Tôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một…
Chương 23: Chương 23
Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha MạngTác giả: Lý Phú Quý NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một… Bọn Đạt Đát nhiều lần xâm phạm biên cương, đều bị quân ta đánh lui thê thảm. Đến khi trận tuyết đầu tiên của đông chí năm nay giáng xuống, chúng mới chịu lui quân, tạm thời yên ắng. Đông này lạnh quá đỗi, súc vật c.h.ế.t rét, binh sĩ cũng chịu khổ bởi giá lạnh. Vịt Bay Lạc BầyTướng quân Phương nóng ruột, hối thúc quân lính xây tường cho chuồng ngựa. Nghe nói bọn Đạt Đát muốn nghị hòa, lấy thịt đổi muối cùng lương thực. Triều đình chẳng buồn đếm xỉa, trái lại còn mở rộng quốc khố, cấp thêm quân phí, lại phái tuần phủ đến thăm hỏi tướng sĩ, trước thềm năm mới đưa tới áo bông, lương thực, thịt thà.“Trình báo—!”“Tuần phủ đại nhân đã tới cửa Nam quan.”Đội ngũ tuần phủ kéo dài mười dặm, ba nghìn cỗ xe lừa chở đầy hàng tết, bánh xe lún sâu in hằn trên tuyết. Đại tướng quân dẫn chúng ta ra khỏi thành nghênh tiếp. Nhìn thấy lợn sống, dê sống bị trói chân chất thành từng xe, ai nấy đều hớn hở. Giữa đoàn xe, có mấy cỗ xe ngựa, quan viên lần lượt bước xuống, thi lễ, chào hỏi đại tướng quân. Song có một vị quan vẫn chưa xuống xe. Người nọ đã khom lưng, ra vẻ muốn xuống, nhưng chẳng rõ vì cớ gì mà như hóa đá, cứ ngẩn ngơ nhìn về phía chúng ta, mặc cho tuyết rơi phủ đầy thân.Ta lườm y: “Nhỏ tiếng thôi, lộ liễu lắm đấy."" Mau đi nào, về g.i.ế.c lợn, băm thịt, gói sủi cảo!” Bước chân vội vã, chợt nghe văng vẳng có kẻ khản giọng gọi: “Tiểu Ngư!”Ta dụi tai, đưa mắt nhìn quanh một lượt, nhưng chẳng thấy gì nữa.
Bọn Đạt Đát nhiều lần xâm phạm biên cương, đều bị quân ta đánh lui thê thảm.
Đến khi trận tuyết đầu tiên của đông chí năm nay giáng xuống, chúng mới chịu lui quân, tạm thời yên ắng.
Đông này lạnh quá đỗi, súc vật c.h.ế.t rét, binh sĩ cũng chịu khổ bởi giá lạnh.
Vịt Bay Lạc Bầy
Tướng quân Phương nóng ruột, hối thúc quân lính xây tường cho chuồng ngựa.
Nghe nói bọn Đạt Đát muốn nghị hòa, lấy thịt đổi muối cùng lương thực.
Triều đình chẳng buồn đếm xỉa, trái lại còn mở rộng quốc khố, cấp thêm quân phí, lại phái tuần phủ đến thăm hỏi tướng sĩ, trước thềm năm mới đưa tới áo bông, lương thực, thịt thà.
“Trình báo—!”
“Tuần phủ đại nhân đã tới cửa Nam quan.”
Đội ngũ tuần phủ kéo dài mười dặm, ba nghìn cỗ xe lừa chở đầy hàng tết, bánh xe lún sâu in hằn trên tuyết.
Đại tướng quân dẫn chúng ta ra khỏi thành nghênh tiếp.
Nhìn thấy lợn sống, dê sống bị trói chân chất thành từng xe, ai nấy đều hớn hở.
Giữa đoàn xe, có mấy cỗ xe ngựa, quan viên lần lượt bước xuống, thi lễ, chào hỏi đại tướng quân.
Song có một vị quan vẫn chưa xuống xe.
Người nọ đã khom lưng, ra vẻ muốn xuống, nhưng chẳng rõ vì cớ gì mà như hóa đá, cứ ngẩn ngơ nhìn về phía chúng ta, mặc cho tuyết rơi phủ đầy thân.
Ta lườm y:
“Nhỏ tiếng thôi, lộ liễu lắm đấy."
" Mau đi nào, về g.i.ế.c lợn, băm thịt, gói sủi cảo!”
Bước chân vội vã, chợt nghe văng vẳng có kẻ khản giọng gọi:
“Tiểu Ngư!”
Ta dụi tai, đưa mắt nhìn quanh một lượt, nhưng chẳng thấy gì nữa.
Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha MạngTác giả: Lý Phú Quý NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một… Bọn Đạt Đát nhiều lần xâm phạm biên cương, đều bị quân ta đánh lui thê thảm. Đến khi trận tuyết đầu tiên của đông chí năm nay giáng xuống, chúng mới chịu lui quân, tạm thời yên ắng. Đông này lạnh quá đỗi, súc vật c.h.ế.t rét, binh sĩ cũng chịu khổ bởi giá lạnh. Vịt Bay Lạc BầyTướng quân Phương nóng ruột, hối thúc quân lính xây tường cho chuồng ngựa. Nghe nói bọn Đạt Đát muốn nghị hòa, lấy thịt đổi muối cùng lương thực. Triều đình chẳng buồn đếm xỉa, trái lại còn mở rộng quốc khố, cấp thêm quân phí, lại phái tuần phủ đến thăm hỏi tướng sĩ, trước thềm năm mới đưa tới áo bông, lương thực, thịt thà.“Trình báo—!”“Tuần phủ đại nhân đã tới cửa Nam quan.”Đội ngũ tuần phủ kéo dài mười dặm, ba nghìn cỗ xe lừa chở đầy hàng tết, bánh xe lún sâu in hằn trên tuyết. Đại tướng quân dẫn chúng ta ra khỏi thành nghênh tiếp. Nhìn thấy lợn sống, dê sống bị trói chân chất thành từng xe, ai nấy đều hớn hở. Giữa đoàn xe, có mấy cỗ xe ngựa, quan viên lần lượt bước xuống, thi lễ, chào hỏi đại tướng quân. Song có một vị quan vẫn chưa xuống xe. Người nọ đã khom lưng, ra vẻ muốn xuống, nhưng chẳng rõ vì cớ gì mà như hóa đá, cứ ngẩn ngơ nhìn về phía chúng ta, mặc cho tuyết rơi phủ đầy thân.Ta lườm y: “Nhỏ tiếng thôi, lộ liễu lắm đấy."" Mau đi nào, về g.i.ế.c lợn, băm thịt, gói sủi cảo!” Bước chân vội vã, chợt nghe văng vẳng có kẻ khản giọng gọi: “Tiểu Ngư!”Ta dụi tai, đưa mắt nhìn quanh một lượt, nhưng chẳng thấy gì nữa.