Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 774: Sự kiện linh dị đầu đường

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Có lẽ đây chính là cái gọi là tự do.Như một thi nhân nào đó đã nói:Sinh mệnh từng đáng ngưỡng mộ, tình yêu giá cao hơn, nhưngnếu vì tự do, cả hai đêu có thể ném bỏ."Trong mắt người U Quốc, tự do có lẽ là thứ vượt qua tất cả.Tô Viễn vừa đi trên đường vừa quan sát những người xungquanh.Đồng thời, không ít người cũng đang để ý đến hắn. Người Hoa ởnước ngoài không phải là hiếm, nhưng những người đi đến quảngtrường như thế này lại không nhiều.Khi Tô Viễn đang quan sát, hắn còn bắt gặp ánh mắt của một côgái đứng đường với bộ trang phục hở hang đang ném đến mộtcái liếc mắt đây ám muội.Cô ta còn nhiệt tình chào hỏi:"Soái ca, muốn vui vẻ chút không? Giá của ta rất rẻ."Dù không hiểu hết những gì cô ta nói, nhưng dựa vào thái độ vàcử chỉ của đối phương, Tô Viễn cũng có thể đoán được phần nàoý nghĩa.Tuy nhiên, cách trang điểm thô kệch và mùi nước hoa rẻ tiền củacô thực sự khiến hắn buồn nôn, chẳng còn chút hứng thú gì.Không cảm thấy buồn nôn đã là may mắn rồi.Tô Viễn không có ý định hy sinh bản thân vì chuyện này, nếu cóthì ít nhất cũng phải với một thiếu nữ 18 tuổi xinh đẹp.Thấy Tô Viễn không để ý đến mình, cô gái đứng đường có vẻ hơitức giận, lẩm bẩm:"Đồ chết tiệt...Nhưng chưa kịp nói hết câu, cô ta thấy Tô Viễn đột nhiên dừngbước, quay đâu nhìn vê phía mình.Chẳng lẽ hắn thay đổi ý định rồi sao? Vừa nghĩ rằng sắp cókhách, cô gái đứng đường lập tức nở một nụ cười quyến rũ, tiếptục ném ánh mắt mời mọc, giọng nói trêu chọc:"Đến chơi đi, ta có thể giảm giá cho ngươi.'Phanh !Đột nhiên, cô chưa kịp nói xong thì có người từ trên tòa nhà nhảyxuống, đè thẳng lên người cô, máu bắn tung tóe, trong chớp mắtcả hai đêu mất mạng.Với độ cao như vậy, bất kể là người nhảy xuống hay cô gái đứngđường, không ai có hy vọng sống sót.Trừ khi có người sẵn lòng ra tay cứu giúp, và người đó không phảilà người bình thường mà phải là người ngự quỷ với Quỷ Vực.Rõ ràng, Tô Viễn không có ý định cứu một người ngoại quốc, dùcô ta vừa định giao dịch với hắn và suýt làm gián đoạn hắn.Hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn hai thi thể trên mặt đất, sau đó ngẩngđầu nhìn về phía tòa nhà, cảm giác như có điều gì đó, lệ quỷ bêntrong cơ thể hắn có dấu hiệu phản ứng, như bị k*ch th*ch bởi vậtgì đó bên ngoài, khiến nó ngo ngoe muốn động.Người nhảy xuống từ một tòa chung cư cũ, có khoảng mười tầng,trông có vẻ đã xây dựng được một thời gian dài.Những tòa nhà kiểu này ở nước ngoài thường được dùng để chothuê, dành cho những người không có nhiều tiên thuê để ở.Những người có điều kiện kinh tế tốt hơn thường sẽ không lựachọn sống ở khu vực này.Sự kiện nhảy lâu đột ngột không chỉ thu hút Tô Viễn dừng lạiquan sát, mà còn thu hút rất nhiều người khác dừng chân, ngướclên nhìn.Ở tầng mười của tòa nhà, có một số người đang điên cuồng phávỡ các tấm kính.Kính của những tòa nhà này tất nhiên không phải là kính cườnglực, chỉ là kính thông thường, nên với sức của những người này,việc phá vỡ kính không phải là chuyện gì khó khăn.Tuy nhiên, những mảnh kính vỡ rơi xuống đất suýt nữa đã làmtổn thương những người đang đi ngang qua."Xảy ra chuyện gì vậy? Sao họ lại đập kính để chạy trốn? Phảichăng có cháy?”Hay là có vụ cướp bóc trong đó?"Không giống.Nếu muốn cướp thì đi cướp ngân hàng chứ, chạy đến chung cưlàm gì? Tôi nghĩ có thể là cháy nhà."Không đúng, nếu có cháy thì tại sao không thấy có khói đâu?""Thật kỳ lạ, những người đó rốt cuộc đang làm gì vậy?”Không ít người xung quanh bàn tán sôi nổi, đồng thời cố tránh xakhu vực nguy hiểm.Chỉ một lúc sau, đã tụ tập một đám đông ngẩng đầu nhìn lênxem chuyện gì đang xảy ra trên tầng cao."Cứu mạng! Cứu tôi với! Đừng lại gần đây! Ai đó cứu tôi!"Cửa sổ đã bị phá vỡ, nhưng những người bên trong không lập tứcnhảy xuống, mà thay vào đó, họ đứng lưng quay về cửa sổ, tuyệtvọng nhìn vào bên trong căn hộ.Ngay cả từ dưới đất, người ta có thể nghe thấy tiếng la hét, tiếngchửi rủa của đàn ông, và tiếng thút thít tuyệt vọng của phụ nữ.Dường như có thứ gì đó rất đáng sợ đang tôn tại trong tòa nhànày.Những người đó vừa cố gắng xua đuổi thứ gì đó, vừa cố gắng rờixa nó.Phần lớn cơ thể của họ đã thò ra ngoài cửa sổ, chỉ còn chút nữalà nhảy xuống, nhưng cuối cùng, theo sau tiếng thét đầy tuyệtvọng của một người phụ nữ, bảy tám người từ trên cao đồng loạtnhảy xuống như những chiếc bánh sủi cảo rơi xuống mặt đất.Tuy nhiên, lần này Tô Viễn rõ ràng thấy một người phụ nữ, ngaykhoảnh khắc nhảy xuống, dường như bị thứ gì đó tóm lấy, cảngười bị kéo ngược trở lại, chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏitâm nhìn, trở lại bên trong tòa nhà.Từ đó vang lên một tiếng thét thê lương khiến người nghe rợn tócgáy.Nhìn về phía tâng đó, Tô Viễn nhíu mày, bởi vì tâng này giốngnhư đã bị mất điện, tối đen một mảng, không thể nhìn rõ điều gìđang xảy ra.Dĩ nhiên, đó chỉ là nếu dùng thị giác của người bình thường màquan sát, chưa sử dụng đến Quỷ Nhãn.Nhưng dù sao, với loại tình huống này, Tô Viễn cũng đã có thểđoán ra được chuyện gì đang xảy ra.Rõ ràng, đây không phải là một sự kiện bình thường mà chắcchắn có liên quan đến Quỷ Họa hoặc một loại lệ quỷ khác.Những dấu hiệu bất thường từ hành vi của những người trong tòanhà cho thấy sự hiện diện của một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm,buộc họ phải liều mạng tìm đường thoát, dù cho con đường thoátđó đồng nghĩa với cái chết.Một con quỷ đã lọt vào tòa nhà, và cấp độ kh*ng b* của nó chắcchắn không thấp, đủ để ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.Hơn phân nửa khả năng là nó sắp tạo ra Quỷ Vực, và nếu phảiđịnh nghĩa cấp độ của nó, có lẽ là cấp độ B.Những người vừa rơi từ trên tầng cao xuống, với độ cao như thế,nếu không có ai cứu, chắc chắn là không thể sống sót.Tô Viễn không có ý định cứu người, hắn chỉ đứng đó quan sát,giống như những người xung quanh.Đám người qua đường cũng có phản ứng tương tự, trên mặtkhông có chút nào hoảng sợ hay cảnh giác, chỉ xem đó như mộttai nạn bất ngờ, với vẻ mặt háo hức như đang xem trò vui.Họ hoàn toàn không nhận ra, điêu mà họ đang chứng kiến chínhlà một sự kiện linh dị thực sự đang diễn ra.Phanh !Tiếng rơi xuống đất vang lên liên tiếp, như những gì Tô Viễn đãnghĩ, những người nhảy từ trên cao đã không thể thoát khỏi sốphận.Họ lăn vài vòng trên không trung trước khi va mạnh xuống mặtđất.Với độ cao như vậy, tất cả đêu không ngoại lệ, biến thành nhữngthi thể thảm thương, cơ thể gãy nát.Đám người qua đường đang xem náo nhiệt lập tức bị dọa đếnmức thét lên không ngừng, gây ra một sự hỗn loạn, mọi ngườiđều hoảng sợ tìm cách thoát ra xa. Nhưng Tô Viễn vẫn đứng yên,thờ ơ trước cảnh tượng này, trông như thể hắn hoàn toàn khácbiệt với những người xung quanh.Trước một sự kiện linh dị, việc chạy trốn là không cần thiết, vì chỉkhiến người ta chết nhanh hơn.Cơ hội duy nhất là trong khoảnh khắc quỷ đang giết người, phảicó đủ dũng khí để trực tiếp tìm cách thoát thân, hoặc là nhìn thấuđược quy luật giết người của quỷ.Chỉ có như vậy, chắc chắn sẽ có người có vận may đủ tốt đểthoát thân.Đáng tiếc, phần lớn mọi người không có đủ dũng khí để làm điềuđó.Họ đều bị lệ quỷ dọa đến mức mất hết can đảm, chỉ dám đứngđó chờ chết, không biết làm sao để thoát khỏi tình huống này.

Có lẽ đây chính là cái gọi là tự do.

Như một thi nhân nào đó đã nói:

Sinh mệnh từng đáng ngưỡng mộ, tình yêu giá cao hơn, nhưng

nếu vì tự do, cả hai đêu có thể ném bỏ."

Trong mắt người U Quốc, tự do có lẽ là thứ vượt qua tất cả.

Tô Viễn vừa đi trên đường vừa quan sát những người xung

quanh.

Đồng thời, không ít người cũng đang để ý đến hắn. Người Hoa ở

nước ngoài không phải là hiếm, nhưng những người đi đến quảng

trường như thế này lại không nhiều.

Khi Tô Viễn đang quan sát, hắn còn bắt gặp ánh mắt của một cô

gái đứng đường với bộ trang phục hở hang đang ném đến một

cái liếc mắt đây ám muội.

Cô ta còn nhiệt tình chào hỏi:

"Soái ca, muốn vui vẻ chút không? Giá của ta rất rẻ."

Dù không hiểu hết những gì cô ta nói, nhưng dựa vào thái độ và

cử chỉ của đối phương, Tô Viễn cũng có thể đoán được phần nào

ý nghĩa.

Tuy nhiên, cách trang điểm thô kệch và mùi nước hoa rẻ tiền của

cô thực sự khiến hắn buồn nôn, chẳng còn chút hứng thú gì.

Không cảm thấy buồn nôn đã là may mắn rồi.

Tô Viễn không có ý định hy sinh bản thân vì chuyện này, nếu có

thì ít nhất cũng phải với một thiếu nữ 18 tuổi xinh đẹp.

Thấy Tô Viễn không để ý đến mình, cô gái đứng đường có vẻ hơi

tức giận, lẩm bẩm:

"Đồ chết tiệt...

Nhưng chưa kịp nói hết câu, cô ta thấy Tô Viễn đột nhiên dừng

bước, quay đâu nhìn vê phía mình.

Chẳng lẽ hắn thay đổi ý định rồi sao? Vừa nghĩ rằng sắp có

khách, cô gái đứng đường lập tức nở một nụ cười quyến rũ, tiếp

tục ném ánh mắt mời mọc, giọng nói trêu chọc:

"Đến chơi đi, ta có thể giảm giá cho ngươi.'

Phanh !

Đột nhiên, cô chưa kịp nói xong thì có người từ trên tòa nhà nhảy

xuống, đè thẳng lên người cô, máu bắn tung tóe, trong chớp mắt

cả hai đêu mất mạng.

Với độ cao như vậy, bất kể là người nhảy xuống hay cô gái đứng

đường, không ai có hy vọng sống sót.

Trừ khi có người sẵn lòng ra tay cứu giúp, và người đó không phải

là người bình thường mà phải là người ngự quỷ với Quỷ Vực.

Rõ ràng, Tô Viễn không có ý định cứu một người ngoại quốc, dù

cô ta vừa định giao dịch với hắn và suýt làm gián đoạn hắn.

Hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn hai thi thể trên mặt đất, sau đó ngẩng

đầu nhìn về phía tòa nhà, cảm giác như có điều gì đó, lệ quỷ bên

trong cơ thể hắn có dấu hiệu phản ứng, như bị k*ch th*ch bởi vật

gì đó bên ngoài, khiến nó ngo ngoe muốn động.

Người nhảy xuống từ một tòa chung cư cũ, có khoảng mười tầng,

trông có vẻ đã xây dựng được một thời gian dài.

Những tòa nhà kiểu này ở nước ngoài thường được dùng để cho

thuê, dành cho những người không có nhiều tiên thuê để ở.

Những người có điều kiện kinh tế tốt hơn thường sẽ không lựa

chọn sống ở khu vực này.

Sự kiện nhảy lâu đột ngột không chỉ thu hút Tô Viễn dừng lại

quan sát, mà còn thu hút rất nhiều người khác dừng chân, ngước

lên nhìn.

Ở tầng mười của tòa nhà, có một số người đang điên cuồng phá

vỡ các tấm kính.

Kính của những tòa nhà này tất nhiên không phải là kính cường

lực, chỉ là kính thông thường, nên với sức của những người này,

việc phá vỡ kính không phải là chuyện gì khó khăn.

Tuy nhiên, những mảnh kính vỡ rơi xuống đất suýt nữa đã làm

tổn thương những người đang đi ngang qua.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Sao họ lại đập kính để chạy trốn? Phải

chăng có cháy?”

Hay là có vụ cướp bóc trong đó?

"Không giống.

Nếu muốn cướp thì đi cướp ngân hàng chứ, chạy đến chung cư

làm gì? Tôi nghĩ có thể là cháy nhà.

"Không đúng, nếu có cháy thì tại sao không thấy có khói đâu?"

"Thật kỳ lạ, những người đó rốt cuộc đang làm gì vậy?”

Không ít người xung quanh bàn tán sôi nổi, đồng thời cố tránh xa

khu vực nguy hiểm.

Chỉ một lúc sau, đã tụ tập một đám đông ngẩng đầu nhìn lên

xem chuyện gì đang xảy ra trên tầng cao.

"Cứu mạng! Cứu tôi với! Đừng lại gần đây! Ai đó cứu tôi!"

Cửa sổ đã bị phá vỡ, nhưng những người bên trong không lập tức

nhảy xuống, mà thay vào đó, họ đứng lưng quay về cửa sổ, tuyệt

vọng nhìn vào bên trong căn hộ.

Ngay cả từ dưới đất, người ta có thể nghe thấy tiếng la hét, tiếng

chửi rủa của đàn ông, và tiếng thút thít tuyệt vọng của phụ nữ.

Dường như có thứ gì đó rất đáng sợ đang tôn tại trong tòa nhà

này.

Những người đó vừa cố gắng xua đuổi thứ gì đó, vừa cố gắng rời

xa nó.

Phần lớn cơ thể của họ đã thò ra ngoài cửa sổ, chỉ còn chút nữa

là nhảy xuống, nhưng cuối cùng, theo sau tiếng thét đầy tuyệt

vọng của một người phụ nữ, bảy tám người từ trên cao đồng loạt

nhảy xuống như những chiếc bánh sủi cảo rơi xuống mặt đất.

Tuy nhiên, lần này Tô Viễn rõ ràng thấy một người phụ nữ, ngay

khoảnh khắc nhảy xuống, dường như bị thứ gì đó tóm lấy, cả

người bị kéo ngược trở lại, chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi

tâm nhìn, trở lại bên trong tòa nhà.

Từ đó vang lên một tiếng thét thê lương khiến người nghe rợn tóc

gáy.

Nhìn về phía tâng đó, Tô Viễn nhíu mày, bởi vì tâng này giống

như đã bị mất điện, tối đen một mảng, không thể nhìn rõ điều gì

đang xảy ra.

Dĩ nhiên, đó chỉ là nếu dùng thị giác của người bình thường mà

quan sát, chưa sử dụng đến Quỷ Nhãn.

Nhưng dù sao, với loại tình huống này, Tô Viễn cũng đã có thể

đoán ra được chuyện gì đang xảy ra.

Rõ ràng, đây không phải là một sự kiện bình thường mà chắc

chắn có liên quan đến Quỷ Họa hoặc một loại lệ quỷ khác.

Những dấu hiệu bất thường từ hành vi của những người trong tòa

nhà cho thấy sự hiện diện của một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm,

buộc họ phải liều mạng tìm đường thoát, dù cho con đường thoát

đó đồng nghĩa với cái chết.

Một con quỷ đã lọt vào tòa nhà, và cấp độ kh*ng b* của nó chắc

chắn không thấp, đủ để ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.

Hơn phân nửa khả năng là nó sắp tạo ra Quỷ Vực, và nếu phải

định nghĩa cấp độ của nó, có lẽ là cấp độ B.

Những người vừa rơi từ trên tầng cao xuống, với độ cao như thế,

nếu không có ai cứu, chắc chắn là không thể sống sót.

Tô Viễn không có ý định cứu người, hắn chỉ đứng đó quan sát,

giống như những người xung quanh.

Đám người qua đường cũng có phản ứng tương tự, trên mặt

không có chút nào hoảng sợ hay cảnh giác, chỉ xem đó như một

tai nạn bất ngờ, với vẻ mặt háo hức như đang xem trò vui.

Họ hoàn toàn không nhận ra, điêu mà họ đang chứng kiến chính

là một sự kiện linh dị thực sự đang diễn ra.

Phanh !

Tiếng rơi xuống đất vang lên liên tiếp, như những gì Tô Viễn đã

nghĩ, những người nhảy từ trên cao đã không thể thoát khỏi số

phận.

Họ lăn vài vòng trên không trung trước khi va mạnh xuống mặt

đất.

Với độ cao như vậy, tất cả đêu không ngoại lệ, biến thành những

thi thể thảm thương, cơ thể gãy nát.

Đám người qua đường đang xem náo nhiệt lập tức bị dọa đến

mức thét lên không ngừng, gây ra một sự hỗn loạn, mọi người

đều hoảng sợ tìm cách thoát ra xa. Nhưng Tô Viễn vẫn đứng yên,

thờ ơ trước cảnh tượng này, trông như thể hắn hoàn toàn khác

biệt với những người xung quanh.

Trước một sự kiện linh dị, việc chạy trốn là không cần thiết, vì chỉ

khiến người ta chết nhanh hơn.

Cơ hội duy nhất là trong khoảnh khắc quỷ đang giết người, phải

có đủ dũng khí để trực tiếp tìm cách thoát thân, hoặc là nhìn thấu

được quy luật giết người của quỷ.

Chỉ có như vậy, chắc chắn sẽ có người có vận may đủ tốt để

thoát thân.

Đáng tiếc, phần lớn mọi người không có đủ dũng khí để làm điều

đó.

Họ đều bị lệ quỷ dọa đến mức mất hết can đảm, chỉ dám đứng

đó chờ chết, không biết làm sao để thoát khỏi tình huống này.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Có lẽ đây chính là cái gọi là tự do.Như một thi nhân nào đó đã nói:Sinh mệnh từng đáng ngưỡng mộ, tình yêu giá cao hơn, nhưngnếu vì tự do, cả hai đêu có thể ném bỏ."Trong mắt người U Quốc, tự do có lẽ là thứ vượt qua tất cả.Tô Viễn vừa đi trên đường vừa quan sát những người xungquanh.Đồng thời, không ít người cũng đang để ý đến hắn. Người Hoa ởnước ngoài không phải là hiếm, nhưng những người đi đến quảngtrường như thế này lại không nhiều.Khi Tô Viễn đang quan sát, hắn còn bắt gặp ánh mắt của một côgái đứng đường với bộ trang phục hở hang đang ném đến mộtcái liếc mắt đây ám muội.Cô ta còn nhiệt tình chào hỏi:"Soái ca, muốn vui vẻ chút không? Giá của ta rất rẻ."Dù không hiểu hết những gì cô ta nói, nhưng dựa vào thái độ vàcử chỉ của đối phương, Tô Viễn cũng có thể đoán được phần nàoý nghĩa.Tuy nhiên, cách trang điểm thô kệch và mùi nước hoa rẻ tiền củacô thực sự khiến hắn buồn nôn, chẳng còn chút hứng thú gì.Không cảm thấy buồn nôn đã là may mắn rồi.Tô Viễn không có ý định hy sinh bản thân vì chuyện này, nếu cóthì ít nhất cũng phải với một thiếu nữ 18 tuổi xinh đẹp.Thấy Tô Viễn không để ý đến mình, cô gái đứng đường có vẻ hơitức giận, lẩm bẩm:"Đồ chết tiệt...Nhưng chưa kịp nói hết câu, cô ta thấy Tô Viễn đột nhiên dừngbước, quay đâu nhìn vê phía mình.Chẳng lẽ hắn thay đổi ý định rồi sao? Vừa nghĩ rằng sắp cókhách, cô gái đứng đường lập tức nở một nụ cười quyến rũ, tiếptục ném ánh mắt mời mọc, giọng nói trêu chọc:"Đến chơi đi, ta có thể giảm giá cho ngươi.'Phanh !Đột nhiên, cô chưa kịp nói xong thì có người từ trên tòa nhà nhảyxuống, đè thẳng lên người cô, máu bắn tung tóe, trong chớp mắtcả hai đêu mất mạng.Với độ cao như vậy, bất kể là người nhảy xuống hay cô gái đứngđường, không ai có hy vọng sống sót.Trừ khi có người sẵn lòng ra tay cứu giúp, và người đó không phảilà người bình thường mà phải là người ngự quỷ với Quỷ Vực.Rõ ràng, Tô Viễn không có ý định cứu một người ngoại quốc, dùcô ta vừa định giao dịch với hắn và suýt làm gián đoạn hắn.Hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn hai thi thể trên mặt đất, sau đó ngẩngđầu nhìn về phía tòa nhà, cảm giác như có điều gì đó, lệ quỷ bêntrong cơ thể hắn có dấu hiệu phản ứng, như bị k*ch th*ch bởi vậtgì đó bên ngoài, khiến nó ngo ngoe muốn động.Người nhảy xuống từ một tòa chung cư cũ, có khoảng mười tầng,trông có vẻ đã xây dựng được một thời gian dài.Những tòa nhà kiểu này ở nước ngoài thường được dùng để chothuê, dành cho những người không có nhiều tiên thuê để ở.Những người có điều kiện kinh tế tốt hơn thường sẽ không lựachọn sống ở khu vực này.Sự kiện nhảy lâu đột ngột không chỉ thu hút Tô Viễn dừng lạiquan sát, mà còn thu hút rất nhiều người khác dừng chân, ngướclên nhìn.Ở tầng mười của tòa nhà, có một số người đang điên cuồng phávỡ các tấm kính.Kính của những tòa nhà này tất nhiên không phải là kính cườnglực, chỉ là kính thông thường, nên với sức của những người này,việc phá vỡ kính không phải là chuyện gì khó khăn.Tuy nhiên, những mảnh kính vỡ rơi xuống đất suýt nữa đã làmtổn thương những người đang đi ngang qua."Xảy ra chuyện gì vậy? Sao họ lại đập kính để chạy trốn? Phảichăng có cháy?”Hay là có vụ cướp bóc trong đó?"Không giống.Nếu muốn cướp thì đi cướp ngân hàng chứ, chạy đến chung cưlàm gì? Tôi nghĩ có thể là cháy nhà."Không đúng, nếu có cháy thì tại sao không thấy có khói đâu?""Thật kỳ lạ, những người đó rốt cuộc đang làm gì vậy?”Không ít người xung quanh bàn tán sôi nổi, đồng thời cố tránh xakhu vực nguy hiểm.Chỉ một lúc sau, đã tụ tập một đám đông ngẩng đầu nhìn lênxem chuyện gì đang xảy ra trên tầng cao."Cứu mạng! Cứu tôi với! Đừng lại gần đây! Ai đó cứu tôi!"Cửa sổ đã bị phá vỡ, nhưng những người bên trong không lập tứcnhảy xuống, mà thay vào đó, họ đứng lưng quay về cửa sổ, tuyệtvọng nhìn vào bên trong căn hộ.Ngay cả từ dưới đất, người ta có thể nghe thấy tiếng la hét, tiếngchửi rủa của đàn ông, và tiếng thút thít tuyệt vọng của phụ nữ.Dường như có thứ gì đó rất đáng sợ đang tôn tại trong tòa nhànày.Những người đó vừa cố gắng xua đuổi thứ gì đó, vừa cố gắng rờixa nó.Phần lớn cơ thể của họ đã thò ra ngoài cửa sổ, chỉ còn chút nữalà nhảy xuống, nhưng cuối cùng, theo sau tiếng thét đầy tuyệtvọng của một người phụ nữ, bảy tám người từ trên cao đồng loạtnhảy xuống như những chiếc bánh sủi cảo rơi xuống mặt đất.Tuy nhiên, lần này Tô Viễn rõ ràng thấy một người phụ nữ, ngaykhoảnh khắc nhảy xuống, dường như bị thứ gì đó tóm lấy, cảngười bị kéo ngược trở lại, chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏitâm nhìn, trở lại bên trong tòa nhà.Từ đó vang lên một tiếng thét thê lương khiến người nghe rợn tócgáy.Nhìn về phía tâng đó, Tô Viễn nhíu mày, bởi vì tâng này giốngnhư đã bị mất điện, tối đen một mảng, không thể nhìn rõ điều gìđang xảy ra.Dĩ nhiên, đó chỉ là nếu dùng thị giác của người bình thường màquan sát, chưa sử dụng đến Quỷ Nhãn.Nhưng dù sao, với loại tình huống này, Tô Viễn cũng đã có thểđoán ra được chuyện gì đang xảy ra.Rõ ràng, đây không phải là một sự kiện bình thường mà chắcchắn có liên quan đến Quỷ Họa hoặc một loại lệ quỷ khác.Những dấu hiệu bất thường từ hành vi của những người trong tòanhà cho thấy sự hiện diện của một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm,buộc họ phải liều mạng tìm đường thoát, dù cho con đường thoátđó đồng nghĩa với cái chết.Một con quỷ đã lọt vào tòa nhà, và cấp độ kh*ng b* của nó chắcchắn không thấp, đủ để ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.Hơn phân nửa khả năng là nó sắp tạo ra Quỷ Vực, và nếu phảiđịnh nghĩa cấp độ của nó, có lẽ là cấp độ B.Những người vừa rơi từ trên tầng cao xuống, với độ cao như thế,nếu không có ai cứu, chắc chắn là không thể sống sót.Tô Viễn không có ý định cứu người, hắn chỉ đứng đó quan sát,giống như những người xung quanh.Đám người qua đường cũng có phản ứng tương tự, trên mặtkhông có chút nào hoảng sợ hay cảnh giác, chỉ xem đó như mộttai nạn bất ngờ, với vẻ mặt háo hức như đang xem trò vui.Họ hoàn toàn không nhận ra, điêu mà họ đang chứng kiến chínhlà một sự kiện linh dị thực sự đang diễn ra.Phanh !Tiếng rơi xuống đất vang lên liên tiếp, như những gì Tô Viễn đãnghĩ, những người nhảy từ trên cao đã không thể thoát khỏi sốphận.Họ lăn vài vòng trên không trung trước khi va mạnh xuống mặtđất.Với độ cao như vậy, tất cả đêu không ngoại lệ, biến thành nhữngthi thể thảm thương, cơ thể gãy nát.Đám người qua đường đang xem náo nhiệt lập tức bị dọa đếnmức thét lên không ngừng, gây ra một sự hỗn loạn, mọi ngườiđều hoảng sợ tìm cách thoát ra xa. Nhưng Tô Viễn vẫn đứng yên,thờ ơ trước cảnh tượng này, trông như thể hắn hoàn toàn khácbiệt với những người xung quanh.Trước một sự kiện linh dị, việc chạy trốn là không cần thiết, vì chỉkhiến người ta chết nhanh hơn.Cơ hội duy nhất là trong khoảnh khắc quỷ đang giết người, phảicó đủ dũng khí để trực tiếp tìm cách thoát thân, hoặc là nhìn thấuđược quy luật giết người của quỷ.Chỉ có như vậy, chắc chắn sẽ có người có vận may đủ tốt đểthoát thân.Đáng tiếc, phần lớn mọi người không có đủ dũng khí để làm điềuđó.Họ đều bị lệ quỷ dọa đến mức mất hết can đảm, chỉ dám đứngđó chờ chết, không biết làm sao để thoát khỏi tình huống này.

Chương 774: Sự kiện linh dị đầu đường