Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…
Chương 5: Chương 5
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Hoàng thượng bày ra vẻ mặt muốn được khen: "Hôm nay biểu hiện của ta có tốt không? Vẫn đứng về phía nàng, không bị nàng ta châm ngòi ly gián!""Bệ hạ cứ để nàng ấy châm ngòi đi, không nên đè nén chính mình."Ta chẳng buồn ngẩng đầu lên."Không đâu, ta mãi mãi đứng về phía nàng. Chúng ta mới là một phe."Nói thật, trong lòng ta có chút ấm áp.Ta xuyên qua ba tháng, ban đầu ta làm một phi tần cấp thấp không được sủng ái, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, quả thực đã trải qua những ngày khổ cực.Cho đến khi ta nghe nói Hoàng thượng đã chiêu mộ nhân tài trên phạm vi cả nước để xây dựng đế chế công nghiệp đầu tiên ở phương Đông.Ta nghĩ, vị hoàng đế này có thể biết gì đó.Vì thế, ta đã liều mạng chặn trước cỗ xe của Hoàng thượng.Cũng may, hắn không làm ta thất vọng.----Nhìn vẻ mặt mong đợi của hắn, ta nghĩ, ta cũng không thể khiến hắn thất vọng được:"Muốn phần thưởng gì?""Muốn một chiếc đàn dương cầm."Ánh mắt hắn sáng ngời, nhiệt tình như lửa.Mặt ta không chút thay đổi: "Thiếp chỉ là hoàng hậu, không phải con rùa trong ao ước nguyện."Hắn che miệng ta lại: "Sao lại nói mình như thế?""Hai chúng ta đều không học kĩ thuật máy móc, thiếp không biết chế tạo đàn dương cầm."Ta đẩy tay hắn ra, tiếp tục giữ nguyên vẻ mặt đấy.-còn tiếp-
Hoàng thượng bày ra vẻ mặt muốn được khen: "Hôm nay biểu hiện của ta có tốt không? Vẫn đứng về phía nàng, không bị nàng ta châm ngòi ly gián!"
"Bệ hạ cứ để nàng ấy châm ngòi đi, không nên đè nén chính mình."
Ta chẳng buồn ngẩng đầu lên.
"Không đâu, ta mãi mãi đứng về phía nàng. Chúng ta mới là một phe."
Nói thật, trong lòng ta có chút ấm áp.
Ta xuyên qua ba tháng, ban đầu ta làm một phi tần cấp thấp không được sủng ái, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, quả thực đã trải qua những ngày khổ cực.
Cho đến khi ta nghe nói Hoàng thượng đã chiêu mộ nhân tài trên phạm vi cả nước để xây dựng đế chế công nghiệp đầu tiên ở phương Đông.
Ta nghĩ, vị hoàng đế này có thể biết gì đó.
Vì thế, ta đã liều mạng chặn trước cỗ xe của Hoàng thượng.
Cũng may, hắn không làm ta thất vọng.
----
Nhìn vẻ mặt mong đợi của hắn, ta nghĩ, ta cũng không thể khiến hắn thất vọng được:
"Muốn phần thưởng gì?"
"Muốn một chiếc đàn dương cầm."
Ánh mắt hắn sáng ngời, nhiệt tình như lửa.
Mặt ta không chút thay đổi: "Thiếp chỉ là hoàng hậu, không phải con rùa trong ao ước nguyện."
Hắn che miệng ta lại: "Sao lại nói mình như thế?"
"Hai chúng ta đều không học kĩ thuật máy móc, thiếp không biết chế tạo đàn dương cầm."
Ta đẩy tay hắn ra, tiếp tục giữ nguyên vẻ mặt đấy.
-còn tiếp-
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Hoàng thượng bày ra vẻ mặt muốn được khen: "Hôm nay biểu hiện của ta có tốt không? Vẫn đứng về phía nàng, không bị nàng ta châm ngòi ly gián!""Bệ hạ cứ để nàng ấy châm ngòi đi, không nên đè nén chính mình."Ta chẳng buồn ngẩng đầu lên."Không đâu, ta mãi mãi đứng về phía nàng. Chúng ta mới là một phe."Nói thật, trong lòng ta có chút ấm áp.Ta xuyên qua ba tháng, ban đầu ta làm một phi tần cấp thấp không được sủng ái, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, quả thực đã trải qua những ngày khổ cực.Cho đến khi ta nghe nói Hoàng thượng đã chiêu mộ nhân tài trên phạm vi cả nước để xây dựng đế chế công nghiệp đầu tiên ở phương Đông.Ta nghĩ, vị hoàng đế này có thể biết gì đó.Vì thế, ta đã liều mạng chặn trước cỗ xe của Hoàng thượng.Cũng may, hắn không làm ta thất vọng.----Nhìn vẻ mặt mong đợi của hắn, ta nghĩ, ta cũng không thể khiến hắn thất vọng được:"Muốn phần thưởng gì?""Muốn một chiếc đàn dương cầm."Ánh mắt hắn sáng ngời, nhiệt tình như lửa.Mặt ta không chút thay đổi: "Thiếp chỉ là hoàng hậu, không phải con rùa trong ao ước nguyện."Hắn che miệng ta lại: "Sao lại nói mình như thế?""Hai chúng ta đều không học kĩ thuật máy móc, thiếp không biết chế tạo đàn dương cầm."Ta đẩy tay hắn ra, tiếp tục giữ nguyên vẻ mặt đấy.-còn tiếp-