Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 340: Phần mềm chụp ảnh ma quái (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Thiển đứng bên cạnh mở to mắt kinh ngạc. Cô không ngờngười bạn ngày thường lạnh lùng của cô lại nói ra lời như vậy.Phải biết rằng bình thường cô ấy rất lạnh lùng và cao ngạo. Cô ấyluôn xua đuổi những chàng trai đến với mình nhưng bây giờ cô ấynói với một chàng trai rằng muốn anh ta yêu cô ấy. Anh ta có thểlàm bất cứ điều gì với cô ấy sao?Sự thay đổi này quá nhanh, nó trực tiếp biến một nữ thần thànhmột con chó cái.Những tổng bộ, những hồ sơ mà họ đang nói đến là cái gì? Mà TôViễn càng ngày càng khó hiểu, anh ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?Không ai quan tâm đến nét mặt thay đổi của Tô Thiển. Tô Viễnlắc đầu và mỉm cười: "Cô cho là một số hồ sơ lưu trữ sự kiện linhdị có giá trị sao? Cô nghĩ rằng tôi còn trẻ và dễ bị lừa gạt, đầucủa tôi có vấn đề hay tôi là loại ngự quỷ giả nhìn thấy phụ nữ làkhông thể rời đi? Cô có vẻ rất tự tin vào ngoại hình của chínhmình?"Tô Viễn cười khẩy: "Những lời như vậy cô đã nói không chỉ với tôimà với tất cả những người mà cô đang cố gắng thu phục. Cô chorằng đối với tôi những thứ như vàng bạc, tài sản và gái đẹp đó cógiá trị rất nhiều sao? Nếu một sự kiện linh dị không vượt quá cấpS thì ít nhất cũng là cấp A, hơn nữa nếu cho nó thời gian, nóikhông chừng có thể thăng cấp đến cấp S. Nếu như loại sự kiệnlinh dị có thể phá hủy một thành phố, vậy thành phố đó đáng giábao nhiêu? Huống chỉ sự kiện linh dị này tôn tại trong một thờigian dài sẽ ảnh hưởng như thế nào?”"Tôi đã nghĩ rằng cô là một người thông minh và có thể nói mộtsố điều hữu ích nhưng tôi không ngờ cô lại là một kẻ ngốc."Tô Viễn lúc này cảm thấy buồn cười, những người trong thế lựcnày đều cho rằng họ thông minh, hay là họ thật sự coi ngự quỷgiả là thiểu năng trí tuệ dễ dàng mua chuộc. Họ cho rằng bỏ ramột chút lợi nhuận sẽ khiến ngự quỷ giả nghe lời sao?Thật là ngây thơ!Thế giới đã thay đổi và thời đại cũng đã thay đổi.Hayakawa Kyoko vẻ mặt có chút xấu hổ, tiếp tục nói: "Anh TôViễn nói đúng nhưng chúng ta có thể thử thương lượng.""Không cần. Tôi không muốn nói chuyện với cô. Trong vòng mườiphút, hoặc là tiền vào tài khoản hoặc là cô chết."Tô Viễn ngữ khí lạnh lùng nhưng trong ánh mắt không có lúc nàolà chưa từng nghiêm túc. Đối mặt với ánh mắt như vậy,Hayakawa Kyoko không khỏi run lên, toàn thân cảm thấy kinh hãi.Bởi vì ánh mắt Tô Viễn nhìn cô giống như đang nhìn người chất.Bị hắn nhìn giống như nhìn thấy quỷ nhãn khiến người ta rùngmình."Ừ. Tôi hiểu được!"Hayakawa Kyoko rùng mình một cái, hoảng sợ đáp lại, sau đó vộivàng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại. Tô Viễn liên kéo TôThiển đi sang một bên."Anh, rốt cuộc các người đang nói chuyện gì?”Sau một hồi nghi ngờ cuối cùng Tô Thiển cũng đặt ra một câuhỏi.Từ đầu đến cuối cái gì cô cũng không hiểu. Cô tưởng như hiểu rồilại như không hiểu. Cô chỉ biết Tô Viễn đối với một số người hoặcmột số tổ chức rất quan trọng, những thế lực đó dường nhưmuốn loại bỏ anh để làm gì đó."Em không cân biết bất cứ chuyện gì." Tô Viễn liếc mắt nhìnngười cùng huyết thống với mình, mặc dù nghiêm túc mà nói, côcũng không phải người thân đích thực của hắn."Em chỉ là một người bình thường. Biết quá nhiều không phải làđiều tốt cho em. Khi em biết sự thật sẽ thấy tuyệt vọng về thếgiới. Hãy nhớ, trong tương lai, bất kỳ phần mềm hoặc trò chơinào liên quan đến linh dị hoặc cái chết đều không được tham giavào. Lần này anh đến cũng là trùng hợp, nếu chậm một chút, anhnghĩ có thể sẽ nhặt xác của em."Ôi!" Tô Thiển nửa hiểu nửa không gật đầu nói: "Còn Kyoko'""Đừng để ý đến cô ấy, mục đích của cô gái này không trong sángnhưng cô ấy chỉ là một người bình thường, chỉ cần tránh xa cô ấy.Hơn nữa họ không thực sự chân thành khi muốn hợp tác. Anhcũng không muốn mặc cả với bọn họ. Khi nào cô gái đó chết, họsẽ biết tâm quan trọng của sự chân thành."Tô Viễn sẽ không tấn công người thường một cách bừa bãi nhưngđiêu này không có nghĩa là người bình thường có thể giở trò xấuxa trước mặt hắn.Nói cách khác, những người bình thường đứng trước mặt Tô Viễnđều có suy nghĩ họ phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết.Hắn không tự mình làm mà mượn quỷ giết người cũng giống nhưvậy.Phương thức giết người của phân mềm ma quái dường như cóphần giống với quỷ nhãn. Cả hai đều có thể dự đoán cách thứcchết của người khác, sau đó sử dụng một số thủ đoạn kỳ lạ đểgiết người.Tô Viễn dùng quỷ nhãn nhìn cô gái Hayakawa Kyoko này, cho dùcô ấy có chết, người ta quá lắm cũng sẽ cho rằng cô ấy bị phầnmềm ma quái vô tình chụp ảnh.
Tô Thiển đứng bên cạnh mở to mắt kinh ngạc. Cô không ngờ
người bạn ngày thường lạnh lùng của cô lại nói ra lời như vậy.
Phải biết rằng bình thường cô ấy rất lạnh lùng và cao ngạo. Cô ấy
luôn xua đuổi những chàng trai đến với mình nhưng bây giờ cô ấy
nói với một chàng trai rằng muốn anh ta yêu cô ấy. Anh ta có thể
làm bất cứ điều gì với cô ấy sao?
Sự thay đổi này quá nhanh, nó trực tiếp biến một nữ thần thành
một con chó cái.
Những tổng bộ, những hồ sơ mà họ đang nói đến là cái gì? Mà Tô
Viễn càng ngày càng khó hiểu, anh ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Không ai quan tâm đến nét mặt thay đổi của Tô Thiển. Tô Viễn
lắc đầu và mỉm cười: "Cô cho là một số hồ sơ lưu trữ sự kiện linh
dị có giá trị sao? Cô nghĩ rằng tôi còn trẻ và dễ bị lừa gạt, đầu
của tôi có vấn đề hay tôi là loại ngự quỷ giả nhìn thấy phụ nữ là
không thể rời đi? Cô có vẻ rất tự tin vào ngoại hình của chính
mình?"
Tô Viễn cười khẩy: "Những lời như vậy cô đã nói không chỉ với tôi
mà với tất cả những người mà cô đang cố gắng thu phục. Cô cho
rằng đối với tôi những thứ như vàng bạc, tài sản và gái đẹp đó có
giá trị rất nhiều sao? Nếu một sự kiện linh dị không vượt quá cấp
S thì ít nhất cũng là cấp A, hơn nữa nếu cho nó thời gian, nói
không chừng có thể thăng cấp đến cấp S. Nếu như loại sự kiện
linh dị có thể phá hủy một thành phố, vậy thành phố đó đáng giá
bao nhiêu? Huống chỉ sự kiện linh dị này tôn tại trong một thời
gian dài sẽ ảnh hưởng như thế nào?”
"Tôi đã nghĩ rằng cô là một người thông minh và có thể nói một
số điều hữu ích nhưng tôi không ngờ cô lại là một kẻ ngốc."
Tô Viễn lúc này cảm thấy buồn cười, những người trong thế lực
này đều cho rằng họ thông minh, hay là họ thật sự coi ngự quỷ
giả là thiểu năng trí tuệ dễ dàng mua chuộc. Họ cho rằng bỏ ra
một chút lợi nhuận sẽ khiến ngự quỷ giả nghe lời sao?
Thật là ngây thơ!
Thế giới đã thay đổi và thời đại cũng đã thay đổi.
Hayakawa Kyoko vẻ mặt có chút xấu hổ, tiếp tục nói: "Anh Tô
Viễn nói đúng nhưng chúng ta có thể thử thương lượng."
"Không cần. Tôi không muốn nói chuyện với cô. Trong vòng mười
phút, hoặc là tiền vào tài khoản hoặc là cô chết."
Tô Viễn ngữ khí lạnh lùng nhưng trong ánh mắt không có lúc nào
là chưa từng nghiêm túc. Đối mặt với ánh mắt như vậy,
Hayakawa Kyoko không khỏi run lên, toàn thân cảm thấy kinh hãi.
Bởi vì ánh mắt Tô Viễn nhìn cô giống như đang nhìn người chất.
Bị hắn nhìn giống như nhìn thấy quỷ nhãn khiến người ta rùng
mình.
"Ừ. Tôi hiểu được!"
Hayakawa Kyoko rùng mình một cái, hoảng sợ đáp lại, sau đó vội
vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại. Tô Viễn liên kéo Tô
Thiển đi sang một bên.
"Anh, rốt cuộc các người đang nói chuyện gì?”
Sau một hồi nghi ngờ cuối cùng Tô Thiển cũng đặt ra một câu
hỏi.
Từ đầu đến cuối cái gì cô cũng không hiểu. Cô tưởng như hiểu rồi
lại như không hiểu. Cô chỉ biết Tô Viễn đối với một số người hoặc
một số tổ chức rất quan trọng, những thế lực đó dường như
muốn loại bỏ anh để làm gì đó.
"Em không cân biết bất cứ chuyện gì." Tô Viễn liếc mắt nhìn
người cùng huyết thống với mình, mặc dù nghiêm túc mà nói, cô
cũng không phải người thân đích thực của hắn.
"Em chỉ là một người bình thường. Biết quá nhiều không phải là
điều tốt cho em. Khi em biết sự thật sẽ thấy tuyệt vọng về thế
giới. Hãy nhớ, trong tương lai, bất kỳ phần mềm hoặc trò chơi
nào liên quan đến linh dị hoặc cái chết đều không được tham gia
vào. Lần này anh đến cũng là trùng hợp, nếu chậm một chút, anh
nghĩ có thể sẽ nhặt xác của em.
"Ôi!" Tô Thiển nửa hiểu nửa không gật đầu nói: "Còn Kyoko'"
"Đừng để ý đến cô ấy, mục đích của cô gái này không trong sáng
nhưng cô ấy chỉ là một người bình thường, chỉ cần tránh xa cô ấy.
Hơn nữa họ không thực sự chân thành khi muốn hợp tác. Anh
cũng không muốn mặc cả với bọn họ. Khi nào cô gái đó chết, họ
sẽ biết tâm quan trọng của sự chân thành."
Tô Viễn sẽ không tấn công người thường một cách bừa bãi nhưng
điêu này không có nghĩa là người bình thường có thể giở trò xấu
xa trước mặt hắn.
Nói cách khác, những người bình thường đứng trước mặt Tô Viễn
đều có suy nghĩ họ phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết.
Hắn không tự mình làm mà mượn quỷ giết người cũng giống như
vậy.
Phương thức giết người của phân mềm ma quái dường như có
phần giống với quỷ nhãn. Cả hai đều có thể dự đoán cách thức
chết của người khác, sau đó sử dụng một số thủ đoạn kỳ lạ để
giết người.
Tô Viễn dùng quỷ nhãn nhìn cô gái Hayakawa Kyoko này, cho dù
cô ấy có chết, người ta quá lắm cũng sẽ cho rằng cô ấy bị phần
mềm ma quái vô tình chụp ảnh.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Thiển đứng bên cạnh mở to mắt kinh ngạc. Cô không ngờngười bạn ngày thường lạnh lùng của cô lại nói ra lời như vậy.Phải biết rằng bình thường cô ấy rất lạnh lùng và cao ngạo. Cô ấyluôn xua đuổi những chàng trai đến với mình nhưng bây giờ cô ấynói với một chàng trai rằng muốn anh ta yêu cô ấy. Anh ta có thểlàm bất cứ điều gì với cô ấy sao?Sự thay đổi này quá nhanh, nó trực tiếp biến một nữ thần thànhmột con chó cái.Những tổng bộ, những hồ sơ mà họ đang nói đến là cái gì? Mà TôViễn càng ngày càng khó hiểu, anh ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?Không ai quan tâm đến nét mặt thay đổi của Tô Thiển. Tô Viễnlắc đầu và mỉm cười: "Cô cho là một số hồ sơ lưu trữ sự kiện linhdị có giá trị sao? Cô nghĩ rằng tôi còn trẻ và dễ bị lừa gạt, đầucủa tôi có vấn đề hay tôi là loại ngự quỷ giả nhìn thấy phụ nữ làkhông thể rời đi? Cô có vẻ rất tự tin vào ngoại hình của chínhmình?"Tô Viễn cười khẩy: "Những lời như vậy cô đã nói không chỉ với tôimà với tất cả những người mà cô đang cố gắng thu phục. Cô chorằng đối với tôi những thứ như vàng bạc, tài sản và gái đẹp đó cógiá trị rất nhiều sao? Nếu một sự kiện linh dị không vượt quá cấpS thì ít nhất cũng là cấp A, hơn nữa nếu cho nó thời gian, nóikhông chừng có thể thăng cấp đến cấp S. Nếu như loại sự kiệnlinh dị có thể phá hủy một thành phố, vậy thành phố đó đáng giábao nhiêu? Huống chỉ sự kiện linh dị này tôn tại trong một thờigian dài sẽ ảnh hưởng như thế nào?”"Tôi đã nghĩ rằng cô là một người thông minh và có thể nói mộtsố điều hữu ích nhưng tôi không ngờ cô lại là một kẻ ngốc."Tô Viễn lúc này cảm thấy buồn cười, những người trong thế lựcnày đều cho rằng họ thông minh, hay là họ thật sự coi ngự quỷgiả là thiểu năng trí tuệ dễ dàng mua chuộc. Họ cho rằng bỏ ramột chút lợi nhuận sẽ khiến ngự quỷ giả nghe lời sao?Thật là ngây thơ!Thế giới đã thay đổi và thời đại cũng đã thay đổi.Hayakawa Kyoko vẻ mặt có chút xấu hổ, tiếp tục nói: "Anh TôViễn nói đúng nhưng chúng ta có thể thử thương lượng.""Không cần. Tôi không muốn nói chuyện với cô. Trong vòng mườiphút, hoặc là tiền vào tài khoản hoặc là cô chết."Tô Viễn ngữ khí lạnh lùng nhưng trong ánh mắt không có lúc nàolà chưa từng nghiêm túc. Đối mặt với ánh mắt như vậy,Hayakawa Kyoko không khỏi run lên, toàn thân cảm thấy kinh hãi.Bởi vì ánh mắt Tô Viễn nhìn cô giống như đang nhìn người chất.Bị hắn nhìn giống như nhìn thấy quỷ nhãn khiến người ta rùngmình."Ừ. Tôi hiểu được!"Hayakawa Kyoko rùng mình một cái, hoảng sợ đáp lại, sau đó vộivàng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại. Tô Viễn liên kéo TôThiển đi sang một bên."Anh, rốt cuộc các người đang nói chuyện gì?”Sau một hồi nghi ngờ cuối cùng Tô Thiển cũng đặt ra một câuhỏi.Từ đầu đến cuối cái gì cô cũng không hiểu. Cô tưởng như hiểu rồilại như không hiểu. Cô chỉ biết Tô Viễn đối với một số người hoặcmột số tổ chức rất quan trọng, những thế lực đó dường nhưmuốn loại bỏ anh để làm gì đó."Em không cân biết bất cứ chuyện gì." Tô Viễn liếc mắt nhìnngười cùng huyết thống với mình, mặc dù nghiêm túc mà nói, côcũng không phải người thân đích thực của hắn."Em chỉ là một người bình thường. Biết quá nhiều không phải làđiều tốt cho em. Khi em biết sự thật sẽ thấy tuyệt vọng về thếgiới. Hãy nhớ, trong tương lai, bất kỳ phần mềm hoặc trò chơinào liên quan đến linh dị hoặc cái chết đều không được tham giavào. Lần này anh đến cũng là trùng hợp, nếu chậm một chút, anhnghĩ có thể sẽ nhặt xác của em."Ôi!" Tô Thiển nửa hiểu nửa không gật đầu nói: "Còn Kyoko'""Đừng để ý đến cô ấy, mục đích của cô gái này không trong sángnhưng cô ấy chỉ là một người bình thường, chỉ cần tránh xa cô ấy.Hơn nữa họ không thực sự chân thành khi muốn hợp tác. Anhcũng không muốn mặc cả với bọn họ. Khi nào cô gái đó chết, họsẽ biết tâm quan trọng của sự chân thành."Tô Viễn sẽ không tấn công người thường một cách bừa bãi nhưngđiêu này không có nghĩa là người bình thường có thể giở trò xấuxa trước mặt hắn.Nói cách khác, những người bình thường đứng trước mặt Tô Viễnđều có suy nghĩ họ phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết.Hắn không tự mình làm mà mượn quỷ giết người cũng giống nhưvậy.Phương thức giết người của phân mềm ma quái dường như cóphần giống với quỷ nhãn. Cả hai đều có thể dự đoán cách thứcchết của người khác, sau đó sử dụng một số thủ đoạn kỳ lạ đểgiết người.Tô Viễn dùng quỷ nhãn nhìn cô gái Hayakawa Kyoko này, cho dùcô ấy có chết, người ta quá lắm cũng sẽ cho rằng cô ấy bị phầnmềm ma quái vô tình chụp ảnh.