Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…
Chương 4: Chương 4
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Vẻ mặt quý phi hờn dỗi: "Hoàng thượng ngày nào cũng ở cùng Hoàng hậu nương nương, đã quên thần thiếp mất rồi!"Hoàng thượng nhìn ta vẻ mặt cầu xin giúp đỡ, nháy mắt liêm tục: "Nàng ta là ai? Nàng ta là ai? Nàng ta là ai?"Ta cười gượng: "Quý phi nói vậy khiến ta..."Khiến ta làm sao nhỉ?Quả nhiên là không có kinh nghiệm cung đấu mà.Vẫn là trị quốc bình thiên hạ hợp với ta hơn.Nhưng Hoàng Thượng cũng không cần ta nói ra mấy lời tranh sủng, hắn chỉ cần ta nói cho hắn biết, hắn mỹ nhân ôm cánh tay là ai là đủ rồi."Ái phi ngoan, không nên làm loạn. Chúng ta đi ra ngoài nói, không nên quấy rầy hoàng hậu phê duyệt tấu chương."Quý phi vẻ mặt nhăn nhó: "Hoàng hậu nương nương là nữ nhân, sao có thể can thiệp triều chính!"Hoàng thượng bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Nữ Oa có thể chống đỡ nửa bầu trời, quý phi không được vô lễ!"Quý phi, quả nhiên là người tuỳ hứng kiểu mẫu:"Hoàng hậu được làm, thần thiếp cũng muốn làm!"Ta kích động ngẩng đầu: "Muội có thể sao?"Do ta kích động, giọng điệu có chút không phải.Quý phi sắc mặt khó coi, bẻ ngón tay, tỉ mỉ đếm tài nghệ của nàng ấy."Có thể ạ, thần thiếp biết rất nhiều như là ca múa, làm thơ!"Ta ra quyết định: "Vậy tiệc Trung thu giao cho muội phụ trách nhé."Quý phi thô thiển ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt không thể tin:"Công lao lớn như vậy, người chịu nhường cho thần thiếp sao?"Ta vỗ vai nàng ấy: "Lần này làm tốt, từ nay về sau yến hội đều giao cho muội sắp xếp."Quý phi nóng lòng muốn cống hiến, kích động xoa xoa tay:"Hoàng hậu nương nương chính là Bá Nhạc của thần thiếp, thần thiếp nhất định không phụ lòng tín nhiệm của Hoàng hậu nương nương!"Ta khoát tay: "Không cần khách khí, 996* là phúc của muội." Vẻ mặt quý phi nghi hoặc.Nhưng cũng đâu quan trọng!--(*) 996: Mô hình làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, liên tục 6 ngày trong tuần, phổ biến trong các công ty Trung Quốc.
Vẻ mặt quý phi hờn dỗi: "Hoàng thượng ngày nào cũng ở cùng Hoàng hậu nương nương, đã quên thần thiếp mất rồi!"
Hoàng thượng nhìn ta vẻ mặt cầu xin giúp đỡ, nháy mắt liêm tục: "Nàng ta là ai? Nàng ta là ai? Nàng ta là ai?"
Ta cười gượng: "Quý phi nói vậy khiến ta..."
Khiến ta làm sao nhỉ?
Quả nhiên là không có kinh nghiệm cung đấu mà.
Vẫn là trị quốc bình thiên hạ hợp với ta hơn.
Nhưng Hoàng Thượng cũng không cần ta nói ra mấy lời tranh sủng, hắn chỉ cần ta nói cho hắn biết, hắn mỹ nhân ôm cánh tay là ai là đủ rồi.
"Ái phi ngoan, không nên làm loạn. Chúng ta đi ra ngoài nói, không nên quấy rầy hoàng hậu phê duyệt tấu chương."
Quý phi vẻ mặt nhăn nhó: "Hoàng hậu nương nương là nữ nhân, sao có thể can thiệp triều chính!"
Hoàng thượng bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Nữ Oa có thể chống đỡ nửa bầu trời, quý phi không được vô lễ!"
Quý phi, quả nhiên là người tuỳ hứng kiểu mẫu:
"Hoàng hậu được làm, thần thiếp cũng muốn làm!"
Ta kích động ngẩng đầu: "Muội có thể sao?"
Do ta kích động, giọng điệu có chút không phải.
Quý phi sắc mặt khó coi, bẻ ngón tay, tỉ mỉ đếm tài nghệ của nàng ấy.
"Có thể ạ, thần thiếp biết rất nhiều như là ca múa, làm thơ!"
Ta ra quyết định: "Vậy tiệc Trung thu giao cho muội phụ trách nhé."
Quý phi thô thiển ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt không thể tin:
"Công lao lớn như vậy, người chịu nhường cho thần thiếp sao?"
Ta vỗ vai nàng ấy: "Lần này làm tốt, từ nay về sau yến hội đều giao cho muội sắp xếp."
Quý phi nóng lòng muốn cống hiến, kích động xoa xoa tay:
"Hoàng hậu nương nương chính là Bá Nhạc của thần thiếp, thần thiếp nhất định không phụ lòng tín nhiệm của Hoàng hậu nương nương!"
Ta khoát tay: "Không cần khách khí, 996* là phúc của muội."
Vẻ mặt quý phi nghi hoặc.
Nhưng cũng đâu quan trọng!
--
(*) 996: Mô hình làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, liên tục 6 ngày trong tuần, phổ biến trong các công ty Trung Quốc
.
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Vẻ mặt quý phi hờn dỗi: "Hoàng thượng ngày nào cũng ở cùng Hoàng hậu nương nương, đã quên thần thiếp mất rồi!"Hoàng thượng nhìn ta vẻ mặt cầu xin giúp đỡ, nháy mắt liêm tục: "Nàng ta là ai? Nàng ta là ai? Nàng ta là ai?"Ta cười gượng: "Quý phi nói vậy khiến ta..."Khiến ta làm sao nhỉ?Quả nhiên là không có kinh nghiệm cung đấu mà.Vẫn là trị quốc bình thiên hạ hợp với ta hơn.Nhưng Hoàng Thượng cũng không cần ta nói ra mấy lời tranh sủng, hắn chỉ cần ta nói cho hắn biết, hắn mỹ nhân ôm cánh tay là ai là đủ rồi."Ái phi ngoan, không nên làm loạn. Chúng ta đi ra ngoài nói, không nên quấy rầy hoàng hậu phê duyệt tấu chương."Quý phi vẻ mặt nhăn nhó: "Hoàng hậu nương nương là nữ nhân, sao có thể can thiệp triều chính!"Hoàng thượng bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Nữ Oa có thể chống đỡ nửa bầu trời, quý phi không được vô lễ!"Quý phi, quả nhiên là người tuỳ hứng kiểu mẫu:"Hoàng hậu được làm, thần thiếp cũng muốn làm!"Ta kích động ngẩng đầu: "Muội có thể sao?"Do ta kích động, giọng điệu có chút không phải.Quý phi sắc mặt khó coi, bẻ ngón tay, tỉ mỉ đếm tài nghệ của nàng ấy."Có thể ạ, thần thiếp biết rất nhiều như là ca múa, làm thơ!"Ta ra quyết định: "Vậy tiệc Trung thu giao cho muội phụ trách nhé."Quý phi thô thiển ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt không thể tin:"Công lao lớn như vậy, người chịu nhường cho thần thiếp sao?"Ta vỗ vai nàng ấy: "Lần này làm tốt, từ nay về sau yến hội đều giao cho muội sắp xếp."Quý phi nóng lòng muốn cống hiến, kích động xoa xoa tay:"Hoàng hậu nương nương chính là Bá Nhạc của thần thiếp, thần thiếp nhất định không phụ lòng tín nhiệm của Hoàng hậu nương nương!"Ta khoát tay: "Không cần khách khí, 996* là phúc của muội." Vẻ mặt quý phi nghi hoặc.Nhưng cũng đâu quan trọng!--(*) 996: Mô hình làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, liên tục 6 ngày trong tuần, phổ biến trong các công ty Trung Quốc.