Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1374: Thí nghiệm thất bại
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà như vậy cũng tốt, hình như cũng không đáng kỳ quái,dù sao là quỷ thật sự, với người ngự quỷ tự nhiên có sự khácbiệt.Người ngự quỷ dùng chính mình điều khiển lệ quỷ linh dị, so vớilệ quỷ thực sự, đơn giản là khác biệt giữa chủ nhà cho thuê vàkhách trọ.Khách trọ có thể dùng tiền thuê phòng ở, nhưng phòng ở khôngthể nào thuộc về khách trọ, mà sẽ chỉ thuộc về chủ nhà.Người ngự quỷ cũng tương tự như vậy. Có thể sử dụng năng lựclinh dị, nhưng đều bắt nguồn từ việc điều khiển lệ quỷ của chínhmình, sinh mệnh của người ngự quỷ chính là tiên thuê nhà, nếuxem xét như vậy, liên hợp tình lý.Cho nên lúc này người phụ nữ được gọi là Trương Di có đủ loạihành vi dị thường, kỳ thật chính là chứng miinh trực tiếp thânphận của nàng.Cũng chỉ có quỷ mới làm ra loại chuyện này, cũng chỉ có quỷ mớicó thể nhanh chóng quen thuộc với sức mạnh linh dị khác.Sự thật bày ra trước mắt, chỉ cân người không mù đều có thểnhìn ra, những người kia thực sự có vấn đề. Đến lúc này, tia hyvọng cuối cùng trong lòng Hồng tỷ cũng tan VỠ.Trên mặt nàng hiện ra một nụ cười, nhưng nụ cười này lại ẩnchứa một nỗi thất vọng và đau khổ khó hiểu."Ngươi nói không sai, ta chỉ là không muốn tin mà thôi, bọn họđã không còn là những người trong ký ức của ta, bọn họ ngủ sayquá lâu, bị linh dị ăn mòn quá sâu, mặc dù đã tỉnh lại, nhưng thứchủ đạo tất cả bọn họ không còn là người, mà là quỷ."Đến lúc này, Hồng tỷ rốt cục tin tưởng phán đoán của Tô Viễn."Bây giờ nói những điều này đã không còn ý nghĩa, người cũngtốt, quý cũng được, đêu không liên quan gì đến ngươi.""Không, đây là chuyện của ta."Không không không! Đây không phải chuyện của ngươi."Tô Viễn cắt ngang lời Hồng tỷ, đồng thời nhìn mái tóc rối bù củaHồng tỷ, ngăn cản hành động tiếp theo của nàng."Hiện tại bọn họ đều là vật thí nghiệm của ta, vừa rôi còn chưathử nghiệm xong, bây giờ vừa đúng có thể mượn thân thể ngươixem tình hình.”Vừa nói, Tô Viễn đưa tay vào trong bóng tối, hình như đang lụclọi thứ gì, lại hình như đang cố lấy ra thứ gì đó từ trong bóng tối.Nhưng vật đó dường như rất nặng, thử nhiều lân đều khôngthành công.Mà Trương Di chiếm cứ thân thể Hồng tỷ lúc này đã bắt đầu hànhđộng, giờ phút này nàng điêu khiển thân thể Hồng tỷ từ từ nângbàn tay quấn chiếc khăn tay màu đỏ.Trên chiếc khăn tay vẫn lộ ra hình vẽ quỷ dị đó.Lúc này đang vận dụng một loại Quỷ vực đáng sợ nào đó hòngnuốt chửng Tô Viễn trước mắt.Nhưng mà Quỷ vực lại dừng lại trước mặt Tô Viễn, không thể nàobao phủ tới, như thể có một lớp ngăn cách vô hình ngăn cản tấtcả.Hoàn toàn khác với hiệu quả khi Hồng tỷ sử dụng lúc trước,không thể đạt đến trình độ của Hồng tỷ."Tại sao? Là chỗ nào có vấn đề, vừa rồi rõ ràng có thể, chẳng lẽngươi đang giở trò quỷ?"Nhận thấy sự khác thường, Trương Di nhìn chằm chằm vào đầuHồng tỷ và Tô Viễn với ánh mắt hung dữ, đồng thời tất cả nhữngcon rối người không đầu xung quanh đều vặn vẹo kẹt kẹt.Gần như ngay lập tức, tất cả những con rối người không đầu liênbao vây Hồng tỷ.Ngoài ra, trong tay Trương Di lại xuất hiện một con rối rơm, chỉ làlân này cái tên phía sau con rối không còn là Tô Viễn mà là HồngtỶ.Đối với điêu này, trên mặt Hồng tỷ theo thói quen hiện ra nụ cười,nhưng nụ cười lại rất lạnh lẽo:"Ngươi cho rằng linh dị của ta dễ dàng khống chế như vậy sao?"Ngay lúc hai người đang nói chuyện, Tô Viễn, người vẫn luôn lụclọi trong bóng tối và thất bại nhiêu lần, dường như cuối cùng đãthành công.Rất nhanh, một bóng người theo sự kéo lê của hắn, chậm rãi hiệnra trước mặt mọi người.Đó là một người khiến Hồng tỷ cảm thấy quen thuộc nhưng cũngkinh d|. Một người đàn ông trông rất anh tuấn, chỉ là sắc mặt táinhợt, dường như không có chút máu nào, và ánh mắt toát ra vẻchết lặng khó hiểu.Loại chết lặng này không phải là sự trống rỗng vô cảm, mà là mộtloại chết lặng sau khi chịu đủ tra tấn, như thể đã trải qua sự hànhhạ to lớn.Sau khi bóng người này bị Tô Viễn kéo ra khỏi bóng tối, dườngnhư vẫn duy trì một loại lý trí nào đó, đôi mắt chết lặng hơichuyển động, nhìn Tô Viễn, lại nhìn Hông tỷ, và cả nghĩa địamênh mông xung quanh, im lặng một lát, rồi khẽ thở dài.Tiếng thở dài này dường như chứa đựng sự lạc lõng và bất đắcdĩ.“Trương... Trương Động?”Giờ khắc này, Hồng tỷ rốt cuộc gọi ra tên người bị Tô Viễn kéo ra,nàng không thể ngờ rằng, Tô Viễn lại có thể làm được điều này.Có thể khiến một người đã chết xuất hiện trở lại, cho dù chỉ làxuất hiện ngắn ngủi, nhưng ý nghĩa lại khác nhau.Dù sao đây cũng là một trong những người mạnh nhất thời đạicủa họ, ngay cả nàng cũng tự nhận không bằng.Trong số những linh dị mà Hồng tỷ biết, đại khái chỉ có chiêu hônnhân của Thái Bình cổ trấn mới có linh dị tương tự, nhưng cũngcân môi giới mới được, hơn nữa còn có khả năng thất bại.Mà Tô Viễn rõ ràng không có làm bất kỳ động tác nào, vậy mà đãkéo Trương Động ra khỏi bóng tối rồi?Bất kể Hồng tỷ ngạc nhiên thế nào, nhưng Trương Động, ngườiđược Tô Viễn triệu hồi bằng linh dị, dường như không có ý địnhđể ý đến bất cứ ai, mà là giơ tay lên, hướng về phía Trương Diđang chiếm giữ thân thể Hồng tỷ bắt đầu vấy tay.Nâng bàn tay lên nhẹ nhàng vấy vẫy, như đang chào tạm biệt, lạinhư đang tiễn Trương Di lên đường.Đây là thủ đoạn đáng sợ nhất của Trương Động, thậm chí có thểxóa bỏ linh dị khác, tại khoảnh khắc bàn tay được nâng lên, mộtmàn quỷ dị khó hiểu xuất hiện.Trong chớp mắt, thân thể bị Trương Di chiếm giữ liền xuất hiện dịthường, bộ sườn xám màu đỏ đang phai màu, sắc màu ảm đạm,cho dù là vật phẩm linh dị, cũng không thể ngăn cản loại côngkích đáng sợ này.Sau đó biến mất, là ngũ quan của Trương Di, cũng bị cứ như vậyxóa bỏ, trực tiếp biến mất không còn tăm hơi, không để lại mộtchút dấu vết nào.Lại vẫy tay một lân nữa, đầu của Trương Di biến mất, chỉ còn lạimột con rối người có cái đầu kỳ dị.Đến khi Trương Động vẫy tay lân thứ ba, ngay cả con rối ngườicũng dân dần mục nát, nhưng không bị xóa bỏ hoàn toàn.Nhưng lúc này, thân ảnh vốn đã mơ hồ của Trương Động, tựanhư bong bóng xà phòng lấp lánh, lập tức như ảo ảnh, trực tiếpbiến mất không thấy gì nữa."Quả nhiên không được sao? Có mười giây chưa?”Nhìn cảnh tượng này, Tô Viễn sờ cằm không có chút râu nào,trâm ngâm.Không sai, Trương Động trước mắt này, kỳ thật không phảiTrương Động thật sự, có lẽ chỉ có thể nói là mô phỏng một phầnnăng lực linh dị mà Trương Động sở hữu.Đây là linh dị của một con lệ quỷ mà Tô Viễn từng giam giữ, saukhi được hệ thống dung hợp, con quỷ này cũng trở thành mộtphần của Tô Viễn.Ban đầu hắn muốn mượn linh dị này để sao chép Trương Động,nhưng bây giờ xem ra, kỳ thật cũng không thành công.Bởi vì nếu là Trương Động thật sự vận dụng linh dị xóa bỏ, theo lýmà nói, hẳn là cũng có thể xóa bỏ cả thân thể Hồng tỷ mới đúng.Nhưng hiện tại, ngay cả quần áo của con rối người của Hồng tỷcũng không bị xóa bỏ, chỉ là khiến nó mất hiệu lực, thậm chíTrương Di cũng chỉ bị xóa bỏ một phân thuộc vê người kia.Nói cho cùng, chỉ là một thí nghiệm thất bại mà thôi.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, hình như cũng không đáng kỳ quái,
dù sao là quỷ thật sự, với người ngự quỷ tự nhiên có sự khác
biệt.
Người ngự quỷ dùng chính mình điều khiển lệ quỷ linh dị, so với
lệ quỷ thực sự, đơn giản là khác biệt giữa chủ nhà cho thuê và
khách trọ.
Khách trọ có thể dùng tiền thuê phòng ở, nhưng phòng ở không
thể nào thuộc về khách trọ, mà sẽ chỉ thuộc về chủ nhà.
Người ngự quỷ cũng tương tự như vậy. Có thể sử dụng năng lực
linh dị, nhưng đều bắt nguồn từ việc điều khiển lệ quỷ của chính
mình, sinh mệnh của người ngự quỷ chính là tiên thuê nhà, nếu
xem xét như vậy, liên hợp tình lý.
Cho nên lúc này người phụ nữ được gọi là Trương Di có đủ loại
hành vi dị thường, kỳ thật chính là chứng miinh trực tiếp thân
phận của nàng.
Cũng chỉ có quỷ mới làm ra loại chuyện này, cũng chỉ có quỷ mới
có thể nhanh chóng quen thuộc với sức mạnh linh dị khác.
Sự thật bày ra trước mắt, chỉ cân người không mù đều có thể
nhìn ra, những người kia thực sự có vấn đề. Đến lúc này, tia hy
vọng cuối cùng trong lòng Hồng tỷ cũng tan VỠ.
Trên mặt nàng hiện ra một nụ cười, nhưng nụ cười này lại ẩn
chứa một nỗi thất vọng và đau khổ khó hiểu.
"Ngươi nói không sai, ta chỉ là không muốn tin mà thôi, bọn họ
đã không còn là những người trong ký ức của ta, bọn họ ngủ say
quá lâu, bị linh dị ăn mòn quá sâu, mặc dù đã tỉnh lại, nhưng thứ
chủ đạo tất cả bọn họ không còn là người, mà là quỷ."
Đến lúc này, Hồng tỷ rốt cục tin tưởng phán đoán của Tô Viễn.
"Bây giờ nói những điều này đã không còn ý nghĩa, người cũng
tốt, quý cũng được, đêu không liên quan gì đến ngươi."
"Không, đây là chuyện của ta."
Không không không! Đây không phải chuyện của ngươi."
Tô Viễn cắt ngang lời Hồng tỷ, đồng thời nhìn mái tóc rối bù của
Hồng tỷ, ngăn cản hành động tiếp theo của nàng.
"Hiện tại bọn họ đều là vật thí nghiệm của ta, vừa rôi còn chưa
thử nghiệm xong, bây giờ vừa đúng có thể mượn thân thể ngươi
xem tình hình.”
Vừa nói, Tô Viễn đưa tay vào trong bóng tối, hình như đang lục
lọi thứ gì, lại hình như đang cố lấy ra thứ gì đó từ trong bóng tối.
Nhưng vật đó dường như rất nặng, thử nhiều lân đều không
thành công.
Mà Trương Di chiếm cứ thân thể Hồng tỷ lúc này đã bắt đầu hành
động, giờ phút này nàng điêu khiển thân thể Hồng tỷ từ từ nâng
bàn tay quấn chiếc khăn tay màu đỏ.
Trên chiếc khăn tay vẫn lộ ra hình vẽ quỷ dị đó.
Lúc này đang vận dụng một loại Quỷ vực đáng sợ nào đó hòng
nuốt chửng Tô Viễn trước mắt.
Nhưng mà Quỷ vực lại dừng lại trước mặt Tô Viễn, không thể nào
bao phủ tới, như thể có một lớp ngăn cách vô hình ngăn cản tất
cả.
Hoàn toàn khác với hiệu quả khi Hồng tỷ sử dụng lúc trước,
không thể đạt đến trình độ của Hồng tỷ.
"Tại sao? Là chỗ nào có vấn đề, vừa rồi rõ ràng có thể, chẳng lẽ
ngươi đang giở trò quỷ?"
Nhận thấy sự khác thường, Trương Di nhìn chằm chằm vào đầu
Hồng tỷ và Tô Viễn với ánh mắt hung dữ, đồng thời tất cả những
con rối người không đầu xung quanh đều vặn vẹo kẹt kẹt.
Gần như ngay lập tức, tất cả những con rối người không đầu liên
bao vây Hồng tỷ.
Ngoài ra, trong tay Trương Di lại xuất hiện một con rối rơm, chỉ là
lân này cái tên phía sau con rối không còn là Tô Viễn mà là Hồng
tỶ.
Đối với điêu này, trên mặt Hồng tỷ theo thói quen hiện ra nụ cười,
nhưng nụ cười lại rất lạnh lẽo:
"Ngươi cho rằng linh dị của ta dễ dàng khống chế như vậy sao?"
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, Tô Viễn, người vẫn luôn lục
lọi trong bóng tối và thất bại nhiêu lần, dường như cuối cùng đã
thành công.
Rất nhanh, một bóng người theo sự kéo lê của hắn, chậm rãi hiện
ra trước mặt mọi người.
Đó là một người khiến Hồng tỷ cảm thấy quen thuộc nhưng cũng
kinh d|. Một người đàn ông trông rất anh tuấn, chỉ là sắc mặt tái
nhợt, dường như không có chút máu nào, và ánh mắt toát ra vẻ
chết lặng khó hiểu.
Loại chết lặng này không phải là sự trống rỗng vô cảm, mà là một
loại chết lặng sau khi chịu đủ tra tấn, như thể đã trải qua sự hành
hạ to lớn.
Sau khi bóng người này bị Tô Viễn kéo ra khỏi bóng tối, dường
như vẫn duy trì một loại lý trí nào đó, đôi mắt chết lặng hơi
chuyển động, nhìn Tô Viễn, lại nhìn Hông tỷ, và cả nghĩa địa
mênh mông xung quanh, im lặng một lát, rồi khẽ thở dài.
Tiếng thở dài này dường như chứa đựng sự lạc lõng và bất đắc
dĩ.
“Trương... Trương Động?”
Giờ khắc này, Hồng tỷ rốt cuộc gọi ra tên người bị Tô Viễn kéo ra,
nàng không thể ngờ rằng, Tô Viễn lại có thể làm được điều này.
Có thể khiến một người đã chết xuất hiện trở lại, cho dù chỉ là
xuất hiện ngắn ngủi, nhưng ý nghĩa lại khác nhau.
Dù sao đây cũng là một trong những người mạnh nhất thời đại
của họ, ngay cả nàng cũng tự nhận không bằng.
Trong số những linh dị mà Hồng tỷ biết, đại khái chỉ có chiêu hôn
nhân của Thái Bình cổ trấn mới có linh dị tương tự, nhưng cũng
cân môi giới mới được, hơn nữa còn có khả năng thất bại.
Mà Tô Viễn rõ ràng không có làm bất kỳ động tác nào, vậy mà đã
kéo Trương Động ra khỏi bóng tối rồi?
Bất kể Hồng tỷ ngạc nhiên thế nào, nhưng Trương Động, người
được Tô Viễn triệu hồi bằng linh dị, dường như không có ý định
để ý đến bất cứ ai, mà là giơ tay lên, hướng về phía Trương Di
đang chiếm giữ thân thể Hồng tỷ bắt đầu vấy tay.
Nâng bàn tay lên nhẹ nhàng vấy vẫy, như đang chào tạm biệt, lại
như đang tiễn Trương Di lên đường.
Đây là thủ đoạn đáng sợ nhất của Trương Động, thậm chí có thể
xóa bỏ linh dị khác, tại khoảnh khắc bàn tay được nâng lên, một
màn quỷ dị khó hiểu xuất hiện.
Trong chớp mắt, thân thể bị Trương Di chiếm giữ liền xuất hiện dị
thường, bộ sườn xám màu đỏ đang phai màu, sắc màu ảm đạm,
cho dù là vật phẩm linh dị, cũng không thể ngăn cản loại công
kích đáng sợ này.
Sau đó biến mất, là ngũ quan của Trương Di, cũng bị cứ như vậy
xóa bỏ, trực tiếp biến mất không còn tăm hơi, không để lại một
chút dấu vết nào.
Lại vẫy tay một lân nữa, đầu của Trương Di biến mất, chỉ còn lại
một con rối người có cái đầu kỳ dị.
Đến khi Trương Động vẫy tay lân thứ ba, ngay cả con rối người
cũng dân dần mục nát, nhưng không bị xóa bỏ hoàn toàn.
Nhưng lúc này, thân ảnh vốn đã mơ hồ của Trương Động, tựa
như bong bóng xà phòng lấp lánh, lập tức như ảo ảnh, trực tiếp
biến mất không thấy gì nữa.
"Quả nhiên không được sao? Có mười giây chưa?”
Nhìn cảnh tượng này, Tô Viễn sờ cằm không có chút râu nào,
trâm ngâm.
Không sai, Trương Động trước mắt này, kỳ thật không phải
Trương Động thật sự, có lẽ chỉ có thể nói là mô phỏng một phần
năng lực linh dị mà Trương Động sở hữu.
Đây là linh dị của một con lệ quỷ mà Tô Viễn từng giam giữ, sau
khi được hệ thống dung hợp, con quỷ này cũng trở thành một
phần của Tô Viễn.
Ban đầu hắn muốn mượn linh dị này để sao chép Trương Động,
nhưng bây giờ xem ra, kỳ thật cũng không thành công.
Bởi vì nếu là Trương Động thật sự vận dụng linh dị xóa bỏ, theo lý
mà nói, hẳn là cũng có thể xóa bỏ cả thân thể Hồng tỷ mới đúng.
Nhưng hiện tại, ngay cả quần áo của con rối người của Hồng tỷ
cũng không bị xóa bỏ, chỉ là khiến nó mất hiệu lực, thậm chí
Trương Di cũng chỉ bị xóa bỏ một phân thuộc vê người kia.
Nói cho cùng, chỉ là một thí nghiệm thất bại mà thôi.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà như vậy cũng tốt, hình như cũng không đáng kỳ quái,dù sao là quỷ thật sự, với người ngự quỷ tự nhiên có sự khácbiệt.Người ngự quỷ dùng chính mình điều khiển lệ quỷ linh dị, so vớilệ quỷ thực sự, đơn giản là khác biệt giữa chủ nhà cho thuê vàkhách trọ.Khách trọ có thể dùng tiền thuê phòng ở, nhưng phòng ở khôngthể nào thuộc về khách trọ, mà sẽ chỉ thuộc về chủ nhà.Người ngự quỷ cũng tương tự như vậy. Có thể sử dụng năng lựclinh dị, nhưng đều bắt nguồn từ việc điều khiển lệ quỷ của chínhmình, sinh mệnh của người ngự quỷ chính là tiên thuê nhà, nếuxem xét như vậy, liên hợp tình lý.Cho nên lúc này người phụ nữ được gọi là Trương Di có đủ loạihành vi dị thường, kỳ thật chính là chứng miinh trực tiếp thânphận của nàng.Cũng chỉ có quỷ mới làm ra loại chuyện này, cũng chỉ có quỷ mớicó thể nhanh chóng quen thuộc với sức mạnh linh dị khác.Sự thật bày ra trước mắt, chỉ cân người không mù đều có thểnhìn ra, những người kia thực sự có vấn đề. Đến lúc này, tia hyvọng cuối cùng trong lòng Hồng tỷ cũng tan VỠ.Trên mặt nàng hiện ra một nụ cười, nhưng nụ cười này lại ẩnchứa một nỗi thất vọng và đau khổ khó hiểu."Ngươi nói không sai, ta chỉ là không muốn tin mà thôi, bọn họđã không còn là những người trong ký ức của ta, bọn họ ngủ sayquá lâu, bị linh dị ăn mòn quá sâu, mặc dù đã tỉnh lại, nhưng thứchủ đạo tất cả bọn họ không còn là người, mà là quỷ."Đến lúc này, Hồng tỷ rốt cục tin tưởng phán đoán của Tô Viễn."Bây giờ nói những điều này đã không còn ý nghĩa, người cũngtốt, quý cũng được, đêu không liên quan gì đến ngươi.""Không, đây là chuyện của ta."Không không không! Đây không phải chuyện của ngươi."Tô Viễn cắt ngang lời Hồng tỷ, đồng thời nhìn mái tóc rối bù củaHồng tỷ, ngăn cản hành động tiếp theo của nàng."Hiện tại bọn họ đều là vật thí nghiệm của ta, vừa rôi còn chưathử nghiệm xong, bây giờ vừa đúng có thể mượn thân thể ngươixem tình hình.”Vừa nói, Tô Viễn đưa tay vào trong bóng tối, hình như đang lụclọi thứ gì, lại hình như đang cố lấy ra thứ gì đó từ trong bóng tối.Nhưng vật đó dường như rất nặng, thử nhiều lân đều khôngthành công.Mà Trương Di chiếm cứ thân thể Hồng tỷ lúc này đã bắt đầu hànhđộng, giờ phút này nàng điêu khiển thân thể Hồng tỷ từ từ nângbàn tay quấn chiếc khăn tay màu đỏ.Trên chiếc khăn tay vẫn lộ ra hình vẽ quỷ dị đó.Lúc này đang vận dụng một loại Quỷ vực đáng sợ nào đó hòngnuốt chửng Tô Viễn trước mắt.Nhưng mà Quỷ vực lại dừng lại trước mặt Tô Viễn, không thể nàobao phủ tới, như thể có một lớp ngăn cách vô hình ngăn cản tấtcả.Hoàn toàn khác với hiệu quả khi Hồng tỷ sử dụng lúc trước,không thể đạt đến trình độ của Hồng tỷ."Tại sao? Là chỗ nào có vấn đề, vừa rồi rõ ràng có thể, chẳng lẽngươi đang giở trò quỷ?"Nhận thấy sự khác thường, Trương Di nhìn chằm chằm vào đầuHồng tỷ và Tô Viễn với ánh mắt hung dữ, đồng thời tất cả nhữngcon rối người không đầu xung quanh đều vặn vẹo kẹt kẹt.Gần như ngay lập tức, tất cả những con rối người không đầu liênbao vây Hồng tỷ.Ngoài ra, trong tay Trương Di lại xuất hiện một con rối rơm, chỉ làlân này cái tên phía sau con rối không còn là Tô Viễn mà là HồngtỶ.Đối với điêu này, trên mặt Hồng tỷ theo thói quen hiện ra nụ cười,nhưng nụ cười lại rất lạnh lẽo:"Ngươi cho rằng linh dị của ta dễ dàng khống chế như vậy sao?"Ngay lúc hai người đang nói chuyện, Tô Viễn, người vẫn luôn lụclọi trong bóng tối và thất bại nhiêu lần, dường như cuối cùng đãthành công.Rất nhanh, một bóng người theo sự kéo lê của hắn, chậm rãi hiệnra trước mặt mọi người.Đó là một người khiến Hồng tỷ cảm thấy quen thuộc nhưng cũngkinh d|. Một người đàn ông trông rất anh tuấn, chỉ là sắc mặt táinhợt, dường như không có chút máu nào, và ánh mắt toát ra vẻchết lặng khó hiểu.Loại chết lặng này không phải là sự trống rỗng vô cảm, mà là mộtloại chết lặng sau khi chịu đủ tra tấn, như thể đã trải qua sự hànhhạ to lớn.Sau khi bóng người này bị Tô Viễn kéo ra khỏi bóng tối, dườngnhư vẫn duy trì một loại lý trí nào đó, đôi mắt chết lặng hơichuyển động, nhìn Tô Viễn, lại nhìn Hông tỷ, và cả nghĩa địamênh mông xung quanh, im lặng một lát, rồi khẽ thở dài.Tiếng thở dài này dường như chứa đựng sự lạc lõng và bất đắcdĩ.“Trương... Trương Động?”Giờ khắc này, Hồng tỷ rốt cuộc gọi ra tên người bị Tô Viễn kéo ra,nàng không thể ngờ rằng, Tô Viễn lại có thể làm được điều này.Có thể khiến một người đã chết xuất hiện trở lại, cho dù chỉ làxuất hiện ngắn ngủi, nhưng ý nghĩa lại khác nhau.Dù sao đây cũng là một trong những người mạnh nhất thời đạicủa họ, ngay cả nàng cũng tự nhận không bằng.Trong số những linh dị mà Hồng tỷ biết, đại khái chỉ có chiêu hônnhân của Thái Bình cổ trấn mới có linh dị tương tự, nhưng cũngcân môi giới mới được, hơn nữa còn có khả năng thất bại.Mà Tô Viễn rõ ràng không có làm bất kỳ động tác nào, vậy mà đãkéo Trương Động ra khỏi bóng tối rồi?Bất kể Hồng tỷ ngạc nhiên thế nào, nhưng Trương Động, ngườiđược Tô Viễn triệu hồi bằng linh dị, dường như không có ý địnhđể ý đến bất cứ ai, mà là giơ tay lên, hướng về phía Trương Diđang chiếm giữ thân thể Hồng tỷ bắt đầu vấy tay.Nâng bàn tay lên nhẹ nhàng vấy vẫy, như đang chào tạm biệt, lạinhư đang tiễn Trương Di lên đường.Đây là thủ đoạn đáng sợ nhất của Trương Động, thậm chí có thểxóa bỏ linh dị khác, tại khoảnh khắc bàn tay được nâng lên, mộtmàn quỷ dị khó hiểu xuất hiện.Trong chớp mắt, thân thể bị Trương Di chiếm giữ liền xuất hiện dịthường, bộ sườn xám màu đỏ đang phai màu, sắc màu ảm đạm,cho dù là vật phẩm linh dị, cũng không thể ngăn cản loại côngkích đáng sợ này.Sau đó biến mất, là ngũ quan của Trương Di, cũng bị cứ như vậyxóa bỏ, trực tiếp biến mất không còn tăm hơi, không để lại mộtchút dấu vết nào.Lại vẫy tay một lân nữa, đầu của Trương Di biến mất, chỉ còn lạimột con rối người có cái đầu kỳ dị.Đến khi Trương Động vẫy tay lân thứ ba, ngay cả con rối ngườicũng dân dần mục nát, nhưng không bị xóa bỏ hoàn toàn.Nhưng lúc này, thân ảnh vốn đã mơ hồ của Trương Động, tựanhư bong bóng xà phòng lấp lánh, lập tức như ảo ảnh, trực tiếpbiến mất không thấy gì nữa."Quả nhiên không được sao? Có mười giây chưa?”Nhìn cảnh tượng này, Tô Viễn sờ cằm không có chút râu nào,trâm ngâm.Không sai, Trương Động trước mắt này, kỳ thật không phảiTrương Động thật sự, có lẽ chỉ có thể nói là mô phỏng một phầnnăng lực linh dị mà Trương Động sở hữu.Đây là linh dị của một con lệ quỷ mà Tô Viễn từng giam giữ, saukhi được hệ thống dung hợp, con quỷ này cũng trở thành mộtphần của Tô Viễn.Ban đầu hắn muốn mượn linh dị này để sao chép Trương Động,nhưng bây giờ xem ra, kỳ thật cũng không thành công.Bởi vì nếu là Trương Động thật sự vận dụng linh dị xóa bỏ, theo lýmà nói, hẳn là cũng có thể xóa bỏ cả thân thể Hồng tỷ mới đúng.Nhưng hiện tại, ngay cả quần áo của con rối người của Hồng tỷcũng không bị xóa bỏ, chỉ là khiến nó mất hiệu lực, thậm chíTrương Di cũng chỉ bị xóa bỏ một phân thuộc vê người kia.Nói cho cùng, chỉ là một thí nghiệm thất bại mà thôi.