Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 780: Tin tức được biết

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bây giờ từ lời nói của Tô Viễn, Lâm Khả đã biết được rất nhiều tintức.Không khó đoán ra, sự kiện linh dị ở bên ngoài đã có rất nhiêungười biết, thậm chí còn có tổ chức, đồng thời có nhân viênchuyên môn đặc thù đến xử lý loại chuyện này.Khó trách đối phương có thể biểu hiện không sợ hãi chút nào,hóa ra bản thân hắn chính là nhân viên xử lý sự kiện liên quan.Cứ như vậy, cũng chẳng có gì lạ.Nhìn nàng ngẩn người, trong lúc nhất thời dường như vẫn chưatỉnh táo lại, Tô Viễn nói:"Nói thật, ta không trông cậy vào việc có thể thu hoạch bao nhiêutin tức hữu dụng từ ngươi, chỉ là có thắng vô mà thôi.Nếu ngươi đủ thông minh, hẳn phải biết nên làm cái gì, khôngnên làm cái gì.Ngươi có thể không biết gì cả, nhưng đừng cầm giả tin tức để gạtta.Ta ghét nhất chính là lừa gạt.""Hy vọng ngươi không muốn phạm ngu.Giờ khắc này, Tô Viễn không che giấu chút nào ác ý của mình.Mà trong nháy mắt, sắc mặt của Lâm Khả thay đổi.Nàng đã gặp rất nhiều người trong đời này, nhưng chưa từng gặpai giống như người trước mắt này, đặc biệt và khác biệt đến thế,có một loại mị lực rất riêng.Mặc dù trong tuyệt đại đa số tình huống, hắn lại dễ khiến ngườita cảm thấy chán ghét, nhưng đối với những kẻ chán ghét hắn,cũng không rõ ràng sợ hãi, người trước mắt này sớm đã khôngcùng bọn họ thuộc cùng một cấp bậc."Ngươi... ngươi là đặc biệt đến tìm loại đồ vật này? Còn có ngườigiống ngươi nữa sao?"Ánh mắt Lâm Khả lấp lóe, hơi lộ ra bất an.Mặc dù không biết mục đích của Tô Viễn, nhưng nàng cũng cóchút suy đoán.Nàng không cảm thấy Tô Viễn là người có thể chạy ra ngoại quốcchỉ để đi dạo và du lịch.Căn cứ vào những chuyện đã gặp hôm nay và lời đồn trên mạng,sự kiện linh dị phát sinh đoán chừng không phải là ngẫu nhiên,mà nước ngoài đều có loại tình huống này, khó đảm bảo trongnước sẽ không có.Có thể như vậy, một nhân sĩ kỳ lạ như hắn chẳng lẽ lại để mặctình hình trong nước, chuyên môn chạy ra ngoại quốc để giảiquyết sự kiện linh dị sao?Hiển nhiên không có khả năng!Vậy nhất định phải có mục đích của mình ở chỗ đó.Lại liên tưởng đến việc Tô Viễn vừa đề cập đến những ngườigiống như hắn, thì càng không khó để suy đoán ra.Cho nên, là đến trả thù? Hay là tìm kiếm tổ chức, hoặc là tị nạn?Trong thời gian ngắn, trong đầu Lâm Khả hiện lên vô số suyđoán.Nhưng rất nhanh, nàng liền khôi phục bình tĩnh, bắt đầu tổ chứcngôn ngữ nói:"Cụ thể ta cũng không rõ lắm, chỉ có một lần tại buổi tiệc nghengười khác nói qua, có một đám thân bí thường xuyên hoạt độngtại quán bar ở khu Hoàng Hậu, nhưng nơi đó rất loạn, là địa bàncủa lão đại Khuê Xà - hắc bang bản xứ.Còn về những chuyện giống như hôm nay, loại tin tức này trênmạng cũng có một đống lớn, bình thường ta chỉ xem cho vui giếtthời gian thôi.Thấy Tô Viễn vẫn nhìn mình chằm chằm như cũ, Lâm Khả có chútgấp:"Thật mà, ta nói đều là thật, nhưng đó chỉ là nghe người ta nói,độ chính xác thì ta không thể đảm bảo."Nói đến đây, nàng vô ý thức quay đầu lại, không dám đối mặt vớiánh mắt của Tô Viễn.Một lát sau, Tô Viễn chậm rãi mở miệng: "Ngươi có mâu thuẫnvới cái hắc bang Khuê Xà kia?"Không, không cóiI"Nhìn thấy bộ dạng của nữ nhân này vào thời khắc này, Tô Viễnliên hiểu rõ, hơn phân nửa là có.Một nữ nhân, dám ở khu vực có xú danh tại thành phố NY, đồngthời nhìn qua thân thủ cũng không tệ lắm, muốn nói không cóđiểm bí mật gì thì thật khó tin.Bất quá hắn cũng không quan tâm có hay không, chỉ cần nữ nhânnày không lừa gạt mình, cho dù nàng có dự định mượn tay hắnđể đạt được một số mục đích, Tô Viễn cũng cảm thấy không saocả.Dù sao hắn vĩnh viễn không bao giờ chịu thiệt.Ta không quan tâm ngươi có ý nghĩ gì, chỉ cân ghi nhớ một điều:người lừa gạt ta, từ trước đến nay đều không có kết cục tốt đẹp."Lâm Khả trong lòng giật mình, lập tức làm sáng tỏ:"Ta biết, ta tuyệt đối không dám lừa gạt ngươi, chỉ là những tintức kia thật sự chỉ là nghe nói, ta cũng không dám hứa chắc độchính xác cao bao nhiêu.""Vậy là tốt rồi."Do dự một chút, nàng lại nhịn không được mà nói:"Nói trở lại, ngươi nói người ngự quỷ kia là có ý gì? Ý ta là, làmthế nào mới có thể thu hoạch được năng lực đối phó lệ quỷ.""Làm sao? Tâm động rồi sao?"Khóe miệng Tô Viễn hơi vểnh lên:"Rất đơn giản, muốn đối phó lệ quỷ, vậy hãy biến chính mìnhthành lệ quỷ, như vậy ngươi cũng có thể thu hoạch được sứcmạnh để đối phó lệ quỷ.""Điều đó có phải trả giá đắt không?”"Vậy ngươi mong bánh từ trên trời rớt xuống à?"Tô Viễn rất thẳng thắn nói, lúc này, khói mù trong tòa nhà bắtđầu chậm rãi tiêu tan, hiển nhiên là Toshio đã thành công, đã hạnchế và giải quyết con quỷ kia. Nhận ra điểm này, Tô Viễn liền dựđịnh rời đi, chuẩn bị đi đến quán bar mà nữ nhân này nói để thửvận may."Xem như đã cùng nhau trải qua sự kiện linh dị, ta cho ngươi mộtlời khuyên: mau chóng về nước, đừng đợi ở bên ngoài, những gìngươi gặp phải hôm nay chỉ là bắt đầu thôi."“Cái gì?Nghe lời nói chẳng hiểu ra sao của Tô Viễn, Lâm Khả không khỏisửng sốt.Thế nhưng ngay sau đó, nàng chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi thần bínam nhân này cứ như vậy mà biến mất trước mắt nàng.Cùng lúc đó, trong tòa nhà, sương mù màu xanh đen cũng dầndần tan đi, ánh sáng một lần nữa xuất hiện.Rời khỏi nơi vừa phát sinh sự kiện linh dị, ngoài đường vẫn vôcùng náo nhiệt, thật khó tưởng tượng rằng, dưới xu thế sự kiệnlinh dị liên tiếp phát sinh, tuyệt đại đa số người lại như không hềcó cảm giác gì, đường phố vẫn đông đúc, người đi đường vớithân thái vội vã, ai làm việc nấy, dường như không chút gì bị ảnhhưởng trong cuộc sống.Không thể không thừa nhận, đôi khi vô tri cũng là một niêm hạnhphúc.Mỗi người khi gặp cùng một sự việc đều sẽ có lựa chọn khácnhau.Chỉ những ai đã trải qua địa ngục mới biết nhân gian đẹp đẽ thếnào.Và chỉ những ai từng tiếp xúc với lệ quỷ mới hiểu rõ được cái gọilà hạnh phúc.Thế nhưng trong thế giới này, khi xu thế linh dị toàn câu càngngày càng nghiêm trọng, ngay cả Tô Viễn, khi đối mặt với tìnhcảnh này, cũng khó mà giữ được sự lạc quan như tưởng tượng."Hẳn là chỗ này."Rất nhanh, Tô Viễn cứ theo địa chỉ mà Lâm Khả cung cấp tìm đếnvị trí quán bar.Lúc này, ảnh hưởng do Quỷ Họa mang đến cũng càng lúc cànglớn, bâu trời dần dân trở nên âm u, như thể báo hiệu cơn bão sắpđến.Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, dường như có thể cảm nhận đượcáp lực khiến người ta hít thở không thông, Tô Viễn thu hồi ánhmắt, chậm rãi bước vào trong quán rượu.Phải nắm chắc thời gian.Làm xong rồi rời đi ngay.Nhưng hai thân hình cao lớn da đen đứng ở cửa quán lại tỏ ranhư không thấy Tô Viễn bước vào, dường như hắn hoàn toàn vôhình trước mắt họ.Bên trong quán bar và bên ngoài như là hai thế giới hoàn toànkhác biệt, người bên ngoài với vẻ mặt vội vã, chạy đôn chạy đáovì cuộc sống, vì vài đông bạc vụn; trong khi người bên trong lạiăn chơi đàng điểm, sống mơ màng, điên cuồng giãy giụa cơ thể,thỏa sức phát tiết hóc môn.

Bây giờ từ lời nói của Tô Viễn, Lâm Khả đã biết được rất nhiều tin

tức.

Không khó đoán ra, sự kiện linh dị ở bên ngoài đã có rất nhiêu

người biết, thậm chí còn có tổ chức, đồng thời có nhân viên

chuyên môn đặc thù đến xử lý loại chuyện này.

Khó trách đối phương có thể biểu hiện không sợ hãi chút nào,

hóa ra bản thân hắn chính là nhân viên xử lý sự kiện liên quan.

Cứ như vậy, cũng chẳng có gì lạ.

Nhìn nàng ngẩn người, trong lúc nhất thời dường như vẫn chưa

tỉnh táo lại, Tô Viễn nói:

"Nói thật, ta không trông cậy vào việc có thể thu hoạch bao nhiêu

tin tức hữu dụng từ ngươi, chỉ là có thắng vô mà thôi.

Nếu ngươi đủ thông minh, hẳn phải biết nên làm cái gì, không

nên làm cái gì.

Ngươi có thể không biết gì cả, nhưng đừng cầm giả tin tức để gạt

ta.

Ta ghét nhất chính là lừa gạt."

"Hy vọng ngươi không muốn phạm ngu.

Giờ khắc này, Tô Viễn không che giấu chút nào ác ý của mình.

Mà trong nháy mắt, sắc mặt của Lâm Khả thay đổi.

Nàng đã gặp rất nhiều người trong đời này, nhưng chưa từng gặp

ai giống như người trước mắt này, đặc biệt và khác biệt đến thế,

có một loại mị lực rất riêng.

Mặc dù trong tuyệt đại đa số tình huống, hắn lại dễ khiến người

ta cảm thấy chán ghét, nhưng đối với những kẻ chán ghét hắn,

cũng không rõ ràng sợ hãi, người trước mắt này sớm đã không

cùng bọn họ thuộc cùng một cấp bậc.

"Ngươi... ngươi là đặc biệt đến tìm loại đồ vật này? Còn có người

giống ngươi nữa sao?"

Ánh mắt Lâm Khả lấp lóe, hơi lộ ra bất an.

Mặc dù không biết mục đích của Tô Viễn, nhưng nàng cũng có

chút suy đoán.

Nàng không cảm thấy Tô Viễn là người có thể chạy ra ngoại quốc

chỉ để đi dạo và du lịch.

Căn cứ vào những chuyện đã gặp hôm nay và lời đồn trên mạng,

sự kiện linh dị phát sinh đoán chừng không phải là ngẫu nhiên,

mà nước ngoài đều có loại tình huống này, khó đảm bảo trong

nước sẽ không có.

Có thể như vậy, một nhân sĩ kỳ lạ như hắn chẳng lẽ lại để mặc

tình hình trong nước, chuyên môn chạy ra ngoại quốc để giải

quyết sự kiện linh dị sao?

Hiển nhiên không có khả năng!

Vậy nhất định phải có mục đích của mình ở chỗ đó.

Lại liên tưởng đến việc Tô Viễn vừa đề cập đến những người

giống như hắn, thì càng không khó để suy đoán ra.

Cho nên, là đến trả thù? Hay là tìm kiếm tổ chức, hoặc là tị nạn?

Trong thời gian ngắn, trong đầu Lâm Khả hiện lên vô số suy

đoán.

Nhưng rất nhanh, nàng liền khôi phục bình tĩnh, bắt đầu tổ chức

ngôn ngữ nói:

"Cụ thể ta cũng không rõ lắm, chỉ có một lần tại buổi tiệc nghe

người khác nói qua, có một đám thân bí thường xuyên hoạt động

tại quán bar ở khu Hoàng Hậu, nhưng nơi đó rất loạn, là địa bàn

của lão đại Khuê Xà - hắc bang bản xứ.

Còn về những chuyện giống như hôm nay, loại tin tức này trên

mạng cũng có một đống lớn, bình thường ta chỉ xem cho vui giết

thời gian thôi.

Thấy Tô Viễn vẫn nhìn mình chằm chằm như cũ, Lâm Khả có chút

gấp:

"Thật mà, ta nói đều là thật, nhưng đó chỉ là nghe người ta nói,

độ chính xác thì ta không thể đảm bảo."

Nói đến đây, nàng vô ý thức quay đầu lại, không dám đối mặt với

ánh mắt của Tô Viễn.

Một lát sau, Tô Viễn chậm rãi mở miệng: "Ngươi có mâu thuẫn

với cái hắc bang Khuê Xà kia?"

Không, không cóiI"

Nhìn thấy bộ dạng của nữ nhân này vào thời khắc này, Tô Viễn

liên hiểu rõ, hơn phân nửa là có.

Một nữ nhân, dám ở khu vực có xú danh tại thành phố NY, đồng

thời nhìn qua thân thủ cũng không tệ lắm, muốn nói không có

điểm bí mật gì thì thật khó tin.

Bất quá hắn cũng không quan tâm có hay không, chỉ cần nữ nhân

này không lừa gạt mình, cho dù nàng có dự định mượn tay hắn

để đạt được một số mục đích, Tô Viễn cũng cảm thấy không sao

cả.

Dù sao hắn vĩnh viễn không bao giờ chịu thiệt.

Ta không quan tâm ngươi có ý nghĩ gì, chỉ cân ghi nhớ một điều:

người lừa gạt ta, từ trước đến nay đều không có kết cục tốt đẹp."

Lâm Khả trong lòng giật mình, lập tức làm sáng tỏ:

"Ta biết, ta tuyệt đối không dám lừa gạt ngươi, chỉ là những tin

tức kia thật sự chỉ là nghe nói, ta cũng không dám hứa chắc độ

chính xác cao bao nhiêu."

"Vậy là tốt rồi."

Do dự một chút, nàng lại nhịn không được mà nói:

"Nói trở lại, ngươi nói người ngự quỷ kia là có ý gì? Ý ta là, làm

thế nào mới có thể thu hoạch được năng lực đối phó lệ quỷ."

"Làm sao? Tâm động rồi sao?"

Khóe miệng Tô Viễn hơi vểnh lên:

"Rất đơn giản, muốn đối phó lệ quỷ, vậy hãy biến chính mình

thành lệ quỷ, như vậy ngươi cũng có thể thu hoạch được sức

mạnh để đối phó lệ quỷ."

"Điều đó có phải trả giá đắt không?”

"Vậy ngươi mong bánh từ trên trời rớt xuống à?"

Tô Viễn rất thẳng thắn nói, lúc này, khói mù trong tòa nhà bắt

đầu chậm rãi tiêu tan, hiển nhiên là Toshio đã thành công, đã hạn

chế và giải quyết con quỷ kia. Nhận ra điểm này, Tô Viễn liền dự

định rời đi, chuẩn bị đi đến quán bar mà nữ nhân này nói để thử

vận may.

"Xem như đã cùng nhau trải qua sự kiện linh dị, ta cho ngươi một

lời khuyên: mau chóng về nước, đừng đợi ở bên ngoài, những gì

ngươi gặp phải hôm nay chỉ là bắt đầu thôi."

“Cái gì?

Nghe lời nói chẳng hiểu ra sao của Tô Viễn, Lâm Khả không khỏi

sửng sốt.

Thế nhưng ngay sau đó, nàng chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi thần bí

nam nhân này cứ như vậy mà biến mất trước mắt nàng.

Cùng lúc đó, trong tòa nhà, sương mù màu xanh đen cũng dần

dần tan đi, ánh sáng một lần nữa xuất hiện.

Rời khỏi nơi vừa phát sinh sự kiện linh dị, ngoài đường vẫn vô

cùng náo nhiệt, thật khó tưởng tượng rằng, dưới xu thế sự kiện

linh dị liên tiếp phát sinh, tuyệt đại đa số người lại như không hề

có cảm giác gì, đường phố vẫn đông đúc, người đi đường với

thân thái vội vã, ai làm việc nấy, dường như không chút gì bị ảnh

hưởng trong cuộc sống.

Không thể không thừa nhận, đôi khi vô tri cũng là một niêm hạnh

phúc.

Mỗi người khi gặp cùng một sự việc đều sẽ có lựa chọn khác

nhau.

Chỉ những ai đã trải qua địa ngục mới biết nhân gian đẹp đẽ thế

nào.

Và chỉ những ai từng tiếp xúc với lệ quỷ mới hiểu rõ được cái gọi

là hạnh phúc.

Thế nhưng trong thế giới này, khi xu thế linh dị toàn câu càng

ngày càng nghiêm trọng, ngay cả Tô Viễn, khi đối mặt với tình

cảnh này, cũng khó mà giữ được sự lạc quan như tưởng tượng.

"Hẳn là chỗ này."

Rất nhanh, Tô Viễn cứ theo địa chỉ mà Lâm Khả cung cấp tìm đến

vị trí quán bar.

Lúc này, ảnh hưởng do Quỷ Họa mang đến cũng càng lúc càng

lớn, bâu trời dần dân trở nên âm u, như thể báo hiệu cơn bão sắp

đến.

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, dường như có thể cảm nhận được

áp lực khiến người ta hít thở không thông, Tô Viễn thu hồi ánh

mắt, chậm rãi bước vào trong quán rượu.

Phải nắm chắc thời gian.

Làm xong rồi rời đi ngay.

Nhưng hai thân hình cao lớn da đen đứng ở cửa quán lại tỏ ra

như không thấy Tô Viễn bước vào, dường như hắn hoàn toàn vô

hình trước mắt họ.

Bên trong quán bar và bên ngoài như là hai thế giới hoàn toàn

khác biệt, người bên ngoài với vẻ mặt vội vã, chạy đôn chạy đáo

vì cuộc sống, vì vài đông bạc vụn; trong khi người bên trong lại

ăn chơi đàng điểm, sống mơ màng, điên cuồng giãy giụa cơ thể,

thỏa sức phát tiết hóc môn.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bây giờ từ lời nói của Tô Viễn, Lâm Khả đã biết được rất nhiều tintức.Không khó đoán ra, sự kiện linh dị ở bên ngoài đã có rất nhiêungười biết, thậm chí còn có tổ chức, đồng thời có nhân viênchuyên môn đặc thù đến xử lý loại chuyện này.Khó trách đối phương có thể biểu hiện không sợ hãi chút nào,hóa ra bản thân hắn chính là nhân viên xử lý sự kiện liên quan.Cứ như vậy, cũng chẳng có gì lạ.Nhìn nàng ngẩn người, trong lúc nhất thời dường như vẫn chưatỉnh táo lại, Tô Viễn nói:"Nói thật, ta không trông cậy vào việc có thể thu hoạch bao nhiêutin tức hữu dụng từ ngươi, chỉ là có thắng vô mà thôi.Nếu ngươi đủ thông minh, hẳn phải biết nên làm cái gì, khôngnên làm cái gì.Ngươi có thể không biết gì cả, nhưng đừng cầm giả tin tức để gạtta.Ta ghét nhất chính là lừa gạt.""Hy vọng ngươi không muốn phạm ngu.Giờ khắc này, Tô Viễn không che giấu chút nào ác ý của mình.Mà trong nháy mắt, sắc mặt của Lâm Khả thay đổi.Nàng đã gặp rất nhiều người trong đời này, nhưng chưa từng gặpai giống như người trước mắt này, đặc biệt và khác biệt đến thế,có một loại mị lực rất riêng.Mặc dù trong tuyệt đại đa số tình huống, hắn lại dễ khiến ngườita cảm thấy chán ghét, nhưng đối với những kẻ chán ghét hắn,cũng không rõ ràng sợ hãi, người trước mắt này sớm đã khôngcùng bọn họ thuộc cùng một cấp bậc."Ngươi... ngươi là đặc biệt đến tìm loại đồ vật này? Còn có ngườigiống ngươi nữa sao?"Ánh mắt Lâm Khả lấp lóe, hơi lộ ra bất an.Mặc dù không biết mục đích của Tô Viễn, nhưng nàng cũng cóchút suy đoán.Nàng không cảm thấy Tô Viễn là người có thể chạy ra ngoại quốcchỉ để đi dạo và du lịch.Căn cứ vào những chuyện đã gặp hôm nay và lời đồn trên mạng,sự kiện linh dị phát sinh đoán chừng không phải là ngẫu nhiên,mà nước ngoài đều có loại tình huống này, khó đảm bảo trongnước sẽ không có.Có thể như vậy, một nhân sĩ kỳ lạ như hắn chẳng lẽ lại để mặctình hình trong nước, chuyên môn chạy ra ngoại quốc để giảiquyết sự kiện linh dị sao?Hiển nhiên không có khả năng!Vậy nhất định phải có mục đích của mình ở chỗ đó.Lại liên tưởng đến việc Tô Viễn vừa đề cập đến những ngườigiống như hắn, thì càng không khó để suy đoán ra.Cho nên, là đến trả thù? Hay là tìm kiếm tổ chức, hoặc là tị nạn?Trong thời gian ngắn, trong đầu Lâm Khả hiện lên vô số suyđoán.Nhưng rất nhanh, nàng liền khôi phục bình tĩnh, bắt đầu tổ chứcngôn ngữ nói:"Cụ thể ta cũng không rõ lắm, chỉ có một lần tại buổi tiệc nghengười khác nói qua, có một đám thân bí thường xuyên hoạt độngtại quán bar ở khu Hoàng Hậu, nhưng nơi đó rất loạn, là địa bàncủa lão đại Khuê Xà - hắc bang bản xứ.Còn về những chuyện giống như hôm nay, loại tin tức này trênmạng cũng có một đống lớn, bình thường ta chỉ xem cho vui giếtthời gian thôi.Thấy Tô Viễn vẫn nhìn mình chằm chằm như cũ, Lâm Khả có chútgấp:"Thật mà, ta nói đều là thật, nhưng đó chỉ là nghe người ta nói,độ chính xác thì ta không thể đảm bảo."Nói đến đây, nàng vô ý thức quay đầu lại, không dám đối mặt vớiánh mắt của Tô Viễn.Một lát sau, Tô Viễn chậm rãi mở miệng: "Ngươi có mâu thuẫnvới cái hắc bang Khuê Xà kia?"Không, không cóiI"Nhìn thấy bộ dạng của nữ nhân này vào thời khắc này, Tô Viễnliên hiểu rõ, hơn phân nửa là có.Một nữ nhân, dám ở khu vực có xú danh tại thành phố NY, đồngthời nhìn qua thân thủ cũng không tệ lắm, muốn nói không cóđiểm bí mật gì thì thật khó tin.Bất quá hắn cũng không quan tâm có hay không, chỉ cần nữ nhânnày không lừa gạt mình, cho dù nàng có dự định mượn tay hắnđể đạt được một số mục đích, Tô Viễn cũng cảm thấy không saocả.Dù sao hắn vĩnh viễn không bao giờ chịu thiệt.Ta không quan tâm ngươi có ý nghĩ gì, chỉ cân ghi nhớ một điều:người lừa gạt ta, từ trước đến nay đều không có kết cục tốt đẹp."Lâm Khả trong lòng giật mình, lập tức làm sáng tỏ:"Ta biết, ta tuyệt đối không dám lừa gạt ngươi, chỉ là những tintức kia thật sự chỉ là nghe nói, ta cũng không dám hứa chắc độchính xác cao bao nhiêu.""Vậy là tốt rồi."Do dự một chút, nàng lại nhịn không được mà nói:"Nói trở lại, ngươi nói người ngự quỷ kia là có ý gì? Ý ta là, làmthế nào mới có thể thu hoạch được năng lực đối phó lệ quỷ.""Làm sao? Tâm động rồi sao?"Khóe miệng Tô Viễn hơi vểnh lên:"Rất đơn giản, muốn đối phó lệ quỷ, vậy hãy biến chính mìnhthành lệ quỷ, như vậy ngươi cũng có thể thu hoạch được sứcmạnh để đối phó lệ quỷ.""Điều đó có phải trả giá đắt không?”"Vậy ngươi mong bánh từ trên trời rớt xuống à?"Tô Viễn rất thẳng thắn nói, lúc này, khói mù trong tòa nhà bắtđầu chậm rãi tiêu tan, hiển nhiên là Toshio đã thành công, đã hạnchế và giải quyết con quỷ kia. Nhận ra điểm này, Tô Viễn liền dựđịnh rời đi, chuẩn bị đi đến quán bar mà nữ nhân này nói để thửvận may."Xem như đã cùng nhau trải qua sự kiện linh dị, ta cho ngươi mộtlời khuyên: mau chóng về nước, đừng đợi ở bên ngoài, những gìngươi gặp phải hôm nay chỉ là bắt đầu thôi."“Cái gì?Nghe lời nói chẳng hiểu ra sao của Tô Viễn, Lâm Khả không khỏisửng sốt.Thế nhưng ngay sau đó, nàng chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi thần bínam nhân này cứ như vậy mà biến mất trước mắt nàng.Cùng lúc đó, trong tòa nhà, sương mù màu xanh đen cũng dầndần tan đi, ánh sáng một lần nữa xuất hiện.Rời khỏi nơi vừa phát sinh sự kiện linh dị, ngoài đường vẫn vôcùng náo nhiệt, thật khó tưởng tượng rằng, dưới xu thế sự kiệnlinh dị liên tiếp phát sinh, tuyệt đại đa số người lại như không hềcó cảm giác gì, đường phố vẫn đông đúc, người đi đường vớithân thái vội vã, ai làm việc nấy, dường như không chút gì bị ảnhhưởng trong cuộc sống.Không thể không thừa nhận, đôi khi vô tri cũng là một niêm hạnhphúc.Mỗi người khi gặp cùng một sự việc đều sẽ có lựa chọn khácnhau.Chỉ những ai đã trải qua địa ngục mới biết nhân gian đẹp đẽ thếnào.Và chỉ những ai từng tiếp xúc với lệ quỷ mới hiểu rõ được cái gọilà hạnh phúc.Thế nhưng trong thế giới này, khi xu thế linh dị toàn câu càngngày càng nghiêm trọng, ngay cả Tô Viễn, khi đối mặt với tìnhcảnh này, cũng khó mà giữ được sự lạc quan như tưởng tượng."Hẳn là chỗ này."Rất nhanh, Tô Viễn cứ theo địa chỉ mà Lâm Khả cung cấp tìm đếnvị trí quán bar.Lúc này, ảnh hưởng do Quỷ Họa mang đến cũng càng lúc cànglớn, bâu trời dần dân trở nên âm u, như thể báo hiệu cơn bão sắpđến.Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, dường như có thể cảm nhận đượcáp lực khiến người ta hít thở không thông, Tô Viễn thu hồi ánhmắt, chậm rãi bước vào trong quán rượu.Phải nắm chắc thời gian.Làm xong rồi rời đi ngay.Nhưng hai thân hình cao lớn da đen đứng ở cửa quán lại tỏ ranhư không thấy Tô Viễn bước vào, dường như hắn hoàn toàn vôhình trước mắt họ.Bên trong quán bar và bên ngoài như là hai thế giới hoàn toànkhác biệt, người bên ngoài với vẻ mặt vội vã, chạy đôn chạy đáovì cuộc sống, vì vài đông bạc vụn; trong khi người bên trong lạiăn chơi đàng điểm, sống mơ màng, điên cuồng giãy giụa cơ thể,thỏa sức phát tiết hóc môn.

Chương 780: Tin tức được biết