Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 339: Từ chối hợp tác

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cả hai cái này cũng có thể chống lại một cuộc tấn công của maquỷ. Dưới sự bảo vệ như vậy, chắc đủ để bảo vệ Tô Thiển trongtương lai.Sau khi nhận được quỷ ngọc đen như mực, cơ thể cô cảm thấyớn lạnh. Nhưng kỳ lạ là sau khi câm được quỷ ngọc, Tô Thiểncảm thấy trong lòng thoải mái hơn một cách khó hiểu."Tiếp theo là cô."Tô Viễn nhìn nữ sinh dễ thương đang lo lắng, trên mặt lộ ra vẻnịnh nọt với mình, thản nhiên nói: "Tôi mặc kệ cô là ai, cũngkhông quan tâm cô thuộc tổ chức nào, có mục đích gì. Tôi cho cômười phút để liên lạc. Trong vòng mười phút, tôi muốn thấy mườitỷ chuyển vào tài khoản của tôi. Nếu chuyện này bại lộ, đừngtrách tôi trở mặt."Nữ sinh này không phải là ngự quỷ giả mà chỉ là một người bìnhthường. Tô Viễn liếc mắt một cái liền có thể biết, cho nên làm khócô cũng không có ý nghĩa gì. Dù sao cô cũng không sống đượcbao lâu. Đối với một người thường sắp chết, Tô Viễn trước giờkhá độ lượng.Nụ cười lấy lòng trên khuôn mặt Hayakawa Kyoko đột nhiên đôngcứng lại. Cô được Hiệp hội khống chế quỷ lựa chọn dựa theo sởthích của Tô Viễn trước khi hắn trở thành ngự quỷ giả.Ở cô ấy có đủ sự thông minh xinh đẹp, ngoại hình ưa nhìn, tínhcách hóm hỉnh và ngọt ngào. Cô ấy là hoa khôi của trường, điđâu cũng là học sinh mới rất được mọi người yêu thích. Nhưngkhông ngờ cô ấy lại gặp được Tô Viễn ở đây theo cách này.Vẻ mặt hơi sững lại, Hayakawa Kyoko lập tức nói: "Anh Tô đềphòng tôi cũng là bình thường. Dù sao chúng ta cũng là người lạlân đầu gặp mặt. Kỳ thật tôi cũng là nhân viên điều hành tại trụsở chính, nhưng không phải bên phía châu Á. Hôm nay tiếp xúchấp tấp với anh Tô thực ra là do tôi chưa có nhiều kinh nghiệmcho nên đã mạn phép làm phiên anh."Tổng bộ ngự quỷ giả ở khu vực khác?Sắc mặt Tô Viễn thay đổi.Hắn biết trên thế giới có rất nhiều quốc gia đã thành lập tổng bộvề lĩnh vực này, cái ở Bắc Kinh chính là tổng bộ châu Á, còn cótổng bộ châu Mỹ, tổng bộ châu Âu...Nhưng ngoại trừ một số liên lạc và chia sẻ thông tin, trên thực tế,tất cả đều tự quản lý mọi thứ của tổng bộ mình."Ồ? Vậy thì sao? Ngay cả khi cô là người liên lạc của tổng bộ ởnước ngoài thì như thế nào?" Tô Viễn lạnh lùng nói: "Mục đíchcủa cô là gì? Chỉ để nói với tôi rằng người thân của tôi sắp chếtvà sau đó để cô ấy đến gặp tôi một lân nữa trước khi cô ấy chếtsao?”Hayakawa Kyoko vội vàng lắc đầu, nghe thấy trong lời nói Tô Viễncó chút lạnh lùng, vội vàng nói: Không, không, không, không phảinhư vậy, chúng tôi chỉ là muốn cùng anh Tô Viễn thiết lập một ítquan hệ hợp tác.'"Đều là cùng một ý. Tổng bộ của cô đã từng nói qua với tôinhững lời này, hơn nữa còn nói hơn một lần. Các người có thểcho tôi cái gì để tôi từ bỏ nơi sinh ra và trưởng thành để chạy đếngia nhập các người? Tôi có thể tin tưởng ai đây?" Tô Viễn nói:"Nhưng xét theo những gì cô đã làm thì cô đã theo dõi tôi hơnmột ngày rồi.""Những người như anh Tô Viễn cân phải được coi trọng, hơn nữađể gặp anh Tô Viễn cũng không dễ dàng. Cho nên hôm nay tôi cóchút đường đột.Tô Viễn nói: "Cô quên đi, tôi đối với các người không có chúthứng thú, các người có thể tìm người khác. Hôm nay nói đến đâythôi, tôi vẫn trả lời như cũ, đã hết mười phút rồi."Hắn ngắt lời, không muốn nói vê việc hợp tác với cô gái tênKyoko này.Bởi vì đối với hắn, chuyện này rất đơn giản. Hắn căn bản khôngcân gia nhập tổ chức nào, những cái đó chỉ là trói buộc mà thôi.Trừ phi hắn thành lập một nhóm nhỏ giống như Diệp Chân ở diễnđàn linh dị, một người siêu năng lực dẫn đầu một đám lừa gạtkhông có khả năng gì.Hơn nữa dù không có tổ chức của mình, hắn cũng không thèmđối phó với những tổ chức như thế này nữa. Một tổng bộ ở đâyđã làm hắn đau đầu, những tổ chức khác có lẽ sẽ càng tệ hạihơn."Tôi có thể hiểu vì sao anh Tô Viễn không có hứng thú hợp tác,nhưng có một số việc không lẽ anh Tô Viễn không có hứng thúmuốn biết, ví dụ như một số hồ sơ về các hiện tượng linh dị." "Ô?Điều kiện thế nào? Tôi không tin các người sẽ tốt mà nói cho tôinhư vậy. Nói cho tôi biết điều kiện là gì?" Tô Viễn bình tĩnh hỏi.Hayakawa Kyoko nở nụ cười ngọt ngào nói: "Anh chỉ cần giúpchúng tôi xử lý một sự kiện linh dị không vượt qua cấp S, đươngnhiên, sẽ không uổng phí công sức của anh Tô Viễn đâu. Chúngta có thể tăng việc thương lượng như vàng, tài sản, hoặc một côgái xinh đẹp, hoặc thậm chí là tôi đều có thể tặng cho anh. AnhTô Viễn có thể làm bất cứ điều gì anh muốn với Kyoko. Nếu anhkhông hài lòng với Kyoko, sẽ có những người khác để cho anh lựachọn.”

Cả hai cái này cũng có thể chống lại một cuộc tấn công của ma

quỷ. Dưới sự bảo vệ như vậy, chắc đủ để bảo vệ Tô Thiển trong

tương lai.

Sau khi nhận được quỷ ngọc đen như mực, cơ thể cô cảm thấy

ớn lạnh. Nhưng kỳ lạ là sau khi câm được quỷ ngọc, Tô Thiển

cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một cách khó hiểu.

"Tiếp theo là cô."

Tô Viễn nhìn nữ sinh dễ thương đang lo lắng, trên mặt lộ ra vẻ

nịnh nọt với mình, thản nhiên nói: "Tôi mặc kệ cô là ai, cũng

không quan tâm cô thuộc tổ chức nào, có mục đích gì. Tôi cho cô

mười phút để liên lạc. Trong vòng mười phút, tôi muốn thấy mười

tỷ chuyển vào tài khoản của tôi. Nếu chuyện này bại lộ, đừng

trách tôi trở mặt."

Nữ sinh này không phải là ngự quỷ giả mà chỉ là một người bình

thường. Tô Viễn liếc mắt một cái liền có thể biết, cho nên làm khó

cô cũng không có ý nghĩa gì. Dù sao cô cũng không sống được

bao lâu. Đối với một người thường sắp chết, Tô Viễn trước giờ

khá độ lượng.

Nụ cười lấy lòng trên khuôn mặt Hayakawa Kyoko đột nhiên đông

cứng lại. Cô được Hiệp hội khống chế quỷ lựa chọn dựa theo sở

thích của Tô Viễn trước khi hắn trở thành ngự quỷ giả.

Ở cô ấy có đủ sự thông minh xinh đẹp, ngoại hình ưa nhìn, tính

cách hóm hỉnh và ngọt ngào. Cô ấy là hoa khôi của trường, đi

đâu cũng là học sinh mới rất được mọi người yêu thích. Nhưng

không ngờ cô ấy lại gặp được Tô Viễn ở đây theo cách này.

Vẻ mặt hơi sững lại, Hayakawa Kyoko lập tức nói: "Anh Tô đề

phòng tôi cũng là bình thường. Dù sao chúng ta cũng là người lạ

lân đầu gặp mặt. Kỳ thật tôi cũng là nhân viên điều hành tại trụ

sở chính, nhưng không phải bên phía châu Á. Hôm nay tiếp xúc

hấp tấp với anh Tô thực ra là do tôi chưa có nhiều kinh nghiệm

cho nên đã mạn phép làm phiên anh.

"Tổng bộ ngự quỷ giả ở khu vực khác?

Sắc mặt Tô Viễn thay đổi.

Hắn biết trên thế giới có rất nhiều quốc gia đã thành lập tổng bộ

về lĩnh vực này, cái ở Bắc Kinh chính là tổng bộ châu Á, còn có

tổng bộ châu Mỹ, tổng bộ châu Âu...

Nhưng ngoại trừ một số liên lạc và chia sẻ thông tin, trên thực tế,

tất cả đều tự quản lý mọi thứ của tổng bộ mình.

"Ồ? Vậy thì sao? Ngay cả khi cô là người liên lạc của tổng bộ ở

nước ngoài thì như thế nào?" Tô Viễn lạnh lùng nói: "Mục đích

của cô là gì? Chỉ để nói với tôi rằng người thân của tôi sắp chết

và sau đó để cô ấy đến gặp tôi một lân nữa trước khi cô ấy chết

sao?”

Hayakawa Kyoko vội vàng lắc đầu, nghe thấy trong lời nói Tô Viễn

có chút lạnh lùng, vội vàng nói: Không, không, không, không phải

như vậy, chúng tôi chỉ là muốn cùng anh Tô Viễn thiết lập một ít

quan hệ hợp tác.'

"Đều là cùng một ý. Tổng bộ của cô đã từng nói qua với tôi

những lời này, hơn nữa còn nói hơn một lần. Các người có thể

cho tôi cái gì để tôi từ bỏ nơi sinh ra và trưởng thành để chạy đến

gia nhập các người? Tôi có thể tin tưởng ai đây?" Tô Viễn nói:

"Nhưng xét theo những gì cô đã làm thì cô đã theo dõi tôi hơn

một ngày rồi."

"Những người như anh Tô Viễn cân phải được coi trọng, hơn nữa

để gặp anh Tô Viễn cũng không dễ dàng. Cho nên hôm nay tôi có

chút đường đột.

Tô Viễn nói: "Cô quên đi, tôi đối với các người không có chút

hứng thú, các người có thể tìm người khác. Hôm nay nói đến đây

thôi, tôi vẫn trả lời như cũ, đã hết mười phút rồi."

Hắn ngắt lời, không muốn nói vê việc hợp tác với cô gái tên

Kyoko này.

Bởi vì đối với hắn, chuyện này rất đơn giản. Hắn căn bản không

cân gia nhập tổ chức nào, những cái đó chỉ là trói buộc mà thôi.

Trừ phi hắn thành lập một nhóm nhỏ giống như Diệp Chân ở diễn

đàn linh dị, một người siêu năng lực dẫn đầu một đám lừa gạt

không có khả năng gì.

Hơn nữa dù không có tổ chức của mình, hắn cũng không thèm

đối phó với những tổ chức như thế này nữa. Một tổng bộ ở đây

đã làm hắn đau đầu, những tổ chức khác có lẽ sẽ càng tệ hại

hơn.

"Tôi có thể hiểu vì sao anh Tô Viễn không có hứng thú hợp tác,

nhưng có một số việc không lẽ anh Tô Viễn không có hứng thú

muốn biết, ví dụ như một số hồ sơ về các hiện tượng linh dị." "Ô?

Điều kiện thế nào? Tôi không tin các người sẽ tốt mà nói cho tôi

như vậy. Nói cho tôi biết điều kiện là gì?" Tô Viễn bình tĩnh hỏi.

Hayakawa Kyoko nở nụ cười ngọt ngào nói: "Anh chỉ cần giúp

chúng tôi xử lý một sự kiện linh dị không vượt qua cấp S, đương

nhiên, sẽ không uổng phí công sức của anh Tô Viễn đâu. Chúng

ta có thể tăng việc thương lượng như vàng, tài sản, hoặc một cô

gái xinh đẹp, hoặc thậm chí là tôi đều có thể tặng cho anh. Anh

Tô Viễn có thể làm bất cứ điều gì anh muốn với Kyoko. Nếu anh

không hài lòng với Kyoko, sẽ có những người khác để cho anh lựa

chọn.”

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cả hai cái này cũng có thể chống lại một cuộc tấn công của maquỷ. Dưới sự bảo vệ như vậy, chắc đủ để bảo vệ Tô Thiển trongtương lai.Sau khi nhận được quỷ ngọc đen như mực, cơ thể cô cảm thấyớn lạnh. Nhưng kỳ lạ là sau khi câm được quỷ ngọc, Tô Thiểncảm thấy trong lòng thoải mái hơn một cách khó hiểu."Tiếp theo là cô."Tô Viễn nhìn nữ sinh dễ thương đang lo lắng, trên mặt lộ ra vẻnịnh nọt với mình, thản nhiên nói: "Tôi mặc kệ cô là ai, cũngkhông quan tâm cô thuộc tổ chức nào, có mục đích gì. Tôi cho cômười phút để liên lạc. Trong vòng mười phút, tôi muốn thấy mườitỷ chuyển vào tài khoản của tôi. Nếu chuyện này bại lộ, đừngtrách tôi trở mặt."Nữ sinh này không phải là ngự quỷ giả mà chỉ là một người bìnhthường. Tô Viễn liếc mắt một cái liền có thể biết, cho nên làm khócô cũng không có ý nghĩa gì. Dù sao cô cũng không sống đượcbao lâu. Đối với một người thường sắp chết, Tô Viễn trước giờkhá độ lượng.Nụ cười lấy lòng trên khuôn mặt Hayakawa Kyoko đột nhiên đôngcứng lại. Cô được Hiệp hội khống chế quỷ lựa chọn dựa theo sởthích của Tô Viễn trước khi hắn trở thành ngự quỷ giả.Ở cô ấy có đủ sự thông minh xinh đẹp, ngoại hình ưa nhìn, tínhcách hóm hỉnh và ngọt ngào. Cô ấy là hoa khôi của trường, điđâu cũng là học sinh mới rất được mọi người yêu thích. Nhưngkhông ngờ cô ấy lại gặp được Tô Viễn ở đây theo cách này.Vẻ mặt hơi sững lại, Hayakawa Kyoko lập tức nói: "Anh Tô đềphòng tôi cũng là bình thường. Dù sao chúng ta cũng là người lạlân đầu gặp mặt. Kỳ thật tôi cũng là nhân viên điều hành tại trụsở chính, nhưng không phải bên phía châu Á. Hôm nay tiếp xúchấp tấp với anh Tô thực ra là do tôi chưa có nhiều kinh nghiệmcho nên đã mạn phép làm phiên anh."Tổng bộ ngự quỷ giả ở khu vực khác?Sắc mặt Tô Viễn thay đổi.Hắn biết trên thế giới có rất nhiều quốc gia đã thành lập tổng bộvề lĩnh vực này, cái ở Bắc Kinh chính là tổng bộ châu Á, còn cótổng bộ châu Mỹ, tổng bộ châu Âu...Nhưng ngoại trừ một số liên lạc và chia sẻ thông tin, trên thực tế,tất cả đều tự quản lý mọi thứ của tổng bộ mình."Ồ? Vậy thì sao? Ngay cả khi cô là người liên lạc của tổng bộ ởnước ngoài thì như thế nào?" Tô Viễn lạnh lùng nói: "Mục đíchcủa cô là gì? Chỉ để nói với tôi rằng người thân của tôi sắp chếtvà sau đó để cô ấy đến gặp tôi một lân nữa trước khi cô ấy chếtsao?”Hayakawa Kyoko vội vàng lắc đầu, nghe thấy trong lời nói Tô Viễncó chút lạnh lùng, vội vàng nói: Không, không, không, không phảinhư vậy, chúng tôi chỉ là muốn cùng anh Tô Viễn thiết lập một ítquan hệ hợp tác.'"Đều là cùng một ý. Tổng bộ của cô đã từng nói qua với tôinhững lời này, hơn nữa còn nói hơn một lần. Các người có thểcho tôi cái gì để tôi từ bỏ nơi sinh ra và trưởng thành để chạy đếngia nhập các người? Tôi có thể tin tưởng ai đây?" Tô Viễn nói:"Nhưng xét theo những gì cô đã làm thì cô đã theo dõi tôi hơnmột ngày rồi.""Những người như anh Tô Viễn cân phải được coi trọng, hơn nữađể gặp anh Tô Viễn cũng không dễ dàng. Cho nên hôm nay tôi cóchút đường đột.Tô Viễn nói: "Cô quên đi, tôi đối với các người không có chúthứng thú, các người có thể tìm người khác. Hôm nay nói đến đâythôi, tôi vẫn trả lời như cũ, đã hết mười phút rồi."Hắn ngắt lời, không muốn nói vê việc hợp tác với cô gái tênKyoko này.Bởi vì đối với hắn, chuyện này rất đơn giản. Hắn căn bản khôngcân gia nhập tổ chức nào, những cái đó chỉ là trói buộc mà thôi.Trừ phi hắn thành lập một nhóm nhỏ giống như Diệp Chân ở diễnđàn linh dị, một người siêu năng lực dẫn đầu một đám lừa gạtkhông có khả năng gì.Hơn nữa dù không có tổ chức của mình, hắn cũng không thèmđối phó với những tổ chức như thế này nữa. Một tổng bộ ở đâyđã làm hắn đau đầu, những tổ chức khác có lẽ sẽ càng tệ hạihơn."Tôi có thể hiểu vì sao anh Tô Viễn không có hứng thú hợp tác,nhưng có một số việc không lẽ anh Tô Viễn không có hứng thúmuốn biết, ví dụ như một số hồ sơ về các hiện tượng linh dị." "Ô?Điều kiện thế nào? Tôi không tin các người sẽ tốt mà nói cho tôinhư vậy. Nói cho tôi biết điều kiện là gì?" Tô Viễn bình tĩnh hỏi.Hayakawa Kyoko nở nụ cười ngọt ngào nói: "Anh chỉ cần giúpchúng tôi xử lý một sự kiện linh dị không vượt qua cấp S, đươngnhiên, sẽ không uổng phí công sức của anh Tô Viễn đâu. Chúngta có thể tăng việc thương lượng như vàng, tài sản, hoặc một côgái xinh đẹp, hoặc thậm chí là tôi đều có thể tặng cho anh. AnhTô Viễn có thể làm bất cứ điều gì anh muốn với Kyoko. Nếu anhkhông hài lòng với Kyoko, sẽ có những người khác để cho anh lựachọn.”

Chương 339: Từ chối hợp tác