Tôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một…
Chương 24: Chương 24
Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha MạngTác giả: Lý Phú Quý NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một… Tể tướng là kẻ dạ dày đầy mưu mô. Chiều hôm ấy, đại tướng quân truyền lệnh cho toàn bộ nữ nhân trong quân doanh rửa mặt sạch sẽ, thay y phục tươm tất rồi đến chủ soái doanh bái kiến.“Chà, lớn mặt thật, định chọn người thị tẩm đấy à!”“Bọn quan kinh thành chẳng có tên nào tử tế, mới vào doanh đêm đầu đã đòi tìm hoa tìm liễu.”“ Tình tỷ, tỷ có đi không?”Ta cầm đĩa giấm, từng miếng từng miếng ăn bánh sủi cảo, vừa nhai vừa cười đáp: “Ta đi làm gì? Người ta muốn tìm mỹ nhân, chứ đâu cần kẻ mặt to, eo thô, tay vụng, chân hôi như ta, hầu hạ không nổi đâu, ha ha ha.”Vịt Bay Lạc BầyCả bàn nữ nhân cười rộ lên.Chúng ta trốn trong phòng ăn sủi cảo, trong số những người được đưa tới chủ soái doanh, có hơn chục người lặng lẽ rút lui. Đại tướng quân của chúng ta là người hiểu chuyện, lại che chở quân lính, bèn nhắm một mắt, mở một mắt, cứ thế cho qua. Nghe nói tể tướng tối đó ngã một cú không nhẹ, rơi thẳng từ xe ngựa xuống đất. Vậy mà tính tình y lại kỳ quái, chẳng chịu dưỡng thương đàng hoàng, ngày ngày khoác áo cừu, ngồi trước chủ soái doanh, thất thần nhìn từng người ra vào. Tuyết rơi đầy mặt, gió thổi đỏ cả tay, y cũng không chịu rời đi.Tướng quân chẳng biết làm thế nào, đành dựng cho y một mái che chắn gió. Hễ trời nắng thì để y ngồi đó, còn khi gió lớn tuyết dày lại sai người khiêng y vào lều. Trong quân, chẳng ít kẻ nghĩ tể tướng mắc bệnh ở đầu óc.
Tể tướng là kẻ dạ dày đầy mưu mô.
Chiều hôm ấy, đại tướng quân truyền lệnh cho toàn bộ nữ nhân trong quân doanh rửa mặt sạch sẽ, thay y phục tươm tất rồi đến chủ soái doanh bái kiến.
“Chà, lớn mặt thật, định chọn người thị tẩm đấy à!”
“Bọn quan kinh thành chẳng có tên nào tử tế, mới vào doanh đêm đầu đã đòi tìm hoa tìm liễu.”
“ Tình tỷ, tỷ có đi không?”
Ta cầm đĩa giấm, từng miếng từng miếng ăn bánh sủi cảo, vừa nhai vừa cười đáp:
“Ta đi làm gì? Người ta muốn tìm mỹ nhân, chứ đâu cần kẻ mặt to, eo thô, tay vụng, chân hôi như ta, hầu hạ không nổi đâu, ha ha ha.”
Vịt Bay Lạc Bầy
Cả bàn nữ nhân cười rộ lên.
Chúng ta trốn trong phòng ăn sủi cảo, trong số những người được đưa tới chủ soái doanh, có hơn chục người lặng lẽ rút lui.
Đại tướng quân của chúng ta là người hiểu chuyện, lại che chở quân lính, bèn nhắm một mắt, mở một mắt, cứ thế cho qua.
Nghe nói tể tướng tối đó ngã một cú không nhẹ, rơi thẳng từ xe ngựa xuống đất.
Vậy mà tính tình y lại kỳ quái, chẳng chịu dưỡng thương đàng hoàng, ngày ngày khoác áo cừu, ngồi trước chủ soái doanh, thất thần nhìn từng người ra vào.
Tuyết rơi đầy mặt, gió thổi đỏ cả tay, y cũng không chịu rời đi.
Tướng quân chẳng biết làm thế nào, đành dựng cho y một mái che chắn gió.
Hễ trời nắng thì để y ngồi đó, còn khi gió lớn tuyết dày lại sai người khiêng y vào lều.
Trong quân, chẳng ít kẻ nghĩ tể tướng mắc bệnh ở đầu óc.
Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha MạngTác giả: Lý Phú Quý NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một… Tể tướng là kẻ dạ dày đầy mưu mô. Chiều hôm ấy, đại tướng quân truyền lệnh cho toàn bộ nữ nhân trong quân doanh rửa mặt sạch sẽ, thay y phục tươm tất rồi đến chủ soái doanh bái kiến.“Chà, lớn mặt thật, định chọn người thị tẩm đấy à!”“Bọn quan kinh thành chẳng có tên nào tử tế, mới vào doanh đêm đầu đã đòi tìm hoa tìm liễu.”“ Tình tỷ, tỷ có đi không?”Ta cầm đĩa giấm, từng miếng từng miếng ăn bánh sủi cảo, vừa nhai vừa cười đáp: “Ta đi làm gì? Người ta muốn tìm mỹ nhân, chứ đâu cần kẻ mặt to, eo thô, tay vụng, chân hôi như ta, hầu hạ không nổi đâu, ha ha ha.”Vịt Bay Lạc BầyCả bàn nữ nhân cười rộ lên.Chúng ta trốn trong phòng ăn sủi cảo, trong số những người được đưa tới chủ soái doanh, có hơn chục người lặng lẽ rút lui. Đại tướng quân của chúng ta là người hiểu chuyện, lại che chở quân lính, bèn nhắm một mắt, mở một mắt, cứ thế cho qua. Nghe nói tể tướng tối đó ngã một cú không nhẹ, rơi thẳng từ xe ngựa xuống đất. Vậy mà tính tình y lại kỳ quái, chẳng chịu dưỡng thương đàng hoàng, ngày ngày khoác áo cừu, ngồi trước chủ soái doanh, thất thần nhìn từng người ra vào. Tuyết rơi đầy mặt, gió thổi đỏ cả tay, y cũng không chịu rời đi.Tướng quân chẳng biết làm thế nào, đành dựng cho y một mái che chắn gió. Hễ trời nắng thì để y ngồi đó, còn khi gió lớn tuyết dày lại sai người khiêng y vào lều. Trong quân, chẳng ít kẻ nghĩ tể tướng mắc bệnh ở đầu óc.