Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 325: Cô dâu cạnh toà cổ trạch (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tòa nhà có kết cấu bằng gỗ, không biết xây ở đó bao lâu, đã cóvài chỗ sụp đổ, mọc đầy cỏ dại giống như bị người vứt bỏ ở đó,nhìn thế nào cũng không giống như có dấu hiệu có người sinhsống.Nhưng ngay trước tòa nhà cũ kỹ này, lại treo hai cái đèn lồng đỏ,tản ra ánh sáng.Là ngôi nhà này!Tô Viễn tâm niệm vừa động, trong tay đột ngột xuất hiện mộtcon rối to bằng bàn tay.Đó là một con quỷ rối! Một con rối gỗ toàn thân đều được ghépthành, mang theo vẻ mặt quái dị.Một khi sử dụng nó, cũng giống như sẽ đạt được một phân thânlệ quỷ, đáng tiếc là thứ này là một món vật phẩm dùng một lần,có thời gian hạn chế, không thể tôn tại thời gian dài.Dùng ở nơi này không thể tốt hơn.Thừa dịp vị cô dâu trong kịch bản còn chưa đi ra, Tô Viễn trựctiếp sử dụng quỷ vực từ trong xe buýt xuyên qua cửa xe lan trànnhanh hướng về phía cổ trạch.Nhưng ngay khi tiếp cận vị trí của rừng già lại phát sinh vấn đề.Quỷ vực của Sở Nhân Mỹ bị ngăn trở.Hoặc là nói, rừng già phía trước giống như có một trở ngại vôhình nào đó, ngăn cản quỷ vực tiếp tục đi tới.Thấy tình huống này, sắc mặt Tô Viễn trâm xuống.Hắn biết mọi thứ không đơn giản như vậy.Trong khu rừng già này có thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm, bởi vì lúcquỷ vực lan tràn qua, Tô Viễn cảm nhận được trong khu rừng giànày có thứ gì đó đang nhìn trộm mình, loại cảm giác này rất đángsợ, nhưng bởi vì hắn đang ở trên xe buýt nên tạm thời còn chưaxuất hiện dị thường.Tô Viễn trâm tư một lát. Hắn biết khu rừng già này dị thường,trong rừng cây quỷ dị này mỗi một gốc cây dưới tàng cây đều cóthể vây khốn một con quỷ, trong nguyên tác sau này, ngay cảđoàn người Dương Gian cũng thiếu chút nữa chết ở địa phươngquỷ dị này.Hắn vốn tính toán nếu như có thể dùng quỷ vực đột phá thì sẽtrực tiếp dùng quỷ vực ném đồ tủ quỷ muốn mình đưa vào trongcổ trạch, nhưng hiện tại xem ra là không được, quỷ vực bị khurừng này ngăn cản, căn bản là không cách nào thực hiện.Đã như vậy, thì thử xem rối quỷ có được hay không.Ngay sau đó, rối quỷ trong tay Tô Viễn biến mất, trong nháy mắtxuất hiện trước khu rừng quỷ dị kia. Lúc này rối quỷ đã bànhtrướng thành một hình thể lớn bằng người lớn, thân thể đáng sợ,ngũ quan và biểu tình dọa người, do rối gỗ chế thành, cả ngườitản ra lực lượng linh dị, mặc cho ai nhìn qua đều sẽ cảm thấy đâylà một lệ quỷ đáng sợ.Bởi vì tất cả hoạt động đều được thực hiện trong quỷ vực của SởNhân Mỹ, cho nên người trong xe cũng không phát hiện dịthường.Kể cả Dương Gian cũng bị che giấu.Mãi đến rối quỷ bước ra khỏi quỷ vực Tô Viễn, đi vào trong rừnggià."Đó là gì? Tại sao đột nhiên có nhiêu thêm một người? Có phải làquỷ không? Làm sao trông nó giống như nó đang di chuyển vềphía ngôi nhà đó?”Nhưng Tô Viễn giờ phút này cũng không có tâm tư để ý tới nghihoặc của Dương Gian, hắn đặt tất cả lực chú ý ở trên người rốiquỷ."Trước tiên để rối quỷ đi vào thử xem, có thể an toàn tiến vàotrong rừng hay không, nếu như có thể, xác nhận không có nguyhiểm, lại để cho nó chạy một chuyến, đưa đồ vào trong nhà."Tô Viễn tính toán rất tốt, cứ như vậy hắn cũng không cân phảixuống xe tự mình đưa đồ.Nhưng nghĩ thì hay, mà thực tế lại khác.Rối quỷ sau khi tiến vào rừng già, ngay từ đầu còn có thể đi tớiphía cổ trạch, nhưng rất nhanh đã xuất hiện dị thường, nó lại bịlạc ở trong rừng.Trong rừng cây quỷ dị này tựa hồ có lực lượng linh dị nào đó,ngay cả cảm quan của lệ quỷ cũng có thể che đậy.Nhìn rối quỷ ở trong rừng đi tới đi lui, tựa hồ tìm không đượcphương hướng, sau đó đột nhiên mất đi năng lực hành động,giống như là bị linh dị nào đó áp chế, Tô Viễn ý thức được, xemra chỉ có thể tự mình ra tay. Đột nhiên, cổ trạch ở phía xa có biếnhóa.Một bóng người đột ngột đứng dưới đèn lông màu đỏ kia, tựa hồđang nhìn hướng này.Lệ quỷ xuất hiện!Không chỉ Tô Viễn phát hiện, Dương Gian cũng thấy được.Nguyên bản anh ta vẫn luôn quan sát thân ảnh xuất hiện quỷ dịkia, nhưng thân ảnh rất có thể là lệ quỷ kia sau khi tiến vào trongrừng lại biến mất, mà giờ phút này ở hướng cổ trạch lại xuất hiệnmột con quỷ, lập tức dời đi lực chú ý của anh ta."Lệ quỷ ở địa phương quỷ quái này thật sự quá nhiều! Hy vọngcon quỷ này không lên xe buýt." Dương Gian nghĩ như vậy.Anh ta có thể khẳng định, đây tuyệt đối là một con quỷ, hơn nữathần bí không rõ, cấp bậc kh*ng b* không cách nào xác định.Nhưng sự tình lại hết lần này tới lân khác không theo suy nghĩcủa anh ta.Bóng người dưới chiếc đèn lông lắc lư, đi dọc theo con đườnghoang vắng đó về phía xe buýt.
Tòa nhà có kết cấu bằng gỗ, không biết xây ở đó bao lâu, đã có
vài chỗ sụp đổ, mọc đầy cỏ dại giống như bị người vứt bỏ ở đó,
nhìn thế nào cũng không giống như có dấu hiệu có người sinh
sống.
Nhưng ngay trước tòa nhà cũ kỹ này, lại treo hai cái đèn lồng đỏ,
tản ra ánh sáng.
Là ngôi nhà này!
Tô Viễn tâm niệm vừa động, trong tay đột ngột xuất hiện một
con rối to bằng bàn tay.
Đó là một con quỷ rối! Một con rối gỗ toàn thân đều được ghép
thành, mang theo vẻ mặt quái dị.
Một khi sử dụng nó, cũng giống như sẽ đạt được một phân thân
lệ quỷ, đáng tiếc là thứ này là một món vật phẩm dùng một lần,
có thời gian hạn chế, không thể tôn tại thời gian dài.
Dùng ở nơi này không thể tốt hơn.
Thừa dịp vị cô dâu trong kịch bản còn chưa đi ra, Tô Viễn trực
tiếp sử dụng quỷ vực từ trong xe buýt xuyên qua cửa xe lan tràn
nhanh hướng về phía cổ trạch.
Nhưng ngay khi tiếp cận vị trí của rừng già lại phát sinh vấn đề.
Quỷ vực của Sở Nhân Mỹ bị ngăn trở.
Hoặc là nói, rừng già phía trước giống như có một trở ngại vô
hình nào đó, ngăn cản quỷ vực tiếp tục đi tới.
Thấy tình huống này, sắc mặt Tô Viễn trâm xuống.
Hắn biết mọi thứ không đơn giản như vậy.
Trong khu rừng già này có thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm, bởi vì lúc
quỷ vực lan tràn qua, Tô Viễn cảm nhận được trong khu rừng già
này có thứ gì đó đang nhìn trộm mình, loại cảm giác này rất đáng
sợ, nhưng bởi vì hắn đang ở trên xe buýt nên tạm thời còn chưa
xuất hiện dị thường.
Tô Viễn trâm tư một lát. Hắn biết khu rừng già này dị thường,
trong rừng cây quỷ dị này mỗi một gốc cây dưới tàng cây đều có
thể vây khốn một con quỷ, trong nguyên tác sau này, ngay cả
đoàn người Dương Gian cũng thiếu chút nữa chết ở địa phương
quỷ dị này.
Hắn vốn tính toán nếu như có thể dùng quỷ vực đột phá thì sẽ
trực tiếp dùng quỷ vực ném đồ tủ quỷ muốn mình đưa vào trong
cổ trạch, nhưng hiện tại xem ra là không được, quỷ vực bị khu
rừng này ngăn cản, căn bản là không cách nào thực hiện.
Đã như vậy, thì thử xem rối quỷ có được hay không.
Ngay sau đó, rối quỷ trong tay Tô Viễn biến mất, trong nháy mắt
xuất hiện trước khu rừng quỷ dị kia. Lúc này rối quỷ đã bành
trướng thành một hình thể lớn bằng người lớn, thân thể đáng sợ,
ngũ quan và biểu tình dọa người, do rối gỗ chế thành, cả người
tản ra lực lượng linh dị, mặc cho ai nhìn qua đều sẽ cảm thấy đây
là một lệ quỷ đáng sợ.
Bởi vì tất cả hoạt động đều được thực hiện trong quỷ vực của Sở
Nhân Mỹ, cho nên người trong xe cũng không phát hiện dị
thường.
Kể cả Dương Gian cũng bị che giấu.
Mãi đến rối quỷ bước ra khỏi quỷ vực Tô Viễn, đi vào trong rừng
già.
"Đó là gì? Tại sao đột nhiên có nhiêu thêm một người? Có phải là
quỷ không? Làm sao trông nó giống như nó đang di chuyển về
phía ngôi nhà đó?”
Nhưng Tô Viễn giờ phút này cũng không có tâm tư để ý tới nghi
hoặc của Dương Gian, hắn đặt tất cả lực chú ý ở trên người rối
quỷ.
"Trước tiên để rối quỷ đi vào thử xem, có thể an toàn tiến vào
trong rừng hay không, nếu như có thể, xác nhận không có nguy
hiểm, lại để cho nó chạy một chuyến, đưa đồ vào trong nhà."
Tô Viễn tính toán rất tốt, cứ như vậy hắn cũng không cân phải
xuống xe tự mình đưa đồ.
Nhưng nghĩ thì hay, mà thực tế lại khác.
Rối quỷ sau khi tiến vào rừng già, ngay từ đầu còn có thể đi tới
phía cổ trạch, nhưng rất nhanh đã xuất hiện dị thường, nó lại bị
lạc ở trong rừng.
Trong rừng cây quỷ dị này tựa hồ có lực lượng linh dị nào đó,
ngay cả cảm quan của lệ quỷ cũng có thể che đậy.
Nhìn rối quỷ ở trong rừng đi tới đi lui, tựa hồ tìm không được
phương hướng, sau đó đột nhiên mất đi năng lực hành động,
giống như là bị linh dị nào đó áp chế, Tô Viễn ý thức được, xem
ra chỉ có thể tự mình ra tay. Đột nhiên, cổ trạch ở phía xa có biến
hóa.
Một bóng người đột ngột đứng dưới đèn lông màu đỏ kia, tựa hồ
đang nhìn hướng này.
Lệ quỷ xuất hiện!
Không chỉ Tô Viễn phát hiện, Dương Gian cũng thấy được.
Nguyên bản anh ta vẫn luôn quan sát thân ảnh xuất hiện quỷ dị
kia, nhưng thân ảnh rất có thể là lệ quỷ kia sau khi tiến vào trong
rừng lại biến mất, mà giờ phút này ở hướng cổ trạch lại xuất hiện
một con quỷ, lập tức dời đi lực chú ý của anh ta.
"Lệ quỷ ở địa phương quỷ quái này thật sự quá nhiều! Hy vọng
con quỷ này không lên xe buýt." Dương Gian nghĩ như vậy.
Anh ta có thể khẳng định, đây tuyệt đối là một con quỷ, hơn nữa
thần bí không rõ, cấp bậc kh*ng b* không cách nào xác định.
Nhưng sự tình lại hết lần này tới lân khác không theo suy nghĩ
của anh ta.
Bóng người dưới chiếc đèn lông lắc lư, đi dọc theo con đường
hoang vắng đó về phía xe buýt.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tòa nhà có kết cấu bằng gỗ, không biết xây ở đó bao lâu, đã cóvài chỗ sụp đổ, mọc đầy cỏ dại giống như bị người vứt bỏ ở đó,nhìn thế nào cũng không giống như có dấu hiệu có người sinhsống.Nhưng ngay trước tòa nhà cũ kỹ này, lại treo hai cái đèn lồng đỏ,tản ra ánh sáng.Là ngôi nhà này!Tô Viễn tâm niệm vừa động, trong tay đột ngột xuất hiện mộtcon rối to bằng bàn tay.Đó là một con quỷ rối! Một con rối gỗ toàn thân đều được ghépthành, mang theo vẻ mặt quái dị.Một khi sử dụng nó, cũng giống như sẽ đạt được một phân thânlệ quỷ, đáng tiếc là thứ này là một món vật phẩm dùng một lần,có thời gian hạn chế, không thể tôn tại thời gian dài.Dùng ở nơi này không thể tốt hơn.Thừa dịp vị cô dâu trong kịch bản còn chưa đi ra, Tô Viễn trựctiếp sử dụng quỷ vực từ trong xe buýt xuyên qua cửa xe lan trànnhanh hướng về phía cổ trạch.Nhưng ngay khi tiếp cận vị trí của rừng già lại phát sinh vấn đề.Quỷ vực của Sở Nhân Mỹ bị ngăn trở.Hoặc là nói, rừng già phía trước giống như có một trở ngại vôhình nào đó, ngăn cản quỷ vực tiếp tục đi tới.Thấy tình huống này, sắc mặt Tô Viễn trâm xuống.Hắn biết mọi thứ không đơn giản như vậy.Trong khu rừng già này có thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm, bởi vì lúcquỷ vực lan tràn qua, Tô Viễn cảm nhận được trong khu rừng giànày có thứ gì đó đang nhìn trộm mình, loại cảm giác này rất đángsợ, nhưng bởi vì hắn đang ở trên xe buýt nên tạm thời còn chưaxuất hiện dị thường.Tô Viễn trâm tư một lát. Hắn biết khu rừng già này dị thường,trong rừng cây quỷ dị này mỗi một gốc cây dưới tàng cây đều cóthể vây khốn một con quỷ, trong nguyên tác sau này, ngay cảđoàn người Dương Gian cũng thiếu chút nữa chết ở địa phươngquỷ dị này.Hắn vốn tính toán nếu như có thể dùng quỷ vực đột phá thì sẽtrực tiếp dùng quỷ vực ném đồ tủ quỷ muốn mình đưa vào trongcổ trạch, nhưng hiện tại xem ra là không được, quỷ vực bị khurừng này ngăn cản, căn bản là không cách nào thực hiện.Đã như vậy, thì thử xem rối quỷ có được hay không.Ngay sau đó, rối quỷ trong tay Tô Viễn biến mất, trong nháy mắtxuất hiện trước khu rừng quỷ dị kia. Lúc này rối quỷ đã bànhtrướng thành một hình thể lớn bằng người lớn, thân thể đáng sợ,ngũ quan và biểu tình dọa người, do rối gỗ chế thành, cả ngườitản ra lực lượng linh dị, mặc cho ai nhìn qua đều sẽ cảm thấy đâylà một lệ quỷ đáng sợ.Bởi vì tất cả hoạt động đều được thực hiện trong quỷ vực của SởNhân Mỹ, cho nên người trong xe cũng không phát hiện dịthường.Kể cả Dương Gian cũng bị che giấu.Mãi đến rối quỷ bước ra khỏi quỷ vực Tô Viễn, đi vào trong rừnggià."Đó là gì? Tại sao đột nhiên có nhiêu thêm một người? Có phải làquỷ không? Làm sao trông nó giống như nó đang di chuyển vềphía ngôi nhà đó?”Nhưng Tô Viễn giờ phút này cũng không có tâm tư để ý tới nghihoặc của Dương Gian, hắn đặt tất cả lực chú ý ở trên người rốiquỷ."Trước tiên để rối quỷ đi vào thử xem, có thể an toàn tiến vàotrong rừng hay không, nếu như có thể, xác nhận không có nguyhiểm, lại để cho nó chạy một chuyến, đưa đồ vào trong nhà."Tô Viễn tính toán rất tốt, cứ như vậy hắn cũng không cân phảixuống xe tự mình đưa đồ.Nhưng nghĩ thì hay, mà thực tế lại khác.Rối quỷ sau khi tiến vào rừng già, ngay từ đầu còn có thể đi tớiphía cổ trạch, nhưng rất nhanh đã xuất hiện dị thường, nó lại bịlạc ở trong rừng.Trong rừng cây quỷ dị này tựa hồ có lực lượng linh dị nào đó,ngay cả cảm quan của lệ quỷ cũng có thể che đậy.Nhìn rối quỷ ở trong rừng đi tới đi lui, tựa hồ tìm không đượcphương hướng, sau đó đột nhiên mất đi năng lực hành động,giống như là bị linh dị nào đó áp chế, Tô Viễn ý thức được, xemra chỉ có thể tự mình ra tay. Đột nhiên, cổ trạch ở phía xa có biếnhóa.Một bóng người đột ngột đứng dưới đèn lông màu đỏ kia, tựa hồđang nhìn hướng này.Lệ quỷ xuất hiện!Không chỉ Tô Viễn phát hiện, Dương Gian cũng thấy được.Nguyên bản anh ta vẫn luôn quan sát thân ảnh xuất hiện quỷ dịkia, nhưng thân ảnh rất có thể là lệ quỷ kia sau khi tiến vào trongrừng lại biến mất, mà giờ phút này ở hướng cổ trạch lại xuất hiệnmột con quỷ, lập tức dời đi lực chú ý của anh ta."Lệ quỷ ở địa phương quỷ quái này thật sự quá nhiều! Hy vọngcon quỷ này không lên xe buýt." Dương Gian nghĩ như vậy.Anh ta có thể khẳng định, đây tuyệt đối là một con quỷ, hơn nữathần bí không rõ, cấp bậc kh*ng b* không cách nào xác định.Nhưng sự tình lại hết lần này tới lân khác không theo suy nghĩcủa anh ta.Bóng người dưới chiếc đèn lông lắc lư, đi dọc theo con đườnghoang vắng đó về phía xe buýt.