyên rủa.Đây là một loại nguyên rủa hai chiều, tổn thương người mà cũnghại mình, có cảm giác đồng quy vu tận.Nhìn hình xăm đầu lệ quỷ mọc ra trước ngực, cho dù là khuônmặt mơ hồ không rõ, nhưng vẫn cho Tô Viễn cảm giác quenthuộc nào đó.Là... Đầu của Kayako?"Đại ca, không thể đánh nữa, nếu tiếp tục đánh thì tên này sẽchết!"Lúc này, thanh âm bên ngoài vang lên, lần thứ hai hấp dẫn lựcchú ý của Tô Viễn.Chỉ thấy học sinh bị bắt nạt kia bị đánh đến mặt mũi bâm dập,tóc rối bời, mắt sưng lên tím tái, chỉ có thể miễn cưỡng mở ramột khe nhỏ, miệng còn chảy máu, không biết có phải bị đánh ranội thương hay không.Những cậu nhóc hiện tại một khi nổi giận bắt đầu ra tay chính làkhông biết nặng nhẹ, chờ tức giận tiêu tan, nhìn thấy loại tìnhhuống này, tựa hồ cũng có chút sợ hãi, sợ thật sự xảy ra mạngngười.Quỷ dị chính là, theo lý mà nói với thương thế như vậy, ngườibình thường hẳn là đã sớm nằm trên mặt đất không nhúc nhích,nhiều lắm cũng chỉ là hừ hừ hai tiếng, nhưng người trẻ tuổi nàytuy rằng bị đánh đến ho ra máu, nhưng vẫn điên cuồng cười nhưtrước, dùng thanh âm mơ hồ không rõ điên cuồng cười."Ha ha ha... Ha ha... Chết đi... Cùng nhau chết... Ha ha ha... Mọingười cùng chôn thây ở đây đi...Lời này nghe có chút ý vị sâu xa, mấy thanh niên xấu nghe khônghiểu nhưng Tô Viễn lại có thể cảm nhận được ý tứ trong đó.Tên này biết sự dị thường của xe buýt không?Làm sao cậu ta biết được?Ngay lúc Tô Viễn suy nghĩ sâu xa, học sinh xấu cầm đầu kia nhìnthấy đối tượng cho tới nay đều bị bọn họ bắt nạt kia giờ phút nàyđiên cuồng, không biết vì sao, trong lòng lại có cảm giác sợ hãi.Sau khi phản ứng lại, cậu ta lại nổi lên tức giận.Tên này... Quả thực giống như ruồi nhặng trong nhà vệ sinh làmcho người ta cảm thấy ghê tởm, bình thường đều ngoan ngoãnphục tùng, chưa bao giờ dám phản kháng những người này, hômnay lại giống như biến thành người khác, chẳng những dám phảnkháng mình, còn dám nhét phân vào hộp cơm, hại mình khôngcẩn thận ăn phải.Vừa nghĩ tới mình không cẩn thận ăn cứt, cậu ta lập tức ghê tởmngay cả cơm qua đêm cũng muốn nôn raiGiờ phút này tên đại ca xấu xa thấy Shin Soo-joon vừa thê thảmvừa kiêu ngạo, tuy rằng rất muốn đánh tên kia một trận, nhưnglại sợ thật sự đánh chết, dù sao hiện tại cậu ta nhìn qua hình nhưsắp tắt thở, vì thế chỉ có thể chửi vài câu tàn nhẫn.Shin Soo-joon, mày nhớ kỹ cho tao! Chuyện hôm nay chưa xongđâu, tốt nhất mày nên bỏ học đi, nếu không sau này tao mà gặpmày một lần sẽ đánh một lần! Đi thôi"

Chương 301: Quỷ thủ (2)