Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1514: Đại dê béo Tô Viễn
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cửa hàng vàng mã nhìn cũng không khác gì lân trước hắn đến.Không khí bên trong vẫn âm u, tỏa ra thứ cảm giác quỷ dị khó tả,cứ như thể có thứ gì đó trong bóng tối đang nhìn chằm chằm,khiến người ta bất giác nghi thần nghi quỷ.Trên mặt đất hai bên trái phải cửa hàng, bày la liệt đủ loại vậtphẩm bằng giấy.Có cái hoàn chỉnh, có cái lại không, những vật phẩm khôngnguyên vẹn trông như chưa làm xong, và rất ít thấy vật phẩmnào kiểu dáng phức tạp mà bị lặp lại. "So với lần trước, đồ đạctrên đất có chút thay đổi.Nhìn lướt qua các mặt hàng trong tiệm vàng mã, Tô Viễn khôngthể không thừa nhận, ngay cả trong giới linh dị cũng thay đổichóng mặt, bao nhiêu thứ mới mẻ xuất hiện.Ví dụ như máy tính vàng mã, siêu xe vàng mã, du thuyền vàngmã, thậm chí cả biệt thự vàng mã cũng có.Tất cả đều làm bằng giấy, đủ màu sắc sặc sỡ, giống hệt đồ cúngtế người chết.Ngay cả hình nhân cũng có nhiêu màu da hơn, thậm chí còn có cảcô nàng nước ngoài... Rõ ràng, cửa hàng vàng mã này cũng bắtđầu chạy theo thời đại, bỏ lại những thứ lạc hậu và ngu muộitrước kia, dân dần hiện đại hóa.Trong lúc Tô Viễn quan sát cửa hàng, nữ thi phía sau hắn cũngđang vặn vẹo cái cổ, dùng đôi mắt trống rỗng nhìn quanh nhưđang tìm kiếm thứ gì đó.Nhưng rất nhanh, sau khi đảo mắt một vòng trong cửa hàng nhỏhẹp, ánh mắt nữ thi dừng lại, nhìn chằm chằm vào một vật.Tô Viễn nhận thấy sự khác thường của nữ thi, hắn nhìn theohướng mắt của nó, phát hiện nữ thi đang nhìn một hình nhângiấy trong góc khuất.Hình nhân giấy đó có hình dáng một nữ tử, được làm khá tinhxảo, thoạt nhìn giống như một mỹ nữ đang đứng đó."Ừm?"Tô Viễn nhìn nữ thi, rồi lại nhìn hình nhân, không khỏi ngạcnhiên.Hình nhân giấy và nữ thi có đến sáu bảy phần giống nhau.Cứ như thể hình nhân được làm theo hình dáng của nữ thị, rồi lạiđược tô vẽ thêm cho đẹp hơn.Nhưng dù vậy, mức độ tương đồng giữa nữ thi và hình nhân giấyvẫn rất cao.Tuy nhiên, điều đó không quan trọng, quan trọng là, lần trướchắn đến đây, hắn đã mua hình nhân giấy đó rồi mà? Sao giờ lạixuất hiện thêm một cái nữa?Trong khi Tô Viễn đang suy nghĩ, nữ thi đã tiến về phía hình nhângiấy trong góc.Tô Viễn thấy vậy cũng đi theo.Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra sự khác biệt giữa hình nhângiấy đang được trưng bày này và cái hắn mua lần trước.Hình nhân giấy trước mắt tinh xảo hơn cái hắn mua lần trước.Cái hắn mua tuy mặt trước không bị hư hại, nhưng mặt sau lại cóvài lỗ thủng, như thể bị thứ gì đó cố ý rạch ra, hơn nữa ở nhữngchỗ thủng còn có vết sơn đỏ, giống như máu tươi chảy ra từ vếtthương. Còn cái này thì lại hoàn hảo không tì vết.Lúc này, nữ thi châm chậm đưa tay ra muốn câm lấy hình nhângiấy trước mặt.Nhưng ngay khi nó vừa hành động, bên trong cửa hàng vàng mãvốn yên tĩnh bỗng nổi lên một cơn gió lạnh.Cùng với cơn gió, hình nhân giấy lảo đảo đứng dậy, bị gió thổidịch chuyển, dân dần rời xa nữ thi, đồng thời ánh sáng trong cửahàng cũng đột ngột tối sâm lại.Không biết từ lúc nào, hai hình nhân giấy mặc sườn xám đỏ vàlam vốn đứng ở cửa ra vào làm nhiệm vụ tiếp khách đã đứngchắn ở cửa lớn, thân hình chúng che khuất ánh sáng bên ngoài,khiến ánh sáng trong cửa hàng đột ngột tối đi, hơn nữa, biểu cảmtrên mặt hai hình nhân giấy cũng từ nụ cười quyến rũ ban nãychuyển thành vẻ mặt âm trâm."Hai vị muốn mua hình nhân giấy đó sao, đó là tác phẩm tâmhuyết của cửa hàng chúng tôi, chỉ cân sáu đồng, rất rẻ."Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa cửa hàng, cùngvới cơn gió lạnh đang luẩn quẩn.Nữ thi lúc này dường như rất muốn hình nhân giấy đó, nó liên tụcbước về phía hình nhân, nhưng bất kể nó đi thế nào, cơn gió nhẹkia lại luôn xuất hiện và đẩy hình nhân giấy ra xa hơn, thậm chíchẳng mấy chốc sẽ đẩy nó vào góc tối và biến mất trong cửahàng.Thấy vậy, chút lý trí còn sót lại khiến nữ thi dừng bước, khôngdám hành động nữa."Hai vị, đồ đạc của cửa hàng rất quý giá, không mua, xin đừngchạm vào."Giọng nói quỷ dị trong cửa hàng lại vang lên, nhưng lân này lạimang theo sự cảnh cáo, đồng thời ánh sáng trong cửa hàng càngthêm u ám.Những hiện tượng dị thường cho thấy, cửa hàng vàng mã khônghoan nghênh ma nghèo, nếu như chúng định cướp, cửa hàngvàng mã yên tĩnh này chắc chắn sẽ biến thành một nơi linh dịkinh khủng trong nháy mắt, khi đó không ai có thể đoán trướcđược những nguy hiểm sẽ xảy ra."Ta... Ta không có tiền..."Nữ thi quay đầu nhìn về phía Tô Viễn, đôi mắt vốn trống rỗng giờlại mang theo vẻ cầu khẩn.Thấy vậy, Tô Viễn cảnh giác che miệng túi của mình."Ngươi muốn làm gì, ta đã hoàn thành thỏa thuận trước đó, đưangươi đến cửa hàng vàng mã này rồi, chẳng lẽ ta còn phải bỏ tiềnmua đồ cho ngươi sao? Không được không được, ta lỗ vốn quá,ngươi muốn hình nhân đó thì tự bỏ tiền ra mual""Ta không có tiền." Nữ thi s* s**ng bộ quân áo rách rưới trênngười, túi thì thủng lỗ chỗ, chẳng có gì cả, đừng nói sáu đồng,một xu cũng không có.Nhưng lúc này, Tô Viễn lại rất đáng ghét móc ra một xấp tiên mặtxanh xanh đỏ đỏ rồi lắc lắc.Hơn bốn trăm tệ tiên giấy của quỷ, khiến hắn lúc này trông vôcùng giàu có, như một tên nhà giàu mới nổi.Vừa lấy tiên quỷ ra, cửa hàng vốn u ám bỗng sáng trưng, vẻ mặtâm trâm của hai mỹ nữ hình nhân giấy mặc sườn xám cũng biếnmất, thay vào đó là nụ cười quyến rũ như sắp nhỏ ra nước, đôimắt vàng mã nhìn Tô Viễn đắm đuối như muốn dán chặt vàongười hắn.Đồng thời, những vật phẩm bằng giấy khác trong cửa hàng cũnglắc lư, không ngừng tiến về phía Tô Viễn, như đang ra sức chàomời, chờ hắn mua."Ông chủ lớn, khách quý đến cửa, rông đến nhà tôm al"Giọng nói quỷ dị lúc nãy lập tức trở nên vô cùng niềm nở, cùngvới những cơn gió nhẹ thổi tới, hình nhân giấy mỹ nữ vừa bị thổibay lại lảo đảo đi tới.Ngoài ra, phía sau hình nhân mỹ nữ còn có một đám hình nhângiấy khác, nam có, nữ có, người già có, trẻ nhỏ có, đủ loại hìnhdáng."Ông chủ lớn mau xem, muốn gì cứ nói, mua hình nhân giấy muahai tặng một, mua ba tặng hai, rất rẻ, một cái chỉ lấy ông sáuđồng, giá gốc là chín đồng đấy."Giọng nói quỷ dị lại vang lên, nhưng nội dung lại khiến Tô Viễnkhinh thường.Gì mà ông chủ, gì mà khuyến mãi, rõ ràng là coi hắn như con dêbéo mà thịt.Lúc này không thịt thì còn chờ đến bao giờ nữa đúng không!
Cửa hàng vàng mã nhìn cũng không khác gì lân trước hắn đến.
Không khí bên trong vẫn âm u, tỏa ra thứ cảm giác quỷ dị khó tả,
cứ như thể có thứ gì đó trong bóng tối đang nhìn chằm chằm,
khiến người ta bất giác nghi thần nghi quỷ.
Trên mặt đất hai bên trái phải cửa hàng, bày la liệt đủ loại vật
phẩm bằng giấy.
Có cái hoàn chỉnh, có cái lại không, những vật phẩm không
nguyên vẹn trông như chưa làm xong, và rất ít thấy vật phẩm
nào kiểu dáng phức tạp mà bị lặp lại. "So với lần trước, đồ đạc
trên đất có chút thay đổi.
Nhìn lướt qua các mặt hàng trong tiệm vàng mã, Tô Viễn không
thể không thừa nhận, ngay cả trong giới linh dị cũng thay đổi
chóng mặt, bao nhiêu thứ mới mẻ xuất hiện.
Ví dụ như máy tính vàng mã, siêu xe vàng mã, du thuyền vàng
mã, thậm chí cả biệt thự vàng mã cũng có.
Tất cả đều làm bằng giấy, đủ màu sắc sặc sỡ, giống hệt đồ cúng
tế người chết.
Ngay cả hình nhân cũng có nhiêu màu da hơn, thậm chí còn có cả
cô nàng nước ngoài... Rõ ràng, cửa hàng vàng mã này cũng bắt
đầu chạy theo thời đại, bỏ lại những thứ lạc hậu và ngu muội
trước kia, dân dần hiện đại hóa.
Trong lúc Tô Viễn quan sát cửa hàng, nữ thi phía sau hắn cũng
đang vặn vẹo cái cổ, dùng đôi mắt trống rỗng nhìn quanh như
đang tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng rất nhanh, sau khi đảo mắt một vòng trong cửa hàng nhỏ
hẹp, ánh mắt nữ thi dừng lại, nhìn chằm chằm vào một vật.
Tô Viễn nhận thấy sự khác thường của nữ thi, hắn nhìn theo
hướng mắt của nó, phát hiện nữ thi đang nhìn một hình nhân
giấy trong góc khuất.
Hình nhân giấy đó có hình dáng một nữ tử, được làm khá tinh
xảo, thoạt nhìn giống như một mỹ nữ đang đứng đó.
"Ừm?"
Tô Viễn nhìn nữ thi, rồi lại nhìn hình nhân, không khỏi ngạc
nhiên.
Hình nhân giấy và nữ thi có đến sáu bảy phần giống nhau.
Cứ như thể hình nhân được làm theo hình dáng của nữ thị, rồi lại
được tô vẽ thêm cho đẹp hơn.
Nhưng dù vậy, mức độ tương đồng giữa nữ thi và hình nhân giấy
vẫn rất cao.
Tuy nhiên, điều đó không quan trọng, quan trọng là, lần trước
hắn đến đây, hắn đã mua hình nhân giấy đó rồi mà? Sao giờ lại
xuất hiện thêm một cái nữa?
Trong khi Tô Viễn đang suy nghĩ, nữ thi đã tiến về phía hình nhân
giấy trong góc.
Tô Viễn thấy vậy cũng đi theo.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra sự khác biệt giữa hình nhân
giấy đang được trưng bày này và cái hắn mua lần trước.
Hình nhân giấy trước mắt tinh xảo hơn cái hắn mua lần trước.
Cái hắn mua tuy mặt trước không bị hư hại, nhưng mặt sau lại có
vài lỗ thủng, như thể bị thứ gì đó cố ý rạch ra, hơn nữa ở những
chỗ thủng còn có vết sơn đỏ, giống như máu tươi chảy ra từ vết
thương. Còn cái này thì lại hoàn hảo không tì vết.
Lúc này, nữ thi châm chậm đưa tay ra muốn câm lấy hình nhân
giấy trước mặt.
Nhưng ngay khi nó vừa hành động, bên trong cửa hàng vàng mã
vốn yên tĩnh bỗng nổi lên một cơn gió lạnh.
Cùng với cơn gió, hình nhân giấy lảo đảo đứng dậy, bị gió thổi
dịch chuyển, dân dần rời xa nữ thi, đồng thời ánh sáng trong cửa
hàng cũng đột ngột tối sâm lại.
Không biết từ lúc nào, hai hình nhân giấy mặc sườn xám đỏ và
lam vốn đứng ở cửa ra vào làm nhiệm vụ tiếp khách đã đứng
chắn ở cửa lớn, thân hình chúng che khuất ánh sáng bên ngoài,
khiến ánh sáng trong cửa hàng đột ngột tối đi, hơn nữa, biểu cảm
trên mặt hai hình nhân giấy cũng từ nụ cười quyến rũ ban nãy
chuyển thành vẻ mặt âm trâm.
"Hai vị muốn mua hình nhân giấy đó sao, đó là tác phẩm tâm
huyết của cửa hàng chúng tôi, chỉ cân sáu đồng, rất rẻ."
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa cửa hàng, cùng
với cơn gió lạnh đang luẩn quẩn.
Nữ thi lúc này dường như rất muốn hình nhân giấy đó, nó liên tục
bước về phía hình nhân, nhưng bất kể nó đi thế nào, cơn gió nhẹ
kia lại luôn xuất hiện và đẩy hình nhân giấy ra xa hơn, thậm chí
chẳng mấy chốc sẽ đẩy nó vào góc tối và biến mất trong cửa
hàng.
Thấy vậy, chút lý trí còn sót lại khiến nữ thi dừng bước, không
dám hành động nữa.
"Hai vị, đồ đạc của cửa hàng rất quý giá, không mua, xin đừng
chạm vào."
Giọng nói quỷ dị trong cửa hàng lại vang lên, nhưng lân này lại
mang theo sự cảnh cáo, đồng thời ánh sáng trong cửa hàng càng
thêm u ám.
Những hiện tượng dị thường cho thấy, cửa hàng vàng mã không
hoan nghênh ma nghèo, nếu như chúng định cướp, cửa hàng
vàng mã yên tĩnh này chắc chắn sẽ biến thành một nơi linh dị
kinh khủng trong nháy mắt, khi đó không ai có thể đoán trước
được những nguy hiểm sẽ xảy ra.
"Ta... Ta không có tiền..."
Nữ thi quay đầu nhìn về phía Tô Viễn, đôi mắt vốn trống rỗng giờ
lại mang theo vẻ cầu khẩn.
Thấy vậy, Tô Viễn cảnh giác che miệng túi của mình.
"Ngươi muốn làm gì, ta đã hoàn thành thỏa thuận trước đó, đưa
ngươi đến cửa hàng vàng mã này rồi, chẳng lẽ ta còn phải bỏ tiền
mua đồ cho ngươi sao? Không được không được, ta lỗ vốn quá,
ngươi muốn hình nhân đó thì tự bỏ tiền ra mual"
"Ta không có tiền." Nữ thi s* s**ng bộ quân áo rách rưới trên
người, túi thì thủng lỗ chỗ, chẳng có gì cả, đừng nói sáu đồng,
một xu cũng không có.
Nhưng lúc này, Tô Viễn lại rất đáng ghét móc ra một xấp tiên mặt
xanh xanh đỏ đỏ rồi lắc lắc.
Hơn bốn trăm tệ tiên giấy của quỷ, khiến hắn lúc này trông vô
cùng giàu có, như một tên nhà giàu mới nổi.
Vừa lấy tiên quỷ ra, cửa hàng vốn u ám bỗng sáng trưng, vẻ mặt
âm trâm của hai mỹ nữ hình nhân giấy mặc sườn xám cũng biến
mất, thay vào đó là nụ cười quyến rũ như sắp nhỏ ra nước, đôi
mắt vàng mã nhìn Tô Viễn đắm đuối như muốn dán chặt vào
người hắn.
Đồng thời, những vật phẩm bằng giấy khác trong cửa hàng cũng
lắc lư, không ngừng tiến về phía Tô Viễn, như đang ra sức chào
mời, chờ hắn mua.
"Ông chủ lớn, khách quý đến cửa, rông đến nhà tôm al"
Giọng nói quỷ dị lúc nãy lập tức trở nên vô cùng niềm nở, cùng
với những cơn gió nhẹ thổi tới, hình nhân giấy mỹ nữ vừa bị thổi
bay lại lảo đảo đi tới.
Ngoài ra, phía sau hình nhân mỹ nữ còn có một đám hình nhân
giấy khác, nam có, nữ có, người già có, trẻ nhỏ có, đủ loại hình
dáng.
"Ông chủ lớn mau xem, muốn gì cứ nói, mua hình nhân giấy mua
hai tặng một, mua ba tặng hai, rất rẻ, một cái chỉ lấy ông sáu
đồng, giá gốc là chín đồng đấy."
Giọng nói quỷ dị lại vang lên, nhưng nội dung lại khiến Tô Viễn
khinh thường.
Gì mà ông chủ, gì mà khuyến mãi, rõ ràng là coi hắn như con dê
béo mà thịt.
Lúc này không thịt thì còn chờ đến bao giờ nữa đúng không!
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cửa hàng vàng mã nhìn cũng không khác gì lân trước hắn đến.Không khí bên trong vẫn âm u, tỏa ra thứ cảm giác quỷ dị khó tả,cứ như thể có thứ gì đó trong bóng tối đang nhìn chằm chằm,khiến người ta bất giác nghi thần nghi quỷ.Trên mặt đất hai bên trái phải cửa hàng, bày la liệt đủ loại vậtphẩm bằng giấy.Có cái hoàn chỉnh, có cái lại không, những vật phẩm khôngnguyên vẹn trông như chưa làm xong, và rất ít thấy vật phẩmnào kiểu dáng phức tạp mà bị lặp lại. "So với lần trước, đồ đạctrên đất có chút thay đổi.Nhìn lướt qua các mặt hàng trong tiệm vàng mã, Tô Viễn khôngthể không thừa nhận, ngay cả trong giới linh dị cũng thay đổichóng mặt, bao nhiêu thứ mới mẻ xuất hiện.Ví dụ như máy tính vàng mã, siêu xe vàng mã, du thuyền vàngmã, thậm chí cả biệt thự vàng mã cũng có.Tất cả đều làm bằng giấy, đủ màu sắc sặc sỡ, giống hệt đồ cúngtế người chết.Ngay cả hình nhân cũng có nhiêu màu da hơn, thậm chí còn có cảcô nàng nước ngoài... Rõ ràng, cửa hàng vàng mã này cũng bắtđầu chạy theo thời đại, bỏ lại những thứ lạc hậu và ngu muộitrước kia, dân dần hiện đại hóa.Trong lúc Tô Viễn quan sát cửa hàng, nữ thi phía sau hắn cũngđang vặn vẹo cái cổ, dùng đôi mắt trống rỗng nhìn quanh nhưđang tìm kiếm thứ gì đó.Nhưng rất nhanh, sau khi đảo mắt một vòng trong cửa hàng nhỏhẹp, ánh mắt nữ thi dừng lại, nhìn chằm chằm vào một vật.Tô Viễn nhận thấy sự khác thường của nữ thi, hắn nhìn theohướng mắt của nó, phát hiện nữ thi đang nhìn một hình nhângiấy trong góc khuất.Hình nhân giấy đó có hình dáng một nữ tử, được làm khá tinhxảo, thoạt nhìn giống như một mỹ nữ đang đứng đó."Ừm?"Tô Viễn nhìn nữ thi, rồi lại nhìn hình nhân, không khỏi ngạcnhiên.Hình nhân giấy và nữ thi có đến sáu bảy phần giống nhau.Cứ như thể hình nhân được làm theo hình dáng của nữ thị, rồi lạiđược tô vẽ thêm cho đẹp hơn.Nhưng dù vậy, mức độ tương đồng giữa nữ thi và hình nhân giấyvẫn rất cao.Tuy nhiên, điều đó không quan trọng, quan trọng là, lần trướchắn đến đây, hắn đã mua hình nhân giấy đó rồi mà? Sao giờ lạixuất hiện thêm một cái nữa?Trong khi Tô Viễn đang suy nghĩ, nữ thi đã tiến về phía hình nhângiấy trong góc.Tô Viễn thấy vậy cũng đi theo.Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra sự khác biệt giữa hình nhângiấy đang được trưng bày này và cái hắn mua lần trước.Hình nhân giấy trước mắt tinh xảo hơn cái hắn mua lần trước.Cái hắn mua tuy mặt trước không bị hư hại, nhưng mặt sau lại cóvài lỗ thủng, như thể bị thứ gì đó cố ý rạch ra, hơn nữa ở nhữngchỗ thủng còn có vết sơn đỏ, giống như máu tươi chảy ra từ vếtthương. Còn cái này thì lại hoàn hảo không tì vết.Lúc này, nữ thi châm chậm đưa tay ra muốn câm lấy hình nhângiấy trước mặt.Nhưng ngay khi nó vừa hành động, bên trong cửa hàng vàng mãvốn yên tĩnh bỗng nổi lên một cơn gió lạnh.Cùng với cơn gió, hình nhân giấy lảo đảo đứng dậy, bị gió thổidịch chuyển, dân dần rời xa nữ thi, đồng thời ánh sáng trong cửahàng cũng đột ngột tối sâm lại.Không biết từ lúc nào, hai hình nhân giấy mặc sườn xám đỏ vàlam vốn đứng ở cửa ra vào làm nhiệm vụ tiếp khách đã đứngchắn ở cửa lớn, thân hình chúng che khuất ánh sáng bên ngoài,khiến ánh sáng trong cửa hàng đột ngột tối đi, hơn nữa, biểu cảmtrên mặt hai hình nhân giấy cũng từ nụ cười quyến rũ ban nãychuyển thành vẻ mặt âm trâm."Hai vị muốn mua hình nhân giấy đó sao, đó là tác phẩm tâmhuyết của cửa hàng chúng tôi, chỉ cân sáu đồng, rất rẻ."Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa cửa hàng, cùngvới cơn gió lạnh đang luẩn quẩn.Nữ thi lúc này dường như rất muốn hình nhân giấy đó, nó liên tụcbước về phía hình nhân, nhưng bất kể nó đi thế nào, cơn gió nhẹkia lại luôn xuất hiện và đẩy hình nhân giấy ra xa hơn, thậm chíchẳng mấy chốc sẽ đẩy nó vào góc tối và biến mất trong cửahàng.Thấy vậy, chút lý trí còn sót lại khiến nữ thi dừng bước, khôngdám hành động nữa."Hai vị, đồ đạc của cửa hàng rất quý giá, không mua, xin đừngchạm vào."Giọng nói quỷ dị trong cửa hàng lại vang lên, nhưng lân này lạimang theo sự cảnh cáo, đồng thời ánh sáng trong cửa hàng càngthêm u ám.Những hiện tượng dị thường cho thấy, cửa hàng vàng mã khônghoan nghênh ma nghèo, nếu như chúng định cướp, cửa hàngvàng mã yên tĩnh này chắc chắn sẽ biến thành một nơi linh dịkinh khủng trong nháy mắt, khi đó không ai có thể đoán trướcđược những nguy hiểm sẽ xảy ra."Ta... Ta không có tiền..."Nữ thi quay đầu nhìn về phía Tô Viễn, đôi mắt vốn trống rỗng giờlại mang theo vẻ cầu khẩn.Thấy vậy, Tô Viễn cảnh giác che miệng túi của mình."Ngươi muốn làm gì, ta đã hoàn thành thỏa thuận trước đó, đưangươi đến cửa hàng vàng mã này rồi, chẳng lẽ ta còn phải bỏ tiềnmua đồ cho ngươi sao? Không được không được, ta lỗ vốn quá,ngươi muốn hình nhân đó thì tự bỏ tiền ra mual""Ta không có tiền." Nữ thi s* s**ng bộ quân áo rách rưới trênngười, túi thì thủng lỗ chỗ, chẳng có gì cả, đừng nói sáu đồng,một xu cũng không có.Nhưng lúc này, Tô Viễn lại rất đáng ghét móc ra một xấp tiên mặtxanh xanh đỏ đỏ rồi lắc lắc.Hơn bốn trăm tệ tiên giấy của quỷ, khiến hắn lúc này trông vôcùng giàu có, như một tên nhà giàu mới nổi.Vừa lấy tiên quỷ ra, cửa hàng vốn u ám bỗng sáng trưng, vẻ mặtâm trâm của hai mỹ nữ hình nhân giấy mặc sườn xám cũng biếnmất, thay vào đó là nụ cười quyến rũ như sắp nhỏ ra nước, đôimắt vàng mã nhìn Tô Viễn đắm đuối như muốn dán chặt vàongười hắn.Đồng thời, những vật phẩm bằng giấy khác trong cửa hàng cũnglắc lư, không ngừng tiến về phía Tô Viễn, như đang ra sức chàomời, chờ hắn mua."Ông chủ lớn, khách quý đến cửa, rông đến nhà tôm al"Giọng nói quỷ dị lúc nãy lập tức trở nên vô cùng niềm nở, cùngvới những cơn gió nhẹ thổi tới, hình nhân giấy mỹ nữ vừa bị thổibay lại lảo đảo đi tới.Ngoài ra, phía sau hình nhân mỹ nữ còn có một đám hình nhângiấy khác, nam có, nữ có, người già có, trẻ nhỏ có, đủ loại hìnhdáng."Ông chủ lớn mau xem, muốn gì cứ nói, mua hình nhân giấy muahai tặng một, mua ba tặng hai, rất rẻ, một cái chỉ lấy ông sáuđồng, giá gốc là chín đồng đấy."Giọng nói quỷ dị lại vang lên, nhưng nội dung lại khiến Tô Viễnkhinh thường.Gì mà ông chủ, gì mà khuyến mãi, rõ ràng là coi hắn như con dêbéo mà thịt.Lúc này không thịt thì còn chờ đến bao giờ nữa đúng không!