Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 692: Tượng thần

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Phụ thân ta từng ở ba nơi trong thôn, ta nghi ngờ việc hắn để lạihai cái chân này có ý đồ khác, giờ chúng ta đi xem những chỗkhác, xem có phải cũng có thứ tương tự hay không."Xem xem hắn để lại những thứ này rốt cuộc là vì mục đích gì?"Mục đích gì?Muốn trở thành chó thủ hộ ngươi!Tô Viễn yên lặng nghĩ trong lòng, sau đó nói:"Vậy đi thôi, đi xem thử.”Hai người nhanh chóng đến khu rừng phía tây thôn. Đây là mộtkhu rừng rậm, chiếm diện tích không nhỏ và khá dày đặc.Vừa bước vào cánh rừng, ánh sáng xung quanh lập tức trở nênmờ đi, không gian cũng trở nên nhỏ hẹp hơn, tâm nhìn bị chekhuất nghiêm trọng.Rõ ràng mới đi vào không xa, nhưng đã khiến người ta có cảmgiác mất phương hướng, vì ở đây không thể nhìn thấy bầu trời,không thể nhìn thấy bên ngoài, tất cả mọi thứ đều bị che chắn.Trên mặt đất phủ một lớp lá dày, giãm lên như bước trên thảmdày, có nhiều lá cây đã mục nát, chồng chất qua thời gian dài, tỏara mùi khó chịu. Cùng lúc đó, xung quanh rất yên tĩnh, có thểthấy bình thường chẳng ai đến đây.Yên tĩnh, quỷ bí, xung quanh mơ hồ còn có thể thấy không ít mồmả.Đó là những ngôi mộ cũ do người dân nông thôn trước đây chôncất, có những bia mộ đã không còn nữa.Cho nên, dưới tình huống như vậy, sẽ chẳng ai đến đây mới làchuyện lạiNgay cả đám trẻ con sống trong thôn, cũng chẳng dám đến đâyđể dọa mình.Một tay mang theo túi trang thị, Dương Gian vừa đi vừa nói:"Nghe mẫu thân kể, trước đây phụ thân ta nuôi chó ở đây, nuôikhá nhiều.Nhưng kỳ lạ là, ông ấy nuôi chó không phải để bán, cũng chưabao giờ nói với mẫu thân về mục đích nuôi những con chó này.Ở đây chắc chắn đang ẩn giấu điều gì!"Nói đến đây, hai người đã đi đến trước một căn nhà gỗ trongrừng.Mái nhà gỗ đã mục nát, chỉ còn lại hình dáng đại khái.Có thể thấy trước đây từng có người sống ở căn nhà gỗ nhỏ này,nếu không cũng sẽ không cố ý xây dựng một thứ như vậy ở đây.Phải biết rằng nơi này cách thôn có chút xa, người bình thườngcăn bản sẽ không ở chỗ này.Tô Viễn tiến lại gần.Nhà gỗ đã bỏ hoang từ lâu, sớm đã cũ nát không chịu nổi, ngaycả cửa gỗ cũng đã biến mất.Bên trong không gian rất nhỏ hẹp, nhỏ đến mức chỉ đủ đặt mộtcái giường cho một người ngủ, không còn nhiều không gian để dichuyển.Tô Viễn chỉ tùy tiện liếc qua, rồi nói:"Bên trong chẳng có gì cả."Không có là chuyện bình thường, dù có cũng không thể tùy tiệnđể trong căn phòng này."Dương Gian nói, không do dự chút nào, một lần nữa mở ra QuỷVực.Trong nháy mắt.Cánh rừng bị ánh sáng đỏ bao phủ, một tâng khí tức quỷ dị baotrùm khu vực này.Rất nhanh.Trước mắt hai người, một lớp lá dày biến mất, lộ ra một đốngXương.Đây là những bộ xương bị chôn dưới đất, bị hắn dùng Quỷ Vựcđưa lên.Không phải xương người, mà là xương chó. Có ít nhất hơn mườibộ, kích thước của chúng đều tương đương, đều là những conchó to lớn và khỏe mạnh."Nhiều xương chó như vậy, cha ngươi rất thích ăn thịt chó sao?”Nghe câu hỏi của Tô Viễn, Dương Gian không nói gì, hắn cũng rấtkhông hiểu, phụ thân giết nhiêu chó như vậy để làm gì?Phát tiết sát ý?Hay là nếm thử năng lực của lệ quỷ?Hoặc có lẽ, những con chó này có một số tác dụng đặc biệt.Rất nhanh.Hắn dùng Quỷ Vực phát hiện thêm một vật. Chôn dưới đất còn cómột chiếc rương gỗ, giống loại từ thời xưa, trên mặt còn lưu lạimột chút sơn đỏ.Tâm niệm vừa động, ngay lập tức, chiếc rương hiện ra trước mặthai người.Đã có kinh nghiệm lân trước, lân này hắn trực tiếp mở chiếcrương.Lập tức, một thi thể tàn tạ hiện ra trước mặt hai người.Không có hai chân, không có đầu, chỉ còn nửa thân trên cùngcánh tay."Chắc chắn là cùng với hai cái chân trước đó.Nhìn thấy vậy, sắc mặt Dương Gian thay đổi.Rõ ràng đây là một thi thể hoàn chỉnh đã bị chia cắt rồi cất giữriêng biệt.Một phân được chôn dưới hồ nước, một phần dưới mặt đất, vậycòn phân kia?Hơn phân nửa chắc là ở địa điểm thứ ba, nếu không đoán sai,phần đầu sẽ ở đó."Còn thiếu một cái đầu."Nhìn vào thi thể trong rương, Tô Viễn nói."Ta biết, nhưng nếu thật sự có cái đầu, liệu sau khi ghép lại, thithể này sẽ xảy ra chuyện gì?"Dương Gian nhíu mày, có vẻ hơi kiêng dè. Thi thể này trước đâybị tách ra chắc chắn có lý do, có lẽ phụ thân hắn đã phải cố gắngrất nhiều mới làm được điều đó.Nếu giờ hắn tùy tiện ghép lại, không chừng sẽ để cho một con lệquỷ đáng sợ khôi phục."Cho dù có nổ tung thì cũng chỉ là ác quỷ hồi sinh mà thôi."Tô Viễn lắc đầu nói:"Có hai chúng ta ở đây, dù có quỷ thật sự xuất hiện cũng khônglà vấn đề gì cả, không có gì không thể giải quyết được.""Trừ khi con quỷ này quá kh*ng b*, vừa xuất hiện đã là sự kiệnlinh dị cấp S."Ta sợ chính là điêu này. Dương Gian nghĩ trong lòng, sau khi trảiqua ác mộng kỳ quái kia, hắn đã hiểu rõ rằng sự việc không đơngiản như vậy.Còn Tô Viễn thì chẳng biết gì, tự nhiên không thể nhìn ra.Thực ra, Dương Gian không biết rằng, Tô Viễn mới chính là ngườibiết rõ điều thân bí này.Nhưng không thể phủ nhận, hắn cũng có lý.Dù sao thì, muốn biết sự thật, phải đem tất cả những gì phụ thânđể lại tìm ra mới có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.Ngươi nói cũng có lý, đi, chúng ta đến địa điểm thứ ba."Địa điểm thứ ba là một ngôi miếu trong làng.Còn có một bà lão lớn tuổi trông coi, khi hai người đến nơi, bàđang ngồi ngoài cổng phơi nắng, lẩm bẩm điều gì đó không rõ.Cơ bản hai người không quan tâm đến bà cụ, trực tiếp đi vàotrong miếu.Vào trong miếu, thấy phía trên đặt hai tòa tượng thân cao lớn.Nơi này thờ cúng thần gì, Tô Viễn cũng không rõ.Dù sao trong thế giới phục hồi thân bí chỉ có quỷ, không có thần,cho nên thần tiên cũng chẳng đáng để chú ý mấy.Trong miếu rất vắng vẻ, có thể thấy nơi này rất ít người lui tới.Nhưng khi vào trong miếu, cả hai nhìn một chút, ánh mắt đồngthời rơi vào tượng thân."Tượng thần bên trong cất giấu thứ gì."Bởi vì hai tòa tượng thần mang lại cho người ta cảm giác khóchịu, giống như có ai đó đang âm thâm dõi theo trong bóng tối,không che giấu chút nào, rất dễ khiến người ta phát giác.Đây chính là bản năng của người ngự quỷ.Phát hiện điểm này, Dương Gian không chút kiêng dè, trực tiếpleo lên đài đặt tượng thần, sau đó ngôi lên vai tượng. Hắn dùngQuỷ Thủ vừa mới tháo găng tay đen, chạm vào đầu tượng thân.Tay quỷ dị chui vào bên trong tượng thần.Đây là sự kết hợp giữa Quỷ Vực và Quỷ Thủ, động tác thuần thụcnhư vậy, nhìn ra hắn đã làm việc này không ít lần.

"Phụ thân ta từng ở ba nơi trong thôn, ta nghi ngờ việc hắn để lại

hai cái chân này có ý đồ khác, giờ chúng ta đi xem những chỗ

khác, xem có phải cũng có thứ tương tự hay không.

"Xem xem hắn để lại những thứ này rốt cuộc là vì mục đích gì?"

Mục đích gì?

Muốn trở thành chó thủ hộ ngươi!

Tô Viễn yên lặng nghĩ trong lòng, sau đó nói:

"Vậy đi thôi, đi xem thử.”

Hai người nhanh chóng đến khu rừng phía tây thôn. Đây là một

khu rừng rậm, chiếm diện tích không nhỏ và khá dày đặc.

Vừa bước vào cánh rừng, ánh sáng xung quanh lập tức trở nên

mờ đi, không gian cũng trở nên nhỏ hẹp hơn, tâm nhìn bị che

khuất nghiêm trọng.

Rõ ràng mới đi vào không xa, nhưng đã khiến người ta có cảm

giác mất phương hướng, vì ở đây không thể nhìn thấy bầu trời,

không thể nhìn thấy bên ngoài, tất cả mọi thứ đều bị che chắn.

Trên mặt đất phủ một lớp lá dày, giãm lên như bước trên thảm

dày, có nhiều lá cây đã mục nát, chồng chất qua thời gian dài, tỏa

ra mùi khó chịu. Cùng lúc đó, xung quanh rất yên tĩnh, có thể

thấy bình thường chẳng ai đến đây.

Yên tĩnh, quỷ bí, xung quanh mơ hồ còn có thể thấy không ít mồ

mả.

Đó là những ngôi mộ cũ do người dân nông thôn trước đây chôn

cất, có những bia mộ đã không còn nữa.

Cho nên, dưới tình huống như vậy, sẽ chẳng ai đến đây mới là

chuyện lại

Ngay cả đám trẻ con sống trong thôn, cũng chẳng dám đến đây

để dọa mình.

Một tay mang theo túi trang thị, Dương Gian vừa đi vừa nói:

"Nghe mẫu thân kể, trước đây phụ thân ta nuôi chó ở đây, nuôi

khá nhiều.

Nhưng kỳ lạ là, ông ấy nuôi chó không phải để bán, cũng chưa

bao giờ nói với mẫu thân về mục đích nuôi những con chó này.

Ở đây chắc chắn đang ẩn giấu điều gì!"

Nói đến đây, hai người đã đi đến trước một căn nhà gỗ trong

rừng.

Mái nhà gỗ đã mục nát, chỉ còn lại hình dáng đại khái.

Có thể thấy trước đây từng có người sống ở căn nhà gỗ nhỏ này,

nếu không cũng sẽ không cố ý xây dựng một thứ như vậy ở đây.

Phải biết rằng nơi này cách thôn có chút xa, người bình thường

căn bản sẽ không ở chỗ này.

Tô Viễn tiến lại gần.

Nhà gỗ đã bỏ hoang từ lâu, sớm đã cũ nát không chịu nổi, ngay

cả cửa gỗ cũng đã biến mất.

Bên trong không gian rất nhỏ hẹp, nhỏ đến mức chỉ đủ đặt một

cái giường cho một người ngủ, không còn nhiều không gian để di

chuyển.

Tô Viễn chỉ tùy tiện liếc qua, rồi nói:

"Bên trong chẳng có gì cả."

Không có là chuyện bình thường, dù có cũng không thể tùy tiện

để trong căn phòng này."

Dương Gian nói, không do dự chút nào, một lần nữa mở ra Quỷ

Vực.

Trong nháy mắt.

Cánh rừng bị ánh sáng đỏ bao phủ, một tâng khí tức quỷ dị bao

trùm khu vực này.

Rất nhanh.

Trước mắt hai người, một lớp lá dày biến mất, lộ ra một đống

Xương.

Đây là những bộ xương bị chôn dưới đất, bị hắn dùng Quỷ Vực

đưa lên.

Không phải xương người, mà là xương chó. Có ít nhất hơn mười

bộ, kích thước của chúng đều tương đương, đều là những con

chó to lớn và khỏe mạnh.

"Nhiều xương chó như vậy, cha ngươi rất thích ăn thịt chó sao?”

Nghe câu hỏi của Tô Viễn, Dương Gian không nói gì, hắn cũng rất

không hiểu, phụ thân giết nhiêu chó như vậy để làm gì?

Phát tiết sát ý?

Hay là nếm thử năng lực của lệ quỷ?

Hoặc có lẽ, những con chó này có một số tác dụng đặc biệt.

Rất nhanh.

Hắn dùng Quỷ Vực phát hiện thêm một vật. Chôn dưới đất còn có

một chiếc rương gỗ, giống loại từ thời xưa, trên mặt còn lưu lại

một chút sơn đỏ.

Tâm niệm vừa động, ngay lập tức, chiếc rương hiện ra trước mặt

hai người.

Đã có kinh nghiệm lân trước, lân này hắn trực tiếp mở chiếc

rương.

Lập tức, một thi thể tàn tạ hiện ra trước mặt hai người.

Không có hai chân, không có đầu, chỉ còn nửa thân trên cùng

cánh tay.

"Chắc chắn là cùng với hai cái chân trước đó.

Nhìn thấy vậy, sắc mặt Dương Gian thay đổi.

Rõ ràng đây là một thi thể hoàn chỉnh đã bị chia cắt rồi cất giữ

riêng biệt.

Một phân được chôn dưới hồ nước, một phần dưới mặt đất, vậy

còn phân kia?

Hơn phân nửa chắc là ở địa điểm thứ ba, nếu không đoán sai,

phần đầu sẽ ở đó.

"Còn thiếu một cái đầu."

Nhìn vào thi thể trong rương, Tô Viễn nói.

"Ta biết, nhưng nếu thật sự có cái đầu, liệu sau khi ghép lại, thi

thể này sẽ xảy ra chuyện gì?"

Dương Gian nhíu mày, có vẻ hơi kiêng dè. Thi thể này trước đây

bị tách ra chắc chắn có lý do, có lẽ phụ thân hắn đã phải cố gắng

rất nhiều mới làm được điều đó.

Nếu giờ hắn tùy tiện ghép lại, không chừng sẽ để cho một con lệ

quỷ đáng sợ khôi phục.

"Cho dù có nổ tung thì cũng chỉ là ác quỷ hồi sinh mà thôi."

Tô Viễn lắc đầu nói:

"Có hai chúng ta ở đây, dù có quỷ thật sự xuất hiện cũng không

là vấn đề gì cả, không có gì không thể giải quyết được."

"Trừ khi con quỷ này quá kh*ng b*, vừa xuất hiện đã là sự kiện

linh dị cấp S."

Ta sợ chính là điêu này. Dương Gian nghĩ trong lòng, sau khi trải

qua ác mộng kỳ quái kia, hắn đã hiểu rõ rằng sự việc không đơn

giản như vậy.

Còn Tô Viễn thì chẳng biết gì, tự nhiên không thể nhìn ra.

Thực ra, Dương Gian không biết rằng, Tô Viễn mới chính là người

biết rõ điều thân bí này.

Nhưng không thể phủ nhận, hắn cũng có lý.

Dù sao thì, muốn biết sự thật, phải đem tất cả những gì phụ thân

để lại tìm ra mới có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ngươi nói cũng có lý, đi, chúng ta đến địa điểm thứ ba."

Địa điểm thứ ba là một ngôi miếu trong làng.

Còn có một bà lão lớn tuổi trông coi, khi hai người đến nơi, bà

đang ngồi ngoài cổng phơi nắng, lẩm bẩm điều gì đó không rõ.

Cơ bản hai người không quan tâm đến bà cụ, trực tiếp đi vào

trong miếu.

Vào trong miếu, thấy phía trên đặt hai tòa tượng thân cao lớn.

Nơi này thờ cúng thần gì, Tô Viễn cũng không rõ.

Dù sao trong thế giới phục hồi thân bí chỉ có quỷ, không có thần,

cho nên thần tiên cũng chẳng đáng để chú ý mấy.

Trong miếu rất vắng vẻ, có thể thấy nơi này rất ít người lui tới.

Nhưng khi vào trong miếu, cả hai nhìn một chút, ánh mắt đồng

thời rơi vào tượng thân.

"Tượng thần bên trong cất giấu thứ gì."

Bởi vì hai tòa tượng thần mang lại cho người ta cảm giác khó

chịu, giống như có ai đó đang âm thâm dõi theo trong bóng tối,

không che giấu chút nào, rất dễ khiến người ta phát giác.

Đây chính là bản năng của người ngự quỷ.

Phát hiện điểm này, Dương Gian không chút kiêng dè, trực tiếp

leo lên đài đặt tượng thần, sau đó ngôi lên vai tượng. Hắn dùng

Quỷ Thủ vừa mới tháo găng tay đen, chạm vào đầu tượng thân.

Tay quỷ dị chui vào bên trong tượng thần.

Đây là sự kết hợp giữa Quỷ Vực và Quỷ Thủ, động tác thuần thục

như vậy, nhìn ra hắn đã làm việc này không ít lần.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Phụ thân ta từng ở ba nơi trong thôn, ta nghi ngờ việc hắn để lạihai cái chân này có ý đồ khác, giờ chúng ta đi xem những chỗkhác, xem có phải cũng có thứ tương tự hay không."Xem xem hắn để lại những thứ này rốt cuộc là vì mục đích gì?"Mục đích gì?Muốn trở thành chó thủ hộ ngươi!Tô Viễn yên lặng nghĩ trong lòng, sau đó nói:"Vậy đi thôi, đi xem thử.”Hai người nhanh chóng đến khu rừng phía tây thôn. Đây là mộtkhu rừng rậm, chiếm diện tích không nhỏ và khá dày đặc.Vừa bước vào cánh rừng, ánh sáng xung quanh lập tức trở nênmờ đi, không gian cũng trở nên nhỏ hẹp hơn, tâm nhìn bị chekhuất nghiêm trọng.Rõ ràng mới đi vào không xa, nhưng đã khiến người ta có cảmgiác mất phương hướng, vì ở đây không thể nhìn thấy bầu trời,không thể nhìn thấy bên ngoài, tất cả mọi thứ đều bị che chắn.Trên mặt đất phủ một lớp lá dày, giãm lên như bước trên thảmdày, có nhiều lá cây đã mục nát, chồng chất qua thời gian dài, tỏara mùi khó chịu. Cùng lúc đó, xung quanh rất yên tĩnh, có thểthấy bình thường chẳng ai đến đây.Yên tĩnh, quỷ bí, xung quanh mơ hồ còn có thể thấy không ít mồmả.Đó là những ngôi mộ cũ do người dân nông thôn trước đây chôncất, có những bia mộ đã không còn nữa.Cho nên, dưới tình huống như vậy, sẽ chẳng ai đến đây mới làchuyện lạiNgay cả đám trẻ con sống trong thôn, cũng chẳng dám đến đâyđể dọa mình.Một tay mang theo túi trang thị, Dương Gian vừa đi vừa nói:"Nghe mẫu thân kể, trước đây phụ thân ta nuôi chó ở đây, nuôikhá nhiều.Nhưng kỳ lạ là, ông ấy nuôi chó không phải để bán, cũng chưabao giờ nói với mẫu thân về mục đích nuôi những con chó này.Ở đây chắc chắn đang ẩn giấu điều gì!"Nói đến đây, hai người đã đi đến trước một căn nhà gỗ trongrừng.Mái nhà gỗ đã mục nát, chỉ còn lại hình dáng đại khái.Có thể thấy trước đây từng có người sống ở căn nhà gỗ nhỏ này,nếu không cũng sẽ không cố ý xây dựng một thứ như vậy ở đây.Phải biết rằng nơi này cách thôn có chút xa, người bình thườngcăn bản sẽ không ở chỗ này.Tô Viễn tiến lại gần.Nhà gỗ đã bỏ hoang từ lâu, sớm đã cũ nát không chịu nổi, ngaycả cửa gỗ cũng đã biến mất.Bên trong không gian rất nhỏ hẹp, nhỏ đến mức chỉ đủ đặt mộtcái giường cho một người ngủ, không còn nhiều không gian để dichuyển.Tô Viễn chỉ tùy tiện liếc qua, rồi nói:"Bên trong chẳng có gì cả."Không có là chuyện bình thường, dù có cũng không thể tùy tiệnđể trong căn phòng này."Dương Gian nói, không do dự chút nào, một lần nữa mở ra QuỷVực.Trong nháy mắt.Cánh rừng bị ánh sáng đỏ bao phủ, một tâng khí tức quỷ dị baotrùm khu vực này.Rất nhanh.Trước mắt hai người, một lớp lá dày biến mất, lộ ra một đốngXương.Đây là những bộ xương bị chôn dưới đất, bị hắn dùng Quỷ Vựcđưa lên.Không phải xương người, mà là xương chó. Có ít nhất hơn mườibộ, kích thước của chúng đều tương đương, đều là những conchó to lớn và khỏe mạnh."Nhiều xương chó như vậy, cha ngươi rất thích ăn thịt chó sao?”Nghe câu hỏi của Tô Viễn, Dương Gian không nói gì, hắn cũng rấtkhông hiểu, phụ thân giết nhiêu chó như vậy để làm gì?Phát tiết sát ý?Hay là nếm thử năng lực của lệ quỷ?Hoặc có lẽ, những con chó này có một số tác dụng đặc biệt.Rất nhanh.Hắn dùng Quỷ Vực phát hiện thêm một vật. Chôn dưới đất còn cómột chiếc rương gỗ, giống loại từ thời xưa, trên mặt còn lưu lạimột chút sơn đỏ.Tâm niệm vừa động, ngay lập tức, chiếc rương hiện ra trước mặthai người.Đã có kinh nghiệm lân trước, lân này hắn trực tiếp mở chiếcrương.Lập tức, một thi thể tàn tạ hiện ra trước mặt hai người.Không có hai chân, không có đầu, chỉ còn nửa thân trên cùngcánh tay."Chắc chắn là cùng với hai cái chân trước đó.Nhìn thấy vậy, sắc mặt Dương Gian thay đổi.Rõ ràng đây là một thi thể hoàn chỉnh đã bị chia cắt rồi cất giữriêng biệt.Một phân được chôn dưới hồ nước, một phần dưới mặt đất, vậycòn phân kia?Hơn phân nửa chắc là ở địa điểm thứ ba, nếu không đoán sai,phần đầu sẽ ở đó."Còn thiếu một cái đầu."Nhìn vào thi thể trong rương, Tô Viễn nói."Ta biết, nhưng nếu thật sự có cái đầu, liệu sau khi ghép lại, thithể này sẽ xảy ra chuyện gì?"Dương Gian nhíu mày, có vẻ hơi kiêng dè. Thi thể này trước đâybị tách ra chắc chắn có lý do, có lẽ phụ thân hắn đã phải cố gắngrất nhiều mới làm được điều đó.Nếu giờ hắn tùy tiện ghép lại, không chừng sẽ để cho một con lệquỷ đáng sợ khôi phục."Cho dù có nổ tung thì cũng chỉ là ác quỷ hồi sinh mà thôi."Tô Viễn lắc đầu nói:"Có hai chúng ta ở đây, dù có quỷ thật sự xuất hiện cũng khônglà vấn đề gì cả, không có gì không thể giải quyết được.""Trừ khi con quỷ này quá kh*ng b*, vừa xuất hiện đã là sự kiệnlinh dị cấp S."Ta sợ chính là điêu này. Dương Gian nghĩ trong lòng, sau khi trảiqua ác mộng kỳ quái kia, hắn đã hiểu rõ rằng sự việc không đơngiản như vậy.Còn Tô Viễn thì chẳng biết gì, tự nhiên không thể nhìn ra.Thực ra, Dương Gian không biết rằng, Tô Viễn mới chính là ngườibiết rõ điều thân bí này.Nhưng không thể phủ nhận, hắn cũng có lý.Dù sao thì, muốn biết sự thật, phải đem tất cả những gì phụ thânđể lại tìm ra mới có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.Ngươi nói cũng có lý, đi, chúng ta đến địa điểm thứ ba."Địa điểm thứ ba là một ngôi miếu trong làng.Còn có một bà lão lớn tuổi trông coi, khi hai người đến nơi, bàđang ngồi ngoài cổng phơi nắng, lẩm bẩm điều gì đó không rõ.Cơ bản hai người không quan tâm đến bà cụ, trực tiếp đi vàotrong miếu.Vào trong miếu, thấy phía trên đặt hai tòa tượng thân cao lớn.Nơi này thờ cúng thần gì, Tô Viễn cũng không rõ.Dù sao trong thế giới phục hồi thân bí chỉ có quỷ, không có thần,cho nên thần tiên cũng chẳng đáng để chú ý mấy.Trong miếu rất vắng vẻ, có thể thấy nơi này rất ít người lui tới.Nhưng khi vào trong miếu, cả hai nhìn một chút, ánh mắt đồngthời rơi vào tượng thân."Tượng thần bên trong cất giấu thứ gì."Bởi vì hai tòa tượng thần mang lại cho người ta cảm giác khóchịu, giống như có ai đó đang âm thâm dõi theo trong bóng tối,không che giấu chút nào, rất dễ khiến người ta phát giác.Đây chính là bản năng của người ngự quỷ.Phát hiện điểm này, Dương Gian không chút kiêng dè, trực tiếpleo lên đài đặt tượng thần, sau đó ngôi lên vai tượng. Hắn dùngQuỷ Thủ vừa mới tháo găng tay đen, chạm vào đầu tượng thân.Tay quỷ dị chui vào bên trong tượng thần.Đây là sự kết hợp giữa Quỷ Vực và Quỷ Thủ, động tác thuần thụcnhư vậy, nhìn ra hắn đã làm việc này không ít lần.

Chương 692: Tượng thần