Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 691: Hộp trong tay

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tại dưới hồ nước bùn, hai người phát hiện một chiếc hộp gỗ cũkỹ.Đó là một chiếc hộp đã ngâm nước trong thời gian dài, đã biếnthành màu đen và mục nát, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, không bịtổn hại chút nào.Cầm chiếc hộp trong tay, vẫn cảm giác được sự nặng nà.Bên trong có cái gì?”Đối mặt với câu hỏi của Tô Viễn, Dương Gian trâm ngâm một látrôi nói:"Không biết, nhưng nơi này là hô nước mà phụ thân ta trước kiađã nhận thầu, chỉ là đã bị bỏ hoang từ lâu.Nếu có thứ gì để lại, chắc hẳn là do phụ thân ta để lại."Mặc dù nói như vậy, nhưng Dương Gian vẫn cảm thấy nghi ngờ.Có vật gì mà cần đào hẳn một cái ao cá để chôn vào trong? Phícông đào ao cá để giấu, có thể bảo hiểm hơn sao?Không thể hiểu nổi."Bên trong hơn phân nửa là có bí mật.Tô Viễn thẳng thắn nói:"Ngươi có để ý không, khi cái rương này được nhấc lên, toàn bộnước ao cá đã chìm xuống nửa mét. Ta nghi ngờ bên trong hơnphân nửa là giấu thứ gì không tâm thường, tại sao không mở raxem thử?"Nghe vậy, Dương Gian nhìn chiếc hộp gỗ trong tay, được chôndưới lớp bùn, rôi đứng dậy với chút suy nghĩ.Bên trong có gì đó rất nặng, rõ ràng chứa một vật gì.Vật này chắc chắn có gì đó kỳ lạ, không cần nghi ngờ.Nhưng lại không phát sinh sự kiện linh dị, điều này rất lạ.Bởi vì hắn chắc chắn, thứ bên trong khẳng định có liên quan đếnlinh dị."Đã đào lên rồi mở ra xem cũng không tệ, nếu không, ta cũngcảm thấy không yên lòng."Dương Gian nói, nếu như chỉ có một mình, hắn sẽ do dự mộtchút, sợ phá vỡ một sự cân bằng nào đó, mang lại hậu quả khônglường trước được.Dù sao nhìn cách chôn sâu như vậy, hẳn là người giấu khôngmuốn ai phát hiện sự tôn tại của nó.Nhưng có Tô Viễn ở đây, nên không còn phải lo về loại hậu quảnày.Cho dù trong rương thật sự có chứa một con quỷ, hai người hợpsức cũng có thể dễ dàng giải quyết.Chỉ là trong lúc Dương Gian suy nghĩ, Tô Viễn chú ý thấy bóngDương Gian và hắn phản chiếu xuống hồ nước đột nhiên quayđầu sang một bên, rôi nhìn chòng chọc vào cả hai.Ánh mắt trống rỗng, kỳ dị, giống như một lệ quỷ ẩn núp dưới mặtnước.Quỷ?Lông mày Tô Viễn nhíu lại.Nhìn cái gì vậy!Còn nhìn nữa ta sẽ nuốt ngươi!Con quỷ này có thể sử dụng nước làm môi giới, tập kích lênngười, điều này Tô Viễn biết rõ, nhưng trong trạng thái hiện tại,quỷ có thể tập kích được người, còn người lại không thể chạmvào quỷ, điển hình là một cái vô lại.Cho nên dù nói với Dương Gian rằng quỷ đang thông qua môi giớiđịnh tập kích hắn, cũng vô ích."Vậy chúng ta đi nơi khác mở ra, đi xa một chút.Chỗ này gần thôn quá, lỡ thật sự có gì xảy ra, ảnh hưởng đếnthôn dân cũng không tốt."Dương Gian nghe vậy thì sững lại, sau đó nói:'Ngươi nói đúng!Lý do thỏa đáng, thực sự nên rời xa khu vực nông thôn.Nếu như vật này thực sự có vấn đề, gây ra sự kiện linh dị, cũngkhông nên phát sinh gân thôn, ít nhất phải rời xa đến một vị trían toàn hơn.Sau đó hai người cùng nhau rời đi.Bóng người phản chiếu trong hồ nước cũng di chuyển theo.Mỗi khi đi ngang qua một vũng nước, đều có thể thấy bóng ngườiđó theo sát bên Dương Gian, một mực thăm dò, nhưng không hềkhởi xướng tấn công.Loại linh dị không thể hiểu nổi này cứ lặng lẽ theo đuôi, nhưng nóchỉ xuất hiện ở những nơi có nước đọng.Nếu như không đi ngang qua những nơi có nước đọng, loại quỷ dịbóng ngược này sẽ không xuất hiện, cũng có lẽ vì thế mà trênđường đi, Dương Gian hoàn toàn không phát hiện sự biến đổi nhỏnày, sự chú ý của hắn đều bị chiếc hộp gỗ thu hút.Tô Viễn mặc dù có lưu ý, nhưng bởi vì không thể tiếp xúc trựctiếp với vật đó trong tình huống hiện tại nên cũng chỉ có thể giảvờ như không biết.Dương Gian cho đến giờ vẫn chưa chạm vào nước, đó là vì hắnkhông trực tiếp tiếp xúc với nước, cho dù là khi vớt chiếc rương,hắn cũng chỉ dùng Quỷ Thủ.Rất nhanh.Hai người đến một khoảng đồng ruộng rộng lớn, xung quanh đãrời xa thôn trang.Lúc này, liếếc mắt nhìn nhau, Dương Gian mới nghiêm mặt, câmchiếc hộp gỗ trong tay mở ra.Vừa mở ra.Một mùi tanh hôi liền tỏa ra, đó là mùi nước bùn cùng nước bẩnhòa lẫn với nhau.Chờ đến khi bùn và nước bẩn được làm sạch.Sắc mặt Dương Gian lập tức thay đổi.Trong chiếc hộp gỗ này chứa hai cái đùi người trắng bệchI!Đúng vậy, không nhìn nhầm.Chính xác là hai cái đùi người trắng bệch.Hai chiếc đùi này đã ngâm trong nước mười mấy năm nhưngkhông bị hư thối, cũng không bị tổn hại hay thiếu sót gì.Vết đứt rất sắc bén, chỉ nhìn một cái đã biết là bị cắt rời.Điều kỳ lạ là, máu tươi của đùi người đã cạn từ lâu, thịt da đềungâm trắng bệch, nhưng không hê sưng phù.Một cảm giác âm lãnh kỳ lạ từ cặp đùi người trắng bệch nàytruyền đến, khiến người ta giữa ban ngày cũng không nhịn đượcmà dựng hết tóc gáy.Nhìn thấy vậy, Tô Viễn không nhịn được tấm tắc tỏ vẻ kỳ lạ."Chậc chậc, cặp chân dài này, nếu mặc tất, sợ là có thể bị ngườita chơi đùa một năm, có lẽ còn bị l**m đến gãy xương." "Khukhụ...Dương Gian nghe vậy suýt nữa bị sặc, thân mẹ cái gì mà l**m đếngãy xương!Hắn im lặng đậy nắp chiếc hộp lại, không muốn thứ này tiếp tụcphơi bày, vì hắn mơ hồ cảm thấy bất an."Đây không phải là chân của người bình thường, nhưng cũngtuyệt đối không phải là chân của lệ quỷ.Nó nằm ở giữa ranh giới giữa người và quỷ, nhưng lại có chútkhác biệt với người ngự quỷ.""Nếu là chân của người ngự quỷ, thì căn bản không thể nào hoànhảo như thế, nhưng cũng không đơn thuân là chân của lệ quỷ.Một con quỷ thực sự, dù chỉ là một bộ phận chi thể cũng đủ đểgây ra một sự kiện linh dị.'Nghe Dương Gian phân tích, Tô Viễn lại lẩm bẩm trong lòng:"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"Hắn đến đây chính là để xem thử đánh dấu có thể mang lại điềugì tốt không, nếu không ai lại phí thời gian như vậy.Nhưng ngoài dự kiến là hệ thống không hê phản ứng.Chuyện gì đang xảy ra?Chẳng lẽ là vì không hoàn chỉnh?Hay là vì con quỷ này có chút đặc biệt, còn liên quan đến mộtphân ý thức của phụ thân Dương Gian chưa tiêu tán?Tô Viễn nhíu mày.Dương Gian thì ánh mắt lóe sáng, trong lòng hắn xuất hiện mộtsuy đoán.Chủ nhân của hai cái chân này tuyệt đối là một gia hỏa không thểcoi thường, hắn suy đoán người này có thể hoàn mỹ điều khiển lệquỷ, chẳng những tiêu trừ ảnh hưởng của lệ quỷ phục hồi, cònthoát khỏi sự ăn mòn của quỷ đối với bản thân."Phụ thân ta lúc còn sống đem hai cái chân này chôn ở đây, rốtcuộc là muốn làm gì? Liệu ở những nơi khác có còn không?”Nghĩ đến đây. Hắn lập tức mang theo Tô Viễn trở vê thôn, tìmmột cái túi trang thi, đặt chiếc hộp chứa đôi chân trắng bệch củangười chết vào trong, thêm một tâng bảo vệ, đảm bảo trênđường không xảy ra bất kỳ sự cố hay vấn đề gì ngoài ý muốn.Sau đó hai người lại đi đến một nơi khác.Đó là phía tây của thôn.Từ xa xa mơ hồ có thể thấy một khu rừng cây dày đặc.

Tại dưới hồ nước bùn, hai người phát hiện một chiếc hộp gỗ cũ

kỹ.

Đó là một chiếc hộp đã ngâm nước trong thời gian dài, đã biến

thành màu đen và mục nát, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, không bị

tổn hại chút nào.

Cầm chiếc hộp trong tay, vẫn cảm giác được sự nặng nà.

Bên trong có cái gì?”

Đối mặt với câu hỏi của Tô Viễn, Dương Gian trâm ngâm một lát

rôi nói:

"Không biết, nhưng nơi này là hô nước mà phụ thân ta trước kia

đã nhận thầu, chỉ là đã bị bỏ hoang từ lâu.

Nếu có thứ gì để lại, chắc hẳn là do phụ thân ta để lại."

Mặc dù nói như vậy, nhưng Dương Gian vẫn cảm thấy nghi ngờ.

Có vật gì mà cần đào hẳn một cái ao cá để chôn vào trong? Phí

công đào ao cá để giấu, có thể bảo hiểm hơn sao?

Không thể hiểu nổi.

"Bên trong hơn phân nửa là có bí mật.

Tô Viễn thẳng thắn nói:

"Ngươi có để ý không, khi cái rương này được nhấc lên, toàn bộ

nước ao cá đã chìm xuống nửa mét. Ta nghi ngờ bên trong hơn

phân nửa là giấu thứ gì không tâm thường, tại sao không mở ra

xem thử?"

Nghe vậy, Dương Gian nhìn chiếc hộp gỗ trong tay, được chôn

dưới lớp bùn, rôi đứng dậy với chút suy nghĩ.

Bên trong có gì đó rất nặng, rõ ràng chứa một vật gì.

Vật này chắc chắn có gì đó kỳ lạ, không cần nghi ngờ.

Nhưng lại không phát sinh sự kiện linh dị, điều này rất lạ.

Bởi vì hắn chắc chắn, thứ bên trong khẳng định có liên quan đến

linh dị.

"Đã đào lên rồi mở ra xem cũng không tệ, nếu không, ta cũng

cảm thấy không yên lòng."

Dương Gian nói, nếu như chỉ có một mình, hắn sẽ do dự một

chút, sợ phá vỡ một sự cân bằng nào đó, mang lại hậu quả không

lường trước được.

Dù sao nhìn cách chôn sâu như vậy, hẳn là người giấu không

muốn ai phát hiện sự tôn tại của nó.

Nhưng có Tô Viễn ở đây, nên không còn phải lo về loại hậu quả

này.

Cho dù trong rương thật sự có chứa một con quỷ, hai người hợp

sức cũng có thể dễ dàng giải quyết.

Chỉ là trong lúc Dương Gian suy nghĩ, Tô Viễn chú ý thấy bóng

Dương Gian và hắn phản chiếu xuống hồ nước đột nhiên quay

đầu sang một bên, rôi nhìn chòng chọc vào cả hai.

Ánh mắt trống rỗng, kỳ dị, giống như một lệ quỷ ẩn núp dưới mặt

nước.

Quỷ?

Lông mày Tô Viễn nhíu lại.

Nhìn cái gì vậy!

Còn nhìn nữa ta sẽ nuốt ngươi!

Con quỷ này có thể sử dụng nước làm môi giới, tập kích lên

người, điều này Tô Viễn biết rõ, nhưng trong trạng thái hiện tại,

quỷ có thể tập kích được người, còn người lại không thể chạm

vào quỷ, điển hình là một cái vô lại.

Cho nên dù nói với Dương Gian rằng quỷ đang thông qua môi giới

định tập kích hắn, cũng vô ích.

"Vậy chúng ta đi nơi khác mở ra, đi xa một chút.

Chỗ này gần thôn quá, lỡ thật sự có gì xảy ra, ảnh hưởng đến

thôn dân cũng không tốt."

Dương Gian nghe vậy thì sững lại, sau đó nói:

'Ngươi nói đúng!

Lý do thỏa đáng, thực sự nên rời xa khu vực nông thôn.

Nếu như vật này thực sự có vấn đề, gây ra sự kiện linh dị, cũng

không nên phát sinh gân thôn, ít nhất phải rời xa đến một vị trí

an toàn hơn.

Sau đó hai người cùng nhau rời đi.

Bóng người phản chiếu trong hồ nước cũng di chuyển theo.

Mỗi khi đi ngang qua một vũng nước, đều có thể thấy bóng người

đó theo sát bên Dương Gian, một mực thăm dò, nhưng không hề

khởi xướng tấn công.

Loại linh dị không thể hiểu nổi này cứ lặng lẽ theo đuôi, nhưng nó

chỉ xuất hiện ở những nơi có nước đọng.

Nếu như không đi ngang qua những nơi có nước đọng, loại quỷ dị

bóng ngược này sẽ không xuất hiện, cũng có lẽ vì thế mà trên

đường đi, Dương Gian hoàn toàn không phát hiện sự biến đổi nhỏ

này, sự chú ý của hắn đều bị chiếc hộp gỗ thu hút.

Tô Viễn mặc dù có lưu ý, nhưng bởi vì không thể tiếp xúc trực

tiếp với vật đó trong tình huống hiện tại nên cũng chỉ có thể giả

vờ như không biết.

Dương Gian cho đến giờ vẫn chưa chạm vào nước, đó là vì hắn

không trực tiếp tiếp xúc với nước, cho dù là khi vớt chiếc rương,

hắn cũng chỉ dùng Quỷ Thủ.

Rất nhanh.

Hai người đến một khoảng đồng ruộng rộng lớn, xung quanh đã

rời xa thôn trang.

Lúc này, liếếc mắt nhìn nhau, Dương Gian mới nghiêm mặt, câm

chiếc hộp gỗ trong tay mở ra.

Vừa mở ra.

Một mùi tanh hôi liền tỏa ra, đó là mùi nước bùn cùng nước bẩn

hòa lẫn với nhau.

Chờ đến khi bùn và nước bẩn được làm sạch.

Sắc mặt Dương Gian lập tức thay đổi.

Trong chiếc hộp gỗ này chứa hai cái đùi người trắng bệchI!

Đúng vậy, không nhìn nhầm.

Chính xác là hai cái đùi người trắng bệch.

Hai chiếc đùi này đã ngâm trong nước mười mấy năm nhưng

không bị hư thối, cũng không bị tổn hại hay thiếu sót gì.

Vết đứt rất sắc bén, chỉ nhìn một cái đã biết là bị cắt rời.

Điều kỳ lạ là, máu tươi của đùi người đã cạn từ lâu, thịt da đều

ngâm trắng bệch, nhưng không hê sưng phù.

Một cảm giác âm lãnh kỳ lạ từ cặp đùi người trắng bệch này

truyền đến, khiến người ta giữa ban ngày cũng không nhịn được

mà dựng hết tóc gáy.

Nhìn thấy vậy, Tô Viễn không nhịn được tấm tắc tỏ vẻ kỳ lạ.

"Chậc chậc, cặp chân dài này, nếu mặc tất, sợ là có thể bị người

ta chơi đùa một năm, có lẽ còn bị l**m đến gãy xương." "Khu

khụ...

Dương Gian nghe vậy suýt nữa bị sặc, thân mẹ cái gì mà l**m đến

gãy xương!

Hắn im lặng đậy nắp chiếc hộp lại, không muốn thứ này tiếp tục

phơi bày, vì hắn mơ hồ cảm thấy bất an.

"Đây không phải là chân của người bình thường, nhưng cũng

tuyệt đối không phải là chân của lệ quỷ.

Nó nằm ở giữa ranh giới giữa người và quỷ, nhưng lại có chút

khác biệt với người ngự quỷ."

"Nếu là chân của người ngự quỷ, thì căn bản không thể nào hoàn

hảo như thế, nhưng cũng không đơn thuân là chân của lệ quỷ.

Một con quỷ thực sự, dù chỉ là một bộ phận chi thể cũng đủ để

gây ra một sự kiện linh dị.'

Nghe Dương Gian phân tích, Tô Viễn lại lẩm bẩm trong lòng:

"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"

Hắn đến đây chính là để xem thử đánh dấu có thể mang lại điều

gì tốt không, nếu không ai lại phí thời gian như vậy.

Nhưng ngoài dự kiến là hệ thống không hê phản ứng.

Chuyện gì đang xảy ra?

Chẳng lẽ là vì không hoàn chỉnh?

Hay là vì con quỷ này có chút đặc biệt, còn liên quan đến một

phân ý thức của phụ thân Dương Gian chưa tiêu tán?

Tô Viễn nhíu mày.

Dương Gian thì ánh mắt lóe sáng, trong lòng hắn xuất hiện một

suy đoán.

Chủ nhân của hai cái chân này tuyệt đối là một gia hỏa không thể

coi thường, hắn suy đoán người này có thể hoàn mỹ điều khiển lệ

quỷ, chẳng những tiêu trừ ảnh hưởng của lệ quỷ phục hồi, còn

thoát khỏi sự ăn mòn của quỷ đối với bản thân.

"Phụ thân ta lúc còn sống đem hai cái chân này chôn ở đây, rốt

cuộc là muốn làm gì? Liệu ở những nơi khác có còn không?”

Nghĩ đến đây. Hắn lập tức mang theo Tô Viễn trở vê thôn, tìm

một cái túi trang thi, đặt chiếc hộp chứa đôi chân trắng bệch của

người chết vào trong, thêm một tâng bảo vệ, đảm bảo trên

đường không xảy ra bất kỳ sự cố hay vấn đề gì ngoài ý muốn.

Sau đó hai người lại đi đến một nơi khác.

Đó là phía tây của thôn.

Từ xa xa mơ hồ có thể thấy một khu rừng cây dày đặc.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tại dưới hồ nước bùn, hai người phát hiện một chiếc hộp gỗ cũkỹ.Đó là một chiếc hộp đã ngâm nước trong thời gian dài, đã biếnthành màu đen và mục nát, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, không bịtổn hại chút nào.Cầm chiếc hộp trong tay, vẫn cảm giác được sự nặng nà.Bên trong có cái gì?”Đối mặt với câu hỏi của Tô Viễn, Dương Gian trâm ngâm một látrôi nói:"Không biết, nhưng nơi này là hô nước mà phụ thân ta trước kiađã nhận thầu, chỉ là đã bị bỏ hoang từ lâu.Nếu có thứ gì để lại, chắc hẳn là do phụ thân ta để lại."Mặc dù nói như vậy, nhưng Dương Gian vẫn cảm thấy nghi ngờ.Có vật gì mà cần đào hẳn một cái ao cá để chôn vào trong? Phícông đào ao cá để giấu, có thể bảo hiểm hơn sao?Không thể hiểu nổi."Bên trong hơn phân nửa là có bí mật.Tô Viễn thẳng thắn nói:"Ngươi có để ý không, khi cái rương này được nhấc lên, toàn bộnước ao cá đã chìm xuống nửa mét. Ta nghi ngờ bên trong hơnphân nửa là giấu thứ gì không tâm thường, tại sao không mở raxem thử?"Nghe vậy, Dương Gian nhìn chiếc hộp gỗ trong tay, được chôndưới lớp bùn, rôi đứng dậy với chút suy nghĩ.Bên trong có gì đó rất nặng, rõ ràng chứa một vật gì.Vật này chắc chắn có gì đó kỳ lạ, không cần nghi ngờ.Nhưng lại không phát sinh sự kiện linh dị, điều này rất lạ.Bởi vì hắn chắc chắn, thứ bên trong khẳng định có liên quan đếnlinh dị."Đã đào lên rồi mở ra xem cũng không tệ, nếu không, ta cũngcảm thấy không yên lòng."Dương Gian nói, nếu như chỉ có một mình, hắn sẽ do dự mộtchút, sợ phá vỡ một sự cân bằng nào đó, mang lại hậu quả khônglường trước được.Dù sao nhìn cách chôn sâu như vậy, hẳn là người giấu khôngmuốn ai phát hiện sự tôn tại của nó.Nhưng có Tô Viễn ở đây, nên không còn phải lo về loại hậu quảnày.Cho dù trong rương thật sự có chứa một con quỷ, hai người hợpsức cũng có thể dễ dàng giải quyết.Chỉ là trong lúc Dương Gian suy nghĩ, Tô Viễn chú ý thấy bóngDương Gian và hắn phản chiếu xuống hồ nước đột nhiên quayđầu sang một bên, rôi nhìn chòng chọc vào cả hai.Ánh mắt trống rỗng, kỳ dị, giống như một lệ quỷ ẩn núp dưới mặtnước.Quỷ?Lông mày Tô Viễn nhíu lại.Nhìn cái gì vậy!Còn nhìn nữa ta sẽ nuốt ngươi!Con quỷ này có thể sử dụng nước làm môi giới, tập kích lênngười, điều này Tô Viễn biết rõ, nhưng trong trạng thái hiện tại,quỷ có thể tập kích được người, còn người lại không thể chạmvào quỷ, điển hình là một cái vô lại.Cho nên dù nói với Dương Gian rằng quỷ đang thông qua môi giớiđịnh tập kích hắn, cũng vô ích."Vậy chúng ta đi nơi khác mở ra, đi xa một chút.Chỗ này gần thôn quá, lỡ thật sự có gì xảy ra, ảnh hưởng đếnthôn dân cũng không tốt."Dương Gian nghe vậy thì sững lại, sau đó nói:'Ngươi nói đúng!Lý do thỏa đáng, thực sự nên rời xa khu vực nông thôn.Nếu như vật này thực sự có vấn đề, gây ra sự kiện linh dị, cũngkhông nên phát sinh gân thôn, ít nhất phải rời xa đến một vị trían toàn hơn.Sau đó hai người cùng nhau rời đi.Bóng người phản chiếu trong hồ nước cũng di chuyển theo.Mỗi khi đi ngang qua một vũng nước, đều có thể thấy bóng ngườiđó theo sát bên Dương Gian, một mực thăm dò, nhưng không hềkhởi xướng tấn công.Loại linh dị không thể hiểu nổi này cứ lặng lẽ theo đuôi, nhưng nóchỉ xuất hiện ở những nơi có nước đọng.Nếu như không đi ngang qua những nơi có nước đọng, loại quỷ dịbóng ngược này sẽ không xuất hiện, cũng có lẽ vì thế mà trênđường đi, Dương Gian hoàn toàn không phát hiện sự biến đổi nhỏnày, sự chú ý của hắn đều bị chiếc hộp gỗ thu hút.Tô Viễn mặc dù có lưu ý, nhưng bởi vì không thể tiếp xúc trựctiếp với vật đó trong tình huống hiện tại nên cũng chỉ có thể giảvờ như không biết.Dương Gian cho đến giờ vẫn chưa chạm vào nước, đó là vì hắnkhông trực tiếp tiếp xúc với nước, cho dù là khi vớt chiếc rương,hắn cũng chỉ dùng Quỷ Thủ.Rất nhanh.Hai người đến một khoảng đồng ruộng rộng lớn, xung quanh đãrời xa thôn trang.Lúc này, liếếc mắt nhìn nhau, Dương Gian mới nghiêm mặt, câmchiếc hộp gỗ trong tay mở ra.Vừa mở ra.Một mùi tanh hôi liền tỏa ra, đó là mùi nước bùn cùng nước bẩnhòa lẫn với nhau.Chờ đến khi bùn và nước bẩn được làm sạch.Sắc mặt Dương Gian lập tức thay đổi.Trong chiếc hộp gỗ này chứa hai cái đùi người trắng bệchI!Đúng vậy, không nhìn nhầm.Chính xác là hai cái đùi người trắng bệch.Hai chiếc đùi này đã ngâm trong nước mười mấy năm nhưngkhông bị hư thối, cũng không bị tổn hại hay thiếu sót gì.Vết đứt rất sắc bén, chỉ nhìn một cái đã biết là bị cắt rời.Điều kỳ lạ là, máu tươi của đùi người đã cạn từ lâu, thịt da đềungâm trắng bệch, nhưng không hê sưng phù.Một cảm giác âm lãnh kỳ lạ từ cặp đùi người trắng bệch nàytruyền đến, khiến người ta giữa ban ngày cũng không nhịn đượcmà dựng hết tóc gáy.Nhìn thấy vậy, Tô Viễn không nhịn được tấm tắc tỏ vẻ kỳ lạ."Chậc chậc, cặp chân dài này, nếu mặc tất, sợ là có thể bị ngườita chơi đùa một năm, có lẽ còn bị l**m đến gãy xương." "Khukhụ...Dương Gian nghe vậy suýt nữa bị sặc, thân mẹ cái gì mà l**m đếngãy xương!Hắn im lặng đậy nắp chiếc hộp lại, không muốn thứ này tiếp tụcphơi bày, vì hắn mơ hồ cảm thấy bất an."Đây không phải là chân của người bình thường, nhưng cũngtuyệt đối không phải là chân của lệ quỷ.Nó nằm ở giữa ranh giới giữa người và quỷ, nhưng lại có chútkhác biệt với người ngự quỷ.""Nếu là chân của người ngự quỷ, thì căn bản không thể nào hoànhảo như thế, nhưng cũng không đơn thuân là chân của lệ quỷ.Một con quỷ thực sự, dù chỉ là một bộ phận chi thể cũng đủ đểgây ra một sự kiện linh dị.'Nghe Dương Gian phân tích, Tô Viễn lại lẩm bẩm trong lòng:"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"Hắn đến đây chính là để xem thử đánh dấu có thể mang lại điềugì tốt không, nếu không ai lại phí thời gian như vậy.Nhưng ngoài dự kiến là hệ thống không hê phản ứng.Chuyện gì đang xảy ra?Chẳng lẽ là vì không hoàn chỉnh?Hay là vì con quỷ này có chút đặc biệt, còn liên quan đến mộtphân ý thức của phụ thân Dương Gian chưa tiêu tán?Tô Viễn nhíu mày.Dương Gian thì ánh mắt lóe sáng, trong lòng hắn xuất hiện mộtsuy đoán.Chủ nhân của hai cái chân này tuyệt đối là một gia hỏa không thểcoi thường, hắn suy đoán người này có thể hoàn mỹ điều khiển lệquỷ, chẳng những tiêu trừ ảnh hưởng của lệ quỷ phục hồi, cònthoát khỏi sự ăn mòn của quỷ đối với bản thân."Phụ thân ta lúc còn sống đem hai cái chân này chôn ở đây, rốtcuộc là muốn làm gì? Liệu ở những nơi khác có còn không?”Nghĩ đến đây. Hắn lập tức mang theo Tô Viễn trở vê thôn, tìmmột cái túi trang thi, đặt chiếc hộp chứa đôi chân trắng bệch củangười chết vào trong, thêm một tâng bảo vệ, đảm bảo trênđường không xảy ra bất kỳ sự cố hay vấn đề gì ngoài ý muốn.Sau đó hai người lại đi đến một nơi khác.Đó là phía tây của thôn.Từ xa xa mơ hồ có thể thấy một khu rừng cây dày đặc.

Chương 691: Hộp trong tay