“Tôi không cần người anh như anh! Tôi muốn quay về nhà họ Lục! Tránh ra!” Tôi còn chưa kịp mở mắt đã hét lên câu đó. Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hả hê: “Giang Dĩ Niên, em gái cậu còn nhỏ như vậy, sao cậu lại hung dữ với nó như thế?” “Đúng đấy, vừa mới đón con bé về mà, chưa thân thiết cũng bình thường thôi, cậu cần gì phải đối xử với một đứa bé tám tuổi như vậy chứ?” “Tôi thấy là do cậu làm anh mà chẳng tốt chút nào, nếu không thì sao con bé lại muốn quay về nhà họ Lục?” Tôi từ từ mở mắt ra. Đối diện là Giang Dĩ Niên, lúc này đã hai mươi tuổi. Hai tay anh ấy siết chặt lại, sắc mặt tối đen, trông như sắp bùng nổ đến nơi. Xung quanh là một đám nam nữ trẻ tuổi đang vây xem. Ai nấy đều nhìn anh ấy bằng ánh mắt chỉ trích. Có một người tên là Lục Tuyết, lúc này còn đang ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nhiên Nhiên đừng sợ, chắc bị dọa rồi đúng không? Đừng lo, có chị ở đây, chị sẽ không để anh em bắt nạt em đâu.” Tôi ngơ ngác rúc trong lòng cô ta. Bỗng nghe thấy giọng nói…
Chương 6: Chương 6
Thanh Tỉnh Giữa Nhân Gian: Phản Kích Đi, Cô Gái!Tác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Tôi không cần người anh như anh! Tôi muốn quay về nhà họ Lục! Tránh ra!” Tôi còn chưa kịp mở mắt đã hét lên câu đó. Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hả hê: “Giang Dĩ Niên, em gái cậu còn nhỏ như vậy, sao cậu lại hung dữ với nó như thế?” “Đúng đấy, vừa mới đón con bé về mà, chưa thân thiết cũng bình thường thôi, cậu cần gì phải đối xử với một đứa bé tám tuổi như vậy chứ?” “Tôi thấy là do cậu làm anh mà chẳng tốt chút nào, nếu không thì sao con bé lại muốn quay về nhà họ Lục?” Tôi từ từ mở mắt ra. Đối diện là Giang Dĩ Niên, lúc này đã hai mươi tuổi. Hai tay anh ấy siết chặt lại, sắc mặt tối đen, trông như sắp bùng nổ đến nơi. Xung quanh là một đám nam nữ trẻ tuổi đang vây xem. Ai nấy đều nhìn anh ấy bằng ánh mắt chỉ trích. Có một người tên là Lục Tuyết, lúc này còn đang ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nhiên Nhiên đừng sợ, chắc bị dọa rồi đúng không? Đừng lo, có chị ở đây, chị sẽ không để anh em bắt nạt em đâu.” Tôi ngơ ngác rúc trong lòng cô ta. Bỗng nghe thấy giọng nói… Tôi ngồi cạnh Giang Dĩ Niên, nghiêm mặt giám sát anh bôi thuốc.Anh tỏ vẻ không thèm để ý, lẩm bẩm trong miệng:“Anh là đàn ông đích thực, chút vết thương này có là gì đâu chứ?”Nhưng trong lòng lại gào thét:【A a a, Tiểu Nhiên Nhiên lại biết lo cho anh rồi nè!【Tuy thuốc này là tổ đạo diễn đưa, nhưng đây là bằng chứng em ấy quan tâm anh! Phải giữ lại thật kỹ mới được!】Sau đó tôi thấy anh ta bôi thuốc xong, vẻ mặt nghiêm túc như làm lễ, vặn chặt nắp rồi cẩn thận nhét vào túi áo.Tôi: ”…”Thôi được rồi.Tuy không hiểu có gì đáng sưu tầm ở đây, nhưng tôi vẫn nhắc anh:“Anh ơi, nhớ sáng tối đều phải bôi thuốc đấy nha.”Giờ nghỉ trưa, tôi ngồi trên giường cầm iPad của Giang Dĩ Niên chơi một lúc.Vừa mở Weibo của anh ra, quả nhiên, những bài viết liên quan đến anh, phần bình luận toàn là mắng chửi.“Giang Dĩ Niên còn là người không vậy? Đối xử với con nít tám tuổi kiểu đó sao?”“Không biết chăm trẻ thì đừng đem em gái ra để kiếm fame!”“Cô em này cũng đâu có hiền, suốt ngày khóc lóc gây sự, đúng là cùng một ruột cả nhà!”Giang Dĩ Niên đi tới, vừa hay nhìn thấy màn hình.Anh cau mày, thoát khỏi Weibo, đưa tôi một bộ phim hoạt hình:“Em có biết chữ đâu, xem cái này đi.”Nhưng trong lòng thì khó chịu vô cùng:【Bọn antifan mắng anh thì thôi đi, mắc gì mắng cả em gái anh? Rõ ràng em ấy còn nhỏ xíu, lại ngoan ngoãn dễ thương như vậy!【May mà em chỉ học lớp hai, chưa biết đọc nhiều, nếu không sẽ đau lòng biết mấy.【Anh nhất định phải nổi tiếng khắp cả nước trước khi em lớn lên, để mấy đứa này câm miệng hết cho anh!】Tôi chăm chú nhìn màn hình hoạt hình, không để lộ chút biểu cảm gì.Nhưng trong lòng lại khẽ nghĩ:【Nổi tiếng khắp cả nước sao?】Vịt Bay Lạc BầyNếu đó là ước mơ của anh…Thì nhất định tôi sẽ giúp anh thực hiện.Cũng coi như là sự bù đắp cho anh của kiếp trước.
Tôi ngồi cạnh Giang Dĩ Niên, nghiêm mặt giám sát anh bôi thuốc.
Anh tỏ vẻ không thèm để ý, lẩm bẩm trong miệng:
“Anh là đàn ông đích thực, chút vết thương này có là gì đâu chứ?”
Nhưng trong lòng lại gào thét:
【A a a, Tiểu Nhiên Nhiên lại biết lo cho anh rồi nè!
【Tuy thuốc này là tổ đạo diễn đưa, nhưng đây là bằng chứng em ấy quan tâm anh! Phải giữ lại thật kỹ mới được!】
Sau đó tôi thấy anh ta bôi thuốc xong, vẻ mặt nghiêm túc như làm lễ, vặn chặt nắp rồi cẩn thận nhét vào túi áo.
Tôi: ”…”
Thôi được rồi.
Tuy không hiểu có gì đáng sưu tầm ở đây, nhưng tôi vẫn nhắc anh:
“Anh ơi, nhớ sáng tối đều phải bôi thuốc đấy nha.”
Giờ nghỉ trưa, tôi ngồi trên giường cầm iPad của Giang Dĩ Niên chơi một lúc.
Vừa mở Weibo của anh ra, quả nhiên, những bài viết liên quan đến anh, phần bình luận toàn là mắng chửi.
“Giang Dĩ Niên còn là người không vậy? Đối xử với con nít tám tuổi kiểu đó sao?”
“Không biết chăm trẻ thì đừng đem em gái ra để kiếm fame!”
“Cô em này cũng đâu có hiền, suốt ngày khóc lóc gây sự, đúng là cùng một ruột cả nhà!”
Giang Dĩ Niên đi tới, vừa hay nhìn thấy màn hình.
Anh cau mày, thoát khỏi Weibo, đưa tôi một bộ phim hoạt hình:
“Em có biết chữ đâu, xem cái này đi.”
Nhưng trong lòng thì khó chịu vô cùng:
【Bọn antifan mắng anh thì thôi đi, mắc gì mắng cả em gái anh? Rõ ràng em ấy còn nhỏ xíu, lại ngoan ngoãn dễ thương như vậy!
【May mà em chỉ học lớp hai, chưa biết đọc nhiều, nếu không sẽ đau lòng biết mấy.
【Anh nhất định phải nổi tiếng khắp cả nước trước khi em lớn lên, để mấy đứa này câm miệng hết cho anh!】
Tôi chăm chú nhìn màn hình hoạt hình, không để lộ chút biểu cảm gì.
Nhưng trong lòng lại khẽ nghĩ:
【Nổi tiếng khắp cả nước sao?】
Vịt Bay Lạc Bầy
Nếu đó là ước mơ của anh…
Thì nhất định tôi sẽ giúp anh thực hiện.
Cũng coi như là sự bù đắp cho anh của kiếp trước.
Thanh Tỉnh Giữa Nhân Gian: Phản Kích Đi, Cô Gái!Tác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Tôi không cần người anh như anh! Tôi muốn quay về nhà họ Lục! Tránh ra!” Tôi còn chưa kịp mở mắt đã hét lên câu đó. Xung quanh lập tức vang lên những tiếng hả hê: “Giang Dĩ Niên, em gái cậu còn nhỏ như vậy, sao cậu lại hung dữ với nó như thế?” “Đúng đấy, vừa mới đón con bé về mà, chưa thân thiết cũng bình thường thôi, cậu cần gì phải đối xử với một đứa bé tám tuổi như vậy chứ?” “Tôi thấy là do cậu làm anh mà chẳng tốt chút nào, nếu không thì sao con bé lại muốn quay về nhà họ Lục?” Tôi từ từ mở mắt ra. Đối diện là Giang Dĩ Niên, lúc này đã hai mươi tuổi. Hai tay anh ấy siết chặt lại, sắc mặt tối đen, trông như sắp bùng nổ đến nơi. Xung quanh là một đám nam nữ trẻ tuổi đang vây xem. Ai nấy đều nhìn anh ấy bằng ánh mắt chỉ trích. Có một người tên là Lục Tuyết, lúc này còn đang ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nhiên Nhiên đừng sợ, chắc bị dọa rồi đúng không? Đừng lo, có chị ở đây, chị sẽ không để anh em bắt nạt em đâu.” Tôi ngơ ngác rúc trong lòng cô ta. Bỗng nghe thấy giọng nói… Tôi ngồi cạnh Giang Dĩ Niên, nghiêm mặt giám sát anh bôi thuốc.Anh tỏ vẻ không thèm để ý, lẩm bẩm trong miệng:“Anh là đàn ông đích thực, chút vết thương này có là gì đâu chứ?”Nhưng trong lòng lại gào thét:【A a a, Tiểu Nhiên Nhiên lại biết lo cho anh rồi nè!【Tuy thuốc này là tổ đạo diễn đưa, nhưng đây là bằng chứng em ấy quan tâm anh! Phải giữ lại thật kỹ mới được!】Sau đó tôi thấy anh ta bôi thuốc xong, vẻ mặt nghiêm túc như làm lễ, vặn chặt nắp rồi cẩn thận nhét vào túi áo.Tôi: ”…”Thôi được rồi.Tuy không hiểu có gì đáng sưu tầm ở đây, nhưng tôi vẫn nhắc anh:“Anh ơi, nhớ sáng tối đều phải bôi thuốc đấy nha.”Giờ nghỉ trưa, tôi ngồi trên giường cầm iPad của Giang Dĩ Niên chơi một lúc.Vừa mở Weibo của anh ra, quả nhiên, những bài viết liên quan đến anh, phần bình luận toàn là mắng chửi.“Giang Dĩ Niên còn là người không vậy? Đối xử với con nít tám tuổi kiểu đó sao?”“Không biết chăm trẻ thì đừng đem em gái ra để kiếm fame!”“Cô em này cũng đâu có hiền, suốt ngày khóc lóc gây sự, đúng là cùng một ruột cả nhà!”Giang Dĩ Niên đi tới, vừa hay nhìn thấy màn hình.Anh cau mày, thoát khỏi Weibo, đưa tôi một bộ phim hoạt hình:“Em có biết chữ đâu, xem cái này đi.”Nhưng trong lòng thì khó chịu vô cùng:【Bọn antifan mắng anh thì thôi đi, mắc gì mắng cả em gái anh? Rõ ràng em ấy còn nhỏ xíu, lại ngoan ngoãn dễ thương như vậy!【May mà em chỉ học lớp hai, chưa biết đọc nhiều, nếu không sẽ đau lòng biết mấy.【Anh nhất định phải nổi tiếng khắp cả nước trước khi em lớn lên, để mấy đứa này câm miệng hết cho anh!】Tôi chăm chú nhìn màn hình hoạt hình, không để lộ chút biểu cảm gì.Nhưng trong lòng lại khẽ nghĩ:【Nổi tiếng khắp cả nước sao?】Vịt Bay Lạc BầyNếu đó là ước mơ của anh…Thì nhất định tôi sẽ giúp anh thực hiện.Cũng coi như là sự bù đắp cho anh của kiếp trước.