Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 324: Rừng già

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm là quỷngọc.Quỷ ngọc?Tô Viễn hơi sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại, đây là một vậtphẩm linh dị rất đặc thù.Nó có thể được sử dụng như một phương tiện để chứa lực lượnglinh dị, tương tự như hộp nhạc, bản ghi âm bị nguyên rủa, vàkhăn che mặt trong tay.Ví dụ, khi có được nó, Tô Viễn có thể tự mình chế tạo một vậtphẩm linh dị, giống như gân đây hắn đánh dấu ra mảnh ghép linhdị, năng lực của quỷ thủ là có thể giải phóng lệ quỷ nguyên rủa,mà hình thức nguyên rủa cũng không đơn độc. Hắn hoàn toàn cóthể sử dụng quỷ ngọc, lấy quỷ ngọc làm phương tiện môi giới, ghinguyên rủa vào trong đó, lấy đó đạt được mục đích chế tác vậtphẩm linh dị.Dù sao cũng phải nói, đây cũng là một thứ không tệ.Tô Viễn cất kỹ nó, nội tâm có chút cảm khái.Chuyến đi xe buýt quỷ này quả nhiên đáng giá, không uổng phíhắn dành thời gian chạy lên chuyến này, chẳng những vật phẩmlinh dị thu được phong phú, ngay cả con quỷ thứ ba cũng sắpchắp vá xong.Chỉ là vừa nghĩ tới mình vừa rồi lại xem nhẹ ngôi mộ quỷ kia màkhông đánh dấu, Tô Viễn không khỏi cảm thấy đau lòng.Không có biện pháp, hắn tập trung lực chú ý vào việc cướp đoạtkhăn che mặt của quỷ khóc mộ và ứng đối với tập kích có thể xảyra của quỷ khóc mộ, hơn nữa mộ phần kia bị Sở Nhân Mỹ áp chế,không có động tĩnh, hắn đương nhiên xem nhẹ phân mộ quỷ dịkia.Cho đến bây giờ, người trong xe cũng chỉ còn lại mấy người, LâmBắc, Hứa Phong, Dương Gian, với Tô Viễn mang vỏ ngoài lệ quỷvà ba người sống, cuối cùng còn có một tên quỷ khóc mộ và quỷkhông nhìn thấy.Về phần bà lão bà quỷ dị kia, đã nhân lúc hỗn loạn vừa rồi tìm cơhội xuống xe, hiện tại cũng không biết là chết hay là chạy đếnđâu, Tô Viễn cũng không có quá nhiều chú ý.Thời gian trôi qua từng chút một.Dương Gian nhìn xung quanh trên xe buýt, tựa hồ là đang cốgắng nắm giữ và phát hiện ra manh mối hữu dụng gì đó, đángtiếc đều vô ích.Cách xuống xe chỉ có thể chờ xe buýt mở cửa lân nữa, khôngnhững như thế, hơn nữa còn phải đảm bảo xe buýt không thểdừng ở nơi quỷ dị hoang dã này, phải dừng lại ở thế giới thựckhông có vấn đề mới được.Lần này bởi vì Tô Viễn, có sự tham gia của hắn nên cốt truyệncũng không phát triển giống như nguyên tác, Hứa Phong khôngcó trao đổi với anh ta, mà Dương Gian cũng không thể nào biếtđược tin tức cụ thể về chiếc xe buýt này, hết thảy đều chỉ có thểdựa vào lực quan sát của mình mà phát hiện.Ngay khi người trong xe vừa trâm mặc vừa dày vò, sắc trời bênngoài đã hoàn toàn tối đen.Dương Gian nhìn đồng hồ, phát hiện thời gian hiển thị là tám giờrưỡi.Nhưng lúc này xe buýt cũng không có dấu hiệu muốn dừng xe, lệquỷ lên xe đều duy trì yên tính, cũng không giết người lung tung,anh ta cũng chỉ có thể tạm thời an tính lại, chờ đợi sự tình diễnbiến.Đến khi xe buýt tiếp tục di chuyển đến 9 giờ 50 phút thì sự bìnhtĩnh này một lân nữa bị phá VỠ.Bởi vì chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ và lái xe đến bên đường.Giảm tốc độ lại gần bên phải, đây là hướng đi vào trạm."Xe buýt sắp dừng lại? Cơ hội xuống xe đến chưa?" Dương Giannhìn thoáng qua ngoài cửa sổ xe, nhất thời sắc mặt tối sâm lại.Bởi vì nơi này căn bản cũng không phải là thế giới thực, mà làmột vùng hoang vu khác, bốn phía là thế giới quỷ dị căn bản cấpkhông có người, khắp nơi tràn ngập âm trâm đáng sợ.Chờ đã, đó là gì?Bỗng nhiên, Dương Gian giống như thấy được cái gì đó, mắt híplại, quỷ nhãn quan sát động tĩnh phương xa, nhìn trong rừng xaxa đột ngột sáng lên hai ngọn đèn.Màu sắc của ánh sáng là màu đỏ.Độ sáng cũng không mạnh, hẳn là không phải do bóng đèn phátra, mà là ánh sáng đèn lồng, mông lung không rõ, ở trong đêmtối có vẻ đặc biệt quỷ di.Giống như sâu trong bóng tối có thứ gì đó đáng sợ mở ra đôi mắtđỏ bừng kh*ng b*.Mà giờ phút này Tô Viễn cũng đang nhìn ánh đèn màu đỏ sánglên ở xa xa, nhất thời ý thức được, thời khắc hoàn thành giaodịch với tủ quỷ đã đến.Nơi này hẳn là nơi tọa lạc của căn nhà cũ kh*ng b* kia, hai ngọnđèn màu đỏ kia hẳn là đèn lồng ở cửa lớn cổ trạch.Chẳng bao lâu, chiếc xe dừng lại.'Phanh Cửa xe tự động mở ra, gió âm lãnh bên ngoài tràn vào,gào thét làm cho người ta sởn tóc gáy.Tô Viễn híp mắt, xuyên qua đèn xe buýt, mơ hồ có thể nhìn thấyphía sau trạm này là một con đường nhỏ uốn lượn trong rừng,mặt đường bùn đất mọc đầy cỏ đại.Mà ở cuối con đường kia, có một tòa nhà cũ kỹ mơ hồ hiện ratrước mắt.

"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm là quỷ

ngọc.

Quỷ ngọc?

Tô Viễn hơi sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại, đây là một vật

phẩm linh dị rất đặc thù.

Nó có thể được sử dụng như một phương tiện để chứa lực lượng

linh dị, tương tự như hộp nhạc, bản ghi âm bị nguyên rủa, và

khăn che mặt trong tay.

Ví dụ, khi có được nó, Tô Viễn có thể tự mình chế tạo một vật

phẩm linh dị, giống như gân đây hắn đánh dấu ra mảnh ghép linh

dị, năng lực của quỷ thủ là có thể giải phóng lệ quỷ nguyên rủa,

mà hình thức nguyên rủa cũng không đơn độc. Hắn hoàn toàn có

thể sử dụng quỷ ngọc, lấy quỷ ngọc làm phương tiện môi giới, ghi

nguyên rủa vào trong đó, lấy đó đạt được mục đích chế tác vật

phẩm linh dị.

Dù sao cũng phải nói, đây cũng là một thứ không tệ.

Tô Viễn cất kỹ nó, nội tâm có chút cảm khái.

Chuyến đi xe buýt quỷ này quả nhiên đáng giá, không uổng phí

hắn dành thời gian chạy lên chuyến này, chẳng những vật phẩm

linh dị thu được phong phú, ngay cả con quỷ thứ ba cũng sắp

chắp vá xong.

Chỉ là vừa nghĩ tới mình vừa rồi lại xem nhẹ ngôi mộ quỷ kia mà

không đánh dấu, Tô Viễn không khỏi cảm thấy đau lòng.

Không có biện pháp, hắn tập trung lực chú ý vào việc cướp đoạt

khăn che mặt của quỷ khóc mộ và ứng đối với tập kích có thể xảy

ra của quỷ khóc mộ, hơn nữa mộ phần kia bị Sở Nhân Mỹ áp chế,

không có động tĩnh, hắn đương nhiên xem nhẹ phân mộ quỷ dị

kia.

Cho đến bây giờ, người trong xe cũng chỉ còn lại mấy người, Lâm

Bắc, Hứa Phong, Dương Gian, với Tô Viễn mang vỏ ngoài lệ quỷ

và ba người sống, cuối cùng còn có một tên quỷ khóc mộ và quỷ

không nhìn thấy.

Về phần bà lão bà quỷ dị kia, đã nhân lúc hỗn loạn vừa rồi tìm cơ

hội xuống xe, hiện tại cũng không biết là chết hay là chạy đến

đâu, Tô Viễn cũng không có quá nhiều chú ý.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Dương Gian nhìn xung quanh trên xe buýt, tựa hồ là đang cố

gắng nắm giữ và phát hiện ra manh mối hữu dụng gì đó, đáng

tiếc đều vô ích.

Cách xuống xe chỉ có thể chờ xe buýt mở cửa lân nữa, không

những như thế, hơn nữa còn phải đảm bảo xe buýt không thể

dừng ở nơi quỷ dị hoang dã này, phải dừng lại ở thế giới thực

không có vấn đề mới được.

Lần này bởi vì Tô Viễn, có sự tham gia của hắn nên cốt truyện

cũng không phát triển giống như nguyên tác, Hứa Phong không

có trao đổi với anh ta, mà Dương Gian cũng không thể nào biết

được tin tức cụ thể về chiếc xe buýt này, hết thảy đều chỉ có thể

dựa vào lực quan sát của mình mà phát hiện.

Ngay khi người trong xe vừa trâm mặc vừa dày vò, sắc trời bên

ngoài đã hoàn toàn tối đen.

Dương Gian nhìn đồng hồ, phát hiện thời gian hiển thị là tám giờ

rưỡi.

Nhưng lúc này xe buýt cũng không có dấu hiệu muốn dừng xe, lệ

quỷ lên xe đều duy trì yên tính, cũng không giết người lung tung,

anh ta cũng chỉ có thể tạm thời an tính lại, chờ đợi sự tình diễn

biến.

Đến khi xe buýt tiếp tục di chuyển đến 9 giờ 50 phút thì sự bình

tĩnh này một lân nữa bị phá VỠ.

Bởi vì chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ và lái xe đến bên đường.

Giảm tốc độ lại gần bên phải, đây là hướng đi vào trạm.

"Xe buýt sắp dừng lại? Cơ hội xuống xe đến chưa?" Dương Gian

nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ xe, nhất thời sắc mặt tối sâm lại.

Bởi vì nơi này căn bản cũng không phải là thế giới thực, mà là

một vùng hoang vu khác, bốn phía là thế giới quỷ dị căn bản cấp

không có người, khắp nơi tràn ngập âm trâm đáng sợ.

Chờ đã, đó là gì?

Bỗng nhiên, Dương Gian giống như thấy được cái gì đó, mắt híp

lại, quỷ nhãn quan sát động tĩnh phương xa, nhìn trong rừng xa

xa đột ngột sáng lên hai ngọn đèn.

Màu sắc của ánh sáng là màu đỏ.

Độ sáng cũng không mạnh, hẳn là không phải do bóng đèn phát

ra, mà là ánh sáng đèn lồng, mông lung không rõ, ở trong đêm

tối có vẻ đặc biệt quỷ di.

Giống như sâu trong bóng tối có thứ gì đó đáng sợ mở ra đôi mắt

đỏ bừng kh*ng b*.

Mà giờ phút này Tô Viễn cũng đang nhìn ánh đèn màu đỏ sáng

lên ở xa xa, nhất thời ý thức được, thời khắc hoàn thành giao

dịch với tủ quỷ đã đến.

Nơi này hẳn là nơi tọa lạc của căn nhà cũ kh*ng b* kia, hai ngọn

đèn màu đỏ kia hẳn là đèn lồng ở cửa lớn cổ trạch.

Chẳng bao lâu, chiếc xe dừng lại.

'Phanh Cửa xe tự động mở ra, gió âm lãnh bên ngoài tràn vào,

gào thét làm cho người ta sởn tóc gáy.

Tô Viễn híp mắt, xuyên qua đèn xe buýt, mơ hồ có thể nhìn thấy

phía sau trạm này là một con đường nhỏ uốn lượn trong rừng,

mặt đường bùn đất mọc đầy cỏ đại.

Mà ở cuối con đường kia, có một tòa nhà cũ kỹ mơ hồ hiện ra

trước mắt.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm là quỷngọc.Quỷ ngọc?Tô Viễn hơi sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại, đây là một vậtphẩm linh dị rất đặc thù.Nó có thể được sử dụng như một phương tiện để chứa lực lượnglinh dị, tương tự như hộp nhạc, bản ghi âm bị nguyên rủa, vàkhăn che mặt trong tay.Ví dụ, khi có được nó, Tô Viễn có thể tự mình chế tạo một vậtphẩm linh dị, giống như gân đây hắn đánh dấu ra mảnh ghép linhdị, năng lực của quỷ thủ là có thể giải phóng lệ quỷ nguyên rủa,mà hình thức nguyên rủa cũng không đơn độc. Hắn hoàn toàn cóthể sử dụng quỷ ngọc, lấy quỷ ngọc làm phương tiện môi giới, ghinguyên rủa vào trong đó, lấy đó đạt được mục đích chế tác vậtphẩm linh dị.Dù sao cũng phải nói, đây cũng là một thứ không tệ.Tô Viễn cất kỹ nó, nội tâm có chút cảm khái.Chuyến đi xe buýt quỷ này quả nhiên đáng giá, không uổng phíhắn dành thời gian chạy lên chuyến này, chẳng những vật phẩmlinh dị thu được phong phú, ngay cả con quỷ thứ ba cũng sắpchắp vá xong.Chỉ là vừa nghĩ tới mình vừa rồi lại xem nhẹ ngôi mộ quỷ kia màkhông đánh dấu, Tô Viễn không khỏi cảm thấy đau lòng.Không có biện pháp, hắn tập trung lực chú ý vào việc cướp đoạtkhăn che mặt của quỷ khóc mộ và ứng đối với tập kích có thể xảyra của quỷ khóc mộ, hơn nữa mộ phần kia bị Sở Nhân Mỹ áp chế,không có động tĩnh, hắn đương nhiên xem nhẹ phân mộ quỷ dịkia.Cho đến bây giờ, người trong xe cũng chỉ còn lại mấy người, LâmBắc, Hứa Phong, Dương Gian, với Tô Viễn mang vỏ ngoài lệ quỷvà ba người sống, cuối cùng còn có một tên quỷ khóc mộ và quỷkhông nhìn thấy.Về phần bà lão bà quỷ dị kia, đã nhân lúc hỗn loạn vừa rồi tìm cơhội xuống xe, hiện tại cũng không biết là chết hay là chạy đếnđâu, Tô Viễn cũng không có quá nhiều chú ý.Thời gian trôi qua từng chút một.Dương Gian nhìn xung quanh trên xe buýt, tựa hồ là đang cốgắng nắm giữ và phát hiện ra manh mối hữu dụng gì đó, đángtiếc đều vô ích.Cách xuống xe chỉ có thể chờ xe buýt mở cửa lân nữa, khôngnhững như thế, hơn nữa còn phải đảm bảo xe buýt không thểdừng ở nơi quỷ dị hoang dã này, phải dừng lại ở thế giới thựckhông có vấn đề mới được.Lần này bởi vì Tô Viễn, có sự tham gia của hắn nên cốt truyệncũng không phát triển giống như nguyên tác, Hứa Phong khôngcó trao đổi với anh ta, mà Dương Gian cũng không thể nào biếtđược tin tức cụ thể về chiếc xe buýt này, hết thảy đều chỉ có thểdựa vào lực quan sát của mình mà phát hiện.Ngay khi người trong xe vừa trâm mặc vừa dày vò, sắc trời bênngoài đã hoàn toàn tối đen.Dương Gian nhìn đồng hồ, phát hiện thời gian hiển thị là tám giờrưỡi.Nhưng lúc này xe buýt cũng không có dấu hiệu muốn dừng xe, lệquỷ lên xe đều duy trì yên tính, cũng không giết người lung tung,anh ta cũng chỉ có thể tạm thời an tính lại, chờ đợi sự tình diễnbiến.Đến khi xe buýt tiếp tục di chuyển đến 9 giờ 50 phút thì sự bìnhtĩnh này một lân nữa bị phá VỠ.Bởi vì chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ và lái xe đến bên đường.Giảm tốc độ lại gần bên phải, đây là hướng đi vào trạm."Xe buýt sắp dừng lại? Cơ hội xuống xe đến chưa?" Dương Giannhìn thoáng qua ngoài cửa sổ xe, nhất thời sắc mặt tối sâm lại.Bởi vì nơi này căn bản cũng không phải là thế giới thực, mà làmột vùng hoang vu khác, bốn phía là thế giới quỷ dị căn bản cấpkhông có người, khắp nơi tràn ngập âm trâm đáng sợ.Chờ đã, đó là gì?Bỗng nhiên, Dương Gian giống như thấy được cái gì đó, mắt híplại, quỷ nhãn quan sát động tĩnh phương xa, nhìn trong rừng xaxa đột ngột sáng lên hai ngọn đèn.Màu sắc của ánh sáng là màu đỏ.Độ sáng cũng không mạnh, hẳn là không phải do bóng đèn phátra, mà là ánh sáng đèn lồng, mông lung không rõ, ở trong đêmtối có vẻ đặc biệt quỷ di.Giống như sâu trong bóng tối có thứ gì đó đáng sợ mở ra đôi mắtđỏ bừng kh*ng b*.Mà giờ phút này Tô Viễn cũng đang nhìn ánh đèn màu đỏ sánglên ở xa xa, nhất thời ý thức được, thời khắc hoàn thành giaodịch với tủ quỷ đã đến.Nơi này hẳn là nơi tọa lạc của căn nhà cũ kh*ng b* kia, hai ngọnđèn màu đỏ kia hẳn là đèn lồng ở cửa lớn cổ trạch.Chẳng bao lâu, chiếc xe dừng lại.'Phanh Cửa xe tự động mở ra, gió âm lãnh bên ngoài tràn vào,gào thét làm cho người ta sởn tóc gáy.Tô Viễn híp mắt, xuyên qua đèn xe buýt, mơ hồ có thể nhìn thấyphía sau trạm này là một con đường nhỏ uốn lượn trong rừng,mặt đường bùn đất mọc đầy cỏ đại.Mà ở cuối con đường kia, có một tòa nhà cũ kỹ mơ hồ hiện ratrước mắt.

Chương 324: Rừng già