Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…

Chương 8: Chương 8

Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… 8Năm ngày! Năm ngày!Năm ngày!Hoàng Thượng không để ý tới ta đã năm ngày rồi!Hắn chính là đồng hương duy nhất của ta ở thế giới này.Hắn còn rất đẹp trai nữa.Suy đi tính lại, nghĩ tới nghĩ lui, ta cảm thấy thật sự không thể mất đi đồng hương này được!Nếu không sau này ta nói "Ánh trăng trên cành liễu", ai sẽ đáp lại "Ước hẹn tại thanh lâu" đây.-còn tiếp-

8

Năm ngày! 

Năm ngày!

Năm ngày!

Hoàng Thượng không để ý tới ta đã năm ngày rồi!

Hắn chính là đồng hương duy nhất của ta ở thế giới này.

Hắn còn rất đẹp trai nữa.

Suy đi tính lại, nghĩ tới nghĩ lui, ta cảm thấy thật sự không thể mất đi đồng hương này được!

Nếu không sau này ta nói "Ánh trăng trên cành liễu", ai sẽ đáp lại "Ước hẹn tại thanh lâu" đây.

-còn tiếp-

Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… 8Năm ngày! Năm ngày!Năm ngày!Hoàng Thượng không để ý tới ta đã năm ngày rồi!Hắn chính là đồng hương duy nhất của ta ở thế giới này.Hắn còn rất đẹp trai nữa.Suy đi tính lại, nghĩ tới nghĩ lui, ta cảm thấy thật sự không thể mất đi đồng hương này được!Nếu không sau này ta nói "Ánh trăng trên cành liễu", ai sẽ đáp lại "Ước hẹn tại thanh lâu" đây.-còn tiếp-

Chương 8: Chương 8