Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 781: Người ngự quỷ bị bắt
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cho dù giờ phút này đang là ban ngày, nhưng đối với nhữngngười trong quán rượu thì dường như không hề ảnh hưởng đếnsự cuồng hoan của bọn hắn.Sau khi bước vào quán bar, Tô Viễn dường như không hề để ýđến những người đang điên cuồng vặn vẹo thân thể kia.Quỷ Nhãn khẽ chuyển động, sau đó hắn cúi đâu nhìn xuống phíadưới nên nhà.Không sai, ngay dưới chân.Ở đó, có một thứ gì đó không rõ, cản trở tâm nhìn của Quỷ Nhãn.Dường như có điểm giống một cái phòng an toàn.Với ý nghĩ này trong lòng, Tô Viễn khẽ động tâm niệm, ngay lậptức trên thân hắn xuất hiện từng tia hắc ám chảy xuôi, tựa như từtrong cơ thể lan tràn ra ngoài.Trong nháy mắt, hắc ám bao phủ toàn bộ Tô Viễn, rôi hắn cứ thếchìm thẳng vào trong lòng đất, giống như bị nuốt chứng.Rất nhanh, Tô Viễn đã xuống tới dưới lòng đất.Quán bar dưới lòng đất cũng có một cảnh giới khác, nhìn conđường rộng rãi cùng những nhóm tuân tra tốp năm tốp ba, hắnliên mở rộng bước chân đi tới. Nhưng chưa đi được hai bước, hắnđột ngột nghe thấy một tiếng hét thảm.Âm thanh này phát ra từ cuối lối đi, từ một căn phòng nào đó.Rất rõ ràng có thể nhìn thấy, cánh cửa lớn màu vàng óng của cănphòng kia đang mở rộng, vẫn chưa đóng lại, xung quanh cònđứng đầy người.Mỗi người đều mặc âu phục, nhìn qua đều là nam tử cường tráng.Phòng an toàn?Phát hiện điều này, Tô Viễn không chút do dự mà tiến về phíabên đó, nhưng khi còn chưa đến nơi thì hắn đã nghe thấy bêntrong gian phòng có tiếng kêu thảm thiết như có như không,cùng tiếng chửi mắng.'Nói hay không, nói hay không, nói hay không! Đáng chết, cái gìrác rưởi người ngự quỷ, người không ra người, quỷ không ra quỷ,nhanh giao đồ ral"Cùng lúc tiếng chửi mắng vang lên, Tô Viễn còn nghe được tiếngnện mạnh không ngừng vang lên, giống như có ai đó đang dùngvật nặng đánh vào người.Đến gân hơn, hắn lách qua cánh cửa lớn màu vàng, liền nhìn thấymột cảnh tượng.Một thanh niên lạnh lùng, câm một cây gậy bóng chày, đang tiếptục dùng sức gõ lên một nam nhân toàn thân bị xích sắt trói chặt,tay chân đều bị đóng định trên sàn nhà.Những sợi xích kia, cùng với những cái đỉnh, đêu được chế tạo từvật liệu thép hỗn hợp hoàng kim.Như vậy, cho dù là người ngự quỷ cũng rất khó có thể thoát khỏi.Lúc này, Tô Viễn mới phát hiện, cả hai người đều có khuôn mặtcủa người châu Á, nhưng trong tình huống này lại rất khó đểphân biệt họ là người của quốc gia nào."Ta hỏi lại lần nữa, Tam Quân, rốt cuộc đồ vật đang ở đâu!"Chỉ thấy thanh niên cầm gậy bóng chày vừa gào thét, vừa hunghăng đập mạnh vào đầu người bị trói.Ngay lập tức, người kia phát ra một tiếng hét thảm, ngay cả đầulâu cũng rõ ràng lõm xuống một khối nhỏ, dường như đầu ócmuốn nứt toác ra.Nếu là người bình thường, đối mặt với đòn tấn công này chỉ sợ đãchết, nhưng người kia chỉ kêu thảm vì đau đớn, không có dấuhiệu sắp chết, mặc cho xương cốt nứt toác, da tróc thịt bong,máu tươi không ngừng chảy ra.Hiển nhiên, loại sinh mệnh lực ương ngạnh này không phải ngườibình thường có được, người bị trói dưới đất chắc chắn là mộtngười ngự quỷ. Điều này khiến Tô Viễn vô cùng kinh ngạc.Bởi vì kẻ đang dùng hình tra tấn lúc này rõ ràng chỉ là một ngườibình thường, trên người không có dấu hiệu nào của linh dị lực.Nhưng chính một người mà trong mắt Tô Viễn chỉ như một concôn trùng có thể dễ dàng nghiên nát lại có thể đánh bại mộtngười ngự quý mà đối phương không có khả năng phản kháng,chỉ có thể chịu đựng đau đớn.Điêu này khiến Tô Viễn càng thêm tò mò.Dù sao đây là lân đầu tiên hắn thấy một người ngự quỷ yếu đuốiđến mức bị một người bình thường bắt nạt.Đồng thời, hắn cũng hứng thú với vật gì đó mà bọn chúng đangnói đến.Dù cho bị tra tấn không khác gì không phải người, kẻ bị đóngđinh dưới đất vẫn rất kiên cường:"Ta không biết, ta sẽ không nói.Có giỏi thì giết ta điU"Giết ngươi? Ngươi nghĩ ta ngốc à? Giết ngươi, quỷ trong thân thểngươi thoát ra thì sao? Ta đối phó người thì giỏi lắm, nhưng đốiphó quỷ thì ta không có khả năng, cũng không dám."Nghe đến đó, Tô Viễn nhìn chằm chằm vào tên thanh niên pháchlối này, người biết mình biết ta thì vẫn có chút tự hiểu.Nhưng điều đó càng khiến Tô Viễn tò mò hơn, hắn dám dùng thủđoạn này đối phó một người ngự quỷ, chẳng lẽ không sợ nếu đốiphương thoát được thì sẽ trả thù sao?Hay là hắn ngay từ đầu đã không có ý định để người này sốngsót?"Cuối cùng ta hỏi ngươi lần nữa, vật giấu ở đâu?"Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi sao?”Người bị trói, mặt đây máu tươi, ngửa đầu cười thảm:"Nằm mơ đi, vật đó, ngươi mãi mãi cũng đừng nghĩ đến việc lấyđược.Dù sao ta cũng chẳng còn sống lâu, ngươi giết ta đi"Thanh niên nghe vậy, mặt sâm lại.Gia hỏa này đúng là một cái xương cứng, từ sáng đến giờ, sốngchết hắn cũng không chịu nói ra.Nhưng hắn thực sự nghĩ rằng như vậy là ta không có cách sao?Lông mày tên thanh niên nhíu lại, hắn nói:"Ngươi thật sự nghĩ ta không có cách nào sao, hừ, ngây thơ.Nếu ta nhớ không lầm, bạn gái của ngươi cùng một người biểumuội dường như cũng ở quanh đây, đúng không? Vậy ta sẽ gọingười đem bọn họ tới để cùng ngươi đoàn tụ, xem ngươi mạnhmiệng được tới khi nào.Nghe đến những lời này, sắc mặt người đàn ông bị đóng đỉnh lậptức thay đổi, nhưng ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vanglên."Có chút thú vị đấy.Ta vốn định nắm chặt thời gian, thu hoạch một đợt rồi rời đi, lạikhông ngờ có thể chứng kiến chuyện thú vị thế này.Thật lòng mà nói, các ngươi đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của ta.Có thể nói cho ta biết món đồ đó rốt cuộc là gì không?” Giọng nóiđột ngột vang lên khiến tất cả mọi người giật mình.Lập tức, họ chưa kịp hoàn hồn đã rút súng lục ra, gân như mỗingười đều có một khẩu, nhất là tên thanh niên vừa rồi tra khảongười kia, vũ khí trong tay còn pha trộn vật liệu hoàng kim, chodù đối với người ngự quỷ cũng có thể gây ra một chút tổnthương.Chỉ có điều, đối với Tô Viễn thì điều đó chẳng đáng nhắc tới.Khi bọn chúng nhìn thấy Tô Viễn, ánh mắt đầu tiên là sững sờ,nhưng rất nhanh sau đó sắc mặt liên trở nên âm trâm.Bởi không có ai phát hiện Tô Viễn vào đây bằng cách nào, nhưthể hắn luôn ở đó, nhưng không ai có thể phát hiện ra.Nếu không phải hắn chủ động lên tiếng, e rằng sẽ không có aibiết nơi này còn có một người sống sờ sờ tồn tại.Loại thủ đoạn quỷ dị này, không chút nghi ngờ, chỉ có người ngựquỷ mới có thể làm được.Nghĩ đến đây, sắc mặt thanh niên càng trâm xuống.Mặc dù hắn kiêng dè người ngự quỷ, nhưng cũng không hề sợhãi.Vì cuối cùng, họ cũng chỉ là một đám ma chết sớm, không dámtùy tiện sử dụng năng lực điều khiển lệ quỷ của mình.Một khi sử dụng quá nhiều, họ sẽ chết bởi sự hồi phục của lệ quỷ.
Cho dù giờ phút này đang là ban ngày, nhưng đối với những
người trong quán rượu thì dường như không hề ảnh hưởng đến
sự cuồng hoan của bọn hắn.
Sau khi bước vào quán bar, Tô Viễn dường như không hề để ý
đến những người đang điên cuồng vặn vẹo thân thể kia.
Quỷ Nhãn khẽ chuyển động, sau đó hắn cúi đâu nhìn xuống phía
dưới nên nhà.
Không sai, ngay dưới chân.
Ở đó, có một thứ gì đó không rõ, cản trở tâm nhìn của Quỷ Nhãn.
Dường như có điểm giống một cái phòng an toàn.
Với ý nghĩ này trong lòng, Tô Viễn khẽ động tâm niệm, ngay lập
tức trên thân hắn xuất hiện từng tia hắc ám chảy xuôi, tựa như từ
trong cơ thể lan tràn ra ngoài.
Trong nháy mắt, hắc ám bao phủ toàn bộ Tô Viễn, rôi hắn cứ thế
chìm thẳng vào trong lòng đất, giống như bị nuốt chứng.
Rất nhanh, Tô Viễn đã xuống tới dưới lòng đất.
Quán bar dưới lòng đất cũng có một cảnh giới khác, nhìn con
đường rộng rãi cùng những nhóm tuân tra tốp năm tốp ba, hắn
liên mở rộng bước chân đi tới. Nhưng chưa đi được hai bước, hắn
đột ngột nghe thấy một tiếng hét thảm.
Âm thanh này phát ra từ cuối lối đi, từ một căn phòng nào đó.
Rất rõ ràng có thể nhìn thấy, cánh cửa lớn màu vàng óng của căn
phòng kia đang mở rộng, vẫn chưa đóng lại, xung quanh còn
đứng đầy người.
Mỗi người đều mặc âu phục, nhìn qua đều là nam tử cường tráng.
Phòng an toàn?
Phát hiện điều này, Tô Viễn không chút do dự mà tiến về phía
bên đó, nhưng khi còn chưa đến nơi thì hắn đã nghe thấy bên
trong gian phòng có tiếng kêu thảm thiết như có như không,
cùng tiếng chửi mắng.
'Nói hay không, nói hay không, nói hay không! Đáng chết, cái gì
rác rưởi người ngự quỷ, người không ra người, quỷ không ra quỷ,
nhanh giao đồ ral"
Cùng lúc tiếng chửi mắng vang lên, Tô Viễn còn nghe được tiếng
nện mạnh không ngừng vang lên, giống như có ai đó đang dùng
vật nặng đánh vào người.
Đến gân hơn, hắn lách qua cánh cửa lớn màu vàng, liền nhìn thấy
một cảnh tượng.
Một thanh niên lạnh lùng, câm một cây gậy bóng chày, đang tiếp
tục dùng sức gõ lên một nam nhân toàn thân bị xích sắt trói chặt,
tay chân đều bị đóng định trên sàn nhà.
Những sợi xích kia, cùng với những cái đỉnh, đêu được chế tạo từ
vật liệu thép hỗn hợp hoàng kim.
Như vậy, cho dù là người ngự quỷ cũng rất khó có thể thoát khỏi.
Lúc này, Tô Viễn mới phát hiện, cả hai người đều có khuôn mặt
của người châu Á, nhưng trong tình huống này lại rất khó để
phân biệt họ là người của quốc gia nào.
"Ta hỏi lại lần nữa, Tam Quân, rốt cuộc đồ vật đang ở đâu!"
Chỉ thấy thanh niên cầm gậy bóng chày vừa gào thét, vừa hung
hăng đập mạnh vào đầu người bị trói.
Ngay lập tức, người kia phát ra một tiếng hét thảm, ngay cả đầu
lâu cũng rõ ràng lõm xuống một khối nhỏ, dường như đầu óc
muốn nứt toác ra.
Nếu là người bình thường, đối mặt với đòn tấn công này chỉ sợ đã
chết, nhưng người kia chỉ kêu thảm vì đau đớn, không có dấu
hiệu sắp chết, mặc cho xương cốt nứt toác, da tróc thịt bong,
máu tươi không ngừng chảy ra.
Hiển nhiên, loại sinh mệnh lực ương ngạnh này không phải người
bình thường có được, người bị trói dưới đất chắc chắn là một
người ngự quỷ. Điều này khiến Tô Viễn vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì kẻ đang dùng hình tra tấn lúc này rõ ràng chỉ là một người
bình thường, trên người không có dấu hiệu nào của linh dị lực.
Nhưng chính một người mà trong mắt Tô Viễn chỉ như một con
côn trùng có thể dễ dàng nghiên nát lại có thể đánh bại một
người ngự quý mà đối phương không có khả năng phản kháng,
chỉ có thể chịu đựng đau đớn.
Điêu này khiến Tô Viễn càng thêm tò mò.
Dù sao đây là lân đầu tiên hắn thấy một người ngự quỷ yếu đuối
đến mức bị một người bình thường bắt nạt.
Đồng thời, hắn cũng hứng thú với vật gì đó mà bọn chúng đang
nói đến.
Dù cho bị tra tấn không khác gì không phải người, kẻ bị đóng
đinh dưới đất vẫn rất kiên cường:
"Ta không biết, ta sẽ không nói.
Có giỏi thì giết ta điU
"Giết ngươi? Ngươi nghĩ ta ngốc à? Giết ngươi, quỷ trong thân thể
ngươi thoát ra thì sao? Ta đối phó người thì giỏi lắm, nhưng đối
phó quỷ thì ta không có khả năng, cũng không dám."
Nghe đến đó, Tô Viễn nhìn chằm chằm vào tên thanh niên phách
lối này, người biết mình biết ta thì vẫn có chút tự hiểu.
Nhưng điều đó càng khiến Tô Viễn tò mò hơn, hắn dám dùng thủ
đoạn này đối phó một người ngự quỷ, chẳng lẽ không sợ nếu đối
phương thoát được thì sẽ trả thù sao?
Hay là hắn ngay từ đầu đã không có ý định để người này sống
sót?
"Cuối cùng ta hỏi ngươi lần nữa, vật giấu ở đâu?"
Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi sao?”
Người bị trói, mặt đây máu tươi, ngửa đầu cười thảm:
"Nằm mơ đi, vật đó, ngươi mãi mãi cũng đừng nghĩ đến việc lấy
được.
Dù sao ta cũng chẳng còn sống lâu, ngươi giết ta đi"
Thanh niên nghe vậy, mặt sâm lại.
Gia hỏa này đúng là một cái xương cứng, từ sáng đến giờ, sống
chết hắn cũng không chịu nói ra.
Nhưng hắn thực sự nghĩ rằng như vậy là ta không có cách sao?
Lông mày tên thanh niên nhíu lại, hắn nói:
"Ngươi thật sự nghĩ ta không có cách nào sao, hừ, ngây thơ.
Nếu ta nhớ không lầm, bạn gái của ngươi cùng một người biểu
muội dường như cũng ở quanh đây, đúng không? Vậy ta sẽ gọi
người đem bọn họ tới để cùng ngươi đoàn tụ, xem ngươi mạnh
miệng được tới khi nào.
Nghe đến những lời này, sắc mặt người đàn ông bị đóng đỉnh lập
tức thay đổi, nhưng ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang
lên.
"Có chút thú vị đấy.
Ta vốn định nắm chặt thời gian, thu hoạch một đợt rồi rời đi, lại
không ngờ có thể chứng kiến chuyện thú vị thế này.
Thật lòng mà nói, các ngươi đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của ta.
Có thể nói cho ta biết món đồ đó rốt cuộc là gì không?” Giọng nói
đột ngột vang lên khiến tất cả mọi người giật mình.
Lập tức, họ chưa kịp hoàn hồn đã rút súng lục ra, gân như mỗi
người đều có một khẩu, nhất là tên thanh niên vừa rồi tra khảo
người kia, vũ khí trong tay còn pha trộn vật liệu hoàng kim, cho
dù đối với người ngự quỷ cũng có thể gây ra một chút tổn
thương.
Chỉ có điều, đối với Tô Viễn thì điều đó chẳng đáng nhắc tới.
Khi bọn chúng nhìn thấy Tô Viễn, ánh mắt đầu tiên là sững sờ,
nhưng rất nhanh sau đó sắc mặt liên trở nên âm trâm.
Bởi không có ai phát hiện Tô Viễn vào đây bằng cách nào, như
thể hắn luôn ở đó, nhưng không ai có thể phát hiện ra.
Nếu không phải hắn chủ động lên tiếng, e rằng sẽ không có ai
biết nơi này còn có một người sống sờ sờ tồn tại.
Loại thủ đoạn quỷ dị này, không chút nghi ngờ, chỉ có người ngự
quỷ mới có thể làm được.
Nghĩ đến đây, sắc mặt thanh niên càng trâm xuống.
Mặc dù hắn kiêng dè người ngự quỷ, nhưng cũng không hề sợ
hãi.
Vì cuối cùng, họ cũng chỉ là một đám ma chết sớm, không dám
tùy tiện sử dụng năng lực điều khiển lệ quỷ của mình.
Một khi sử dụng quá nhiều, họ sẽ chết bởi sự hồi phục của lệ quỷ.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cho dù giờ phút này đang là ban ngày, nhưng đối với nhữngngười trong quán rượu thì dường như không hề ảnh hưởng đếnsự cuồng hoan của bọn hắn.Sau khi bước vào quán bar, Tô Viễn dường như không hề để ýđến những người đang điên cuồng vặn vẹo thân thể kia.Quỷ Nhãn khẽ chuyển động, sau đó hắn cúi đâu nhìn xuống phíadưới nên nhà.Không sai, ngay dưới chân.Ở đó, có một thứ gì đó không rõ, cản trở tâm nhìn của Quỷ Nhãn.Dường như có điểm giống một cái phòng an toàn.Với ý nghĩ này trong lòng, Tô Viễn khẽ động tâm niệm, ngay lậptức trên thân hắn xuất hiện từng tia hắc ám chảy xuôi, tựa như từtrong cơ thể lan tràn ra ngoài.Trong nháy mắt, hắc ám bao phủ toàn bộ Tô Viễn, rôi hắn cứ thếchìm thẳng vào trong lòng đất, giống như bị nuốt chứng.Rất nhanh, Tô Viễn đã xuống tới dưới lòng đất.Quán bar dưới lòng đất cũng có một cảnh giới khác, nhìn conđường rộng rãi cùng những nhóm tuân tra tốp năm tốp ba, hắnliên mở rộng bước chân đi tới. Nhưng chưa đi được hai bước, hắnđột ngột nghe thấy một tiếng hét thảm.Âm thanh này phát ra từ cuối lối đi, từ một căn phòng nào đó.Rất rõ ràng có thể nhìn thấy, cánh cửa lớn màu vàng óng của cănphòng kia đang mở rộng, vẫn chưa đóng lại, xung quanh cònđứng đầy người.Mỗi người đều mặc âu phục, nhìn qua đều là nam tử cường tráng.Phòng an toàn?Phát hiện điều này, Tô Viễn không chút do dự mà tiến về phíabên đó, nhưng khi còn chưa đến nơi thì hắn đã nghe thấy bêntrong gian phòng có tiếng kêu thảm thiết như có như không,cùng tiếng chửi mắng.'Nói hay không, nói hay không, nói hay không! Đáng chết, cái gìrác rưởi người ngự quỷ, người không ra người, quỷ không ra quỷ,nhanh giao đồ ral"Cùng lúc tiếng chửi mắng vang lên, Tô Viễn còn nghe được tiếngnện mạnh không ngừng vang lên, giống như có ai đó đang dùngvật nặng đánh vào người.Đến gân hơn, hắn lách qua cánh cửa lớn màu vàng, liền nhìn thấymột cảnh tượng.Một thanh niên lạnh lùng, câm một cây gậy bóng chày, đang tiếptục dùng sức gõ lên một nam nhân toàn thân bị xích sắt trói chặt,tay chân đều bị đóng định trên sàn nhà.Những sợi xích kia, cùng với những cái đỉnh, đêu được chế tạo từvật liệu thép hỗn hợp hoàng kim.Như vậy, cho dù là người ngự quỷ cũng rất khó có thể thoát khỏi.Lúc này, Tô Viễn mới phát hiện, cả hai người đều có khuôn mặtcủa người châu Á, nhưng trong tình huống này lại rất khó đểphân biệt họ là người của quốc gia nào."Ta hỏi lại lần nữa, Tam Quân, rốt cuộc đồ vật đang ở đâu!"Chỉ thấy thanh niên cầm gậy bóng chày vừa gào thét, vừa hunghăng đập mạnh vào đầu người bị trói.Ngay lập tức, người kia phát ra một tiếng hét thảm, ngay cả đầulâu cũng rõ ràng lõm xuống một khối nhỏ, dường như đầu ócmuốn nứt toác ra.Nếu là người bình thường, đối mặt với đòn tấn công này chỉ sợ đãchết, nhưng người kia chỉ kêu thảm vì đau đớn, không có dấuhiệu sắp chết, mặc cho xương cốt nứt toác, da tróc thịt bong,máu tươi không ngừng chảy ra.Hiển nhiên, loại sinh mệnh lực ương ngạnh này không phải ngườibình thường có được, người bị trói dưới đất chắc chắn là mộtngười ngự quỷ. Điều này khiến Tô Viễn vô cùng kinh ngạc.Bởi vì kẻ đang dùng hình tra tấn lúc này rõ ràng chỉ là một ngườibình thường, trên người không có dấu hiệu nào của linh dị lực.Nhưng chính một người mà trong mắt Tô Viễn chỉ như một concôn trùng có thể dễ dàng nghiên nát lại có thể đánh bại mộtngười ngự quý mà đối phương không có khả năng phản kháng,chỉ có thể chịu đựng đau đớn.Điêu này khiến Tô Viễn càng thêm tò mò.Dù sao đây là lân đầu tiên hắn thấy một người ngự quỷ yếu đuốiđến mức bị một người bình thường bắt nạt.Đồng thời, hắn cũng hứng thú với vật gì đó mà bọn chúng đangnói đến.Dù cho bị tra tấn không khác gì không phải người, kẻ bị đóngđinh dưới đất vẫn rất kiên cường:"Ta không biết, ta sẽ không nói.Có giỏi thì giết ta điU"Giết ngươi? Ngươi nghĩ ta ngốc à? Giết ngươi, quỷ trong thân thểngươi thoát ra thì sao? Ta đối phó người thì giỏi lắm, nhưng đốiphó quỷ thì ta không có khả năng, cũng không dám."Nghe đến đó, Tô Viễn nhìn chằm chằm vào tên thanh niên pháchlối này, người biết mình biết ta thì vẫn có chút tự hiểu.Nhưng điều đó càng khiến Tô Viễn tò mò hơn, hắn dám dùng thủđoạn này đối phó một người ngự quỷ, chẳng lẽ không sợ nếu đốiphương thoát được thì sẽ trả thù sao?Hay là hắn ngay từ đầu đã không có ý định để người này sốngsót?"Cuối cùng ta hỏi ngươi lần nữa, vật giấu ở đâu?"Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi sao?”Người bị trói, mặt đây máu tươi, ngửa đầu cười thảm:"Nằm mơ đi, vật đó, ngươi mãi mãi cũng đừng nghĩ đến việc lấyđược.Dù sao ta cũng chẳng còn sống lâu, ngươi giết ta đi"Thanh niên nghe vậy, mặt sâm lại.Gia hỏa này đúng là một cái xương cứng, từ sáng đến giờ, sốngchết hắn cũng không chịu nói ra.Nhưng hắn thực sự nghĩ rằng như vậy là ta không có cách sao?Lông mày tên thanh niên nhíu lại, hắn nói:"Ngươi thật sự nghĩ ta không có cách nào sao, hừ, ngây thơ.Nếu ta nhớ không lầm, bạn gái của ngươi cùng một người biểumuội dường như cũng ở quanh đây, đúng không? Vậy ta sẽ gọingười đem bọn họ tới để cùng ngươi đoàn tụ, xem ngươi mạnhmiệng được tới khi nào.Nghe đến những lời này, sắc mặt người đàn ông bị đóng đỉnh lậptức thay đổi, nhưng ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vanglên."Có chút thú vị đấy.Ta vốn định nắm chặt thời gian, thu hoạch một đợt rồi rời đi, lạikhông ngờ có thể chứng kiến chuyện thú vị thế này.Thật lòng mà nói, các ngươi đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của ta.Có thể nói cho ta biết món đồ đó rốt cuộc là gì không?” Giọng nóiđột ngột vang lên khiến tất cả mọi người giật mình.Lập tức, họ chưa kịp hoàn hồn đã rút súng lục ra, gân như mỗingười đều có một khẩu, nhất là tên thanh niên vừa rồi tra khảongười kia, vũ khí trong tay còn pha trộn vật liệu hoàng kim, chodù đối với người ngự quỷ cũng có thể gây ra một chút tổnthương.Chỉ có điều, đối với Tô Viễn thì điều đó chẳng đáng nhắc tới.Khi bọn chúng nhìn thấy Tô Viễn, ánh mắt đầu tiên là sững sờ,nhưng rất nhanh sau đó sắc mặt liên trở nên âm trâm.Bởi không có ai phát hiện Tô Viễn vào đây bằng cách nào, nhưthể hắn luôn ở đó, nhưng không ai có thể phát hiện ra.Nếu không phải hắn chủ động lên tiếng, e rằng sẽ không có aibiết nơi này còn có một người sống sờ sờ tồn tại.Loại thủ đoạn quỷ dị này, không chút nghi ngờ, chỉ có người ngựquỷ mới có thể làm được.Nghĩ đến đây, sắc mặt thanh niên càng trâm xuống.Mặc dù hắn kiêng dè người ngự quỷ, nhưng cũng không hề sợhãi.Vì cuối cùng, họ cũng chỉ là một đám ma chết sớm, không dámtùy tiện sử dụng năng lực điều khiển lệ quỷ của mình.Một khi sử dụng quá nhiều, họ sẽ chết bởi sự hồi phục của lệ quỷ.