Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…

Chương 7: Chương 7

Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Mấy ngày sau đó, Hoàng thượng không tới phê tấu chương cùng ta nữa, không có hắn ngồi ở bên cạnh, thật đúng là không quen tý nào.Không biết có phải thời tiết quá nóng hay không, ta cảm thấy vô cùng buồn bực.Nhìn đống tấu chương vô nghĩa kia, thật sự muốn mắng chửi người.Mấy đại thần này, chính sự thì không bàn, toàn dâng tấu linh tinh, muốn tăng cảm giác tồn tại hay gì?Nhưng bọn họ tăng cảm giác tồn tại, người chịu khổ là ta đây này!Còn nữa, những người này ai nấy đều nhìn chằm chằm hậu cung và con trai của Hoàng thượng, bộ dạng hận không thể thay Hoàng thượng vất vả một phen, quả thực đáng ghét.Có vẻ như đã đến lúc triều đình phải thay đổi văn hoá rồi!-còn tiếp-

Mấy ngày sau đó, Hoàng thượng không tới phê tấu chương cùng ta nữa, không có hắn ngồi ở bên cạnh, thật đúng là không quen tý nào.

Không biết có phải thời tiết quá nóng hay không, ta cảm thấy vô cùng buồn bực.

Nhìn đống tấu chương vô nghĩa kia, thật sự muốn mắng chửi người.

Mấy đại thần này, chính sự thì không bàn, toàn dâng tấu linh tinh, muốn tăng cảm giác tồn tại hay gì?

Nhưng bọn họ tăng cảm giác tồn tại, người chịu khổ là ta đây này!

Còn nữa, những người này ai nấy đều nhìn chằm chằm hậu cung và con trai của Hoàng thượng, bộ dạng hận không thể thay Hoàng thượng vất vả một phen, quả thực đáng ghét.

Có vẻ như đã đến lúc triều đình phải thay đổi văn hoá rồi!

-còn tiếp-

Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Mấy ngày sau đó, Hoàng thượng không tới phê tấu chương cùng ta nữa, không có hắn ngồi ở bên cạnh, thật đúng là không quen tý nào.Không biết có phải thời tiết quá nóng hay không, ta cảm thấy vô cùng buồn bực.Nhìn đống tấu chương vô nghĩa kia, thật sự muốn mắng chửi người.Mấy đại thần này, chính sự thì không bàn, toàn dâng tấu linh tinh, muốn tăng cảm giác tồn tại hay gì?Nhưng bọn họ tăng cảm giác tồn tại, người chịu khổ là ta đây này!Còn nữa, những người này ai nấy đều nhìn chằm chằm hậu cung và con trai của Hoàng thượng, bộ dạng hận không thể thay Hoàng thượng vất vả một phen, quả thực đáng ghét.Có vẻ như đã đến lúc triều đình phải thay đổi văn hoá rồi!-còn tiếp-

Chương 7: Chương 7