Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 773: Nước Ngoài

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nếu không thể đẩy được, Tô Viễn cũng dứt khoát mặc kệ.Dù nói thế nào đi nữa, cánh tay gãy này dù có đặt lên vai hắn thìmức độ nguy hiểm cũng kém xa so với Quỷ Họa.Chỉ cân không phải là S cấp lệ quỷ, những lệ quỷ khác, dù cónhiêu đến đâu, Tô Viễn cũng không sợ.Dù sao, thực lực của hắn rõ ràng.Nếu không phải Quỷ Họa quá khó chơi, thì với thực lực hiện tạicủa Tô Viễn, ngay cả khi có thêm hạn chế, cũng không phải làkhông thể xử lý được. Giải quyết xong vấn đề quan trọng trênngười mình, Tô Viễn mới thở phào nhẹ nhõm.Tiếp theo, sự kiện Quỷ Họa cho dù có bộc phát lại tại thành phốNew York cũng không liên quan gì đến hắn.Không do dự, hắn lấy điện thoại ra, xem xét vị trí hiện tại củamình.Theo định vị vệ tinh trên điện thoại, hắn đang ở khu Hoàng Hậu,thành phố New York của U Quốc.Điêu này khiến Tô Viễn bất chợt hiểu ra.Khó trách nơi này lại dơ bẩn và tôi tệ đến vậy, hóa ra đây chính làkhu Hoàng Hậu nổi tiếng, không có gì ngạc nhiên.Dù sao, trị an và môi trường của nơi này là nổi tiếng xấu, ngay cảngười ở trong nước cũng từng nghe qua.Sau khi ra khỏi con hẻm nhỏ, Tô Viễn bỗng như cảm nhận đượcđiều gì đó, ngẩng đầu lên và thấy bầu trời dần trở nên tối sầm lại.Cái sự tối này không phải là của đêm vê, mà là một sự âm ukhiến người ta cảm thấy khó tả, kỳ quái.Nó dần tràn ngập trên không thành phố, như thể sắp hình thànhmột thế giới tối tăm mờ mịt.Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười lạnh.Không còn nghi ngờ gì nữa, Quỷ Họa đã bắt đầu xâm nhập vàothành phố New York.Không có gì bất ngờ, nơi này sẽ nhanh chóng bùng phát nhữngsự kiện giết người của Quỷ Họa.Để xem những người ngự quỷ ở đây sẽ xử lý thế nào.Thật đáng chờ monglKhi Tô Viễn đang nghĩ như vậy, thì đột nhiên, ba người ngoạiquốc tiến lại phía hắn.Họ có làn da đen, thân hình cao lớn, nhưng quần áo lại bẩn thỉuvà đầy dơ bẩn.Khi nhìn thấy Tô Viễn, họ dường như sững lại trong chốc lát, rôinhanh chóng phản ứng, liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻtham lam.'Mau nhìn, ta phát hiện gì đây? Một con dê béo"'A, Bobby, đừng dọa hắn sợ.Nhìn bạn của chúng ta đi, hắn có vẻ đang bối rối.""Người da vàng, người Châu Á.Các ngươi nghĩ hắn là người nước nào? Ta hi vọng hắn là người Zquốc, người ở đó nổi tiếng là giàu có và dễ bị lừa, đặc biệt là mấycô gái của quốc gia đó.Vừa nói chuyện huyên thuyên, ba người ngoại quốc vừa tiếp cậnvới vẻ không hảo ý, trong mắt tràn đầy sự trêu tức và tham lam.Tiếng Anh của Tô Viễn không phải là quá tốt, nhưng trong tìnhhuống này, dù không hiểu rõ toàn bộ lời của ba tên này, chỉ cầnnhìn biểu cảm và thái độ của bọn chúng, hắn cũng có thể đoánđược bọn chúng đang nghĩ gì.Phải thừa nhận rằng, không khí tự do ở nước ngoài thực sự là rất"tự do", tự do đến mức mỗi người đều có thể làm bất cứ điều gìhọ muốn, thậm chí tự do phạm pháp ngay giữa ban ngày.Thật khiến người ta cảm thấy buồn nôn, xem ra việc dẫn Quỷ Họađến đây quả thật là một lựa chọn chính xác.Rác rưởi như vậy nên trực tiếp bị nhân đạo hủy diệt.Nếu là một người bình thường đối mặt với tình huống này, có lẽtoàn thân sẽ bị cướp sạch, thậm chí còn phải chịu đòn đánh đập.Nhưng đáng tiếc cho bọn chúng, chúng đã chọn nhâm mục tiêu,và lần này là Tô Viễn.Lúc này, một tên trong ba người nước ngoài tiến lên, cười hì hì,rút từ túi ra một con dao nhỏ sáng loáng, dáng vẻ tự tin với chiếnthắng trong tay:"Hắc, người bạn thân mến, ngươi là Thượng Đế phái đến cứuchúng ta sao? Ta nghĩ chắc chắn là như vậy, nếu không thì làmsao ngươi có thể xuất hiện trước mặt chúng ta đúng lúc như thếnày. Vậy nên ngươi hiểu ý của ta rồi chứ, giao hết những thứđáng giá trên người ra đây..Nhìn dáng vẻ không hảo ý của bọn chúng, mặc dù không hiểu hếtlời lải nhải của tên này, nhưng từ "Thượng Đế” là đủ để Tô Viễnnghe rõ, hắn nhẹ gật đầu."Không sai, ta thật sự đến để đưa các ngươi đi gặp Thượng Đế."Ba người nước ngoài cũng không nghe rõ Tô Viễn nói gì, nhưngkhi thấy hắn gật đầu, chúng tưởng rằng hắn cũng giống nhữngngười Châu Á khác mà chúng từng gặp là nhát gan, sợ phiềnphức, dễ dàng bị uy h**p. Nếu đối phương đã tỏ ra sợ hãi, chắchẳn lần này bọn chúng có thể 'vớt" được không ít.Nghĩ như vậy, cả ba tên trên mặt đều hiện lên vẻ hưng phấn.Thế nhưng ngay sau đó, nét hưng phấn trên mặt chúng đều lậptức cứng đờ.Vì sau lưng Tô Viễn, xuất hiện một bóng dáng trắng bệch.Đó là một nữ nhân đáng sợ, toàn thân ướt đẫm.Đâu cô ta buông thõng, mơ hồ có thể nhìn thấy ngũ quan trắngbệch và khuôn mặt, mái tóc đen ướt đẫm nhỏ giọt tí tách xuốngđất, mang lại cảm giác quỷ dị và âm trâm. Đôi mắt vô tròng củacô nhìn chòng chọc vào ba tên kia.Cô ta đột ngột xuất hiện sau lưng Tô Viễn, không ai biết rõ cô đãxuất hiện như thế nào.Như thể chỉ trong một nháy mắt, cô đã hiện hữu ở đó, mang theokhí tức của tử vong và sự lạnh lếo âm u, toàn bộ không gian đềungập tràn một cảm giác ẩm ướt khó tả.Ngay lập tức, ba người ngoại quốc đều bị dọa cho khiếp vía, liêntục lùi lại phía sau."Chết tiệt! Đây là cái quỷ gì thế?""Nữ nhân này xuất hiện từ lúc nào? Một cái chớp mắt liền hiện raở đây sao?" "Mẹ kiếp! Làm ta sợ muốn chết!"Nhưng chưa kịp nói hết câu, ánh mắt của cả ba đột nhiên cứngđờ, trên mặt không tự chủ hiện lên vẻ đau đớn, tất cả đều ômchặt lấy vị trí trái tim.Cùng lúc đó, cơ thể của họ nhanh chóng suy sụp với tốc độ rõ rệtmà mắt thường có thể thấy.Màu sắc cơ thể dần biến mất, trở nên xám trắng, khuôn mặt xanhxao với vẻ thống khổ.Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, cả ba chết dưới ánh nhìn chằmchằm của Sadako, cơ thể họ nhanh chóng mục nát, hiện lên dấuhiệu của thi ban, giống như đã chết từ rất lâu. Chỉ là ba kẻ cặn bãchết đi, đối với Tô Viễn mà nói không mang lại chút cảm giácthành tựu nào, thậm chí trong lòng hắn cũng không hề dao động.Với năng lực của lệ quỷ, việc đối phó với vài kẻ bình thường làviệc dễ dàng cực kỳ.Tô Viễn không biểu cảm bước qua ba bộ thi thể, rời khỏi con hẻmvà đi vê phía đường lớn.Quỷ Họa không xâm nhập vào hiện thực nhanh như vậy.Chỉ khi những con quỷ bên trong Quỷ Họa hoàn toàn xâm lấnhiện thực thì mới có thể xuất hiện những biến dạng kỳ lạ.Trước đó, Tô Viễn dự định ở đây nghỉ ngơi một lúc. Đã đến nơinày rồi, không mang chút "đặc sản" nào vê thì cũng không thểnói nổi.Rất nhanh, Tô Viễn bước ra khỏi con hẻm và đi đến một con phốtương đối phồn hoa.Môi trường ở đây so với con hẻm trước đó tốt hơn nhiều, ít nhấtlà sạch sẽ hơn nhiều.Nhưng phong tục tập quán thì lại không mấy tốt đẹp.Ở đây, khắp nơi có thể thấy những người không kiêng nể gì màhút thuốc, uống rượu, những người lang thang quần áo rách rưới,đám người bận rộn với thân thái vội vã, những cô gái ăn mặc hởhang đứng đường, và thi thoảng đầu đường có những nhóm đuaxe phóng vun vút qua.

Nếu không thể đẩy được, Tô Viễn cũng dứt khoát mặc kệ.

Dù nói thế nào đi nữa, cánh tay gãy này dù có đặt lên vai hắn thì

mức độ nguy hiểm cũng kém xa so với Quỷ Họa.

Chỉ cân không phải là S cấp lệ quỷ, những lệ quỷ khác, dù có

nhiêu đến đâu, Tô Viễn cũng không sợ.

Dù sao, thực lực của hắn rõ ràng.

Nếu không phải Quỷ Họa quá khó chơi, thì với thực lực hiện tại

của Tô Viễn, ngay cả khi có thêm hạn chế, cũng không phải là

không thể xử lý được. Giải quyết xong vấn đề quan trọng trên

người mình, Tô Viễn mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo, sự kiện Quỷ Họa cho dù có bộc phát lại tại thành phố

New York cũng không liên quan gì đến hắn.

Không do dự, hắn lấy điện thoại ra, xem xét vị trí hiện tại của

mình.

Theo định vị vệ tinh trên điện thoại, hắn đang ở khu Hoàng Hậu,

thành phố New York của U Quốc.

Điêu này khiến Tô Viễn bất chợt hiểu ra.

Khó trách nơi này lại dơ bẩn và tôi tệ đến vậy, hóa ra đây chính là

khu Hoàng Hậu nổi tiếng, không có gì ngạc nhiên.

Dù sao, trị an và môi trường của nơi này là nổi tiếng xấu, ngay cả

người ở trong nước cũng từng nghe qua.

Sau khi ra khỏi con hẻm nhỏ, Tô Viễn bỗng như cảm nhận được

điều gì đó, ngẩng đầu lên và thấy bầu trời dần trở nên tối sầm lại.

Cái sự tối này không phải là của đêm vê, mà là một sự âm u

khiến người ta cảm thấy khó tả, kỳ quái.

Nó dần tràn ngập trên không thành phố, như thể sắp hình thành

một thế giới tối tăm mờ mịt.

Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười lạnh.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Quỷ Họa đã bắt đầu xâm nhập vào

thành phố New York.

Không có gì bất ngờ, nơi này sẽ nhanh chóng bùng phát những

sự kiện giết người của Quỷ Họa.

Để xem những người ngự quỷ ở đây sẽ xử lý thế nào.

Thật đáng chờ mongl

Khi Tô Viễn đang nghĩ như vậy, thì đột nhiên, ba người ngoại

quốc tiến lại phía hắn.

Họ có làn da đen, thân hình cao lớn, nhưng quần áo lại bẩn thỉu

và đầy dơ bẩn.

Khi nhìn thấy Tô Viễn, họ dường như sững lại trong chốc lát, rôi

nhanh chóng phản ứng, liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻ

tham lam.

'Mau nhìn, ta phát hiện gì đây? Một con dê béo"

'A, Bobby, đừng dọa hắn sợ.

Nhìn bạn của chúng ta đi, hắn có vẻ đang bối rối."

"Người da vàng, người Châu Á.

Các ngươi nghĩ hắn là người nước nào? Ta hi vọng hắn là người Z

quốc, người ở đó nổi tiếng là giàu có và dễ bị lừa, đặc biệt là mấy

cô gái của quốc gia đó.

Vừa nói chuyện huyên thuyên, ba người ngoại quốc vừa tiếp cận

với vẻ không hảo ý, trong mắt tràn đầy sự trêu tức và tham lam.

Tiếng Anh của Tô Viễn không phải là quá tốt, nhưng trong tình

huống này, dù không hiểu rõ toàn bộ lời của ba tên này, chỉ cần

nhìn biểu cảm và thái độ của bọn chúng, hắn cũng có thể đoán

được bọn chúng đang nghĩ gì.

Phải thừa nhận rằng, không khí tự do ở nước ngoài thực sự là rất

"tự do", tự do đến mức mỗi người đều có thể làm bất cứ điều gì

họ muốn, thậm chí tự do phạm pháp ngay giữa ban ngày.

Thật khiến người ta cảm thấy buồn nôn, xem ra việc dẫn Quỷ Họa

đến đây quả thật là một lựa chọn chính xác.

Rác rưởi như vậy nên trực tiếp bị nhân đạo hủy diệt.

Nếu là một người bình thường đối mặt với tình huống này, có lẽ

toàn thân sẽ bị cướp sạch, thậm chí còn phải chịu đòn đánh đập.

Nhưng đáng tiếc cho bọn chúng, chúng đã chọn nhâm mục tiêu,

và lần này là Tô Viễn.

Lúc này, một tên trong ba người nước ngoài tiến lên, cười hì hì,

rút từ túi ra một con dao nhỏ sáng loáng, dáng vẻ tự tin với chiến

thắng trong tay:

"Hắc, người bạn thân mến, ngươi là Thượng Đế phái đến cứu

chúng ta sao? Ta nghĩ chắc chắn là như vậy, nếu không thì làm

sao ngươi có thể xuất hiện trước mặt chúng ta đúng lúc như thế

này. Vậy nên ngươi hiểu ý của ta rồi chứ, giao hết những thứ

đáng giá trên người ra đây..

Nhìn dáng vẻ không hảo ý của bọn chúng, mặc dù không hiểu hết

lời lải nhải của tên này, nhưng từ "Thượng Đế” là đủ để Tô Viễn

nghe rõ, hắn nhẹ gật đầu.

"Không sai, ta thật sự đến để đưa các ngươi đi gặp Thượng Đế."

Ba người nước ngoài cũng không nghe rõ Tô Viễn nói gì, nhưng

khi thấy hắn gật đầu, chúng tưởng rằng hắn cũng giống những

người Châu Á khác mà chúng từng gặp là nhát gan, sợ phiền

phức, dễ dàng bị uy h**p. Nếu đối phương đã tỏ ra sợ hãi, chắc

hẳn lần này bọn chúng có thể 'vớt" được không ít.

Nghĩ như vậy, cả ba tên trên mặt đều hiện lên vẻ hưng phấn.

Thế nhưng ngay sau đó, nét hưng phấn trên mặt chúng đều lập

tức cứng đờ.

Vì sau lưng Tô Viễn, xuất hiện một bóng dáng trắng bệch.

Đó là một nữ nhân đáng sợ, toàn thân ướt đẫm.

Đâu cô ta buông thõng, mơ hồ có thể nhìn thấy ngũ quan trắng

bệch và khuôn mặt, mái tóc đen ướt đẫm nhỏ giọt tí tách xuống

đất, mang lại cảm giác quỷ dị và âm trâm. Đôi mắt vô tròng của

cô nhìn chòng chọc vào ba tên kia.

Cô ta đột ngột xuất hiện sau lưng Tô Viễn, không ai biết rõ cô đã

xuất hiện như thế nào.

Như thể chỉ trong một nháy mắt, cô đã hiện hữu ở đó, mang theo

khí tức của tử vong và sự lạnh lếo âm u, toàn bộ không gian đều

ngập tràn một cảm giác ẩm ướt khó tả.

Ngay lập tức, ba người ngoại quốc đều bị dọa cho khiếp vía, liên

tục lùi lại phía sau.

"Chết tiệt! Đây là cái quỷ gì thế?"

"Nữ nhân này xuất hiện từ lúc nào? Một cái chớp mắt liền hiện ra

ở đây sao?" "Mẹ kiếp! Làm ta sợ muốn chết!"

Nhưng chưa kịp nói hết câu, ánh mắt của cả ba đột nhiên cứng

đờ, trên mặt không tự chủ hiện lên vẻ đau đớn, tất cả đều ôm

chặt lấy vị trí trái tim.

Cùng lúc đó, cơ thể của họ nhanh chóng suy sụp với tốc độ rõ rệt

mà mắt thường có thể thấy.

Màu sắc cơ thể dần biến mất, trở nên xám trắng, khuôn mặt xanh

xao với vẻ thống khổ.

Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, cả ba chết dưới ánh nhìn chằm

chằm của Sadako, cơ thể họ nhanh chóng mục nát, hiện lên dấu

hiệu của thi ban, giống như đã chết từ rất lâu. Chỉ là ba kẻ cặn bã

chết đi, đối với Tô Viễn mà nói không mang lại chút cảm giác

thành tựu nào, thậm chí trong lòng hắn cũng không hề dao động.

Với năng lực của lệ quỷ, việc đối phó với vài kẻ bình thường là

việc dễ dàng cực kỳ.

Tô Viễn không biểu cảm bước qua ba bộ thi thể, rời khỏi con hẻm

và đi vê phía đường lớn.

Quỷ Họa không xâm nhập vào hiện thực nhanh như vậy.

Chỉ khi những con quỷ bên trong Quỷ Họa hoàn toàn xâm lấn

hiện thực thì mới có thể xuất hiện những biến dạng kỳ lạ.

Trước đó, Tô Viễn dự định ở đây nghỉ ngơi một lúc. Đã đến nơi

này rồi, không mang chút "đặc sản" nào vê thì cũng không thể

nói nổi.

Rất nhanh, Tô Viễn bước ra khỏi con hẻm và đi đến một con phố

tương đối phồn hoa.

Môi trường ở đây so với con hẻm trước đó tốt hơn nhiều, ít nhất

là sạch sẽ hơn nhiều.

Nhưng phong tục tập quán thì lại không mấy tốt đẹp.

Ở đây, khắp nơi có thể thấy những người không kiêng nể gì mà

hút thuốc, uống rượu, những người lang thang quần áo rách rưới,

đám người bận rộn với thân thái vội vã, những cô gái ăn mặc hở

hang đứng đường, và thi thoảng đầu đường có những nhóm đua

xe phóng vun vút qua.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nếu không thể đẩy được, Tô Viễn cũng dứt khoát mặc kệ.Dù nói thế nào đi nữa, cánh tay gãy này dù có đặt lên vai hắn thìmức độ nguy hiểm cũng kém xa so với Quỷ Họa.Chỉ cân không phải là S cấp lệ quỷ, những lệ quỷ khác, dù cónhiêu đến đâu, Tô Viễn cũng không sợ.Dù sao, thực lực của hắn rõ ràng.Nếu không phải Quỷ Họa quá khó chơi, thì với thực lực hiện tạicủa Tô Viễn, ngay cả khi có thêm hạn chế, cũng không phải làkhông thể xử lý được. Giải quyết xong vấn đề quan trọng trênngười mình, Tô Viễn mới thở phào nhẹ nhõm.Tiếp theo, sự kiện Quỷ Họa cho dù có bộc phát lại tại thành phốNew York cũng không liên quan gì đến hắn.Không do dự, hắn lấy điện thoại ra, xem xét vị trí hiện tại củamình.Theo định vị vệ tinh trên điện thoại, hắn đang ở khu Hoàng Hậu,thành phố New York của U Quốc.Điêu này khiến Tô Viễn bất chợt hiểu ra.Khó trách nơi này lại dơ bẩn và tôi tệ đến vậy, hóa ra đây chính làkhu Hoàng Hậu nổi tiếng, không có gì ngạc nhiên.Dù sao, trị an và môi trường của nơi này là nổi tiếng xấu, ngay cảngười ở trong nước cũng từng nghe qua.Sau khi ra khỏi con hẻm nhỏ, Tô Viễn bỗng như cảm nhận đượcđiều gì đó, ngẩng đầu lên và thấy bầu trời dần trở nên tối sầm lại.Cái sự tối này không phải là của đêm vê, mà là một sự âm ukhiến người ta cảm thấy khó tả, kỳ quái.Nó dần tràn ngập trên không thành phố, như thể sắp hình thànhmột thế giới tối tăm mờ mịt.Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười lạnh.Không còn nghi ngờ gì nữa, Quỷ Họa đã bắt đầu xâm nhập vàothành phố New York.Không có gì bất ngờ, nơi này sẽ nhanh chóng bùng phát nhữngsự kiện giết người của Quỷ Họa.Để xem những người ngự quỷ ở đây sẽ xử lý thế nào.Thật đáng chờ monglKhi Tô Viễn đang nghĩ như vậy, thì đột nhiên, ba người ngoạiquốc tiến lại phía hắn.Họ có làn da đen, thân hình cao lớn, nhưng quần áo lại bẩn thỉuvà đầy dơ bẩn.Khi nhìn thấy Tô Viễn, họ dường như sững lại trong chốc lát, rôinhanh chóng phản ứng, liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻtham lam.'Mau nhìn, ta phát hiện gì đây? Một con dê béo"'A, Bobby, đừng dọa hắn sợ.Nhìn bạn của chúng ta đi, hắn có vẻ đang bối rối.""Người da vàng, người Châu Á.Các ngươi nghĩ hắn là người nước nào? Ta hi vọng hắn là người Zquốc, người ở đó nổi tiếng là giàu có và dễ bị lừa, đặc biệt là mấycô gái của quốc gia đó.Vừa nói chuyện huyên thuyên, ba người ngoại quốc vừa tiếp cậnvới vẻ không hảo ý, trong mắt tràn đầy sự trêu tức và tham lam.Tiếng Anh của Tô Viễn không phải là quá tốt, nhưng trong tìnhhuống này, dù không hiểu rõ toàn bộ lời của ba tên này, chỉ cầnnhìn biểu cảm và thái độ của bọn chúng, hắn cũng có thể đoánđược bọn chúng đang nghĩ gì.Phải thừa nhận rằng, không khí tự do ở nước ngoài thực sự là rất"tự do", tự do đến mức mỗi người đều có thể làm bất cứ điều gìhọ muốn, thậm chí tự do phạm pháp ngay giữa ban ngày.Thật khiến người ta cảm thấy buồn nôn, xem ra việc dẫn Quỷ Họađến đây quả thật là một lựa chọn chính xác.Rác rưởi như vậy nên trực tiếp bị nhân đạo hủy diệt.Nếu là một người bình thường đối mặt với tình huống này, có lẽtoàn thân sẽ bị cướp sạch, thậm chí còn phải chịu đòn đánh đập.Nhưng đáng tiếc cho bọn chúng, chúng đã chọn nhâm mục tiêu,và lần này là Tô Viễn.Lúc này, một tên trong ba người nước ngoài tiến lên, cười hì hì,rút từ túi ra một con dao nhỏ sáng loáng, dáng vẻ tự tin với chiếnthắng trong tay:"Hắc, người bạn thân mến, ngươi là Thượng Đế phái đến cứuchúng ta sao? Ta nghĩ chắc chắn là như vậy, nếu không thì làmsao ngươi có thể xuất hiện trước mặt chúng ta đúng lúc như thếnày. Vậy nên ngươi hiểu ý của ta rồi chứ, giao hết những thứđáng giá trên người ra đây..Nhìn dáng vẻ không hảo ý của bọn chúng, mặc dù không hiểu hếtlời lải nhải của tên này, nhưng từ "Thượng Đế” là đủ để Tô Viễnnghe rõ, hắn nhẹ gật đầu."Không sai, ta thật sự đến để đưa các ngươi đi gặp Thượng Đế."Ba người nước ngoài cũng không nghe rõ Tô Viễn nói gì, nhưngkhi thấy hắn gật đầu, chúng tưởng rằng hắn cũng giống nhữngngười Châu Á khác mà chúng từng gặp là nhát gan, sợ phiềnphức, dễ dàng bị uy h**p. Nếu đối phương đã tỏ ra sợ hãi, chắchẳn lần này bọn chúng có thể 'vớt" được không ít.Nghĩ như vậy, cả ba tên trên mặt đều hiện lên vẻ hưng phấn.Thế nhưng ngay sau đó, nét hưng phấn trên mặt chúng đều lậptức cứng đờ.Vì sau lưng Tô Viễn, xuất hiện một bóng dáng trắng bệch.Đó là một nữ nhân đáng sợ, toàn thân ướt đẫm.Đâu cô ta buông thõng, mơ hồ có thể nhìn thấy ngũ quan trắngbệch và khuôn mặt, mái tóc đen ướt đẫm nhỏ giọt tí tách xuốngđất, mang lại cảm giác quỷ dị và âm trâm. Đôi mắt vô tròng củacô nhìn chòng chọc vào ba tên kia.Cô ta đột ngột xuất hiện sau lưng Tô Viễn, không ai biết rõ cô đãxuất hiện như thế nào.Như thể chỉ trong một nháy mắt, cô đã hiện hữu ở đó, mang theokhí tức của tử vong và sự lạnh lếo âm u, toàn bộ không gian đềungập tràn một cảm giác ẩm ướt khó tả.Ngay lập tức, ba người ngoại quốc đều bị dọa cho khiếp vía, liêntục lùi lại phía sau."Chết tiệt! Đây là cái quỷ gì thế?""Nữ nhân này xuất hiện từ lúc nào? Một cái chớp mắt liền hiện raở đây sao?" "Mẹ kiếp! Làm ta sợ muốn chết!"Nhưng chưa kịp nói hết câu, ánh mắt của cả ba đột nhiên cứngđờ, trên mặt không tự chủ hiện lên vẻ đau đớn, tất cả đều ômchặt lấy vị trí trái tim.Cùng lúc đó, cơ thể của họ nhanh chóng suy sụp với tốc độ rõ rệtmà mắt thường có thể thấy.Màu sắc cơ thể dần biến mất, trở nên xám trắng, khuôn mặt xanhxao với vẻ thống khổ.Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, cả ba chết dưới ánh nhìn chằmchằm của Sadako, cơ thể họ nhanh chóng mục nát, hiện lên dấuhiệu của thi ban, giống như đã chết từ rất lâu. Chỉ là ba kẻ cặn bãchết đi, đối với Tô Viễn mà nói không mang lại chút cảm giácthành tựu nào, thậm chí trong lòng hắn cũng không hề dao động.Với năng lực của lệ quỷ, việc đối phó với vài kẻ bình thường làviệc dễ dàng cực kỳ.Tô Viễn không biểu cảm bước qua ba bộ thi thể, rời khỏi con hẻmvà đi vê phía đường lớn.Quỷ Họa không xâm nhập vào hiện thực nhanh như vậy.Chỉ khi những con quỷ bên trong Quỷ Họa hoàn toàn xâm lấnhiện thực thì mới có thể xuất hiện những biến dạng kỳ lạ.Trước đó, Tô Viễn dự định ở đây nghỉ ngơi một lúc. Đã đến nơinày rồi, không mang chút "đặc sản" nào vê thì cũng không thểnói nổi.Rất nhanh, Tô Viễn bước ra khỏi con hẻm và đi đến một con phốtương đối phồn hoa.Môi trường ở đây so với con hẻm trước đó tốt hơn nhiều, ít nhấtlà sạch sẽ hơn nhiều.Nhưng phong tục tập quán thì lại không mấy tốt đẹp.Ở đây, khắp nơi có thể thấy những người không kiêng nể gì màhút thuốc, uống rượu, những người lang thang quần áo rách rưới,đám người bận rộn với thân thái vội vã, những cô gái ăn mặc hởhang đứng đường, và thi thoảng đầu đường có những nhóm đuaxe phóng vun vút qua.

Chương 773: Nước Ngoài