Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1375: Trở về hiện thực
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Kết quả thử nghiệm lần này khiến Tô Viễn không hài lòng.Bởi vì loại linh dị này không hiệu quả như tưởng tượng, ngay cảbản sao của Trương Động cũng là tôn tại thất bại, không thể hiệnra hoàn toàn năng lực linh dị mà hắn sở hữu.Tất nhiên, cũng không loại trừ nguyên nhân là linh dị của TrươngĐộng quá kinh khủng, dù sao cũng là một trong số ít người củathời dân quốc, cho dù là chiêu hồn, muốn tái hiện lại hồn ma này,hiệu quả đoán chừng cũng không cao. Nói tóm lại, đối với TôViễn, đây hoàn toàn là một lần thử nghiệm thất bại.Dĩ nhiên, bản sao Trương Động này có lẽ cũng có năng lực đángsợ, đối với đại đa số người ngự quỷ cũng có thể gọi là kh*ng b*,chỉ là không đạt được hiệu quả mong muốn, đối với Tô Viễn mànói chỉ là đồ bỏ đi.Xử lý xong tất cả, Tô Viễn lúc này mới nhìn vê phía Hồng tỷ.Lúc này Hồng tỷ cũng đã lấy lại thân thể mình, nhìn Tô Viễn vớivẻ mặt phức tạp.Có lẽ đối với nàng, tất cả đã sụp đổ.Người mà nàng hao tâm tổn trí muốn cứu sống, cuối cùng lại bịvùi lấp trong sức mạnh của thời gian, chỉ còn lại bản chất của lệquỷ.Tuy rằng trong thời gian ngắn xem ra vẫn bình thường, nhưng chỉcân dân dân, mọi thứ sẽ giống như Tô Viễn đã nói, bản năng củaquỷ sẽ chỉ phối tất cả."Lần này là ta sai, hi vọng ngươi có thể tha thứ cho những gì tađã làm trước đó.Tô Viễn không lên tiếng, kỳ thực cho dù hắn không ra tay, chínhHồng tỷ cũng có thể giải quyết mọi việc.Dù sao có thể sống từ thời dân quốc đến giờ, cho dù là người ởcấp độ cuối cùng trong bảy người đó, nhưng cũng không có nghĩalà nàng không có át chủ bài.Tất nhiên, cũng có thể là vì lý do nào khác, Hồng tỷ mới có thểtrở thành sự tôn tại đặc biệt trong bảy người, cũng có thể sốngsót hết đời này đến đời khác, đây có lẽ là kết quả mà nhữngngười đó đã bàn bạc kỹ lưỡng, để đề phòng hậu thế không cóngười kế tục, cho nên cân bảo tôn lực lượng linh dị đỉnh cao nhấtcủa thời đại trước, đê phòng một ngày nào đó linh dị mất kiểmsoát cân đến sự trợ giúp của lực lượng thời đại trước.Cân nhắc nhiều mặt, Tô Viễn cũng không ra tay với Hồng tỷ.Chỉ thản nhiên nói:"Hi vọng lân sau ngươi đừng làm chuyện ngu xuẩn như vậy nữa,không phải ai cũng có thể sống sót như ngươi, ngươi là trườnghợp đặc biệt, không có nghĩa là người khác cũng vậy, nếu khôngcũng sẽ không chỉ còn lại một mình ngươi.Tô Viễn nói bóng gió.Cũng đúng lúc hai người đang nói chuyện, xe buyt linh dị lại mộtlân nữa khởi động, thấy vậy, Tô Viễn cũng không do dự, lại lênxe, ngồi lại vào vị trí tài xế, chuẩn bị điều khiển xe buýt linh dị rờiđi.Nhưng mà lúc này, từ khu nghĩa địa này lại vang lên một giọngnói:"Chờ chút, chờ chút, ta còn chưa lên xe, ta còn chưa lên xe."Người ngự quỷ duy nhất may mắn sống sót kia thế mà vẫn chưachết, hắn còn sống, lúc này không biết từ sau ngôi mộ tổ tiên nàonhảy ra, sau đó chạy thẳng đến xe buýt, rất lo lắng Tô Viễn mộtchân ga sẽ lái xe buýt đi mất, bỏ lại mình hắn ở nơi quỷ quái này.Khu nghĩa địa này không phải nơi tốt lành gì, nơi đây cũng là mộtvùng đất linh dị kinh khủng, nếu ở lại đây lâu thì xác suất gặpquỷ tuyệt đối rất lớn.Tô Viễn không hề cố ý bỏ lại người ngự quỷ đó, mà là đợi vàigiây, chờ người ngự quỷ đó lên xe mới đóng cửa xe, sau đó đạpga chạy dọc theo con đường hướng ra khỏi nghĩa địa. "Cảm ơntrời đất, ta thành công sống sót.Người ngự quỷ may mắn sống sót sau khi lên xe thở hổn hển,vừa khẩn trương lại may mắn."Sống sót mà vui đến vậy sao?"Hồng tỷ mỉm cười hỏi.Người ngự quỷ này nghe Hồng tỷ nói vậy thì nụ cười lập tức biếnmất, sắc mặt căng thẳng:"Không, không vui đến vậy, chỉ một chút thôi."Hắn không dám trêu chọc người phụ nữ mặc sườn xám này, mộtmàn vừa rôi hắn đã chứng kiến toàn bộ, hai kẻ này thực sự hungdữ đáng sợ, dù là Tô Viễn hay Hồng tỷ, đều không phải ngườihắn có thể trêu chọc."Tiểu tử may mắn, nếu đã sống sót, vậy thì hãy sống cho tốt."Hồng tỷ vừa cười vừa nói."Vâng, vâng, vâng, ngài nói rất đúng.Không để ý đến hai người trên xe, Tô Viễn lái xe buýt ra khỏinghĩa địa thì không tiếp tục lái nữa, mà là để xe buýt tự độngchạy theo một lộ tuyến cố định trên con đường yên tĩnh này, nếumay mắn thì không mấy trạm xe buýt sẽ trở về hiện thực.Không có mâu thuẫn, hành trình đón khách tự nhiên vô cùng hàihòa.Toàn bộ quá trình, không xảy ra bất kỳ tình huống nào, đếnkhoảng trạm thứ tư thì xe buýt linh dị cuối cùng cũng xuất hiệntrong hiện thực."Trạm này về hiện thực, có thể xuống xe."Tô Viễn đứng dậy, người đầu tiên xuống xe, sau đó Hồng tỷ cũngđứng dậy, uể oải duỗi người, rồi chậm rãi bước xuống xe.Đợi Hồng tỷ xuống, Tô Viễn lại một cước đạp con quỷ định xuốngxe trở lại, thấy cảnh này, người ngự quỷ vốn định xuống xe cũngcười khan ngồi xuống lại.Nhỡ đâu xuống xe lúc này, Tô Viễn cũng cho hắn một đạp thìsao?Thôi cứ ở trên xe thêm một chút, dù sao vấn đề linh dị của bảnthân vẫn chưa được giải quyết, cần phải đi xe buýt thêm một thờigian.Mặc dù gặp nguy hiểm, nhưng sau khi trải qua biến cố của TôViễn và Hồng tỷ, người đó cảm thấy nguy hiểm trên xe buýt cũngchẳng là gì, bây giờ trên xe buýt không có nhiều quỷ, toàn bộ xechỉ có một mình hắn là người ngự quỷ, trong thời gian ngắnkhông cân lo lắng tình trạng chật kín xảy ra.Không để ý đến người ngự quỷ này, rất nhanh, cửa xe đóng lại,xe buýt linh dị lại khởi động, tiếp tục chạy về phía trước, chưa điđược bao xa thì chiếc xe buýt này đã biến mất khỏi tâm mắt, lạiđi mở một lộ trình mới.Đừng quên giao ước giữa ngươi và ta.Khi Tô Viễn quay đầu lại lần nữa, Hồng tỷ đã đi xa, chỉ còn lạimột bóng lưng yêu kiều.Hướng vê phía bóng lưng đó, Tô Viễn hét lớn, còn Hồng tỷ khôngquay đầu lại, chỉ vẫy tay.Thấy vậy, Tô Viễn cũng không nói gì thêm, nếu Hồng tỷ khôngthực hiện giao ước trước đó của hai người, đến lúc đó lại tìmnàng nói chuyện."Thời gian dài như vậy trôi qua, cũng không biết tình hình hiện tạicủa tổng bộ ra sao, đi xem thử xem thế nào." Lân này cho Hồngtỷ làm tài xế thời gian không dài không ngắn, trước sau chỉ mấtvài giờ, nếu không phải vì xử lý năm người thời dân quốc kia thìthời gian này còn được rút ngắn.Nhưng nếu cộng thêm thời gian hắn nằm ì, thì cũng không ngắn.Vì vậy cho dù là Tô Viễn cũng tÒ mò vê cuộc xung đột giữa tổngbộ và tổ chức Quốc vương hiện nay đến đâu rồi, mặc dù có thểnghe tin tức từ miệng người khác, nhưng làm sao bằng tận mắtmình chứng kiến.Nghĩ đến đây, Tô Viễn liên triển khai Quỷ vực, lúc này cả ngườiliền biến mất tại chỗ.
Kết quả thử nghiệm lần này khiến Tô Viễn không hài lòng.
Bởi vì loại linh dị này không hiệu quả như tưởng tượng, ngay cả
bản sao của Trương Động cũng là tôn tại thất bại, không thể hiện
ra hoàn toàn năng lực linh dị mà hắn sở hữu.
Tất nhiên, cũng không loại trừ nguyên nhân là linh dị của Trương
Động quá kinh khủng, dù sao cũng là một trong số ít người của
thời dân quốc, cho dù là chiêu hồn, muốn tái hiện lại hồn ma này,
hiệu quả đoán chừng cũng không cao. Nói tóm lại, đối với Tô
Viễn, đây hoàn toàn là một lần thử nghiệm thất bại.
Dĩ nhiên, bản sao Trương Động này có lẽ cũng có năng lực đáng
sợ, đối với đại đa số người ngự quỷ cũng có thể gọi là kh*ng b*,
chỉ là không đạt được hiệu quả mong muốn, đối với Tô Viễn mà
nói chỉ là đồ bỏ đi.
Xử lý xong tất cả, Tô Viễn lúc này mới nhìn vê phía Hồng tỷ.
Lúc này Hồng tỷ cũng đã lấy lại thân thể mình, nhìn Tô Viễn với
vẻ mặt phức tạp.
Có lẽ đối với nàng, tất cả đã sụp đổ.
Người mà nàng hao tâm tổn trí muốn cứu sống, cuối cùng lại bị
vùi lấp trong sức mạnh của thời gian, chỉ còn lại bản chất của lệ
quỷ.
Tuy rằng trong thời gian ngắn xem ra vẫn bình thường, nhưng chỉ
cân dân dân, mọi thứ sẽ giống như Tô Viễn đã nói, bản năng của
quỷ sẽ chỉ phối tất cả.
"Lần này là ta sai, hi vọng ngươi có thể tha thứ cho những gì ta
đã làm trước đó.
Tô Viễn không lên tiếng, kỳ thực cho dù hắn không ra tay, chính
Hồng tỷ cũng có thể giải quyết mọi việc.
Dù sao có thể sống từ thời dân quốc đến giờ, cho dù là người ở
cấp độ cuối cùng trong bảy người đó, nhưng cũng không có nghĩa
là nàng không có át chủ bài.
Tất nhiên, cũng có thể là vì lý do nào khác, Hồng tỷ mới có thể
trở thành sự tôn tại đặc biệt trong bảy người, cũng có thể sống
sót hết đời này đến đời khác, đây có lẽ là kết quả mà những
người đó đã bàn bạc kỹ lưỡng, để đề phòng hậu thế không có
người kế tục, cho nên cân bảo tôn lực lượng linh dị đỉnh cao nhất
của thời đại trước, đê phòng một ngày nào đó linh dị mất kiểm
soát cân đến sự trợ giúp của lực lượng thời đại trước.
Cân nhắc nhiều mặt, Tô Viễn cũng không ra tay với Hồng tỷ.
Chỉ thản nhiên nói:
"Hi vọng lân sau ngươi đừng làm chuyện ngu xuẩn như vậy nữa,
không phải ai cũng có thể sống sót như ngươi, ngươi là trường
hợp đặc biệt, không có nghĩa là người khác cũng vậy, nếu không
cũng sẽ không chỉ còn lại một mình ngươi.
Tô Viễn nói bóng gió.
Cũng đúng lúc hai người đang nói chuyện, xe buyt linh dị lại một
lân nữa khởi động, thấy vậy, Tô Viễn cũng không do dự, lại lên
xe, ngồi lại vào vị trí tài xế, chuẩn bị điều khiển xe buýt linh dị rời
đi.
Nhưng mà lúc này, từ khu nghĩa địa này lại vang lên một giọng
nói:
"Chờ chút, chờ chút, ta còn chưa lên xe, ta còn chưa lên xe."
Người ngự quỷ duy nhất may mắn sống sót kia thế mà vẫn chưa
chết, hắn còn sống, lúc này không biết từ sau ngôi mộ tổ tiên nào
nhảy ra, sau đó chạy thẳng đến xe buýt, rất lo lắng Tô Viễn một
chân ga sẽ lái xe buýt đi mất, bỏ lại mình hắn ở nơi quỷ quái này.
Khu nghĩa địa này không phải nơi tốt lành gì, nơi đây cũng là một
vùng đất linh dị kinh khủng, nếu ở lại đây lâu thì xác suất gặp
quỷ tuyệt đối rất lớn.
Tô Viễn không hề cố ý bỏ lại người ngự quỷ đó, mà là đợi vài
giây, chờ người ngự quỷ đó lên xe mới đóng cửa xe, sau đó đạp
ga chạy dọc theo con đường hướng ra khỏi nghĩa địa. "Cảm ơn
trời đất, ta thành công sống sót.
Người ngự quỷ may mắn sống sót sau khi lên xe thở hổn hển,
vừa khẩn trương lại may mắn.
"Sống sót mà vui đến vậy sao?"
Hồng tỷ mỉm cười hỏi.
Người ngự quỷ này nghe Hồng tỷ nói vậy thì nụ cười lập tức biến
mất, sắc mặt căng thẳng:
"Không, không vui đến vậy, chỉ một chút thôi."
Hắn không dám trêu chọc người phụ nữ mặc sườn xám này, một
màn vừa rôi hắn đã chứng kiến toàn bộ, hai kẻ này thực sự hung
dữ đáng sợ, dù là Tô Viễn hay Hồng tỷ, đều không phải người
hắn có thể trêu chọc.
"Tiểu tử may mắn, nếu đã sống sót, vậy thì hãy sống cho tốt."
Hồng tỷ vừa cười vừa nói.
"Vâng, vâng, vâng, ngài nói rất đúng.
Không để ý đến hai người trên xe, Tô Viễn lái xe buýt ra khỏi
nghĩa địa thì không tiếp tục lái nữa, mà là để xe buýt tự động
chạy theo một lộ tuyến cố định trên con đường yên tĩnh này, nếu
may mắn thì không mấy trạm xe buýt sẽ trở về hiện thực.
Không có mâu thuẫn, hành trình đón khách tự nhiên vô cùng hài
hòa.
Toàn bộ quá trình, không xảy ra bất kỳ tình huống nào, đến
khoảng trạm thứ tư thì xe buýt linh dị cuối cùng cũng xuất hiện
trong hiện thực.
"Trạm này về hiện thực, có thể xuống xe."
Tô Viễn đứng dậy, người đầu tiên xuống xe, sau đó Hồng tỷ cũng
đứng dậy, uể oải duỗi người, rồi chậm rãi bước xuống xe.
Đợi Hồng tỷ xuống, Tô Viễn lại một cước đạp con quỷ định xuống
xe trở lại, thấy cảnh này, người ngự quỷ vốn định xuống xe cũng
cười khan ngồi xuống lại.
Nhỡ đâu xuống xe lúc này, Tô Viễn cũng cho hắn một đạp thì
sao?
Thôi cứ ở trên xe thêm một chút, dù sao vấn đề linh dị của bản
thân vẫn chưa được giải quyết, cần phải đi xe buýt thêm một thời
gian.
Mặc dù gặp nguy hiểm, nhưng sau khi trải qua biến cố của Tô
Viễn và Hồng tỷ, người đó cảm thấy nguy hiểm trên xe buýt cũng
chẳng là gì, bây giờ trên xe buýt không có nhiều quỷ, toàn bộ xe
chỉ có một mình hắn là người ngự quỷ, trong thời gian ngắn
không cân lo lắng tình trạng chật kín xảy ra.
Không để ý đến người ngự quỷ này, rất nhanh, cửa xe đóng lại,
xe buýt linh dị lại khởi động, tiếp tục chạy về phía trước, chưa đi
được bao xa thì chiếc xe buýt này đã biến mất khỏi tâm mắt, lại
đi mở một lộ trình mới.
Đừng quên giao ước giữa ngươi và ta.
Khi Tô Viễn quay đầu lại lần nữa, Hồng tỷ đã đi xa, chỉ còn lại
một bóng lưng yêu kiều.
Hướng vê phía bóng lưng đó, Tô Viễn hét lớn, còn Hồng tỷ không
quay đầu lại, chỉ vẫy tay.
Thấy vậy, Tô Viễn cũng không nói gì thêm, nếu Hồng tỷ không
thực hiện giao ước trước đó của hai người, đến lúc đó lại tìm
nàng nói chuyện.
"Thời gian dài như vậy trôi qua, cũng không biết tình hình hiện tại
của tổng bộ ra sao, đi xem thử xem thế nào." Lân này cho Hồng
tỷ làm tài xế thời gian không dài không ngắn, trước sau chỉ mất
vài giờ, nếu không phải vì xử lý năm người thời dân quốc kia thì
thời gian này còn được rút ngắn.
Nhưng nếu cộng thêm thời gian hắn nằm ì, thì cũng không ngắn.
Vì vậy cho dù là Tô Viễn cũng tÒ mò vê cuộc xung đột giữa tổng
bộ và tổ chức Quốc vương hiện nay đến đâu rồi, mặc dù có thể
nghe tin tức từ miệng người khác, nhưng làm sao bằng tận mắt
mình chứng kiến.
Nghĩ đến đây, Tô Viễn liên triển khai Quỷ vực, lúc này cả người
liền biến mất tại chỗ.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Kết quả thử nghiệm lần này khiến Tô Viễn không hài lòng.Bởi vì loại linh dị này không hiệu quả như tưởng tượng, ngay cảbản sao của Trương Động cũng là tôn tại thất bại, không thể hiệnra hoàn toàn năng lực linh dị mà hắn sở hữu.Tất nhiên, cũng không loại trừ nguyên nhân là linh dị của TrươngĐộng quá kinh khủng, dù sao cũng là một trong số ít người củathời dân quốc, cho dù là chiêu hồn, muốn tái hiện lại hồn ma này,hiệu quả đoán chừng cũng không cao. Nói tóm lại, đối với TôViễn, đây hoàn toàn là một lần thử nghiệm thất bại.Dĩ nhiên, bản sao Trương Động này có lẽ cũng có năng lực đángsợ, đối với đại đa số người ngự quỷ cũng có thể gọi là kh*ng b*,chỉ là không đạt được hiệu quả mong muốn, đối với Tô Viễn mànói chỉ là đồ bỏ đi.Xử lý xong tất cả, Tô Viễn lúc này mới nhìn vê phía Hồng tỷ.Lúc này Hồng tỷ cũng đã lấy lại thân thể mình, nhìn Tô Viễn vớivẻ mặt phức tạp.Có lẽ đối với nàng, tất cả đã sụp đổ.Người mà nàng hao tâm tổn trí muốn cứu sống, cuối cùng lại bịvùi lấp trong sức mạnh của thời gian, chỉ còn lại bản chất của lệquỷ.Tuy rằng trong thời gian ngắn xem ra vẫn bình thường, nhưng chỉcân dân dân, mọi thứ sẽ giống như Tô Viễn đã nói, bản năng củaquỷ sẽ chỉ phối tất cả."Lần này là ta sai, hi vọng ngươi có thể tha thứ cho những gì tađã làm trước đó.Tô Viễn không lên tiếng, kỳ thực cho dù hắn không ra tay, chínhHồng tỷ cũng có thể giải quyết mọi việc.Dù sao có thể sống từ thời dân quốc đến giờ, cho dù là người ởcấp độ cuối cùng trong bảy người đó, nhưng cũng không có nghĩalà nàng không có át chủ bài.Tất nhiên, cũng có thể là vì lý do nào khác, Hồng tỷ mới có thểtrở thành sự tôn tại đặc biệt trong bảy người, cũng có thể sốngsót hết đời này đến đời khác, đây có lẽ là kết quả mà nhữngngười đó đã bàn bạc kỹ lưỡng, để đề phòng hậu thế không cóngười kế tục, cho nên cân bảo tôn lực lượng linh dị đỉnh cao nhấtcủa thời đại trước, đê phòng một ngày nào đó linh dị mất kiểmsoát cân đến sự trợ giúp của lực lượng thời đại trước.Cân nhắc nhiều mặt, Tô Viễn cũng không ra tay với Hồng tỷ.Chỉ thản nhiên nói:"Hi vọng lân sau ngươi đừng làm chuyện ngu xuẩn như vậy nữa,không phải ai cũng có thể sống sót như ngươi, ngươi là trườnghợp đặc biệt, không có nghĩa là người khác cũng vậy, nếu khôngcũng sẽ không chỉ còn lại một mình ngươi.Tô Viễn nói bóng gió.Cũng đúng lúc hai người đang nói chuyện, xe buyt linh dị lại mộtlân nữa khởi động, thấy vậy, Tô Viễn cũng không do dự, lại lênxe, ngồi lại vào vị trí tài xế, chuẩn bị điều khiển xe buýt linh dị rờiđi.Nhưng mà lúc này, từ khu nghĩa địa này lại vang lên một giọngnói:"Chờ chút, chờ chút, ta còn chưa lên xe, ta còn chưa lên xe."Người ngự quỷ duy nhất may mắn sống sót kia thế mà vẫn chưachết, hắn còn sống, lúc này không biết từ sau ngôi mộ tổ tiên nàonhảy ra, sau đó chạy thẳng đến xe buýt, rất lo lắng Tô Viễn mộtchân ga sẽ lái xe buýt đi mất, bỏ lại mình hắn ở nơi quỷ quái này.Khu nghĩa địa này không phải nơi tốt lành gì, nơi đây cũng là mộtvùng đất linh dị kinh khủng, nếu ở lại đây lâu thì xác suất gặpquỷ tuyệt đối rất lớn.Tô Viễn không hề cố ý bỏ lại người ngự quỷ đó, mà là đợi vàigiây, chờ người ngự quỷ đó lên xe mới đóng cửa xe, sau đó đạpga chạy dọc theo con đường hướng ra khỏi nghĩa địa. "Cảm ơntrời đất, ta thành công sống sót.Người ngự quỷ may mắn sống sót sau khi lên xe thở hổn hển,vừa khẩn trương lại may mắn."Sống sót mà vui đến vậy sao?"Hồng tỷ mỉm cười hỏi.Người ngự quỷ này nghe Hồng tỷ nói vậy thì nụ cười lập tức biếnmất, sắc mặt căng thẳng:"Không, không vui đến vậy, chỉ một chút thôi."Hắn không dám trêu chọc người phụ nữ mặc sườn xám này, mộtmàn vừa rôi hắn đã chứng kiến toàn bộ, hai kẻ này thực sự hungdữ đáng sợ, dù là Tô Viễn hay Hồng tỷ, đều không phải ngườihắn có thể trêu chọc."Tiểu tử may mắn, nếu đã sống sót, vậy thì hãy sống cho tốt."Hồng tỷ vừa cười vừa nói."Vâng, vâng, vâng, ngài nói rất đúng.Không để ý đến hai người trên xe, Tô Viễn lái xe buýt ra khỏinghĩa địa thì không tiếp tục lái nữa, mà là để xe buýt tự độngchạy theo một lộ tuyến cố định trên con đường yên tĩnh này, nếumay mắn thì không mấy trạm xe buýt sẽ trở về hiện thực.Không có mâu thuẫn, hành trình đón khách tự nhiên vô cùng hàihòa.Toàn bộ quá trình, không xảy ra bất kỳ tình huống nào, đếnkhoảng trạm thứ tư thì xe buýt linh dị cuối cùng cũng xuất hiệntrong hiện thực."Trạm này về hiện thực, có thể xuống xe."Tô Viễn đứng dậy, người đầu tiên xuống xe, sau đó Hồng tỷ cũngđứng dậy, uể oải duỗi người, rồi chậm rãi bước xuống xe.Đợi Hồng tỷ xuống, Tô Viễn lại một cước đạp con quỷ định xuốngxe trở lại, thấy cảnh này, người ngự quỷ vốn định xuống xe cũngcười khan ngồi xuống lại.Nhỡ đâu xuống xe lúc này, Tô Viễn cũng cho hắn một đạp thìsao?Thôi cứ ở trên xe thêm một chút, dù sao vấn đề linh dị của bảnthân vẫn chưa được giải quyết, cần phải đi xe buýt thêm một thờigian.Mặc dù gặp nguy hiểm, nhưng sau khi trải qua biến cố của TôViễn và Hồng tỷ, người đó cảm thấy nguy hiểm trên xe buýt cũngchẳng là gì, bây giờ trên xe buýt không có nhiều quỷ, toàn bộ xechỉ có một mình hắn là người ngự quỷ, trong thời gian ngắnkhông cân lo lắng tình trạng chật kín xảy ra.Không để ý đến người ngự quỷ này, rất nhanh, cửa xe đóng lại,xe buýt linh dị lại khởi động, tiếp tục chạy về phía trước, chưa điđược bao xa thì chiếc xe buýt này đã biến mất khỏi tâm mắt, lạiđi mở một lộ trình mới.Đừng quên giao ước giữa ngươi và ta.Khi Tô Viễn quay đầu lại lần nữa, Hồng tỷ đã đi xa, chỉ còn lạimột bóng lưng yêu kiều.Hướng vê phía bóng lưng đó, Tô Viễn hét lớn, còn Hồng tỷ khôngquay đầu lại, chỉ vẫy tay.Thấy vậy, Tô Viễn cũng không nói gì thêm, nếu Hồng tỷ khôngthực hiện giao ước trước đó của hai người, đến lúc đó lại tìmnàng nói chuyện."Thời gian dài như vậy trôi qua, cũng không biết tình hình hiện tạicủa tổng bộ ra sao, đi xem thử xem thế nào." Lân này cho Hồngtỷ làm tài xế thời gian không dài không ngắn, trước sau chỉ mấtvài giờ, nếu không phải vì xử lý năm người thời dân quốc kia thìthời gian này còn được rút ngắn.Nhưng nếu cộng thêm thời gian hắn nằm ì, thì cũng không ngắn.Vì vậy cho dù là Tô Viễn cũng tÒ mò vê cuộc xung đột giữa tổngbộ và tổ chức Quốc vương hiện nay đến đâu rồi, mặc dù có thểnghe tin tức từ miệng người khác, nhưng làm sao bằng tận mắtmình chứng kiến.Nghĩ đến đây, Tô Viễn liên triển khai Quỷ vực, lúc này cả ngườiliền biến mất tại chỗ.