Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1515: Mờ mịt nữ thi
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lúc này, nữ thi nhìn chằm chằm vào xấp tiền dày cộp trong tayTô Viễn, vẻ mặt kinh ngạc.Phải biết, tiền âm phủ dù ở thời đại của nàng cũng vô cùng quýhiếm, có thể một lúc lấy ra nhiều như vậy, ngay cả trong toàn bộgiới linh dị cũng chẳng có mấy ai.Nếu như trước đây nàng có đủ tiên, cũng sẽ không đến mức rơivào tình cảnh này.Tất nhiên, bởi vì cái gọi là trong họa có phúc, trong phúc có họa,nếu không phải vì tình trạng hiện tại, thì lúc này nàng sống chếtra sao cũng là ẩn số.Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất vẫn là phải lấy lại ngườigiấy của mình.Nghĩ vậy, nữ thi không do dự lên tiếng với đại gia Tô Viễn:"Giúp ta một chút, ngươi có thể cho ta mượn sáu đồng mua lạingười giấy kia không?”"Vay tiên? Không bàn nữal Thiếu nợ đều là đại gia, hơn nữa chongươi mượn loại này, khác nào ném bánh bao thịt cho chó, nếungươi chạy, ta tìm ngươi ở đâu?"Tô Viễn không chút do dự từ chối, cứ như việc đưa nàng đến phốma Thái Bình cổ trấn chỉ là việc nhỏ, giúp chút cũng không sao,nhưng vay tiền thì không được. Mỗi một đồng tiên âm phủ trongtay hắn đều là vất vả lắm mới có được."Ta sẽ không chạy, thiếu tiên của ngươi ta nhất định sẽ trả, ngườigiấy này rất quan trọng với ta, van cầu ngươi giúp tal"Suy nghĩ một chút, Tô Viễn mở miệng:"Chúng ta không quen biết, vừa gặp mặt đã muốn vay tiên, bảota sao tin tưởng ngươi được, trên đời này không có bữa trưa miễnphí, ngươi muốn vay tiền thì phải trả giá tương ứng."Nghe vậy, nữ thi cũng hiểu ý của Tô Viễn, liên nói:"Ngươi có điều kiện gì, hiện tại ta chẳng có gì cả." 'Không, ngươicóILúc này, Tô Viễn mới lộ ra nụ cười gian xảo, nhìn nữ thi, ánh mắtdò xét.Ánh mắt tham lam này khiến nữ thi lạnh sống lưng, có dự cảmchẳng lành."Không được, tuổi của ta làm bà ngươi còn được.Tô Viễn mặt tối sâm, nói:"Ngươi nằm trong quan tài lâu quá, đầu óc bị hỏng rồi à? Ai thèmnhìn một cái xác khô? Ta không có sở thích đặc biệt, ý ta là, bâygiờ sự kiện linh dị xuất hiện thường xuyên, ta thiếu người xử lý,ta cần ngươi làm việc cho ta, giúp ta giải quyết sự kiện linh dị. TôViễn mới nói ra suy nghĩ của mình, sáu đồng với hắn chẳng là gì,nếu có thể dùng sáu đồng đổi lấy một người giúp việc lâu dàimạnh mẽ thì vẫn rất lời, hơn nữa hắn chắc chắn nữ thi không thểthoát khỏi sự khống chế của hắn.Phải biết, người giấy thật sự của nữ thi đang ở trong nhà hắn,chứ không phải hàng nhái trước mắt này."Hơn nữa nói trước, nếu ngươi muốn vay tiên, ta cần ngươi làmviệc cho ta 10 năm, có lẽ ngươi thấy không công bằng, nhưnghiện tại, ta thấy ngoài ta ra chẳng ai giúp được ngươi, mà một khiđã đồng ý thì đừng hòng nuốt lời, nếu không dù ngươi có trốnđến chân trời góc biển ta cũng tìm được và giết ngươi."Tô Viễn thản nhiên nói, nhưng lời nói lại hoàn toàn nắm thóp đốiphương.Thời gian 10 năm quá dài, nhất là với người khống chế quỷ, cànglà như vậy.Có người khống chế quỷ thậm chí không sống nổi 10 năm, đãchết vì quỷ khôi phục, huống chỉ Tô Viễn còn nói rõ, làm việc chohắn là phải đi giải quyết sự kiện linh dị.Vì vậy, nữ thi lúc này cũng do dự.Nàng cảm nhận được Tô Viễn thật sự có năng lực như vậy, ít nhấtvới thực lực của hắn, tuyệt đối không kém gì những nhân vậtđỉnh cao thời đại của nàng, nên lời nói truy sát kia tuyệt đốikhông phải nói đùa.Nhưng nếu từ chối, quả thật không ai có thể giúp nàng.Cứ mãi duy trì trạng thái lúc tỉnh lúc mê này, còn không bằngchết đi cho rồi.Suy nghĩ một lát, nữ thi kiên quyết gật đầu:"Được, ta đồng ý!"Thấy nữ thi đồng ý, Tô Viễn mới lấy từ trong túi ra hai tờ tiên âmphủ ba đồng đưa cho nữ thi."Ta cần người giấy này."Nhận tiên xong, nữ thi liền vội vàng giao dịch với giọng nói trongtiệm vàng mã, lập tức giọng nói quỷ dị trong tiệm chậm rãi nói:Thành giao.Vừa dứt lời một cơn gió nhẹ thoảng qua, hai tờ tiền ba đồngtrong tay nữ thi lập tức bị một lực lượng quỷ dị hút đi, sau đó baylượn trong tiệm, nhanh chóng biến mất, không biết bay đi đâu.Còn người giấy thì lắc lư bay về phía nữ thi.Chờ lấy được người giấy, nữ thi bước nhanh ra khỏi tiệm vàngmã, khi Tô Viễn cũng đi theo ra, người giấy mỹ nữ bên cạnh nữthi bỗng bốc lên một làn khói đen, ngay sau đó một ngọn lửaxuất hiện trên người giấy.Rất nhanh. Ngọn lửa bùng lên, người giấy bị đốt cháy, sau đó nữthi trực tiếp đi vào ngọn lửa.Ngọn lửa thiêu đốt người giấy rất lớn, nhanh chóng nuốt chửngnữ thi.Bất ngờ.Tô Viễn thấy, trong ngọn lửa có một thân ảnh nữ tử đang giãygiụa thống khổ, r*n r*, như đang chịu đựng nỗi đau to lớn, nhưngmột lát sau, trong ngọn lửa lại xuất hiện một thân ảnh nữ tửkhác, nhưng thân ảnh thứ hai lại rất bình tĩnh, đứng yên bấtđộng.Nhưng rất nhanh, thân ảnh đang giãy giụa trong ngọn lửa dầndần bình tĩnh lại, sau đó thân ảnh đó đi về phía thân ảnh xuấthiện thứ hai, hai thân ảnh trong ngọn lửa cố gắng trùng điệp vàonhau.Trong quá trình này, ngọn lửa cháy rất dữ dội, chỉ một lát sau,ngọn lửa bắt đầu lụi dân.Nhưng cùng lúc đó, thân ảnh trong ngọn lửa lại dừng lại, vì điềukỳ lạ xảy ra, hai thân ảnh căn bản không thể trùng điệp, dù mộttrong hai không ngừng cố gắng vươn tay, ôm lấy thân ảnh kiavào lòng, nhưng giữa hai bên như có một ranh giới vô hình, cănbản không thể vượt qua.Cho đến cuối cùng, ngọn lửa tắt hẳn, trên mặt đất chỉ còn lại mộtđống tro tàn màu đen, mà giữa đống tro tàn là nữ thi đang vẻmặt hoang mang.-Đây... đây là chuyện gì?”Nhìn vẻ mặt hoang mang và khó hiểu của nữ thi, lúc này, Tô Viễnđã thỏa mãn tâm lý hóng chuyện mới chậm rãi đi tới, nói:"Người giấy này hình như không phải thứ ngươi muốn? Có lẽngươi tìm nhầm rồi, mà nói đi cũng phải nói lại, khuôn mặt này lạirất giống người giấy ta mua lân trước, người giấy ta mua lầntrước cũng giống người giấy này, chỉ là hơi bị hư hại, giống nhưhàng lỗi."
Lúc này, nữ thi nhìn chằm chằm vào xấp tiền dày cộp trong tay
Tô Viễn, vẻ mặt kinh ngạc.
Phải biết, tiền âm phủ dù ở thời đại của nàng cũng vô cùng quý
hiếm, có thể một lúc lấy ra nhiều như vậy, ngay cả trong toàn bộ
giới linh dị cũng chẳng có mấy ai.
Nếu như trước đây nàng có đủ tiên, cũng sẽ không đến mức rơi
vào tình cảnh này.
Tất nhiên, bởi vì cái gọi là trong họa có phúc, trong phúc có họa,
nếu không phải vì tình trạng hiện tại, thì lúc này nàng sống chết
ra sao cũng là ẩn số.
Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất vẫn là phải lấy lại người
giấy của mình.
Nghĩ vậy, nữ thi không do dự lên tiếng với đại gia Tô Viễn:
"Giúp ta một chút, ngươi có thể cho ta mượn sáu đồng mua lại
người giấy kia không?”
"Vay tiên? Không bàn nữal Thiếu nợ đều là đại gia, hơn nữa cho
ngươi mượn loại này, khác nào ném bánh bao thịt cho chó, nếu
ngươi chạy, ta tìm ngươi ở đâu?"
Tô Viễn không chút do dự từ chối, cứ như việc đưa nàng đến phố
ma Thái Bình cổ trấn chỉ là việc nhỏ, giúp chút cũng không sao,
nhưng vay tiền thì không được. Mỗi một đồng tiên âm phủ trong
tay hắn đều là vất vả lắm mới có được.
"Ta sẽ không chạy, thiếu tiên của ngươi ta nhất định sẽ trả, người
giấy này rất quan trọng với ta, van cầu ngươi giúp tal"
Suy nghĩ một chút, Tô Viễn mở miệng:
"Chúng ta không quen biết, vừa gặp mặt đã muốn vay tiên, bảo
ta sao tin tưởng ngươi được, trên đời này không có bữa trưa miễn
phí, ngươi muốn vay tiền thì phải trả giá tương ứng."
Nghe vậy, nữ thi cũng hiểu ý của Tô Viễn, liên nói:
"Ngươi có điều kiện gì, hiện tại ta chẳng có gì cả." 'Không, ngươi
cóI
Lúc này, Tô Viễn mới lộ ra nụ cười gian xảo, nhìn nữ thi, ánh mắt
dò xét.
Ánh mắt tham lam này khiến nữ thi lạnh sống lưng, có dự cảm
chẳng lành.
"Không được, tuổi của ta làm bà ngươi còn được.
Tô Viễn mặt tối sâm, nói:
"Ngươi nằm trong quan tài lâu quá, đầu óc bị hỏng rồi à? Ai thèm
nhìn một cái xác khô? Ta không có sở thích đặc biệt, ý ta là, bây
giờ sự kiện linh dị xuất hiện thường xuyên, ta thiếu người xử lý,
ta cần ngươi làm việc cho ta, giúp ta giải quyết sự kiện linh dị. Tô
Viễn mới nói ra suy nghĩ của mình, sáu đồng với hắn chẳng là gì,
nếu có thể dùng sáu đồng đổi lấy một người giúp việc lâu dài
mạnh mẽ thì vẫn rất lời, hơn nữa hắn chắc chắn nữ thi không thể
thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Phải biết, người giấy thật sự của nữ thi đang ở trong nhà hắn,
chứ không phải hàng nhái trước mắt này.
"Hơn nữa nói trước, nếu ngươi muốn vay tiên, ta cần ngươi làm
việc cho ta 10 năm, có lẽ ngươi thấy không công bằng, nhưng
hiện tại, ta thấy ngoài ta ra chẳng ai giúp được ngươi, mà một khi
đã đồng ý thì đừng hòng nuốt lời, nếu không dù ngươi có trốn
đến chân trời góc biển ta cũng tìm được và giết ngươi."
Tô Viễn thản nhiên nói, nhưng lời nói lại hoàn toàn nắm thóp đối
phương.
Thời gian 10 năm quá dài, nhất là với người khống chế quỷ, càng
là như vậy.
Có người khống chế quỷ thậm chí không sống nổi 10 năm, đã
chết vì quỷ khôi phục, huống chỉ Tô Viễn còn nói rõ, làm việc cho
hắn là phải đi giải quyết sự kiện linh dị.
Vì vậy, nữ thi lúc này cũng do dự.
Nàng cảm nhận được Tô Viễn thật sự có năng lực như vậy, ít nhất
với thực lực của hắn, tuyệt đối không kém gì những nhân vật
đỉnh cao thời đại của nàng, nên lời nói truy sát kia tuyệt đối
không phải nói đùa.
Nhưng nếu từ chối, quả thật không ai có thể giúp nàng.
Cứ mãi duy trì trạng thái lúc tỉnh lúc mê này, còn không bằng
chết đi cho rồi.
Suy nghĩ một lát, nữ thi kiên quyết gật đầu:
"Được, ta đồng ý!"
Thấy nữ thi đồng ý, Tô Viễn mới lấy từ trong túi ra hai tờ tiên âm
phủ ba đồng đưa cho nữ thi.
"Ta cần người giấy này."
Nhận tiên xong, nữ thi liền vội vàng giao dịch với giọng nói trong
tiệm vàng mã, lập tức giọng nói quỷ dị trong tiệm chậm rãi nói:
Thành giao.
Vừa dứt lời một cơn gió nhẹ thoảng qua, hai tờ tiền ba đồng
trong tay nữ thi lập tức bị một lực lượng quỷ dị hút đi, sau đó bay
lượn trong tiệm, nhanh chóng biến mất, không biết bay đi đâu.
Còn người giấy thì lắc lư bay về phía nữ thi.
Chờ lấy được người giấy, nữ thi bước nhanh ra khỏi tiệm vàng
mã, khi Tô Viễn cũng đi theo ra, người giấy mỹ nữ bên cạnh nữ
thi bỗng bốc lên một làn khói đen, ngay sau đó một ngọn lửa
xuất hiện trên người giấy.
Rất nhanh. Ngọn lửa bùng lên, người giấy bị đốt cháy, sau đó nữ
thi trực tiếp đi vào ngọn lửa.
Ngọn lửa thiêu đốt người giấy rất lớn, nhanh chóng nuốt chửng
nữ thi.
Bất ngờ.
Tô Viễn thấy, trong ngọn lửa có một thân ảnh nữ tử đang giãy
giụa thống khổ, r*n r*, như đang chịu đựng nỗi đau to lớn, nhưng
một lát sau, trong ngọn lửa lại xuất hiện một thân ảnh nữ tử
khác, nhưng thân ảnh thứ hai lại rất bình tĩnh, đứng yên bất
động.
Nhưng rất nhanh, thân ảnh đang giãy giụa trong ngọn lửa dần
dần bình tĩnh lại, sau đó thân ảnh đó đi về phía thân ảnh xuất
hiện thứ hai, hai thân ảnh trong ngọn lửa cố gắng trùng điệp vào
nhau.
Trong quá trình này, ngọn lửa cháy rất dữ dội, chỉ một lát sau,
ngọn lửa bắt đầu lụi dân.
Nhưng cùng lúc đó, thân ảnh trong ngọn lửa lại dừng lại, vì điều
kỳ lạ xảy ra, hai thân ảnh căn bản không thể trùng điệp, dù một
trong hai không ngừng cố gắng vươn tay, ôm lấy thân ảnh kia
vào lòng, nhưng giữa hai bên như có một ranh giới vô hình, căn
bản không thể vượt qua.
Cho đến cuối cùng, ngọn lửa tắt hẳn, trên mặt đất chỉ còn lại một
đống tro tàn màu đen, mà giữa đống tro tàn là nữ thi đang vẻ
mặt hoang mang.
-Đây... đây là chuyện gì?”
Nhìn vẻ mặt hoang mang và khó hiểu của nữ thi, lúc này, Tô Viễn
đã thỏa mãn tâm lý hóng chuyện mới chậm rãi đi tới, nói:
"Người giấy này hình như không phải thứ ngươi muốn? Có lẽ
ngươi tìm nhầm rồi, mà nói đi cũng phải nói lại, khuôn mặt này lại
rất giống người giấy ta mua lân trước, người giấy ta mua lần
trước cũng giống người giấy này, chỉ là hơi bị hư hại, giống như
hàng lỗi."
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lúc này, nữ thi nhìn chằm chằm vào xấp tiền dày cộp trong tayTô Viễn, vẻ mặt kinh ngạc.Phải biết, tiền âm phủ dù ở thời đại của nàng cũng vô cùng quýhiếm, có thể một lúc lấy ra nhiều như vậy, ngay cả trong toàn bộgiới linh dị cũng chẳng có mấy ai.Nếu như trước đây nàng có đủ tiên, cũng sẽ không đến mức rơivào tình cảnh này.Tất nhiên, bởi vì cái gọi là trong họa có phúc, trong phúc có họa,nếu không phải vì tình trạng hiện tại, thì lúc này nàng sống chếtra sao cũng là ẩn số.Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất vẫn là phải lấy lại ngườigiấy của mình.Nghĩ vậy, nữ thi không do dự lên tiếng với đại gia Tô Viễn:"Giúp ta một chút, ngươi có thể cho ta mượn sáu đồng mua lạingười giấy kia không?”"Vay tiên? Không bàn nữal Thiếu nợ đều là đại gia, hơn nữa chongươi mượn loại này, khác nào ném bánh bao thịt cho chó, nếungươi chạy, ta tìm ngươi ở đâu?"Tô Viễn không chút do dự từ chối, cứ như việc đưa nàng đến phốma Thái Bình cổ trấn chỉ là việc nhỏ, giúp chút cũng không sao,nhưng vay tiền thì không được. Mỗi một đồng tiên âm phủ trongtay hắn đều là vất vả lắm mới có được."Ta sẽ không chạy, thiếu tiên của ngươi ta nhất định sẽ trả, ngườigiấy này rất quan trọng với ta, van cầu ngươi giúp tal"Suy nghĩ một chút, Tô Viễn mở miệng:"Chúng ta không quen biết, vừa gặp mặt đã muốn vay tiên, bảota sao tin tưởng ngươi được, trên đời này không có bữa trưa miễnphí, ngươi muốn vay tiền thì phải trả giá tương ứng."Nghe vậy, nữ thi cũng hiểu ý của Tô Viễn, liên nói:"Ngươi có điều kiện gì, hiện tại ta chẳng có gì cả." 'Không, ngươicóILúc này, Tô Viễn mới lộ ra nụ cười gian xảo, nhìn nữ thi, ánh mắtdò xét.Ánh mắt tham lam này khiến nữ thi lạnh sống lưng, có dự cảmchẳng lành."Không được, tuổi của ta làm bà ngươi còn được.Tô Viễn mặt tối sâm, nói:"Ngươi nằm trong quan tài lâu quá, đầu óc bị hỏng rồi à? Ai thèmnhìn một cái xác khô? Ta không có sở thích đặc biệt, ý ta là, bâygiờ sự kiện linh dị xuất hiện thường xuyên, ta thiếu người xử lý,ta cần ngươi làm việc cho ta, giúp ta giải quyết sự kiện linh dị. TôViễn mới nói ra suy nghĩ của mình, sáu đồng với hắn chẳng là gì,nếu có thể dùng sáu đồng đổi lấy một người giúp việc lâu dàimạnh mẽ thì vẫn rất lời, hơn nữa hắn chắc chắn nữ thi không thểthoát khỏi sự khống chế của hắn.Phải biết, người giấy thật sự của nữ thi đang ở trong nhà hắn,chứ không phải hàng nhái trước mắt này."Hơn nữa nói trước, nếu ngươi muốn vay tiên, ta cần ngươi làmviệc cho ta 10 năm, có lẽ ngươi thấy không công bằng, nhưnghiện tại, ta thấy ngoài ta ra chẳng ai giúp được ngươi, mà một khiđã đồng ý thì đừng hòng nuốt lời, nếu không dù ngươi có trốnđến chân trời góc biển ta cũng tìm được và giết ngươi."Tô Viễn thản nhiên nói, nhưng lời nói lại hoàn toàn nắm thóp đốiphương.Thời gian 10 năm quá dài, nhất là với người khống chế quỷ, cànglà như vậy.Có người khống chế quỷ thậm chí không sống nổi 10 năm, đãchết vì quỷ khôi phục, huống chỉ Tô Viễn còn nói rõ, làm việc chohắn là phải đi giải quyết sự kiện linh dị.Vì vậy, nữ thi lúc này cũng do dự.Nàng cảm nhận được Tô Viễn thật sự có năng lực như vậy, ít nhấtvới thực lực của hắn, tuyệt đối không kém gì những nhân vậtđỉnh cao thời đại của nàng, nên lời nói truy sát kia tuyệt đốikhông phải nói đùa.Nhưng nếu từ chối, quả thật không ai có thể giúp nàng.Cứ mãi duy trì trạng thái lúc tỉnh lúc mê này, còn không bằngchết đi cho rồi.Suy nghĩ một lát, nữ thi kiên quyết gật đầu:"Được, ta đồng ý!"Thấy nữ thi đồng ý, Tô Viễn mới lấy từ trong túi ra hai tờ tiên âmphủ ba đồng đưa cho nữ thi."Ta cần người giấy này."Nhận tiên xong, nữ thi liền vội vàng giao dịch với giọng nói trongtiệm vàng mã, lập tức giọng nói quỷ dị trong tiệm chậm rãi nói:Thành giao.Vừa dứt lời một cơn gió nhẹ thoảng qua, hai tờ tiền ba đồngtrong tay nữ thi lập tức bị một lực lượng quỷ dị hút đi, sau đó baylượn trong tiệm, nhanh chóng biến mất, không biết bay đi đâu.Còn người giấy thì lắc lư bay về phía nữ thi.Chờ lấy được người giấy, nữ thi bước nhanh ra khỏi tiệm vàngmã, khi Tô Viễn cũng đi theo ra, người giấy mỹ nữ bên cạnh nữthi bỗng bốc lên một làn khói đen, ngay sau đó một ngọn lửaxuất hiện trên người giấy.Rất nhanh. Ngọn lửa bùng lên, người giấy bị đốt cháy, sau đó nữthi trực tiếp đi vào ngọn lửa.Ngọn lửa thiêu đốt người giấy rất lớn, nhanh chóng nuốt chửngnữ thi.Bất ngờ.Tô Viễn thấy, trong ngọn lửa có một thân ảnh nữ tử đang giãygiụa thống khổ, r*n r*, như đang chịu đựng nỗi đau to lớn, nhưngmột lát sau, trong ngọn lửa lại xuất hiện một thân ảnh nữ tửkhác, nhưng thân ảnh thứ hai lại rất bình tĩnh, đứng yên bấtđộng.Nhưng rất nhanh, thân ảnh đang giãy giụa trong ngọn lửa dầndần bình tĩnh lại, sau đó thân ảnh đó đi về phía thân ảnh xuấthiện thứ hai, hai thân ảnh trong ngọn lửa cố gắng trùng điệp vàonhau.Trong quá trình này, ngọn lửa cháy rất dữ dội, chỉ một lát sau,ngọn lửa bắt đầu lụi dân.Nhưng cùng lúc đó, thân ảnh trong ngọn lửa lại dừng lại, vì điềukỳ lạ xảy ra, hai thân ảnh căn bản không thể trùng điệp, dù mộttrong hai không ngừng cố gắng vươn tay, ôm lấy thân ảnh kiavào lòng, nhưng giữa hai bên như có một ranh giới vô hình, cănbản không thể vượt qua.Cho đến cuối cùng, ngọn lửa tắt hẳn, trên mặt đất chỉ còn lại mộtđống tro tàn màu đen, mà giữa đống tro tàn là nữ thi đang vẻmặt hoang mang.-Đây... đây là chuyện gì?”Nhìn vẻ mặt hoang mang và khó hiểu của nữ thi, lúc này, Tô Viễnđã thỏa mãn tâm lý hóng chuyện mới chậm rãi đi tới, nói:"Người giấy này hình như không phải thứ ngươi muốn? Có lẽngươi tìm nhầm rồi, mà nói đi cũng phải nói lại, khuôn mặt này lạirất giống người giấy ta mua lân trước, người giấy ta mua lầntrước cũng giống người giấy này, chỉ là hơi bị hư hại, giống nhưhàng lỗi."