Tác giả:

Mưa rơi tí tách, bên trong căn nhà tối tăm, một giọt mưa rơi lên trán cô gái đang hôn mê, mang theo một chút mát lạnh. Cô gái từ từ tỉnh lại, mở đôi mắt đen trắng rõ ràng, sáng như hạt nhãn, khuôn mặt lập tức trở nên sinh động. Căn nhà đất chật hẹp, ánh sáng mờ mịt, mưa rỉ khắp nơi trong nhà, đây là nơi nào vậy? Liên Kiều ngơ ngác nhìn căn nhà đổ nát, cô như bị sét đánh, cả người cứng đờ. Cô, người thừa kế của một gia đình y học thế kỷ 21, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa, nhận giáo dục tốt nhất, sống trong biệt thự, đi xe hơi sang trọng, được tôn trọng mọi nơi, chưa bao giờ thấy căn nhà nát như thế này. Giường gần cửa sổ làm bằng gỗ, một cái bàn chân không đều, góc phòng chất đầy đồ đạc, lộn xộn và đơn sơ. Đầu cô đau nhức, trong đầu xuất hiện một số ký ức lộn xộn, thuộc về một cô gái tên là Kiều Nhị Liên, sinh ra ở một làng núi hẻo lánh, 18 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, không nhận được thông báo nhập học đại học, có lẽ là không đậu. Đây là thập niên 1980 sao? Chẳng…

Chương 10: Chương 10

Xuyên Thành Nữ Phụ, Cướp Lại Vai Chính Từ Chị Gái Nuôi Trà XanhTác giả: Quan Oánh OánhTruyện Hài Hước, Truyện SủngMưa rơi tí tách, bên trong căn nhà tối tăm, một giọt mưa rơi lên trán cô gái đang hôn mê, mang theo một chút mát lạnh. Cô gái từ từ tỉnh lại, mở đôi mắt đen trắng rõ ràng, sáng như hạt nhãn, khuôn mặt lập tức trở nên sinh động. Căn nhà đất chật hẹp, ánh sáng mờ mịt, mưa rỉ khắp nơi trong nhà, đây là nơi nào vậy? Liên Kiều ngơ ngác nhìn căn nhà đổ nát, cô như bị sét đánh, cả người cứng đờ. Cô, người thừa kế của một gia đình y học thế kỷ 21, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa, nhận giáo dục tốt nhất, sống trong biệt thự, đi xe hơi sang trọng, được tôn trọng mọi nơi, chưa bao giờ thấy căn nhà nát như thế này. Giường gần cửa sổ làm bằng gỗ, một cái bàn chân không đều, góc phòng chất đầy đồ đạc, lộn xộn và đơn sơ. Đầu cô đau nhức, trong đầu xuất hiện một số ký ức lộn xộn, thuộc về một cô gái tên là Kiều Nhị Liên, sinh ra ở một làng núi hẻo lánh, 18 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, không nhận được thông báo nhập học đại học, có lẽ là không đậu. Đây là thập niên 1980 sao? Chẳng… Kiều Mỹ Hoa bận rộn không thôi, dọn dẹp sạch sẽ cả nhà, mặc dù không có đồ đạc gì mấy, nhưng hôm nay sẽ có rất nhiều người đến đây, nhà cửa trông cũng phải đẹp đẽ một chút.“Vẫn phải đề phòng lỡ như, hôm nay là ngày lành của con, cả đời chỉ có một lần, mẹ không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”Bà ấy cũng lo lắng con gái thứ không chịu nổi, vậy nên, không tiết lộ một câu nào.Thế nhưng bà ấy lại không hề hay biết, con gái ngoan trong mắt bà ý đã nói từ lâu rồi.Kiều Nhất Liên cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe: “Mẹ, cảm ơn mẹ, mẹ thương con thật đấy.”“Ngoan, mau đi chuẩn bị sẵn sàng đi.”Hai mẹ con đồng tâm hiệp lực dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp đồ đạc, bọn họ đều là những người rất coi trọng thể diện.Kiều Nhất Liên còn dán một chữ hỉ lớn màu đỏ tươi ở trên cửa sổ, không khí ngập tràn sự vui mừng.Liên Kiều biết hết mọi chuyện, nhưng chẳng sao cả, sau khi cắt rau cho lợn xong, cô phát hiện ra cây điền thất, bèn đào cả gốc điền thất vẫn chưa trưởng thành lên, chuẩn bị mang về trồng ở trong sân nhà mình.Trên thực tế, trồng dược liệu có thể kiếm được rất nhiều tiền, thế nhưng, những công việc yêu cầu kỹ thuật cao như vậy, người bình thường không thể làm được.Được nhiên, cô khác với những người bình thường khác, cô là hậu duệ của một gia đình nhiều đời theo Đông y, từ nhỏ đã được mưa dầm thấm đất, trong nhà có một trang trại, chuyên dùng để trồng các loại dược liệu.Hết cách rồi, cùng với sự phát triển của thời đại, mọi người ai cũng kiếm được tiền, nhưng lương tâm cũng không còn tốt đẹp nữa, thuốc Đông y đã bị ăn bớt ăn xén, dược liệu Đông y thu thập được không được xử lý đúng cách, thường xuyên xảy ra vấn đề.Còn chẳng bằng tự mình làm, ít nhất có thể theo dõi toàn bộ quá trình, an toàn không cần lo lắng.Cô đào quanh một lượt, bỗng nhìn thấy một ổ trứng chim trĩ, có mười mấy quả liền, nhất thời cảm thấy rất đỗi vui mừng.“Em họ.” Là giọng nói của Hứa Gia Thiện.“Anh họ, Tiểu Gia thế nào rồi?”Trong mắt Hứa Gia Thiện tràn đầy cảm kích: “Đã hạ sốt rồi, vết sưng đỏ cũng đã giảm bớt tương đối, em họ Nhị Liên, sau này em chính là em gái ruột của anh.”Ơn cứu mạng khó có thể báo đáp, sau này anh ấy sẽ chăm sóc thật tốt cho em họ.“Giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, mỗi ngày đều phải rửa sạch vết thương.” Tay Liên Kiều ôm trứng gà lôi: “Anh đi nhóm lửa đi, chúng ta đi nướng trứng đi.”“Được.” Hứa Gia Thiện vội vàng đi nhóm lửa, cảm thấy cô may mắn thật đấy, tìm được nhiều trứng chim trĩ như vậy.Trứng chín rồi, Liên Kiều ăn hai quả, số còn lại đều đưa hết cho Hứa Gia Thiện, để anh ấy mang về cho Tiểu Gia ăn, lúc này Tiểu Gia cần nhất là bồi bổ cơ thể. Hứa Gia Thiện vốn muốn từ chối, nhưng vừa nghe thấy những lời này, lại đổi ý nói: “Sau này anh sẽ trả lại gấp bội cho em.”Liên Kiều bình tĩnh nói: “Nếu như anh còn ở lại thôn Thanh Thủy, có lẽ cả đời này cũng không trả nổi.”Cha của Lâm Hương Hương là người đứng đầu một thôn, lúc này quyền lợi của trưởng thôn là lớn nhất, đủ để chèn ép hai anh em nhà họ Hứa.Hứa Gia Thiện cả kinh, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng: “Anh sẽ tìm cơ hội dẫn Tiểu Gia rời đi.”Liên Kiều thấy thế, có chút ngoài ý muốn, người ta thường nói, chó không sủa là chó cắn người, người anh họ này của cô cũng thú vị phết đấy.“Em phải trở về rồi, hôm nay hẳn là sẽ có đồ ăn ngon.” Nói đến ăn, cô không ngừng nuốt nước miếng.“Em và Triệu Hải Quân...” Hứa Gia Thiện lo lắng nhìn cô, Liên Kiều thoải mái vung tay: “Chỉ là một tên đàn ông mà thôi.”Trên đường Liên Kiều trở về nhà, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, trông có vẻ như đồng cảm, lại có vẻ như thương hại, cũng có người hả hê.Mọi người đều vô tình hoặc cố ý đi theo sau lưng cô, Liên Kiều chỉ vờ như không biết, thoải mái mở cửa ra: “Mẹ ơi, con về rồi.”Trông sân chật kín người, Triệu Hải Quân và người nhà của anh ta đều có mặt, còn có cả hàng xóm xung quanh nữa.Theo như phong tục ở trong thôn, lễ ăn hỏi phải trải qua cả một quá trình, hai bên nam nữ trao đổi thiếp canh, bên nam trao tặng bốn món lễ, dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè, coi như là đã xong xuôi.Đương nhiên, cũng không thể thiếu được việc mời mọi người ăn một bữa.Mọi người nghe thấy tiếng động thì đều quay sang nhìn, tâm trạng nhất thời kích động như được lên dây cót.Kiều Mỹ Hoa vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Bé hai, sao con đã trở về rồi?”Khóe miệng Kiều Nhất Liên nhếch lên, biết ngay là cô sẽ quay trở về mà, ghen tị rồi đúng không? Ngưỡng mộ rồi đúng không? Hận lắm hả?“Em hai, dù em làm gì, cũng đều là em gái ngoan của chị, chị sẽ không trách em đâu.”Triệu Hải Quân bước ra, chắn trước mặt Kiều Nhất Liên, bày ra tư thế của người bảo vệ.“Nhị Liên, trong lòng anh chỉ có Nhất Liên thôi, em đừng bám riết không buông nữa, có được không?”Liên Kiều bị oan, cô đã làm gì rồi? Tất cả mọi người đều đề phòng cô.“Được, tất nhiên là được, tôi không thích anh nữa rồi."Triệu Hải Quân không tin, anh ta nói: “Anh biết em đang nói dối, nhưng mà...”Ha ha, đúng là đàn ông, lúc nào cũng tự cho là mình tốt, làm như phụ nữ trên khắp thế giới đều yêu anh ta.

Kiều Mỹ Hoa bận rộn không thôi, dọn dẹp sạch sẽ cả nhà, mặc dù không có đồ đạc gì mấy, nhưng hôm nay sẽ có rất nhiều người đến đây, nhà cửa trông cũng phải đẹp đẽ một chút.

“Vẫn phải đề phòng lỡ như, hôm nay là ngày lành của con, cả đời chỉ có một lần, mẹ không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Bà ấy cũng lo lắng con gái thứ không chịu nổi, vậy nên, không tiết lộ một câu nào.

Thế nhưng bà ấy lại không hề hay biết, con gái ngoan trong mắt bà ý đã nói từ lâu rồi.

Kiều Nhất Liên cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe: “Mẹ, cảm ơn mẹ, mẹ thương con thật đấy.”

“Ngoan, mau đi chuẩn bị sẵn sàng đi.”

Hai mẹ con đồng tâm hiệp lực dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp đồ đạc, bọn họ đều là những người rất coi trọng thể diện.

Kiều Nhất Liên còn dán một chữ hỉ lớn màu đỏ tươi ở trên cửa sổ, không khí ngập tràn sự vui mừng.

Liên Kiều biết hết mọi chuyện, nhưng chẳng sao cả, sau khi cắt rau cho lợn xong, cô phát hiện ra cây điền thất, bèn đào cả gốc điền thất vẫn chưa trưởng thành lên, chuẩn bị mang về trồng ở trong sân nhà mình.

Trên thực tế, trồng dược liệu có thể kiếm được rất nhiều tiền, thế nhưng, những công việc yêu cầu kỹ thuật cao như vậy, người bình thường không thể làm được.

Được nhiên, cô khác với những người bình thường khác, cô là hậu duệ của một gia đình nhiều đời theo Đông y, từ nhỏ đã được mưa dầm thấm đất, trong nhà có một trang trại, chuyên dùng để trồng các loại dược liệu.

Hết cách rồi, cùng với sự phát triển của thời đại, mọi người ai cũng kiếm được tiền, nhưng lương tâm cũng không còn tốt đẹp nữa, thuốc Đông y đã bị ăn bớt ăn xén, dược liệu Đông y thu thập được không được xử lý đúng cách, thường xuyên xảy ra vấn đề.

Còn chẳng bằng tự mình làm, ít nhất có thể theo dõi toàn bộ quá trình, an toàn không cần lo lắng.

Cô đào quanh một lượt, bỗng nhìn thấy một ổ trứng chim trĩ, có mười mấy quả liền, nhất thời cảm thấy rất đỗi vui mừng.

“Em họ.” Là giọng nói của Hứa Gia Thiện.

“Anh họ, Tiểu Gia thế nào rồi?”

Trong mắt Hứa Gia Thiện tràn đầy cảm kích: “Đã hạ sốt rồi, vết sưng đỏ cũng đã giảm bớt tương đối, em họ Nhị Liên, sau này em chính là em gái ruột của anh.”

Ơn cứu mạng khó có thể báo đáp, sau này anh ấy sẽ chăm sóc thật tốt cho em họ.

“Giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, mỗi ngày đều phải rửa sạch vết thương.” Tay Liên Kiều ôm trứng gà lôi: “Anh đi nhóm lửa đi, chúng ta đi nướng trứng đi.”

“Được.” Hứa Gia Thiện vội vàng đi nhóm lửa, cảm thấy cô may mắn thật đấy, tìm được nhiều trứng chim trĩ như vậy.

Trứng chín rồi, Liên Kiều ăn hai quả, số còn lại đều đưa hết cho Hứa Gia Thiện, để anh ấy mang về cho Tiểu Gia ăn, lúc này Tiểu Gia cần nhất là bồi bổ cơ thể.

 

Hứa Gia Thiện vốn muốn từ chối, nhưng vừa nghe thấy những lời này, lại đổi ý nói: “Sau này anh sẽ trả lại gấp bội cho em.”

Liên Kiều bình tĩnh nói: “Nếu như anh còn ở lại thôn Thanh Thủy, có lẽ cả đời này cũng không trả nổi.”

Cha của Lâm Hương Hương là người đứng đầu một thôn, lúc này quyền lợi của trưởng thôn là lớn nhất, đủ để chèn ép hai anh em nhà họ Hứa.

Hứa Gia Thiện cả kinh, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng: “Anh sẽ tìm cơ hội dẫn Tiểu Gia rời đi.”

Liên Kiều thấy thế, có chút ngoài ý muốn, người ta thường nói, chó không sủa là chó cắn người, người anh họ này của cô cũng thú vị phết đấy.

“Em phải trở về rồi, hôm nay hẳn là sẽ có đồ ăn ngon.” Nói đến ăn, cô không ngừng nuốt nước miếng.

“Em và Triệu Hải Quân...” Hứa Gia Thiện lo lắng nhìn cô, Liên Kiều thoải mái vung tay: “Chỉ là một tên đàn ông mà thôi.”

Trên đường Liên Kiều trở về nhà, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, trông có vẻ như đồng cảm, lại có vẻ như thương hại, cũng có người hả hê.

Mọi người đều vô tình hoặc cố ý đi theo sau lưng cô, Liên Kiều chỉ vờ như không biết, thoải mái mở cửa ra: “Mẹ ơi, con về rồi.”

Trông sân chật kín người, Triệu Hải Quân và người nhà của anh ta đều có mặt, còn có cả hàng xóm xung quanh nữa.

Theo như phong tục ở trong thôn, lễ ăn hỏi phải trải qua cả một quá trình, hai bên nam nữ trao đổi thiếp canh, bên nam trao tặng bốn món lễ, dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè, coi như là đã xong xuôi.

Đương nhiên, cũng không thể thiếu được việc mời mọi người ăn một bữa.

Mọi người nghe thấy tiếng động thì đều quay sang nhìn, tâm trạng nhất thời kích động như được lên dây cót.

Kiều Mỹ Hoa vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Bé hai, sao con đã trở về rồi?”

Khóe miệng Kiều Nhất Liên nhếch lên, biết ngay là cô sẽ quay trở về mà, ghen tị rồi đúng không? Ngưỡng mộ rồi đúng không? Hận lắm hả?

“Em hai, dù em làm gì, cũng đều là em gái ngoan của chị, chị sẽ không trách em đâu.”

Triệu Hải Quân bước ra, chắn trước mặt Kiều Nhất Liên, bày ra tư thế của người bảo vệ.

“Nhị Liên, trong lòng anh chỉ có Nhất Liên thôi, em đừng bám riết không buông nữa, có được không?”

Liên Kiều bị oan, cô đã làm gì rồi? Tất cả mọi người đều đề phòng cô.

“Được, tất nhiên là được, tôi không thích anh nữa rồi."

Triệu Hải Quân không tin, anh ta nói: “Anh biết em đang nói dối, nhưng mà...”

Ha ha, đúng là đàn ông, lúc nào cũng tự cho là mình tốt, làm như phụ nữ trên khắp thế giới đều yêu anh ta.

Xuyên Thành Nữ Phụ, Cướp Lại Vai Chính Từ Chị Gái Nuôi Trà XanhTác giả: Quan Oánh OánhTruyện Hài Hước, Truyện SủngMưa rơi tí tách, bên trong căn nhà tối tăm, một giọt mưa rơi lên trán cô gái đang hôn mê, mang theo một chút mát lạnh. Cô gái từ từ tỉnh lại, mở đôi mắt đen trắng rõ ràng, sáng như hạt nhãn, khuôn mặt lập tức trở nên sinh động. Căn nhà đất chật hẹp, ánh sáng mờ mịt, mưa rỉ khắp nơi trong nhà, đây là nơi nào vậy? Liên Kiều ngơ ngác nhìn căn nhà đổ nát, cô như bị sét đánh, cả người cứng đờ. Cô, người thừa kế của một gia đình y học thế kỷ 21, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa, nhận giáo dục tốt nhất, sống trong biệt thự, đi xe hơi sang trọng, được tôn trọng mọi nơi, chưa bao giờ thấy căn nhà nát như thế này. Giường gần cửa sổ làm bằng gỗ, một cái bàn chân không đều, góc phòng chất đầy đồ đạc, lộn xộn và đơn sơ. Đầu cô đau nhức, trong đầu xuất hiện một số ký ức lộn xộn, thuộc về một cô gái tên là Kiều Nhị Liên, sinh ra ở một làng núi hẻo lánh, 18 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, không nhận được thông báo nhập học đại học, có lẽ là không đậu. Đây là thập niên 1980 sao? Chẳng… Kiều Mỹ Hoa bận rộn không thôi, dọn dẹp sạch sẽ cả nhà, mặc dù không có đồ đạc gì mấy, nhưng hôm nay sẽ có rất nhiều người đến đây, nhà cửa trông cũng phải đẹp đẽ một chút.“Vẫn phải đề phòng lỡ như, hôm nay là ngày lành của con, cả đời chỉ có một lần, mẹ không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”Bà ấy cũng lo lắng con gái thứ không chịu nổi, vậy nên, không tiết lộ một câu nào.Thế nhưng bà ấy lại không hề hay biết, con gái ngoan trong mắt bà ý đã nói từ lâu rồi.Kiều Nhất Liên cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe: “Mẹ, cảm ơn mẹ, mẹ thương con thật đấy.”“Ngoan, mau đi chuẩn bị sẵn sàng đi.”Hai mẹ con đồng tâm hiệp lực dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp đồ đạc, bọn họ đều là những người rất coi trọng thể diện.Kiều Nhất Liên còn dán một chữ hỉ lớn màu đỏ tươi ở trên cửa sổ, không khí ngập tràn sự vui mừng.Liên Kiều biết hết mọi chuyện, nhưng chẳng sao cả, sau khi cắt rau cho lợn xong, cô phát hiện ra cây điền thất, bèn đào cả gốc điền thất vẫn chưa trưởng thành lên, chuẩn bị mang về trồng ở trong sân nhà mình.Trên thực tế, trồng dược liệu có thể kiếm được rất nhiều tiền, thế nhưng, những công việc yêu cầu kỹ thuật cao như vậy, người bình thường không thể làm được.Được nhiên, cô khác với những người bình thường khác, cô là hậu duệ của một gia đình nhiều đời theo Đông y, từ nhỏ đã được mưa dầm thấm đất, trong nhà có một trang trại, chuyên dùng để trồng các loại dược liệu.Hết cách rồi, cùng với sự phát triển của thời đại, mọi người ai cũng kiếm được tiền, nhưng lương tâm cũng không còn tốt đẹp nữa, thuốc Đông y đã bị ăn bớt ăn xén, dược liệu Đông y thu thập được không được xử lý đúng cách, thường xuyên xảy ra vấn đề.Còn chẳng bằng tự mình làm, ít nhất có thể theo dõi toàn bộ quá trình, an toàn không cần lo lắng.Cô đào quanh một lượt, bỗng nhìn thấy một ổ trứng chim trĩ, có mười mấy quả liền, nhất thời cảm thấy rất đỗi vui mừng.“Em họ.” Là giọng nói của Hứa Gia Thiện.“Anh họ, Tiểu Gia thế nào rồi?”Trong mắt Hứa Gia Thiện tràn đầy cảm kích: “Đã hạ sốt rồi, vết sưng đỏ cũng đã giảm bớt tương đối, em họ Nhị Liên, sau này em chính là em gái ruột của anh.”Ơn cứu mạng khó có thể báo đáp, sau này anh ấy sẽ chăm sóc thật tốt cho em họ.“Giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, mỗi ngày đều phải rửa sạch vết thương.” Tay Liên Kiều ôm trứng gà lôi: “Anh đi nhóm lửa đi, chúng ta đi nướng trứng đi.”“Được.” Hứa Gia Thiện vội vàng đi nhóm lửa, cảm thấy cô may mắn thật đấy, tìm được nhiều trứng chim trĩ như vậy.Trứng chín rồi, Liên Kiều ăn hai quả, số còn lại đều đưa hết cho Hứa Gia Thiện, để anh ấy mang về cho Tiểu Gia ăn, lúc này Tiểu Gia cần nhất là bồi bổ cơ thể. Hứa Gia Thiện vốn muốn từ chối, nhưng vừa nghe thấy những lời này, lại đổi ý nói: “Sau này anh sẽ trả lại gấp bội cho em.”Liên Kiều bình tĩnh nói: “Nếu như anh còn ở lại thôn Thanh Thủy, có lẽ cả đời này cũng không trả nổi.”Cha của Lâm Hương Hương là người đứng đầu một thôn, lúc này quyền lợi của trưởng thôn là lớn nhất, đủ để chèn ép hai anh em nhà họ Hứa.Hứa Gia Thiện cả kinh, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng: “Anh sẽ tìm cơ hội dẫn Tiểu Gia rời đi.”Liên Kiều thấy thế, có chút ngoài ý muốn, người ta thường nói, chó không sủa là chó cắn người, người anh họ này của cô cũng thú vị phết đấy.“Em phải trở về rồi, hôm nay hẳn là sẽ có đồ ăn ngon.” Nói đến ăn, cô không ngừng nuốt nước miếng.“Em và Triệu Hải Quân...” Hứa Gia Thiện lo lắng nhìn cô, Liên Kiều thoải mái vung tay: “Chỉ là một tên đàn ông mà thôi.”Trên đường Liên Kiều trở về nhà, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, trông có vẻ như đồng cảm, lại có vẻ như thương hại, cũng có người hả hê.Mọi người đều vô tình hoặc cố ý đi theo sau lưng cô, Liên Kiều chỉ vờ như không biết, thoải mái mở cửa ra: “Mẹ ơi, con về rồi.”Trông sân chật kín người, Triệu Hải Quân và người nhà của anh ta đều có mặt, còn có cả hàng xóm xung quanh nữa.Theo như phong tục ở trong thôn, lễ ăn hỏi phải trải qua cả một quá trình, hai bên nam nữ trao đổi thiếp canh, bên nam trao tặng bốn món lễ, dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè, coi như là đã xong xuôi.Đương nhiên, cũng không thể thiếu được việc mời mọi người ăn một bữa.Mọi người nghe thấy tiếng động thì đều quay sang nhìn, tâm trạng nhất thời kích động như được lên dây cót.Kiều Mỹ Hoa vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Bé hai, sao con đã trở về rồi?”Khóe miệng Kiều Nhất Liên nhếch lên, biết ngay là cô sẽ quay trở về mà, ghen tị rồi đúng không? Ngưỡng mộ rồi đúng không? Hận lắm hả?“Em hai, dù em làm gì, cũng đều là em gái ngoan của chị, chị sẽ không trách em đâu.”Triệu Hải Quân bước ra, chắn trước mặt Kiều Nhất Liên, bày ra tư thế của người bảo vệ.“Nhị Liên, trong lòng anh chỉ có Nhất Liên thôi, em đừng bám riết không buông nữa, có được không?”Liên Kiều bị oan, cô đã làm gì rồi? Tất cả mọi người đều đề phòng cô.“Được, tất nhiên là được, tôi không thích anh nữa rồi."Triệu Hải Quân không tin, anh ta nói: “Anh biết em đang nói dối, nhưng mà...”Ha ha, đúng là đàn ông, lúc nào cũng tự cho là mình tốt, làm như phụ nữ trên khắp thế giới đều yêu anh ta.

Chương 10: Chương 10