Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 303: Quỷ đi nhờ xe bus (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Có phải tên này đã biết gì không?"Là mày giở trò quỷ?" Cậu ta giận dữ quát Shin Soo-joon, lúc nàyđây cậu ta không cách nào kiêm chế lửa giận trong lòng, xông lênđấm một phát.Người kia bị một quyền đánh trúng bụng, lảo đảo lui vê phía sauvài bước, ngã ngồi ở một chỗ ngồi, vẻ mặt thống khổ, nhưngtrong ánh mắt lại không giấu được khoái ý báo thù.Ha ha ha. Đúng vậy, mày có thể nói là tao giở trò quỷ, là ta dẫnchúng mày theo lên xe, ha ha... Chúng mày đúng là ngu, chỉ mộtchút mánh khóe đã thành công lừa gạt chúng mày lên xe, ha haha... Chiếc xe này là một chiếc xe buýt chở quỷ, tất cả bọn màysẽ chết ở đây, ha... tất cả sẽ chết... Dù sao tao cũng phải chất...ha ha..."Thăng khốn, tao sẽ đánh chết mày trước!"Tên hư hỏng xông thẳng tới, vẻ mặt sợ hãi phẫn nộ kia, khôngkhó nhìn ra, giờ phút này cậu ta thật sự có xúc động muốn giếtchết đối phương.Nhưng cậu ta không thành công, bởi vì cậu đã bị chặn lại.Mà người ngăn cản cậu ta lại là Hứa Phong. Cho dù là khôngdùng năng lực của lệ quỷ, ngự quỷ giả cũng không phải ngườibình thường có thể đối phó, hơn nữa Hứa Phong còn khống chếmột con lệ quỷ đã hôi sinh, chỉ là dưới sự áp chế của xe buýt mớimất khống chế mà thôi.Lệ quỷ anh ta khống chế tuy rằng chỉ có năng lực bảo vệ tínhmạng mạnh mẽ, nhưng với trạng thái giờ phút này của anh tamuốn đối phó với mấy người bình thường không có vũ khí vẫn dưdả.Hứa Phong đá một cước với sức lực kinh người, sau khi đá baytên kia, anh ta xoay người với dáng vẻ cool ngâu nhìn người trẻtuổi đang hộc máu kia. "Thú vị đấy, làm sao cậu biết chuyện xebuýt này? Ai đã nói với cậu điều đó? Cậu còn biết gì nữa không?Nói ra, tôi có thể nghĩ đến việc để cậu sống tiếp."Đáng ngạc nhiên, anh chàng này thậm chí còn có thể nói tiếngHàn?Tô Viễn có chút tò mò, nhưng hành động của tên này cũng giúphắn một chuyện lớn, bởi vì hắn cũng muốn biết vì sao học sinh xứkim chi này lại biết chuyện xe buýt quỷ.Shin Soo-joon nhìn người trước mặt, tướng mạo là người davàng, dáng vẻ ngạo mạn và ngữ khí thờ ơ kia có thể thấy đốiphương không để mình vào mắt. Đối phương hiển nhiên là ngườicủa quốc gia cường đại kia, nhưng vì sao trên xe buýt lại có ngườisống khác?Chẳng lẽ bọn họ cũng đi lạc vào xe buýt?Nhưng hiển nhiên cũng không phải như thế, bởi vì người trướcmắt cho cậu ta cảm giác giống với kh*ng b* mà đêm đó cậu tagặp như đúc, cũng chính là thứ kia, nói cho cậu ta biết một sốchuyện về chiếc xe buýt này.Có lẽ trước mặt mình cũng không phải là người...Chịu áp lực khó hiểu, Shin Soo-joon ngoan ngoãấn mở miệng nói:Là... Đó là những gì bút tiên nói với tôi Bút tiên?Đó là cái quái gì vậy?Là vật phẩm kỳ linh dị sao?Nghe đến đây, trên mặt Hứa Phong hiện lên một tia kinh ngạc.Không chỉ anh ta mà Tô Viễn cũng kinh ngạc.Bút tiên không chỉ là trò chơi độc quyên trong nước, nước ngoàicũng có.Bút tiên là một trò chơi chiêu linh, nguôn gốc của nó đã khôngthể nghiên cứu, nhưng theo quan điểm sớm nhất, nó phải là mộtbiến thể hoặc phiên bản đơn giản hóa của một trong những thuậtphù thủy lâu đời nhất ở Trung Quốc, cơ bút". Giao tiếp với mộtthứ gì đó quỷ dị thông qua bút.Bút tiên cũng là tên của một bộ phim kinh dị và tiểu thuyết kinhdị.Nếu đặt ở trong thế giới trước khi Tô Viễn chưa xuyên qua, Búttiên chỉ là một trò chơi, đôi khi có lẽ là bị ảnh hưởng bởi một loạiám thị tâm lý nào đó.Nhưng trong thế giới 'kh*ng b* sống lại”, lại chưa chắc đã nhưthế, có lẽ thật sự tôn tại một lệ quỷ được xưng là bút tiên nhưvậy.Cho nên Hứa Phong trong lòng đã định nghĩa nó là một lệ quỷkhông biết, con quỷ này ngay cả xe buýt quỷ cũng biết, tính nguyhiểm của nó có thể thấy rõ ràng, tuyệt đối không bình thường.Nhưng cũng may không phải ở trong nước...Ý nghĩ như vậy chợt lóe lên trong lòng Hứa Phong, sau đó anh talại hỏi: "Nó còn nói gì với cậu nữa?”Shin Soo-joon trên mặt có chút bối rối,'Nó... nó nói với tôi rằng nóđang tìm kiếm một mảnh giấy, một tờ giấy da, hỏi tôi đã bao giờnhìn thấy nó chưa. Tôi nói chưa, sau đó nó nói với tôi nó là mộtcây bút, có thể thực hiện mong muốn của tôi, vì vậy tôi đã nói vớinó mong muốn của tôi, tôi muốn kéo những cặn bã này và tôichết với tôi." Một con quỷ có thể thực hiện mong muốn củamình?Sắc mặt Hứa Phong khẽ thay đổi, mà Tô Viễn thì đăm chiêu.Con quỷ đó đang tìm kiếm giấy da người?Hoặc đang tìm kiếm một cái gì đó khác?Hơn nữa năng lực thực hiện nguyện vọng này có liên hệ gì vớiquỷ kia của Triệu Khai Minh sao?

Có phải tên này đã biết gì không?

"Là mày giở trò quỷ?" Cậu ta giận dữ quát Shin Soo-joon, lúc này

đây cậu ta không cách nào kiêm chế lửa giận trong lòng, xông lên

đấm một phát.

Người kia bị một quyền đánh trúng bụng, lảo đảo lui vê phía sau

vài bước, ngã ngồi ở một chỗ ngồi, vẻ mặt thống khổ, nhưng

trong ánh mắt lại không giấu được khoái ý báo thù.

Ha ha ha. Đúng vậy, mày có thể nói là tao giở trò quỷ, là ta dẫn

chúng mày theo lên xe, ha ha... Chúng mày đúng là ngu, chỉ một

chút mánh khóe đã thành công lừa gạt chúng mày lên xe, ha ha

ha... Chiếc xe này là một chiếc xe buýt chở quỷ, tất cả bọn mày

sẽ chết ở đây, ha... tất cả sẽ chết... Dù sao tao cũng phải chất...

ha ha...

"Thăng khốn, tao sẽ đánh chết mày trước!"

Tên hư hỏng xông thẳng tới, vẻ mặt sợ hãi phẫn nộ kia, không

khó nhìn ra, giờ phút này cậu ta thật sự có xúc động muốn giết

chết đối phương.

Nhưng cậu ta không thành công, bởi vì cậu đã bị chặn lại.

Mà người ngăn cản cậu ta lại là Hứa Phong. Cho dù là không

dùng năng lực của lệ quỷ, ngự quỷ giả cũng không phải người

bình thường có thể đối phó, hơn nữa Hứa Phong còn khống chế

một con lệ quỷ đã hôi sinh, chỉ là dưới sự áp chế của xe buýt mới

mất khống chế mà thôi.

Lệ quỷ anh ta khống chế tuy rằng chỉ có năng lực bảo vệ tính

mạng mạnh mẽ, nhưng với trạng thái giờ phút này của anh ta

muốn đối phó với mấy người bình thường không có vũ khí vẫn dư

dả.

Hứa Phong đá một cước với sức lực kinh người, sau khi đá bay

tên kia, anh ta xoay người với dáng vẻ cool ngâu nhìn người trẻ

tuổi đang hộc máu kia. "Thú vị đấy, làm sao cậu biết chuyện xe

buýt này? Ai đã nói với cậu điều đó? Cậu còn biết gì nữa không?

Nói ra, tôi có thể nghĩ đến việc để cậu sống tiếp."

Đáng ngạc nhiên, anh chàng này thậm chí còn có thể nói tiếng

Hàn?

Tô Viễn có chút tò mò, nhưng hành động của tên này cũng giúp

hắn một chuyện lớn, bởi vì hắn cũng muốn biết vì sao học sinh xứ

kim chi này lại biết chuyện xe buýt quỷ.

Shin Soo-joon nhìn người trước mặt, tướng mạo là người da

vàng, dáng vẻ ngạo mạn và ngữ khí thờ ơ kia có thể thấy đối

phương không để mình vào mắt. Đối phương hiển nhiên là người

của quốc gia cường đại kia, nhưng vì sao trên xe buýt lại có người

sống khác?

Chẳng lẽ bọn họ cũng đi lạc vào xe buýt?

Nhưng hiển nhiên cũng không phải như thế, bởi vì người trước

mắt cho cậu ta cảm giác giống với kh*ng b* mà đêm đó cậu ta

gặp như đúc, cũng chính là thứ kia, nói cho cậu ta biết một số

chuyện về chiếc xe buýt này.

Có lẽ trước mặt mình cũng không phải là người...

Chịu áp lực khó hiểu, Shin Soo-joon ngoan ngoãấn mở miệng nói:

Là... Đó là những gì bút tiên nói với tôi Bút tiên?

Đó là cái quái gì vậy?

Là vật phẩm kỳ linh dị sao?

Nghe đến đây, trên mặt Hứa Phong hiện lên một tia kinh ngạc.

Không chỉ anh ta mà Tô Viễn cũng kinh ngạc.

Bút tiên không chỉ là trò chơi độc quyên trong nước, nước ngoài

cũng có.

Bút tiên là một trò chơi chiêu linh, nguôn gốc của nó đã không

thể nghiên cứu, nhưng theo quan điểm sớm nhất, nó phải là một

biến thể hoặc phiên bản đơn giản hóa của một trong những thuật

phù thủy lâu đời nhất ở Trung Quốc, cơ bút". Giao tiếp với một

thứ gì đó quỷ dị thông qua bút.

Bút tiên cũng là tên của một bộ phim kinh dị và tiểu thuyết kinh

dị.

Nếu đặt ở trong thế giới trước khi Tô Viễn chưa xuyên qua, Bút

tiên chỉ là một trò chơi, đôi khi có lẽ là bị ảnh hưởng bởi một loại

ám thị tâm lý nào đó.

Nhưng trong thế giới 'kh*ng b* sống lại”, lại chưa chắc đã như

thế, có lẽ thật sự tôn tại một lệ quỷ được xưng là bút tiên như

vậy.

Cho nên Hứa Phong trong lòng đã định nghĩa nó là một lệ quỷ

không biết, con quỷ này ngay cả xe buýt quỷ cũng biết, tính nguy

hiểm của nó có thể thấy rõ ràng, tuyệt đối không bình thường.

Nhưng cũng may không phải ở trong nước...

Ý nghĩ như vậy chợt lóe lên trong lòng Hứa Phong, sau đó anh ta

lại hỏi: "Nó còn nói gì với cậu nữa?”

Shin Soo-joon trên mặt có chút bối rối,'Nó... nó nói với tôi rằng nó

đang tìm kiếm một mảnh giấy, một tờ giấy da, hỏi tôi đã bao giờ

nhìn thấy nó chưa. Tôi nói chưa, sau đó nó nói với tôi nó là một

cây bút, có thể thực hiện mong muốn của tôi, vì vậy tôi đã nói với

nó mong muốn của tôi, tôi muốn kéo những cặn bã này và tôi

chết với tôi." Một con quỷ có thể thực hiện mong muốn của

mình?

Sắc mặt Hứa Phong khẽ thay đổi, mà Tô Viễn thì đăm chiêu.

Con quỷ đó đang tìm kiếm giấy da người?

Hoặc đang tìm kiếm một cái gì đó khác?

Hơn nữa năng lực thực hiện nguyện vọng này có liên hệ gì với

quỷ kia của Triệu Khai Minh sao?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Có phải tên này đã biết gì không?"Là mày giở trò quỷ?" Cậu ta giận dữ quát Shin Soo-joon, lúc nàyđây cậu ta không cách nào kiêm chế lửa giận trong lòng, xông lênđấm một phát.Người kia bị một quyền đánh trúng bụng, lảo đảo lui vê phía sauvài bước, ngã ngồi ở một chỗ ngồi, vẻ mặt thống khổ, nhưngtrong ánh mắt lại không giấu được khoái ý báo thù.Ha ha ha. Đúng vậy, mày có thể nói là tao giở trò quỷ, là ta dẫnchúng mày theo lên xe, ha ha... Chúng mày đúng là ngu, chỉ mộtchút mánh khóe đã thành công lừa gạt chúng mày lên xe, ha haha... Chiếc xe này là một chiếc xe buýt chở quỷ, tất cả bọn màysẽ chết ở đây, ha... tất cả sẽ chết... Dù sao tao cũng phải chất...ha ha..."Thăng khốn, tao sẽ đánh chết mày trước!"Tên hư hỏng xông thẳng tới, vẻ mặt sợ hãi phẫn nộ kia, khôngkhó nhìn ra, giờ phút này cậu ta thật sự có xúc động muốn giếtchết đối phương.Nhưng cậu ta không thành công, bởi vì cậu đã bị chặn lại.Mà người ngăn cản cậu ta lại là Hứa Phong. Cho dù là khôngdùng năng lực của lệ quỷ, ngự quỷ giả cũng không phải ngườibình thường có thể đối phó, hơn nữa Hứa Phong còn khống chếmột con lệ quỷ đã hôi sinh, chỉ là dưới sự áp chế của xe buýt mớimất khống chế mà thôi.Lệ quỷ anh ta khống chế tuy rằng chỉ có năng lực bảo vệ tínhmạng mạnh mẽ, nhưng với trạng thái giờ phút này của anh tamuốn đối phó với mấy người bình thường không có vũ khí vẫn dưdả.Hứa Phong đá một cước với sức lực kinh người, sau khi đá baytên kia, anh ta xoay người với dáng vẻ cool ngâu nhìn người trẻtuổi đang hộc máu kia. "Thú vị đấy, làm sao cậu biết chuyện xebuýt này? Ai đã nói với cậu điều đó? Cậu còn biết gì nữa không?Nói ra, tôi có thể nghĩ đến việc để cậu sống tiếp."Đáng ngạc nhiên, anh chàng này thậm chí còn có thể nói tiếngHàn?Tô Viễn có chút tò mò, nhưng hành động của tên này cũng giúphắn một chuyện lớn, bởi vì hắn cũng muốn biết vì sao học sinh xứkim chi này lại biết chuyện xe buýt quỷ.Shin Soo-joon nhìn người trước mặt, tướng mạo là người davàng, dáng vẻ ngạo mạn và ngữ khí thờ ơ kia có thể thấy đốiphương không để mình vào mắt. Đối phương hiển nhiên là ngườicủa quốc gia cường đại kia, nhưng vì sao trên xe buýt lại có ngườisống khác?Chẳng lẽ bọn họ cũng đi lạc vào xe buýt?Nhưng hiển nhiên cũng không phải như thế, bởi vì người trướcmắt cho cậu ta cảm giác giống với kh*ng b* mà đêm đó cậu tagặp như đúc, cũng chính là thứ kia, nói cho cậu ta biết một sốchuyện về chiếc xe buýt này.Có lẽ trước mặt mình cũng không phải là người...Chịu áp lực khó hiểu, Shin Soo-joon ngoan ngoãấn mở miệng nói:Là... Đó là những gì bút tiên nói với tôi Bút tiên?Đó là cái quái gì vậy?Là vật phẩm kỳ linh dị sao?Nghe đến đây, trên mặt Hứa Phong hiện lên một tia kinh ngạc.Không chỉ anh ta mà Tô Viễn cũng kinh ngạc.Bút tiên không chỉ là trò chơi độc quyên trong nước, nước ngoàicũng có.Bút tiên là một trò chơi chiêu linh, nguôn gốc của nó đã khôngthể nghiên cứu, nhưng theo quan điểm sớm nhất, nó phải là mộtbiến thể hoặc phiên bản đơn giản hóa của một trong những thuậtphù thủy lâu đời nhất ở Trung Quốc, cơ bút". Giao tiếp với mộtthứ gì đó quỷ dị thông qua bút.Bút tiên cũng là tên của một bộ phim kinh dị và tiểu thuyết kinhdị.Nếu đặt ở trong thế giới trước khi Tô Viễn chưa xuyên qua, Búttiên chỉ là một trò chơi, đôi khi có lẽ là bị ảnh hưởng bởi một loạiám thị tâm lý nào đó.Nhưng trong thế giới 'kh*ng b* sống lại”, lại chưa chắc đã nhưthế, có lẽ thật sự tôn tại một lệ quỷ được xưng là bút tiên nhưvậy.Cho nên Hứa Phong trong lòng đã định nghĩa nó là một lệ quỷkhông biết, con quỷ này ngay cả xe buýt quỷ cũng biết, tính nguyhiểm của nó có thể thấy rõ ràng, tuyệt đối không bình thường.Nhưng cũng may không phải ở trong nước...Ý nghĩ như vậy chợt lóe lên trong lòng Hứa Phong, sau đó anh talại hỏi: "Nó còn nói gì với cậu nữa?”Shin Soo-joon trên mặt có chút bối rối,'Nó... nó nói với tôi rằng nóđang tìm kiếm một mảnh giấy, một tờ giấy da, hỏi tôi đã bao giờnhìn thấy nó chưa. Tôi nói chưa, sau đó nó nói với tôi nó là mộtcây bút, có thể thực hiện mong muốn của tôi, vì vậy tôi đã nói vớinó mong muốn của tôi, tôi muốn kéo những cặn bã này và tôichết với tôi." Một con quỷ có thể thực hiện mong muốn củamình?Sắc mặt Hứa Phong khẽ thay đổi, mà Tô Viễn thì đăm chiêu.Con quỷ đó đang tìm kiếm giấy da người?Hoặc đang tìm kiếm một cái gì đó khác?Hơn nữa năng lực thực hiện nguyện vọng này có liên hệ gì vớiquỷ kia của Triệu Khai Minh sao?

Chương 303: Quỷ đi nhờ xe bus (1)